Nam than phong ben_Chap 9

Chương 9

Tần Mặc đang đánh bàn phím thì ngừng một chút, Tô Song Song rụt rụt thân thể chính mình, tự động bỏ qua ánh mắt nghi ngờ của Tần Mặc bên cạnh.

Tần Mặc nhìn lướt qua Tô Song Song ngồi xổm bên cạnh bàn mình, mở miệng như đang kể lại một sự thật hiển nhiên :

“Cô như vậy thật giống một con mèo .”

“…”

Tô Song Song trong thâm tâm nhất thời như có một vạn con ngựa thảo mễ chạy qua, đem lòng nàng từng mảnh chà đạp vỡ vụn .

Nàng âm thầm than thở : Anh cho rằng chụy đây nguyện ý ngồi xổm xuống cạnh anh à? Chẳng qua chân sợ đến mức mềm nhũn, không đứng dậy nổi, mới tựa vào cái bàn cho anh chiếm đại tiện nghi, thưởng thức chuyện cười a?

Đột nhiên một đôi bàn tay to duỗi lại, dọa Tô Song Song giật mình. Bàn tay thon dài  một phát bắt được cánh tay nhỏ nhắn của Tô Song Song , ngay sau đó nàng đã được Tần Mặc dễ dàng từ trên mặt đất nâng lên.

Tô Song Song có nửa khắc không kịp phản ứng, lăng lăng nhìn bàn tay khớp xương rõ ràng, dưới ánh đèn bàn còn nổi bật phát ra một tầng ánh sáng ấm áp nhu hòa của Tần Mặc .

Tuy nhiên nội tâm nàng không ngừng rít gào la hét: tuyệt đối không phải là hắn nhìn nàng ngồi xổm trên mặt đất quá mệt mỏi nên lòng tốt nổi dậy, tuyệt đối không phải.

Tô Song Song bị Tần Mặc một thanh  ném lên một bên giường thì đã sợ đến mức lập tức lui lại co rúm cuối giường, trợn đôi mắt to, đầy vẻ cảnh giác: “Anh muốn làm gì?”

Tần Mặc từ trên cao quét nhìn Tô Song Song, lưng đưa về phía ngọn đèn bàn, trên mặt hầu như là bóng đen, làm cho người ta thấy không rõ vẻ mặt của hắn.

Tô Song Song nhất thời sợ hãi tăng lên, đã không còn vẻ bưu hãn lúc ban đầu, vừa mở miệng liền run rẩy : “Anh … anh muốn làm gì?”

“Có mùi mồ hôi, làm phiền tôi làm việc.”

Tần Mặc nói xong, ưu nhã xoay người, trở lại ngồi trên ghế, đưa lưng về phía nàng, hoàn toàn ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn thêm một cái.

Tô Song Song xấu hổ giật giật khóe miệng, đối với suy nghĩ quá nhiều của mình, tự giác có chút điểm xấu hổ. Tuy nhiên nàng cho dù mất mặt cũng không hướng Tần Mặc xin lỗi.

Tô Song Song đứng dậy, tự mình ngửi ngửi, trên người quả thật có một cỗ bốc mùi. Nàng đi bộ đi hơn hai giờ, nước trong cơ thể nàng đều bốc hơi lên giải nhiệt, đương nhiên thân thể sẽ có mồ hôi một chút.

Vừa nghĩ tới kẻ đầu sỏ hại nàng chật vật như vậy chính là Tần Mặc, áy náy vừa nãy trong nháy mắt tan thành mây khói .

Nàng sau khi trở về đã bị biên tập thúc dục, đừng nói tắm rửa, ngay cả cơm cũng còn chưa được ăn đây! Như để chứng minh tính xác thật, bụng nàng còn phối hợp kêu lên mấy tiếng  “Ục ục!” “Ục ục!”.

Tô Song Song xấu hổ co rút khóe miệng, vội vàng ngồi nghiêm chỉnh, sợ Tần Mặc đột nhiên quay đầu lại cho nàng một cái nhìn khinh bỉ.

Tần Mặc nhưng là cái gì cũng không có làm, đột nhiên hắn động đậy, một cái vật thể không rõ trực tiếp hướng Tô Song Song bay tới, khiến nàng sợ đến mức vội vàng trốn sang một bên.Vật thể rơi xuống ngay trên giường, phát ra tiếng loạt xoạt của túi plastic, lúc này nàng mới cẩn thận vươn tay qua chạm tới.

