Than ma thu ha_Chap 12

Chương 12: Ma tu Hàn Dục

Hạ Linh dùng Linh trạch kiếm thay cho Tịch Khuyết, trực tiếp khống chế  phi kiếm bay vào trong phủ. Hàn phủ kết giới đối với phi kiếm của nàng không có bất kỳ cản trở, nguyên nhân đại khái là bởi vì khi bố trí kết giới thì tại trên người nàng đánh cho một loại dấu hiệu  ” Đây là người một nhà” .

Hạ Linh một mặt từ trong hồi ức suy nghĩ cao thủ nào trong tu tiên giới họ Hàn, một mặt ưu sầu nên làm như thế nào để cho một ổ già trẻ này né qua tai mắt Liễu gia huynh đệ . Nhưng khi vừa mới đáp xuống tại một chỗ trong đình viện , Hạ Linh liền biết tính toán chính mình đều ngâm nước nóng rồi.

Liễu Sênh sắc mặt ngưng trọng đứng phía trước nàng. Xem điệu bộ này, rõ ràng cho thấy hắn sớm chờ ở đây để chuẩn bị hưng sư vấn tội đây.

Hạ Linh thu hồi phi kiếm, trong ngực ôm tiểu Phượng Hoàng, bên chân là Địch Phi nằm đó, góc áo bị Ngao Nhuận nắm lấy có vẻ kinh hoàng . Bộ dạng muốn bao nhiêu chật vật thì có bấy nhiêu chật vật, thật sự làm cho nàng muốn giả bộ dáng vẻ kiêu ngạo lạnh lùng cũng không làm nổi. ( =”= )!!

Liễu Sênh hướng nàng hành lễ, thần thái lại không có nửa phần khiêm nhường  cung kính, hai hàng lông mày trên khuôn mặt tuấn tú nhíu chặt, trầm giọng nói: “Thường tiền bối cũng biết chỗ ở chủ nhân là nơi bí mật, không cho phép người ngoài ra vào?”

Hạ Linh cố gắng làm mặt lạnh, lông mi thật dài hơi khẽ rũ xuống, không dám nói lời nào.

Liễu Sênh lạnh lùng rồi nói tiếp: “Xem ra tiền bối biết được là được rồi. Như vậy hôm nay biết rõ  mà còn cố ý phạm phải, là ỷ vào chủ nhân đối với ngươi sủng hạnh sao?”

Ngươi mới bị sủng hạnh cả nhà ngươi đều bị sủng hạnh! Lão nương là bị nô dịch được không? Hạ Linh trong lòng yên lặng bi phẫn. ಠ_ಠ

Liễu Sênh mặt vô cảm nhìn nàng, không có nửa điểm ấm áp cùng tôn kính như lúc trước , chỉ còn lại thanh âm khắc nghiệt.

Này lại để cho Hạ Linh ý thức được, Liễu Sênh làm tới tổng quản phủ đệ, nhìn như ôn hòa khéo đưa đẩy, so Liễu Trì có vẻ lương thiện dễ nói chuyện hơn nhiều, kỳ thật lúc mấu chốt lại là người cực kì nghiêm khắc. Tuyệt kho cho phép ai uy hiếp tới lợi ích chủ nhân . Một khi có người xúc phạm, hắn sẽ lập tức hóa thân thành kẻ  so với Liễu Trì càng đáng sợ hơn.

Liễu Sênh tay phải nhẹ nhàng động, một thanh trường kiếm xanh lam nằm trong tay hắn. Hắn từng bước một đi về hướng Hạ Linh, thần sắc lạnh lùng vô tình, ngữ khí lại thản nhiên như nói chuyện phiếm về thời tiết : “Chủ nhân có lệnh, bất luận vật gì tự tiện xông vào kết giới, chết. Người nào dám xâm nhập phủ đệ, giết không tha.”

Hạ Linh cả kinh, lúc này mới thật sự luống cuống, hạ giọng nói: “Hai người này, một người chỉ là đứa trẻ, người kia từ đầu đến cuối hôn mê bất tỉnh.”

Liễu Sênh cười lạnh nói: “Thường tiền bối là muốn ta mạo hiểm để chỗ ở chủ nhân bị tiết lộ, buông tha bọn hắn sao? Chớ nói đứa nhỏ này trên người linh khí nồng đậm, cho dù tiểu hài tử phàm nhân, ta cũng sẽ không mạo hiểm. Về phần người hôn mê …”

Liễu Sênh ánh mắt lạnh như băng rơi vào trên người nam tử hôn mê bất tỉnh bên chân Hạ Linh , bỗng nhiên biến sắc, hoảng sợ nói: “Hắn là … Địch Phi? !”

