Than ma thu ha_ Chap 15

Chương 15: Mang về tính sổ (thượng)

Featured image

(Ps/ Hình mang tính chất minh họa.  Nam 9 lên sàn ≥^.^≤ )

Hàn Dục xuất hiện khiến cho toàn bộ chiến trường một mảnh lặng ngắt như tờ. Bất kể là Tử Dương Hậu một phương thần cơ doanh, hay là Hàn phủ một phương kiếm tu, toàn bộ như bị ma yểm, câm như hến.

Hàn Dục một tay ôm thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn có phần suy yếu , thờ ơ nói: “Đánh nhau thực náo nhiệt a, không biết Tử…” Hắn thoáng dừng lại, giống như có chút khó xử nghiêng đầu nhìn xuống thiếu nữ trong ngực : “Tử cái gì ấy nhỉ?”

Giả điên sao!  Lừa người! Tuyệt đối là ngươi lừa người! Hạ Linh trong lòng mắng to, khuôn mặt trắng bệch không chịu mở miệng nói chuyện. Hàn Dục cũng không vội, chỉ là cười mà như không cười nhìn nàng. Hạ Linh thật sự giờ phút này muốn rơi tự do chết cho rồi.  o(>﹏<)o

Nhưng, nàng thật sự chịu không nối áp lực uy hiếp biến thái a, đành cắn răng máy móc đọc nhấn rõ từng chữ: “Tử Dương Hậu.”

Hàn Dục thoả mãn cười cười, tiếp tục hướng phía trên nói: “Không biết Tử Dương Hậu tới đây, là coi trọng Hàn mỗ thôn trang, hay là … người của Hàn mỗ?”

Tử Dương Hậu vừa thấy được hắn liền mặt mũi tràn đầy sợ hãi, trên mặt lúc trắng lúc xanh, trong mắt rõ ràng là không cam lòng cùng ghen ghét, nhưng sau cùng vẫn là dằn xuống, run giọng nói: “Bản hậu không biết đây là chỗ ở của tiền bối , nếu không … không dám làm càn vọng tưởng.”

Lúc này, sau khi đã ổn định Hàn phủ kết giới, Liễu Sênh liền bay đến bên người Hàn Dục, vẻ mặt sợ hãi nói: “Thuộc hạ vô năng, khiến bọn đạo chích này quấy nhiễu chủ nhân bế quan.”

Hàn Dục thản nhiên nói: “Không sao. Âm u thần lôi của ta  đã thành, Thanh dương kiếm quyết lại cần một vật, cho dù tiếp tục bế quan, cũng không có thu hoạch. Huống chi, nếu ta không phải xuất quan trước thời gian đã định, sao có thể chứng kiến một hồi trò hay này đây?”

Ánh mắt như có như không  lườm qua thiếu nữ trong ngực, Hạ Linh sợ tới mức lạnh run, cánh tay đang đỡ lấy người nàng giờ phút này tựa như kìm sắt nung đỏ, làm cho nàng đau khổ sợ hãi, cũng không tìm được chỗ có thể trốn.

Sắc mặt thiếu nữ trắng bệch vì sợ hãi, thân thể nhỏ yếu  mềm mại như một đóa hoa, chỉ cần dùng sức là tan nát. Lông mi thật dài nửa đậy ở đôi mắt mực lam như ngọc lưu ly  lộ ra bất lực cùng khủng hoảng nói không nên lời, đôi môi đỏ tươi nhẹ nhàng run rẩy …

Suy nhược thiếu nữ trong vòng tay ấp áp của nam tử cường thế lộ ra nét điềm đạm đáng yêu. Tử Dương Hậu nhìn mà hai mắt đăm đăm, biết rõ giờ phút này nguy hiểm, nhưng  tư thái này của thiếu nữ, thật sự  làm cho người ta muốn hung hăng chà đạp cùng tàn phá. Qủa thực đối lập với bộ dáng vừa rồi tùy ý khoe khoang, nghiêm nghị không thể xâm phạm của nàng, Tử Dương Hậu chỉ cảm thấy, nếu có thể khiến cho người này đặt dưới người mình uyển chuyển hầu hạ, âm thanh cầu xin tha thứ, thì cho dù có trả một cái giá lớn mấy chục năm tu vị, cũng sẽ không tiếc.

