Than ma thu ha de sai bao _ opening

Mở đầu

Hạ Linh đem mười cái túi trữ vật nhất phẩm giao ra cho vị phu nhân có thân hình mập mạp đối diện. Bà ta dùng một đôi tay tựa như bánh bao thịt tiếp nhận, khinh thường nhìn rồi ném cho nàng một túi tro cựu cũ kĩ.

Hạ Linh vội vàng mở ra đếm một lần, phát hiện chín mươi khối tro tinh, so vớt tháng trước ít đi năm khối xem như phí thủ tục.

Hạ Linh vuốt khẩu phần lương thực của mình một tháng kết tiếp, nhịn không được nịnh nọt: “Bàng sư tỷ, những túi trữ vật này so với những cái nhất phẩm khác có thể thu nạp đồ vật nhiều hơn. Tỷ xem, có thể hay không cho ta nhiều thêm một điểm?” ◕ ‿ ◕

“ Nhiều hơn còn không phải chỉ là một cái nhất phẩm?” Bàng sư tỷ không kiên nhẫn phất tay, “Đi nhanh một chút, đừng trở ngại ta làm việc.”

Hạ Linh chỉ đành phải bất đắc dĩ xoay người rời đi.

Đi ra ngoài điện, ngước thấy bầu trời âm u, dường như tùy thời sẽ có một cơn mưa.

Hạ Linh vội vàng từ trong lòng lấy ra con hạc giấy mặc niệm vài câu chú ngữ, con hạc giấy tức thì biến lớn, nàng xoay người nhảy lên. Con hạc giấy lảo đảo bay về phía trước với tốc độ chậm làm cho người ta phát điên.╮(╯_╰)╭

Hạ Linh đếm lấy trong ngực chín mươi mấy khối nhất phẩm tinh thạch không nhịn được thêm sầu não. Nàng hiện tại cùng lắm luyện khí tới tu vị tầng thứ năm, liền tích cốc cũng không đạt tới, không còn cách nào nên chỉ dựa vào hấp thu thiên địa linh khí để sinh tồn.

Có thể tu tiên giả cùng phàm nhân là bất đồng, phàm nhân no bụng thì chỉ cần ngũ cốc cùng hoa màu, mà những thứ này đối với tu giả lại là uế vật tạp chất, trở ngại cho việc tu hành. Cho nên, không đạt tới tích tốc kỳ tu giả, hiện tại đành dùng ngũ cốc để ăn bất quá trước hết phải dùng chân hỏa đặc thù nướng lên, mà mỗi đám chân hỏa cũng phải cần tinh thạch đi mua sắm đấy. ┬_┬

Hạ Linh lắc đầu, đem tinh thạch cất lại trong túi trữ vật, khống chế tâm trạng lấy con hạc giấy hướng ra ngoài thẳng đường đệ tử tụ cư đỉnh núi bay đi.

Đột nhiên, một hồi gió lạnh sắc bén mãnh liệt thổi qua, Hạ Linh gian nan một tay kéo đầu hạc, tay kia che lấy con mắt bị gió thổi đau nhức. Một cổ hương khí đáng ghét quen thuộc đập vào mặt.

“Hạ sư muội, thật là có duyên a!”

Hạ Linh luống cuống sửa lại tóc tai quần áo bị gió thổi loạn, ngẩng đầu lên liền đối diện với một khuôn mặt diễm lệ tinh xảo, trắng muốt không tì vết, đôi mắt tinh quang lập lòe, toàn thân tản ra khí tức thuần hậu ngay thẳng, không cần đánh giá cũng biết người này tu vi sớm đột phá trúc cơ kỳ, không biết cao hơn Hạ Linh bao nhiêu lần.

“Trần sư tỷ.” Hạ Linh đáp lại một tiếng, trong nội tâm không thôi cười khổ.

Trần sư tỷ đứng trên một mặt lớn của pháp khí hình quạt, tay trái kéo một thanh y nam tử cao lớn, cười mà như không cười nhìn xuống xem nàng.

Thanh y nam tử nhìn Hạ Linh, đôi mắt đen tĩnh mịch như biển, thản nhiên nói: “Chúng ta đưa giúp ngươi một đoạn đường .”

