Nam than phong ben_Chap 6

Chương 6

“Cô là vị hôn thê của tôi?”

Tần Mặc như cũ lạnh lùng mở miệng. Tô Song Song cảm thấy Tần Mặc giống như  sự yên tĩnh trước cơn bão, nghĩ một hồi lại dùng sức lắc đầu.

“Bất quá tôi thấy đề nghị này cũng không tồi.”

Tần Mặc mặt không chút biểu cảm nghiêm túc nói. Tô Song Song tưởng mình nghe không rõ, trợn đôi mắt to nhìn Tần Mặc.

Nàng như thế nào cảm thấy bọn họ không nói cùng ngôn ngữ đây? Rõ ràng hắn nói tiếng người, tại sao nàng lại nghe không hiểu?(⊙︿⊙)

“Gì cơ?”

Tô Song Song kích động lên tiếng, ánh mắt cố trừng thật to, nhưng cho dù như vậy cũng không có cách nào hoàn toàn biểu đạt khiếp sợ trong lòng nàng .

Nàng gãi gãi lỗ tai của mình, vừa rồi nhất định là chính mình nghe lầm. Nhưng ngay lúc này Tần Mặc lại đem xe dừng ở bên đường, quay đầu nhìn nàng, trong đôi mắt đào hoa đều là vẻ lạnh lùng , vẻ mặt cùng ngữ khí không có nửa điểm vui đùa.

“Cô đã muốn làm vị hôn thê của tôi, tôi cũng có thể đồng ý.”

“. . .”

Tô Song Song cảm giác chính mình có chút không bình thường rồi. Nàng tiềm thức đưa tay vuốt vuốt trán của mình, không sao a, xem ra không phải nàng nóng đầu đến mức xuất hiện ảo giác. Ngay sau đó nàng chuyển hướng, chụp mạnh lên trên tránTần Mặc.

Mặc dù vẫn chưa cảm nhận được rõ ràng, tay nàng đã lập tức bị Tần Mặc gạt ra, nhưng Tô Song Song cũng cảm giác được hắn thân nhiệt cũng bình thường a.

“Không có nóng? Vậy tại sao anh lại bị mê sảng a?”

Tô Song Song nhìn một chút bộ dáng nghiêm túc Tần Mặc, nhất thời cảm giác đứa nhỏ này nhất định là bị nàng kích thích quá độ, tinh thần xảy ra vấn đề, trong mắt tránh không được một chút đồng tình.

Nàng suy nghĩ một chút, an ủi:

“Anh đừng tự gây áp lực cho bản thân mình quá lớn. Yên tâm đi, tôi đại nhân đại lượng tha thứ cho hành vi tối qua của anh. Tôi sau này cũng sẽ không tìm anh gây phiền toái . Nếu như anh muốn, tôi cũng có thể cùng bạn gái anh giải thích một chút.”

Tô Song Song nói xong, cũng cảm động hành động cao thượng của mình ,cảm thấy chính mình thật sự là quá nhân từ a.

Trong mắt Tần Mặc dần hiện ra một chút không kiên nhẫn, hắn không thích phải nói quá nhiều, liền vào thẳng chủ đề:

“Lão gia tử bị bệnh, muốn tôi kết hôn, cô đã phá hỏng hôn sự của tôi, vậy chính cô bồi thường đi.”

“!”

Tô Song Song ngàn lần không nghĩ tới Tần Mặc dĩ nhiên lại vô sỉ như vậy. Rõ ràng  là nàng tốt bụng (tuy không phải tự nguyện) giúp hắn thoát khỏi người đàn bà kia, hắn hiện tại dĩ nhiên còn nói nàng phá hỏng hôn sự của hắn?

Đây là cái gì logic gì a?

“Tôi khinh! Anh còn có thể vô sỉ hơn nữa sao?”

Tô Song Song tự biết chính mình vẫn ngồi trong xe người ta, tận lực đè xuống tâm trạng chính mình, nói uyển chuyển một tí.

Nhưng tâm lý của nàng đã tới mức giới hạn: tên Tần Mặc này khẳng định bất bình thường. Nếu không tên này ngày thường ăn nói khôn khéo tại sao lại muốn người ta gọi hắn Tần thiếu? Hắn không biết Tần thiếu cùng cầm thú nghe rất giống sao? Chỉ số thông minh gì vậy!

Tần Mặc khẽ nhíu mày, giống như không hiểu Tô Song Song nói gì, vừa mở miệng  đã để lộ ra một ít kích động:

“Tôi thỏa mãn nguyện vọng của cô, cô giúp tôi ứng phó lão gia tử, đối với cô hay tôi đều có lợi . . .”

“Tôi khi nào thì nói trở thành vị hôn thê của anh là nguyện vọng của tôi ?”

Tô Song Song kịp thời cắt đứt lời của hắn, trợn to mắt, càng ngày càng không hiểu lối suy nghĩ  của Tần Mặc.

“Vậy tại sao trước mặt Thẩm Ôn Uyển cô nói muốn?”

Tần Mặc tựa hồ có chút không hiểu Tô Song Song, vừa mới nãy rõ ràng chính nữ nhân này ôm chính mình khóc đến thảm thương, một bộ dáng không phải hắn thì không lấy chồng.

Hắn cau mày lại nói một câu: “Như vậy có thể tối đa hóa lợi ích của tôi và cô.”