Hàn Dục mi tâm khẽ nhăn, khóe mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, tỏa ra thản nhiên sát ý. Hạ Linh cảm thấy, chính mình giờ phút này như thịt trên thớt,  đồ tể giơ đao đứng ở bên cạnh, không trung nhưng lại có mấy con ruồi khiến người ta chán ghét ngấp nghé. Nàng nghiêng mặt qua, đem đầu vùi vào hõm vai Hàn Dục , oán hận mà nghĩ: Ai con mẹ nó nói ý dâm không đáng tội? Để loại người chán ghét như tên kia nhìn cũng không tính sắp giết người a?

Nàng vừa nghiêng đầu, khóe mắt liếc qua liền thoáng nhìn thấy trong tay Hàn Dục đang chậm rãi ngưng tụ một cổ hỏa diễm xanh sẫm. Bên trong ngọn lửa là màu lam, bên ngoài màu trắng, toàn thân bao phủ một tầng mông lung mà thánh khiết hào quang, trung tâm ngọn lửa còn bất chợt có tia sấm sét màu tím  bạo liệt rung động.

Cái này là âm u thần lôi?

Hạ Linh khẽ ngước nhìn, chỉ thấy Hàn Dục tiện tay ném một ít đoàn lam diễm ra ngoài. Lam diễm rung rinh, tốc độ chậm chạp cứ như  tiểu hài tử đang tập tễnh học bước, thấy thế cũng không có nửa điểm lực uy hiếp.

Thế nhưng Tử Dương Hậu vừa thấy màn này lại sợ tới mức hồn phi phách tán, lập tức tế lên Tử kiếm, Chuông khổng lồ, đủ mọi màu sắc hào quang tạo thành kiên cố linh giáp đưa hắn đoàn đoàn bao vây giống như mai rùa . Núp ở trong mai rùa chính mình, hắn phẫn nộ mà hoảng sợ kêu to: “Hàn Dục, ta đã hướng ngươi hạ mình xin lỗi, chẳng lẽ ngươi không nên đuổi tận giết tuyệt sao?”

Hàn Dục thoải mái mà khống chế  cái kia đoàn lam diễm chậm rì rì , thản nhiên nói: “Ai bảo ngươi như chó điên, đuổi theo người của ta không tha đây?”

Hắn thoáng nở nụ cười, nhưng lại khiến cho tất cả tu giả xung quanh đều rùng mình một cái: “Ta muốn cho người biết rõ, có ý đồ muốn trêu đùa người của ta, cuối cùng sẽ có kết cục gì.”

Toàn thân Hạ Linh mạnh mẽ kéo căng, khóc không ra nước mắt. Lời này của Hàn Dục, rõ ràng là chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, chính là muốn nói cho nàng nghe. ⊙﹏⊙

Lam diễm chậm rì rì phiêu đãng, rốt cục tiếp xúc đến linh giáp Tử Dương Hậu. Lôi điện màu tím bên trong lam diễm mạnh mẽ bạo phát. Sau đó, Hạ Linh thấy được một màn làm cho nàng nghẹn họng nhìn trân trối. Lam diễm kia trước nhỏ chỉ bằng một nắm tay, lại bỗng nhiên một phân thành hai, tựa như khuôn mặt người đẹp nhỏ nhắn mở ra một trương miệng lớn dính máu, chiếu vào cái kia linh giáp a ô một ngụm cắn xuống. Phía trên linh giáp kiên cố như mai rùa, lập tức xuất hiện một cái lỗ hổng.

Hạ Linh sợ ngây người, nàng chưa từng nghe nói qua, có cái gì hỏa diễm có thể thôn phệ linh giáp của người a. Huống chi, cái kia lam diễm thôn phệ linh giáp tốc độ nhanh như vậy, hơn nữa càng thôn phệ, hỏa diễm càng lúc càng lớn.

“Âm u hỏa, quả thật là âm u hỏa!”

Trong thủ hạ Tử Dương Hậu đột nhiên có người hô to, thanh âm tràn đầy sợ hãi cùng kinh hoàng, “Hắn là tấn biển đệ nhất ma tu —— Hàn Dục! !”

Lời vừa nói ra, tựa như một đạo sấm sét, kinh động tới dũng khí cùng hồn phách của tất cả  kiếm tu. Mà lúc này, âm u hỏa đã hào hứng ngẩng cao nuốt lấy tất cả linh tráo quanh thân Tử Dương Hậu, nhưng dường như vẫn còn cảm thấy vẫn chưa thỏa mãn, liền tại lúc vẻ mặt Tử Dương Hậu sợ hãi tới mức trắng bệch, mang tất cả mà ập xuống, trong chốc lát nuốt sống  toàn bộ thân thể hắn!