“Không cần!”

“Dựa vào cái gì?!”

Hạ Linh cùng Trần sư tỷ đồng thời mở miệng, Trần sư tỷ trừng mắt với nàng, ánh mắt kia giống như muốn đem nàng lột da hủy cốt: “Đây là pháp khí ta mới có được, dựa vào cái gì cho một ngoại đường đệ tử vô năng hèn mọn như nàng cưỡi???”

Hạ Linh vội cúi đầu im lặng, nàng ở môn phái này sinh hoạt đã đủ khổ sở rồi, cũng không hy vọng để lại cho mình thêm một đường khó qua nữa.

Thanh y nam tử cười lạnh một tiếng nhảy ra khỏi cự phiến, từ trên không lấy ra một thanh phi kiếm, hướng Hạ Linh nói: “Đi lên.”

Hạ Linh sợ tới mức lắc đầu liên tục, cuống quýt lấy tốc độ nhanh như con rùa (=.=) của hạc giấy quay đầu rời khỏi. Chỉ là vừa mới bay có 2m, Hạ linh “A” kinh hô một tiếng, thân thể bay lên trời.

Đợi nàng phục hồi tinh thần lại, thân mình đã ngồi trên phi kiếm của thanh y nam tử, dùng tốc độ như bão táp bay trên không.

“Thẩm sư huynh, ngươi…ngươi…” Hạ Linh kinh hoàng nhìn sau lưng một chút, lại ngẩng đầu nhìn nam tử bên cạnh, lắp bắp nói.

Thanh y nam tử trong mắt có chút hiện lên một đạo quang mang, hỏi: “Ta như thế nào?”

Cái ngữ điệu lạnh như băng kia làm Hạ Linh rùng mình một cái, nàng không dám nói lại, vội vàng cúi đầu: “Không có gì, đa tạ Thẩm sư huynh.”

Tạ cái *beep* a! Hạ Linh phiền muộn nghĩ, tuy tiết kiệm thời gian trở về, tuy không có gì lại mất chỉ một con hạc giấy, tuy loại hạc giấy rách này giá trị không được mấy khối tinh thạch, nhưng…ai nói mấy khối nhất phẩm tinh thạch cũng không phải là tinh thạch rồi hả??? (>﹏<)

Chỉ là, nàng dám kháng nghị sao? Nam tử này, không phải người khác, là thiên khuê tông chưởng môn đại đệ tử được yêu mến nhất, Thẩm Khanh, một đời tuổi trẻ kiệt xuất nhất là kiếm tu, năm 27 tuổi thì đến được trúc cơ kỳ đỉnh phong. Nghe nói năm nay muốn nếm thử linh tịch.

Đừng nhìn luyện khí cùng trúc cơ chỉ cách một bậc, theo thực lực cùng tu vi đi lên nhưng khác biệt như ngày đêm. Luyện khí kỳ tu giả kì thật cùng phàm nhân cũng không có khoảng cách lớn, cùng dạng sống nhờ ngũ cốc hoa màu, muốn tắm rửa lau người, thậm chí tuổi thọ cũng chỉ có ngắn ngủn 150 năm. Mà tuổi thọ Trúc cơ kỳ tu giả đã có ba bốn trăm năm.

Phi kiếm chậm rãi trở nên chậm chạp mà vững vàng, Hạ Linh nhìn phía dưới núi non sông nước trùng điệp, một mặt nghĩ ngợi lung tung, một mặt vì chính mình thủy chung không có cách nào đột phá tu vi thương tiếc.

“Sự kiện kia không phải ta có thể quyết định.” Đột nhiên, nam tử bên cạnh trong trẻo nhưng lạnh lùng toát ra một câu.

Hạ Linh ngẩn người, phản xạ có điều kiện ngẩng đầu lên hỏi: “Chuyện gì?”

Thẩm Thanh hai mắt lạnh nhạt trừng lên nhìn nàng, trên mặt tức thì hiện lên hai mảng đỏ ửng, đáy mắt nổi vài phần ảo não cùng xấu hổ.

“A_____” Hạ Linh bỗng nhiên kịp phản ứng, “Huynh là nói hôn ước của hai chúng ta?”