Hạ Linh xem thấy có hi vọng, vội vàng bắt lấy một đường sinh cơ này, hồi đáp: “Ta từ trong tay  tử cái gì hậu cứu hắn đấy.”

“Tử Dương Hậu.” Liễu Sênh nhìn không chớp mắt nam tử hôn mê  bất tỉnh trên mặt đất, trầm giọng nói, “Nói như vậy, hắn quả nhiên là tấn Bắc tiếng tăm lừng lẫy chiến tướng Địch Phi rồi?”

Chiến tướng? Hạ Linh nhai nuốt cảm nhận từ này có bao nhiêu phân lượng, không biết nó đến tột cùng có ma lực  gì , lại để cho Liễu Sênh cùng Tử Dương Hậu, thậm chí cái kia hắc lộ đều đối với Địch Phi như thế coi trọng.

Hạ Linh đem Ngao Nhuận  sợ hãi khẩn trương  giấu sau lưng, nói khẽ: “Hắn trúng Tủy Diễm độc.”

Liễu Sênh trong nội tâm rùng mình, mặt sắc mặt ngưng trọng ngẩng đầu nói: “Tiền bối là đặc biệt đưa hắn mang về giao cho chủ nhân cứu chữa sao?”

Hạ Linh nghe không hiểu ý của hắn, đành phải mặt vô cảm tiếp tục giả vờ cao thâm. ╮(╯_╰)╭

Liễu Sênh thối lui một bước, thật sâu hướng nàng bái, rung giọng nói: “Tiền bối vì chủ nhân suy nghĩ tận tâm, Liễu Sênh không kịp nghĩ nhiều vậy. Vừa rồi ta có nhiều đắc tội, mong rằng tiền bối ngàn vạn đừng  để ở trong lòng.”

Hạ Linh nghe được Vân Sơn  vụ vòng, thiếu chút nữa đem toàn bộ mười vạn cái vì sao tung đi.

Liễu Sênh ánh mắt cũng đã rơi vào Viêm Sương  trong ngực  nàng , ngay sau đó là tiếng kinh hô thứ hai: “Hỏa Phượng Hoàng? !”

Tiểu Phượng Hoàng bị hắn làm sợ hãi, liền tranh thủ vùi đầu vào trong ngực Hạ Linh, thân thể bất trụ lạnh run. Ngao Nhuận vốn cũng là sợ hãi, nhưng vừa thấy Viêm Sương gặp nguy hiểm, thì cái gì cũng chẳng thèm quan tâm nữa. Một đầu lao tới ngăn trước mặt Hạ Linh , lớn tiếng nói: “Không cho phép ngươi có chủ ý đánh tiểu Sương , nếu không bổn điện hạ đem ngươi ném vào biển cho cá mập ăn!”

Liễu Sênh trợn tròn mắt, hắn nhìn sang tiểu nam hài xinh đẹp , lại nhìn hướng chim Phượng Hoàng nhút nhát e lệ , lắp bắp mà nói “Bọn hắn … Bọn họ là … ?”

Hạ Linh có phần đồng tình nhìn Liễu Sênh  trong lúc nhất thời chịu quá nhiều kích thích, mới chậm rì rì trả lời: “Như lời bọn hắn nói, bọn hắn một cái là Long tộc hoàng tử Ngao Nhuận, một người khác là Phượng tộc công chúa Viêm Sương.”

Ba ngày sau.

“Tỷ tỷ, người này vì sao vẫn ngủ?” Thương thế tiểu Phượng Hoàng  khôi phục  lần nữa hóa thành nhân hình, đâm lấy đôi má thô sáp Địch Phi  hỏi, “Râu mép của hắn thật dài a, ta có thể nhổ một cọng xuống chơi không?”

Hạ Linh một đầu vạch đen  đem nàng kéo đến trong lòng ngực của mình, véo khuôn mặt nhỏ nhắn  mềm mềm trắng nõn của nàng nói: “Tiểu nha đầu, ngươi còn có thể tinh nghịch hơn sao? Là ai cùng ta cam đoan nhất định sẽ ngoan ngoãn đây?”

Tiểu Phượng Hoàng hóa thành nhân hình, quả nhiên là mắt ngọc mày ngài, thật sự là một cô bé đáng yêu . Thế nhưng mà tiểu nha đầu này tính hiếu kỳ thật sự quá lớn rồi, với đại đa số sự tình đều ngây thơ vô tri, thời điểm bị thương  còn có thể ngoan ngoãn đợi, đến khi phục hình người liền như thế nào đều ngồi không yên.

Tiểu Phượng Hoàng giật nhẹ lông mi thật dài, vẻ mặt vô tội nhìn nàng: “Nhổ râu ria liền không ngoan sao? Thế nhưng mà ta trước kia nhổ qua rất nhiều râu ria của  Ngao thúc thúc đấy!”