“A a a ————! !”

Một tiếng thét thê thảm vạch phá mây xanh, trong thanh âm ẩn chứa đau khổ to lớn, sợ hãi chi liệt, quả nhiên làm cho lòng người đều rét lạnh.

Sau một khắc, chỉ thấy bóng dáng một đứa con nít phóng lên trời. Hài nhi kia có khuôn mặt Tử Dương Hậu, toàn thân long lanh trắng noãn, phảng phất trong suốt, trên mặt lại mang theo hằn sâu thù hận.

“Hàn Dục, thù này, bản hậu một ngày nào đó sẽ hướng ngươi liền cả vốn lẫn lời đều đòi lại!”

Hài nhi mập mạp nắm chặt nắm đấm đứng ở giữa không trung, khuôn mặt âm tàn thề độc. Hung hăng nói xong, hắn nào dám lại ở lại, nhanh như chớp chạy thục mạng rời đi. Nguyên anh độn thật nhanh a, nếu so với bản thân không chỉ nhanh gấp trăm lần, cho dù Hàn Dục muốn dùng thần thông đuổi theo, e cũng không theo  kịp.╮(╯_╰)╭

Bất quá người này thân thể đã bị hủy, ít nhất trong bốn mươi năm mươi năm nữa, e rằng cũng khó khôi phục lại thực lực hôm nay.

Lam diễm được ăn đến bụng thẳng lưng thô, liền run rẩy bay trở về, vòng quanh Hàn Dục, trái phi phi, phải phi phi, làm như nịnh nọt cầu xin tha thứ. Hàn Dục sắc mặt thản nhiên nói: “Xem ra lần trước giáo huấn ngươi còn chưa đủ, bây giờ liền muốn trở lại viêm trì nằm thêm trăm năm sao?”

Lam diễm sợ tới mức toàn bộ thân người nặng nề run lên, bay xuống đến đứng ở đầu vai Hạ Linh, bất trụ cúi đầu dập đầu.

Hạ Linh chỉ cảm thấy trên vai bị nó đụng vào. vừa lạnh lại kì quái, nhưng lại không dám động đậy, đối với cái thứ  khúm núm nịnh bợ tham ăn này, quả thực hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Hàn Dục cười cười, thu hồi lam diễm, hướng Liễu Sênh phân phó : “Những người này, nguyện ý lưu lại thì giao cho Liễu Trì; không muốn lưu lại đều xử lý sạch.”

Liễu Sênh còn chưa kịp trả lời, đám tu giả thủ hạ Tử Dương Hậu liền đã thất linh bát lạc cao giọng kêu to:

“Chúng ta nguyện ý! Chúng ta nguyện ý!”

“Hầu gia tại thời khắc nguy nan bỏ lại chúng ta không để ý, kẻ vô tình vô nghĩa như thế, chúng ta sao lại trung thành với hắn!”

“Chúng ta còn muốn tiếp nhận Địch tiên sinh dạy bảo a! Xin để cho chúng ta lưu lại a!”

Liễu Sênh cung kính nói: “Chủ nhân muốn gặp Địch tiên sinh chứ ạ?”

Hàn Dục liếc xéo hắn, trên mặt hỉ nộ khó dò: “Không, có một số việc, ta muốn trước xử lý một chút. Ngươi nếu có hứng thú, có thể mang theo tiểu Trì theo tới cùng nhìn một lát a.”

Liễu Sênh sắc mặt trắng nhợt, ngẩng đầu liền bắt  gặp đôi mắt tĩnh mịch giống như hàn đầm của chủ nhân , sớm cảm thấy chính mình tâm tư đều bị hắn nhìn thấu. Trong nội tâm  không kìm nén được sợ hãi, vội vàng cúi đầu nói: “Vâng.”

Hạ Linh giờ này khắc này ngược lại tỉnh táo, toàn thân yên lặng, ngoan ngoãn để người nào đó ôm đi, trong nội tâm âm thầm xác định phương châm: Lừa dối không được, bất quá thì thành thật a!

Advertisements

One thought on “Than ma thu ha_ Chap 15

  1. Pingback: Thần ma thủ hạ dễ sai bảo | Hye Mi 's sweethome

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s