Than ma thu ha_Chap 16

Chương 16:  Mang về tính sổ (trung)

Hàn Dục ôm ngang Hạ Linh toàn thân linh lực hao hết đi vào cung điện dưới mặt đất. Hai huynh đệ Liễu Sênh Liễu Trì đi theo phía sau. Liễu Trì đồng dạng linh lực hao hết , bị Liễu Sênh dắt díu lấy, ngày thường luôn sẵn giọng độc ác vậy mà giờ trên mặt cũng không giấu nổi vẻ lo lắng.

Hạ Linh bị mang theo rẽ vào nhiều ngóc ngách, cái cong, cái thẳng đến khi cháng váng đầu hoa mắt, mới dừng lại tại một gian nho nhỏ trong thạch thất .

Bên trong thạch thất trống rỗng, ngoại trừ một cái giường đá thì không có cái gì. Hàn Dục buông tay, đem Hạ Linh vứt trên mặt đất, còn mình thì ngồi bên mép giường. Liễu Sênh Liễu Trì cung kính đứng thẳng  trái phải hai bên người hắn.

Hạ Linh vừa mới thoáng một phát rơi xuống đất đang thất điên bát đảo, chợt nghe người nọ mở miệng nói: “Nói đi, ngươi đến tột cùng là ai?”

Hạ Linh ngẩng đầu nhìn hắn, trong thạch thất ánh sáng mờ nhạt cũng không thể trở ngại tầm mắt của nàng. Nam nhân ngồi trên giường đá có khuôn mặt tuấn dật, thần sắc khoan thai, chỉ là trong  tròng mắt đen nhánh lại thâm sâu khó lường, tản ra một chút hàn ý.

Hạ Linh vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thẳng hắn, thấp giọng nói:

“Ta cũng không biết, ngày ấy sau khi nuốt một viên lục châu, ta bỗng nhiên có ý thức …”

“Vậy sao?”

Thanh âm  thản nhiên nghe không ra hỉ nộ. Hạ Linh nhịn không được ngẩng đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy người nọ trên mặt là một bộ dáng u lãnh thâm thúy tươi cười. Trong nội tâm nàng rơi lộp bộp, còn chưa kịp kêu cứu, chợt nghe két cạch một thanh âm vang lên, gạch đá trước mặt chậm chạp di động, lộ ra một cái lỗ hổng.

Hạ Linh nhìn vào lỗ hổng chỉ nhỏ bằng cái cửa sổ kia, sắc mặt lập tức tái đi, vội lấy tay che miệng của mình, toàn thân đều lạnh run.

Dưới đáy cửa động kia, khắp nơi rậm rạp chằng chịt đều là những con chuột to béo, còn có hai cái chén ăn cơm thô của kim vân mãng xà. Bọn chúng giống như trẻ mới sinh, một thân màu xám, nhưng đại bộ phận đều nhiễm vết máu loang lỗ. Có con đang hấp hối, trên người chi chít đầy bạch giòi bò lỏm nhổm. Mấy chục con chuột mập tại không gian nhỏ hẹp, ngươi đẩy ta chen, ngươi cắn ta cào, miệng mở rộng lộ ra hàm răng sắc nhọn, phát ra tiếng kêu thê lương. Hai con mãng xà lại phân ra ranh giới, một đoàn lười biếng  nhắm mắt nghỉ ngơi, dường như chúng thật lương thiện vô hại. Tuy nhiên lúc Hạ Linh nhìn xuống, vừa vặn nhìn thấy trong đó một con cự mãng ngẩng đầu há miệng, lưỡi dài đỏ tươi bắn ra, đem mấy chú chuôt ngay ngắn cuốn vào, một ngụm nuốt vào trong bụng.

Nàng rụng rời cả tay chân không thể cử động, gấp gáp muốn bò đi, hận không thể cách cửa động này càng xa càng tốt. Nhưng, có một thanh âm rõ ràng mà ác nghiệt , ở trong đầu nàng đột nhiên vang lên: Bò qua đó, nhảy xuống!