Nha đầu này rốt cuộc là được nuông chiều như thế nào a! Rõ ràng nhổ râu Long vương , còn nhổ qua rất nhiều? Hạ Linh buông tha cho sự thất bại giáo dục vỡ lòng , vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nàng, nói: “Ngoan, đi tìm Liễu Trì thúc thúc chơi. Ngươi thích nhỏ bao nhiêu cọng râu của hắn thì nhổ.”

Tiểu Phượng Hoàng cau mày nói: “Thế nhưng mà Liễu Trì ca … Thúc thúc không có râu a!”

Hạ Linh hoàn toàn thất vọng: “Vậy nhổ tóc! Dù sao đều là bộ lông màu đen , cũng không có nhiều khác biệt.”

Tiểu Phượng Hoàng lập tức bị lừa gạt, sôi nổi xoay người đi tìm Liễu Trì ca ca … Ah, không đúng, tỷ tỷ nói chỉ có thể gọi là Liễu Trì thúc thúc, bởi vì hắn so tỷ tỷ già hơn mà!

Tiểu Phượng Hoàng vừa ra khỏi cửa phòng lại đụng phải Liễu Sênh đang dẫn Ngao Nhuận  vào, vội vàng ngọt ngào kêu một tiếng: “Liễu Sênh ca ca.”

Về phần tại sao  gọi Liễu Sênh ca ca, nhưng phải kêu Liễu Trì thúc thúc, cái đầu nhỏ tiểu Phượng Hoàng còn chưa kịp nghĩ nhiều như vậy. Liễu Sênh yêu thương sờ lên cái đầu nhỏ của nàng, hỏi: “Vết thương đều tốt rồi?”

Tiểu Phượng Hoàng đem bàn tay nhỏ bỏ vào lòng bàn tay Ngao Nhuận để cho hắn nắm, ngoan ngoãn gật đầu nói: “Tỷ tỷ nói đã không có gì đáng ngại.”

Một bộ dáng tiểu đại nhân  làm cho người ta buồn cười. Liễu Sênh mỉm cười nhìn hai cái tiểu bất điểm rời đi, lập tức quay người đẩy cửa vào nhà. Trong phòng Hạ Linh vừa vặn đứng lên, trên mặt lộ ra dị sắc, nhíu chặt lông mày nhìn nam tử trên giường đang chậm rãi mở mắt ra.

Địch Phi cảm giác mình đã có một giấc mộng rất rất dài. Trong mộng, thân thủ của hắn thành lập một doanh trại đầy tu giả mạnh mẽ. Doanh trại này tên là Phạm Ma, tung hoành tấn Nam tấn Bắc, đánh đâu thắng đó. Tại chinh chiến, phía sau của hắn luôn luôn có một thiếu nữ đứng đấy với đôi mắt sáng như sao trời, ủng hộ hắn, cổ vũ hắn, đối với hắn không bao giờ rời xa. Đã có nàng ôn nhu cổ vũ cùng một đám huynh đệ đồng lòng cố gắng, hắn mới rốt cục chiến thắng Phù Loan đế quốc  tuyệt thế thần tướng —— Hoa Vô Ứng, trở thành truyền thuyết mới.

Địch Phi cảm thấy giấc mộng này rất đẹp, đẹp đến mức  làm cho hắn không muốn tỉnh lại. Thế nhưng mà mộng cuối cùng chỉ là mộng, cho nên, đau nhức  từ ngực kịch liệt truyền đến, đem cảnh tượng  ngàn vạn phàm nhân chết oan chết uổng một lần nữa hiện lên trong trong đầu óc, Địch Phi bi thương phát hiện, tuy mộng đẹp nhưng cũng có một ngày phải tỉnh lại.

Địch Phi mở mắt, ánh mắt mê ly chậm rãi nhìn hai người trong phòng . Lúc hắn rốt cục thấy rõ mặt Hạ Linh, trong mắt hào quang đột nhiên sáng ngời, thanh âm khàn khàn mở miệng nói: “Cô nương, là ngươi cứu tại hạ?”

Hạ Linh rất muốn đáp đúng, hơn nữa dùng cái này yêu cầu đối phương trả lại lượng tinh thạch báo đáp ơn cứu mạnh của mình. Đương nhiên … Sự thật là, cho nàng cái tim gấu gan báo, nàng cũng không dám nói như vậy. Cắn răng nuốt vào một bụng nước đắng, giả cười nói: “Cứu ngươi là chủ nhân của ta.”

Kỳ thật lời này cũng không có sai, ít nhất thiên tâm ngọc cũng không phải là của nàng. Không có thiên tâm ngọc, người này chắc chắn giờ đã thành một thi thể .