Trên mặt của nàng có phần nóng lên, cúi đầu xuống, trì hoãn chốc lát mới thấp giọng nói: “Cái này cũng không phải do huynh. Lúc trước đính hôn cũng không phải huynh tự nguyện, là chưởng môn cùng cha ta hai người tự ý quyết định hôn sự. Hôm nay nhà của ta … chỉ còn lại một mình ta, ta lại là cái tu tiên tư chất cực kì kém cỏi hơn cả củi mục. Hoàn toàn không thể giúp huynh. Chưởng môn muốn huynh cùng người khác kết lương duyên, cũng là hợp tình hợp lí.”

Hạ Linh ngẩng đầu miễn cưỡng cười cười: “ Chuyện này không phải ta và huynh có thể quyết định.”

Hạ Linh rõ ràng cảm nhận lời của mình làm cho Thẩm Thanh thở dài một hơi nhưng hai mắt hắn lập tức trở về trong trẻo, lạnh lùng tuy nhiên có thêm vài phần tình cảm ấm áp nhìn nàng: “Có cái gì cần ta hỗ trợ cứ mở miệng.”

Hạ Linh vội vàng lắc đầu nói: “Không cần, không cần, Thẩm sư huynh, đã đến nơi rồi, cảm ơn huynh tiễn ta trở về.”

Lời nói vừa ra khỏi miệng nàng đã thấy hối hận. Cái gì không cần a?? Rõ ràng là rất cần được không, Thẩm sư huynh coi như là nội đường đệ tử hạch tâm, trân bảo pháp khí liền có một đống, còn khỏi cần nói các loại cực phẩm tinh thạch rồi, lúc này không lừa lấy một ít về sau còn có cơ hội tốt này nữa??!! (=’’=)

Phi kiếm cực lớn chậm rãi thu liễm hồng quang, hướng phía dưới đáp xuống.

Hạ Linh do dự lại do dự, nghĩ đến chính mình mỗi tháng thu nhập thưa thớt cùng chi phí tiêu xài cực lớn, rốt cục vẫn nhịn không được mở miệng nói: “Thẩm sư huynh, ta …. Kì thật, ta thật là có chuyện cần huynh hỗ trợ.”

Phi kiếm đáp xuống ngày một chậm, cách mặt đất khoảng trăm mét liền dừng lại, Thẩm Thanh nhíu mày nhìn nàng: “Chuyện gì, nói đi.”

Hạ linh ho khan một tiếng, nói: “Huynh có thể … có thể cho ta mượn mấy khối tinh thạch không?” Hạ Linh vốn định thêm một câu, ta tháng sau nhất định trả, nhưng nghĩ lại chính mình bi thảm kinh tế, nàng vẫn là đem những lời khoác lác “xinh đẹp” nuốt trở về. (=”=)

Thẩm Thanh rõ ràng sững sờ, kinh ngạc hỏi: “Tinh thạch?” Hắn vộ vàng móc trong túi trữ vật mang theo ra một đám đá màu trắng sáng long lanh, hỏi: “Chừng này có đủ hay không?”

“Hai…Nhị phẩm!!!” Hạ Linh nhìn chằm chằm tay Thẩm Thanh, thanh âm run rẩy, mắt ánh lên tia sáng màu đỏ. Một khối bạch tinh tương đương với một ngàn khối tro tinh. Một khối tro tinh không sai biệt lắm chính là thu nhập một năm của nàng, là một năm đó a!!!!!

Thẩm Thanh đem mấy khối nhị phẩm tinh thạch cho nàng, nhìn bộ dáng kinh hỉ không biết làm sao của nàng, trên mặt không khỏi lộ ra vài phần vui vẻ, nhưng trong lòng lại có vài phần vì nàng khó chịu.

Tám khối, là tám khối a! Hạ Linh nâng tinh thạch trong tay muốn ngửa mặt lên trời cười to, từ nay về sau, nàng rốt cục không cần vì tinh thạch mà phát sầu nữa rồi. Cái gì của vị hôn phu trước quả nhiên đều là đồ tốt a! Qủa thật trời cao phái hắn tới cứu vớt nàng a.