“. . .”

Tô Song Song bây giờ nhìn Tần Mặc tựa như nhìn gã quái dị, nàng rốt cuộc cũng rõ ràng tại sao mình lại nghe không hiểu lời Tần Mặc.

Bởi vì nàng và hắn chính là “ông nói gà, bà nói vịt”. Tần Mặc này chắc chắn là tên tự luyến. Nàng co giựt khóe miệng, vì để chứng phỏng đoán của chính mình , hỏi một câu: “Tiểu cầm thú, anh có bạn gái bao giờ chưa?”

Tần Mặc cau mày, lạnh lùng liếcTô Song Song một cái: “Tôi nói một lần cuối cùng, tên tôi là Tần Mặc.”

Tô Song Song ngay lập tức cảm giác được trong lời nói của hắn có sát khí, nhất thời nhận ra mình vì chút đắc ý quên mà quên mất tình hình hiện tại, vội vàng ngồi nghiêm chỉnh, gật gật đầu:

“Đúng! Đúng! Tần Mặc tiên sinh! Tôi cần nói rõ, tôi không nghĩ muốn làm vị hôn thê của anh!”

Tần Mặc rốt cuộc quay đầu nhìn thẳng vào Tô Song Song, bạc môi khẽ mân. Hắn nhìn ánh mắt của nàng giống như nhìn thấy một món đồ cổ, lúc nó thê thảm nhất, hắn nhân đạo dự định đem nó mang về cùng thực hiện lợi ích to lớn.

Kết quả, đồ cổ này mở miệng, nó tình nguyện bị hủy diệt cũng không cùng hắn về nhà.

Đừng hỏi Tô Song Song làm như thế nào từ đôi mắt lãnh đạm của Tần Mặc đọc ra một lượng lớn thông tin như thế, nàng chính là cảm giác được như vậy a. Tô Song Song không khỏi cường điệu thêm một lần: “Thật sự! So với tôi không phải nam mà là phụ nữ còn thật hơn!”

Nói xong sợ Tần Mặc không tin, tưởng rằng nàng ngụy biện, còn vươn tay chỉ lên trời thề thốt.

Lúc này Tần Mặc không còn nhìn nàng nữa, lạnh lùng nói: “Xuống xe.”

“?”

Tô Song Song đối với tâm tình của Tần Mặc lúc này có chút điểm ăn không tiêu, ngây ngẩn cả người. Thanh âm Tần Mặc lại lần nữa chậm rãi vang lên:

“Cô đã không phải vị hôn thê của tôi, vậy cô cùng tôi không có bất cứ quan hệ nào. Xuống xe.”

Nói rõ ra chính là xe hắn không chở người xa lạ!

Tô Song Song bị bộ dáng cao ngạo của Tần Mặc khiến cho sửng sốt, lập tức phẫn nộ , nàng cũng là người có cốt khí đó!

Nàng hung tợn trừng mắt nhìn Tần Mặc một cái, than thở một câu:

“Đáng đời anh không có bạn gái! Anh như vậy cả đời cũng đừng nghĩ tìm được bạn gái!”

Sau đó xuống xe, lại dùng lực sập cửa xe, ngay sau đó đứng bên đường cái, nhìn cái xe màu đen ở trước mặt nàng chạy đi.

Tô Song Song nhìn cái xe rất nhanh biến mất trong tầm mắt của mình, cảm thấy thật  khó chịu liền giơ lên ngón giữa, sau đó cúi đầu lục lọi túi áo, dự định kêu xe về nhà.

Nhưng khi nàng thấy trong ví tiền chỉ có vài đồng tiền xu thì mới nhớ tới việc nàng đem tất cả tiền để thuê xe đuổi theo Tần Mặc, mà ngay cả một đồng duy nhất còn bị ép mua báo.

Đừng nói kêu taxi , cho dù là xe bus nàng cũng không trả nổi nổi !

Tô Song Song ngẩng đầu nhìn bốn phía, nhất thời khóc không ra nước mắt. Nơi này cách nhà nàng rất xa, nếu đi bộ, phỏng chừng phải đi hai giờ.

Nàng vừa giật giật túi áo nhưng căn bản là không có ra thêm đồng nào. Tô Song Song mờ mịt đứng tại chỗ, bi phẫn nghĩ: Cái này đúng là tự làm bậy không thể sống a!

Tô Song Song vẫn đúng nguyên chỗ chờ đợi một chút, hi vọng Tần Mặc có thể còn chút phong độ đàn ông, như trong phim thần tượng sẽ nhanh chóng quay xe về, sau đó ngay lúc nàng vừa ngửa đầu, lên tiếng bảo mình lên xe.

Nhưng là nàng đứng mười phút, đừng nói nhìn thấy Tần Mặc, mà ngay cả một chiếc xe màu đen cũng không có nhìn thấy qua.

Tô Song Song hung hăng cước bộ, cắn cắn môi, phẫn nộ nghĩ : tiểu cầm thú, chụy tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ngươi! Thù này kết lớn, quyết không đội trời chung!

Tuy nhiên sau khi phát tiết, Tô Song Song vẫn ủ rũ cúi đầu, miệt mài cước bộ hướng nhà mình mà đi, sớm đã bi thương khóc thầm đến nước mắt chảy thành sông.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 6

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh | Hye Mi 's sweethome

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s