Địch Phi ánh mắt dời về phía nam tử tuấn tú tao nhã .

Liễu Sênh biết rõ ý nghĩ của hắn, lắc đầu nói: “Tại hạ hổ thẹn, là tổng quản trong phủ , nghe lệnh chủ nhân, chăm sóc … Địch tiên sinh.”

Địch Phi sắc mặt hơi đổi, trong mắt hào quang lập tức rút đi, thay vào đó dâng lên một tầng đám sương, thản nhiên nói: “Xem ra, trong mắt các ngươi Địch mỗ là có chút giá trị, mới làm phiền quý chủ xuất thủ tương trợ rồi.”

Liễu Sênh đối với hắn lạnh nhạt trào phúng không chút nào não, chỉ ôn hòa nói: “Trên người tiên sinh vừa giải Tủy Diễm độc không lâu, chỉ sợ thân thể suy yếu vô lực, không bằng trước nghỉ ngơi cho tốt mấy ngày, như thế nào?”

“Tủy Diễm?”Địch Phi cả kinh, bật dậy nhìn về phía trong phòng hai người, rung giọng nói, “Ngươi nói ta trúng Tủy Diễm chi độc?”

Liễu Sênh gật đầu, chỉ chỉ lồng ngực của hắn: “Địch tiên sinh không tin có thể chính mình nhìn xem.”

Địch Phi suy yếu  dựa vào đầu giường, tháo vạt áo ra, quả nhiên thấy ngực còn mơ hồ lưu lại lấy một mảnh dấu vết giống như ám tử sắc  dài hẹp như tơ nhện .

Hắn mờ mịt nhìn ngực thật lâu, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười dài, trong tiếng cười tràn ngập thê lương tuyệt vọng: “Sở tiêu a sở tiêu! Ta và ngươi mặc dù đạo bất đồng chí không hợp, ta Địch Phi ít nhất cũng trung thành và tận tâm vi ngươi bán mạng mấy chục năm. Ngươi đối với ta không niệm tình xưa, đuổi tận giết tuyệt không nói, lại từ lúc mấy chục năm trước liền đối với ta đề phòng. Ta quả nhiên là có mắt không tròng, mới có thể đối với ngươi khăng khăng một mực!”

Cái này là tìm việc vô ý bi ai a! Hạ Linh yên lặng mà nghĩ, gặp được một BOSS, mặt người dạ thú, bị lừa bịp lợi dụng vài chục năm, cuối cùng còn bị qua sông rút ván, trảm thảo trừ căn, người này quả thực so với ta còn bi thảm nha. o(︶︿︶)o

Địch Phi cười xong, trên mặt một mảnh vô sinh thú chi sắc, tĩnh tĩnh địa nằm ngã xuống giường. Trong mắt của hắn không có nước mắt, so với rơi lệ đầy mặt càng làm cho người cảm thấy đau khổ tuyệt vọng.

Liễu Sênh thở dài, đang muốn quay người rời đi. Chợt nghe trên giường người kia hỏi nói: “Có thể vì thân tàn của Địch mỗ  hao phí một khối thiên tâm ngọc, chắc hẳn quý chủ cũng không phải người bình thường a?”

Liễu Sênh dừng bước lại quay thân lại khẽ mỉm cười nói: “Tiên sinh minh xét, chủ nhân tại trong tu tiên giới xác thực cũng coi như có chút danh tiếng.”

Hạ Linh toàn thân rùng mình, mạnh mẽ vểnh tai. Liền vẻ mặt tử chí Địch Phi cũng nhịn không được quay đầu lại, nhìn qua Liễu Sênh như thanh trúc thách thức đứng thẳng , trong nội tâm ẩn ẩn hiện lên mấy cái tục danh cao nhân  tiền bối .

Liễu Sênh dưới ánh mắt nóng bỏng chờ đợi của mọi người, rốt cục thản nhiên mở miệng nói: “Chủ nhân họ Hàn tên Dục, đột phá đại thừa kỳ nhưng chưa đủ trăm năm.”

Hàn … Hàn … Hàn … Hàn Dục? ! Dùng hai trăm năm thần tốc đột phá Đại thừa kỳ, cũng nhanh chóng tấn thăng làm tu tiên giới đệ nhất cao thủ —— ma tu Hàn Dục … Chính là chủ nhân biến thái của nàng ?!!! ⊙﹏⊙

Hạ Linh đã hoàn toàn bị chấn, hồn bay lên trời, trong đầu chỉ lật qua lật lại hiện lên một câu. Thần a! Xin ngươi cho một đạo sét đánh chết ta đi! ( TT ^ TT )

Advertisements

One thought on “Than ma thu ha_Chap 12

  1. Pingback: Thần ma thủ hạ dễ sai bảo | Hye Mi 's sweethome

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s