Về sau, nàng không cần phải thức đêm bện túi trữ vật, không cần đi xem sắc mặt mập sư tỷ, còn thể ngẫu nhiên hấp thụ linh khí nồng đậm tiên thảo linh cốc, cưỡi lấy con hạc giấy bốn phía du đãng…Ha ha ha_____ nhân sinh quá mỹ hảo!

“Cẩn thận_____!” bên tai truyền tới tiếng Thẩm Thanh kinh hô.

Hạ Linh nửa điểm còn chưa kịp phản ứng, đột nhiên một cước đạp ra ngoài khoảng không, theo trăm mét không trung rơi thẳng xuống.

“Cứu mạng a_________!!!!!”

Luyện khí kỳ tu giả bản thân không thể tự mình độn pháp (như kiểu độn thổ, ý là tự do bay lượn hay đi dưới lòng đất vậy), cho nên căn bản không cách nào không dựa vào pháp khí để bay lượn trên không trung. Hạ Linh kinh hãi thét lên nhưng tích tắc thấy được thân hình Thẩm Thanh dùng một tốc độ như phi hỏa lưu tinh, mau lẹ vô luân hướng nàng vọt tới.

Chỉ là, trên mặt hắn tràn đầy khiếp sợ, bất đắc dĩ cùng nét buồn cười không che dấu được.

Hạ Linh trong nội tâm thoáng an tĩnh nhưng lại thét lên, chờ đợi Thẩm Thanh đuổi theo cứu mình tại phút dầu sôi lửa bỏng này.

Nhưng mà, Hạ Linh lại đã quên, thể chất nàng may mắn không có xui xẻo lại có đầy, tổng hội hiện tại có chút đặc biệt phát huy công hiệu thần kì của nó.

Đột nhiên, một tiếng oán độc từ đằng xa truyền đến.

“Nữ nhân ti tiện, ngươi đi chết đi_____!!!!”

Hạ Linh chỉ cảm thấy trước mắt lục quang lóe lên, một đạo hàn quang bắn vào cơ thể mình, ngay sau đó là đau đớn kịch kiệt như lửa cháy mạnh, đốt cháy cơ thể nàng. “Phanh” một tiếng cơ thể nàng nặng nề rơi xuống.

Ở thời khắc cuối cùng, trong đầu Hạ Linh chỉ có Thẩm Thanh cùng cái người kia phẫn nộ la lên, mang theo thân thể đầy máu tăng tốc độ rơi xuống sau đó nặng nề đập trên mặt đất, nghe cả tiếng xương cốt vỡ vụn.

Nàng, xuyên việt đến cái thế giới này, đã suốt mười bảy năm.

Trên người nàng không thể tồn tại hai chữ hi vọng, chỉ có “vui quá hóa buồn” lại luôn trên người nàng gây ra tai họa.

Từ một đứa bé, đến thiếu nữ mười bảy tuổi, sau lại thành một người nịnh bợ danh môn thiên kim, đến lúc phụ mẫu đều mất lại trở thành một người mồ côi không nơi nương tựa.

Nàng rõ ràng sinh ra ở một tu tiên thế gia lại không hề có thiên phú tu tiên tại cái nơi mà tất cả mọi người bay tới bay lui, nàng vùng vẫy tu tiên trong thế giới này suốt mười bảy năm! Là mười bảy năm đó a!!!!

Hôm nay, này thì xui xẻo, mười bảy năm coi như đã xong… TT_TT

_____________________

Tuổi thọ cực hạn của cấp bậc tu tiên: Luyện khí kỳ (150 năm), trúc cơ kỳ (300 năm), linh tịch kỳ (400 năm), kết đan kỳ (600 năm), nguyên anh kỳ (1800 năm), hóa thần kỳ (truyền thuyết).

Cấp bậc tinh thạch: gồm ngũ phẩm tinh thạch, phân biệt là tro, bạch, hồng, tím, hắc. 1000 khối tro tinh tương đương với một khối bạch tinh, dùng cái này suy ra hắc tinh có tiền mà không mua được.

Advertisements

One thought on “Than ma thu ha de sai bao _ opening

  1. Pingback: Thần ma thủ hạ dễ sai bảo | Hye Mi 's sweethome

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s