Hạ Linh cả khuôn mặt đều bị dọa đến trắng bệch, nàng dốc sức liều mạng muốn lùi lại, nhưng thân thể lại hoàn toàn không do chính mình khống chế. Chậm rãi từng điểm từng điểm, dùng tư thế bò khó coi mà khuất nhục hướng tới cửa động đáng sợ kia. (Cứ như tả phim kinh dị ⊙﹏⊙ )

Phòng tuyến trong lòng Hạ Linh lập tức sụp đổ, nàng toàn thân run rẩy thét lên:

“Ta nói! Ta nói! Ta cái gì cũng nói, vẫn không được sao?”

Cánh tay không chịu khống chế đã trèo đã đến cửa động, Hạ Linh nhanh đóng chặt lại mắt, cơ hồ tuyệt vọng, thân thể lại bỗng nhiên đình chỉ động tác.

Nàng thở hổn hển, nằm sấp quỳ trên mặt đất, nâng đầu nhìn hướng nam nhân như ma quỷ kia, run giọng nói:

“Ta nguyện ý nói …”

Hàn Dục từ trên cao nhìn xuống nàng, trên mặt treo dáng tươi cười thản nhiên, đáy mắt lại một mảnh lạnh lùng. Chỉ thấy hắn có chút cong lên ngón tay, gõ lên giường đá, khẽ cười nói:

“Đã muộn rồi. Không cho ngươi nếm chút đau khổ, ta sao biết lời ngươi nói là thật hay giả.”

Hạ Linh sững sờ, còn chưa kịp tiêu hóa ý tứ trong lời nói hắn, chợt thấy toàn thân nhẹ hẫng, lơ lửng ở phía trên cái huyệt động kia . Trên mặt nàng lộ ra vẻ sợ hãi khó tin, toàn thân không cách nào ức chế run rẩy, thậm chí ngay cả cầu xin tha thứ cũng không nói được.

Sau đó, trôi nổi chi lực mạnh mẽ biến mất, không còn linh lực chống đỡ, nàng thẳng tắp rơi vào lẫn trong đám chuột mập bên dưới. Nương theo thanh âm di động rất nhỏ của viên đá xanh,  cửa động cho kim vân mãng ăn liền im hơi lặng tiếng đóng lại.

Liễu Sênh cùng Liễu Trì đứng ở một bên xem đến sắc mặt trắng bệch, toàn thân cứng ngắc, liền hít khí cũng không dám. Liễu Trì một chân bước ra, muốn mở miệng nói, lại bị Liễu Sênh gắt gao giữ chặt.

Thạch thất nhỏ hẹp một mảnh yên lặng, chỉ còn lại tiếng ồ ồ thở dốc của Liễu Trì. Hàn Dục bỗng nhiên mở miệng nói: “Có lời gì cứ nói a.”

Liễu Trì gạt khỏi tay Liễu Sênh, quỳ rạp xuống đất:

“Thuộc hạ không biết nữ nhân kia đến cùng có phải là Thường Tự Cẩm hay không, cũng không biết chủ nhân vì sao thống hận nàng như thế . Thế nhưng mà … Nữ nhân kia vừa dốt nát lại vô dụng, tuyệt đối không thể trở thành uy hiếp đối với chủ nhân!”

Liễu Sênh cũng vội vàng quỳ xuống, cúi đầu nói:

“Chúng ta biết chủ nhân hận nhất bị người lừa gạt trêu đùa. Nhưng Thường tiền bối đã thay chủ nhân tìm về Địch Phi, lại để cho chủ nhân bày ra chiêu dùng ân, quả thật là một cái công lớn. Mong rằng chủ nhân xem xét ưu khuyết điểm để thưởng phạt, tha cho nàng một mạng.”

Hàn Dục lạnh nhạt cười nói:

“Có thể tìm Địch Phi mang về, lại có thể trùng hợp cứu được Long Phượng Hoàng tộc, còn có thể được các ngươi ưu ái cầu tình, công lao xác thực không nhỏ.”

Liễu Sênh nghe ra chủ nhân trong lời nói không vui, không dám nói thêm nửa lời, nắm chặt tay đệ đệ, phòng ngừa hắn xúc động.

Liễu Trì cúi đầu, nhịn lại nhẫn, bên tai lại dường như nghe thấy nữ nhân ngốc nghếch kia sợ hãi bất lực thét lên, rốt cục không thể nhịn được nữa, mạnh mẽ ngẩng đầu lên nói:

“Chủ nhân gần đây thưởng phạt phân minh, vì sao chỉ đối với nàng hà khắc như thế?  Chỉ bởi vì bị nàng lừa gạt thôi sao? Hay là chủ nhân căn bản chỉ hận nàng đoạt xác Thường Tự Cẩm? Nữ nhân ngoan độc kia  …”

Liễu Sênh vội vàng bổ nhào qua che miệng đệ đệ miệng, run giọng nói: “Chủ nhân, tiểu Trì hắn chỉ là trọng thương chưa lành, thần trí mơ hồ. Ngài ngàn vạn đừng cùng hắn so đo!”

Hàn Dục khẽ cúi đầu, thần sắc lạnh lùng, hoàn toàn nhìn không ra hỉ nộ. Liễu Trì tỉnh táo lại, chỉ cảm thấy sau lưng đổ mồ hôi ẩm ướt một mảnh, tứ chi dán chặt lấy mặt đất đều run rẩy. Nhưng hắn vẫn quật cường, nâng cao sống lưng, giật ra khỏi tay Liễu Sênh, gằn từng chữ:

“Liễu Trì vô lễ, mặc cho chủ nhân xử trí.”

Hàn Dục nâng lên khuôn mặt tuấn dật, thản nhiên nói: “Các ngươi đi xuống đi, người này bản thân ta tự biết chỗ hữu dụng, sẽ không lấy tính mạng nàng.”

Liễu Sênh Liễu Trì vui mừng quá đỗi, vội àng hành lễ cáo lui. Bọn hắn biết rõ chủ nhân từ trước đến nay nói một là một, nói không giết, dĩ nhiên sẽ không giết, mặc dù tránh không được nếm chút đau khổ, nhưng  so  với việc bị ném đi tính mạng thì tốt hơn nhiều.

Sau nửa canh giờ, cửa động cho kim vân mãng ăn một lần nữa bị mở ra. Hạ Linh hấp hối, toàn thân cơ hồ không còn một khối thịt ngon bị một cổ lực lượng nhẹ nhàng kéo lên, một lần nữa nằm ngã xuống đất.

Hàn Dục chậm rãi đi đến trước mặt nàng, một tay ngưng tụ một lượng nước trong mát, đem nàng toàn thân rửa sạch. Vết máu không sạch sẽ theo làn nước trôi đi, miệng vết thương trên thân thể nàng cũng lấy tốc độ mắt thường không thể thấy được khép lại vảy rồi biến mất. Sau khi hơi nước tán đi, liền lộ ra thân thể thiếu nữ trắng noãn nõn nà, mềm mại xinh đẹp.

Phát giác thân thể đã có thể cử động, Hạ Linh nhanh chóng lấy từ mê tàng hoàn một bộ y phục phủ thêm, cúi thấp đầu ngồi dưới đất, không nói một lời.

Hàn Dục cúi đầu nhìn sợi tóc đen nhánh mềm mại trên đỉnh đầu thiếu nữ, khe khẽ thở dài, cúi người đem nàng ôm vào trong ngực: “Nói đi, ngươi đến tột cùng là ai?” Thiếu nữ như trong ngực hắn như trước cúi thấp đầu, không nói một lời.

Hàn Dục chờ trong giây lát, trên mặt hiện lên vẻ không kiên nhẫn, một tay nhéo chiếc cằm tinh xảo của thiếu nữ, khiến cho nàng ngẩng đầu lên. Chứng kiến cặp mắt mực lam sáng láp lánh như ngọc lưu ly, Hàn Dục liền sững sờ.

Thiếu nữ hung hăng trừng mắt hắn, đáy mắt còn lưu lại nồng đậm sợ hãi cùng ấm ức, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, lại tràn ngập quật cường, một bước không lùi nhìn thẳng hắn. Hàn Dục nhịn không được buồn cười nói:

“Như thế nào? Cảm thấy ta phạt oan ngươi sao?”

Thiếu nữ quay mặt đi, môi mím chặt không nói gì. Hàn Dục nhẹ xiết quai hàm nàng, chỉ cảm thấy xúc cảm ôn trắng mịn mềm mại:

“Hiện tại ta cho ngươi cơ hội giải thích, đừng nghĩ tới việc lừa gạt ta, nếu không ngươi sẽ biết rơi vào huyệt động kim mãng chỉ là một trừng phạt nhỏ nhoi không hề có ý nghĩa.”

Thiếu nữ toàn thân bất chợt run rẩy, trên mặt tái nhợt nổi lên một mảnh đỏ tươi, tựa như một đóa hồng mai nổi bật trên nền tuyết trắng xóa, một vẻ đẹp tinh tế như khi đối ẩm rượu ngon, hương thơm khiến người ta say mê.

Hàn Dục nhẹ nhàng nói: “Không muốn nói?”

Thiếu nữ mãnh liệt ngẩng đầu, cánh môi như hoa anh đào khẽ giương, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Trễ rồi! Hiện tại ngươi muốn nghe, bà cô ta không muốn nói!”

Hàn Dục khẽ giật mình, nhịn không được cười nhẹ nói: “Ngươi nghĩ  hiện tại đang cùng ta trao đổi điều kiện sao?” Hắn cười chỉ trong chốc lát, gương mặt liền trở nên lạnh nhạt, cúi đầu ghé sát vào dung nhan thiếu nữ tú lệ như hoa, lạnh lùng nói: “Ngươi cho rằng, ngươi có tư cách đó sao?”

Thiếu nữ quay đầu đi, liền nghiêm mặt, không hề liếc hắn một cái. Hàn Dục ôm nàng đi ra thạch thất, chậm rãi đi đến đến một gian phòng khác rộng lớn hơn. Căn phòng này có một màn vải cực lớn cùng một cái suối nước nóng tràn ngập sương mù. Đó chính là nơi Hạ Linh sau khi sống lại lần đầu tiên nhìn thấy.

Hàn Dục ôm nàng đi vào trong ôn tuyền, lại buông tay rời khỏi người nàng. Thiếu nữ trên mặt lộ ra vài phần bối rối, bàn tay nhỏ chăm chú níu lấy vạt áo của hắn, hai chân đạp loạn, muốn ôm hắn nhưng lại không dám.

Hàn Dục trên mặt lộ ra vẻ buồn cười, ung dung nói: “Nguyên lai ngươi lại sợ nước.”

Thiếu nữ khuôn mặt đau khổ, tựa hồ muốn vận dụng linh lực để mình có thể nổi được. Thật vất vả mới tụ lại chút điểm linh lực nhưng lại giống như bị cái gì cấm chế, căn bản khiến nàng không thể đứng dậy.

Suối nước nóng cũng không tính là sâu, cũng chưa qua đỉnh đầu thiếu nữ nhưng lại kông ngừng đẩy lên mực nước. Nàng cố gắng đạp lấy hai chân, muốn leo lên chỗ nham thạch, lại lần lượt bị tên nam nhân ác độc bên cạnh một chưởng đẩy ra xa. Lập tức thân thể yếu ớt của thiếu nữ nặng nề rơi vào trong nước, trong người rốt cuộc cũng không còn sức lực. Lúc này Hàn Dục mới lấy tay đem nàng ôm qua, để nàng ngồi trên người mình, mở miệng nói:

“Biết rõ bây giờ nên nói như thế nào chứ?”

Advertisements

One thought on “Than ma thu ha_Chap 16

  1. Pingback: Thần ma thủ hạ dễ sai bảo | Hye Mi 's sweethome

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s