Ngay lập tức con mắt sáng lên, cầm lên nhìn, đúng như phỏng đoán của nàng, là một cái bánh ngọt.

Tô Song Song nhất thời nhìn bóng lưng Tần Mặc với vẻ mặt cảm kích, đột nhiên cảm thấy Tần Mặc cũng không có đáng ghét như vậy, có lẽ hắn bề ngoài chỉ là kiêu ngạo chút đỉnh, thật ra sâu bên trong là người tốt a .

“Đừng lên tiếng nữa, nếu không, đi ra ngoài.”

Thanh âm lạnh lùng không chứa tình cảm vang lên, trong nháy mắt như mũi tên sắc bén, vù vù sẽ đem ấn tượng tốt vừa khởi sắc của Tô Song Song đối Tần Mặc trong nháy mắt đánh tan nát .

Tô Song Song bĩu môi, ăn đồ nhà người ta phải biết điều, nàng nhịn.  Nàng thật cẩn thận xé mở bao gói, cắn một cái, thiếu chút nữa nhổ ra.

Đây mà là điểm tâm sao, một ít mùi vị cũng không có. Mới đầu nàng còn nghi hoặc, Tần Mặc, tên đại nam nhân này sao có thể chuẩn bị bánh ngọt, nguyên lai chỉ là một món lương khô ăn cho đỡ đói!

Mùi vị này khó ăn hơn cả bánh bao khô, tuy nhiên Tô Song Song quả thật quá đói bụng, hai ngụm liền ăn hết, còn có chút thèm thuồng vươn đầu lưỡi liếm liếm môi của mình.

Nàng mới vừa muốn hỏi Tần Mặc còn đồ ăn dự trữ không, đột nhiên cả căn phòng liền sáng lên, khiến Tô Song Song chưa kịp thích ứng, ngay lập tức nhắm mắt lại.

“Cô có thể đi rồi.”

Tô Song Song còn chưa kịp định thần, liền nghe thấy thanh âm Tần Mặc lạnh như băng,  ngay sau đó là tiếng mở cửa.

Tô Song Song vuốt vuốt hai tròng mắt đau nhức, vừa mở mắt ra quả thật nhìn thấy Tần Mặc đứng ở cửa, một bộ dáng tiễn khách.

Tô Song Song nhíu mày, hừ lạnh một tiếng, một bộ dáng chụy còn khinh thường ở chỗ này, đứng dậy, bản năng nhìn lướt qua phòng, nhất thời ngây ngẩn cả người.

Lần trước Tô Song Song tiến vào, cả tầm mắt đều bị Tần Mặc bày ra bộ dáng đại soái ca toàn thân dính hơi nước hấp dẫn, cho nên căn bản không có chú ý tới bố trí căn phòng, lúc này nhìn qua, thật sự là bị hù dọa.

Này rốt cuộc là phong cách kiểu gì a. Trong phòng trừ ra một cái giường, một cái tủ quần áo, một cái bàn cộng thêm cái ghế ở ngoài cùng đều nhuộm một gam màu tối đen như mực, cái gì cũng không có.

Nàng tò mò nhìn thoáng qua phòng bếp, trừ một cái bình nước nóng cùng một số thứ ca cốc linh tinh, sạch trơn, cái gì cũng không có, càng đáng sợ hơn chính là ngay cả mấy thứ này cũng đều là một màu đen ảm đạm!

Nàng hướng ánh mắt nghi hoặc quay đầu nhìn về phía Tần Mặc. Nhìn thấy trong mắt hắn đều là vẻ không kiên nhẫn, trừng mắt nhìn nàng, ngay lập tức Tô Song Song nhớ lại, nàng hiện tại đang bị người ta ra lệnh “Xuất cảnh” đấy!

Nàng kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng, có chút ngửa đầu, một bộ ta còn khinh thường ở chỗ này, trực tiếp ưỡn ngực ngẩng đầu đi ra ngoài.

Nàng chân trước mới ra khỏi cửa, phía sau “Sầm!” một tiếng đóng cửa, có thể thấy được Tần Mặc có bao nhiêu nóng ruột muốn đuổi nàng ra ngoài.

Tô Song Song hướng về phía cửa phòng đóng chặt, quơ quơ nắm tay nhỏ của mình , biểu đạt bất mãn, cái này thật sự làm nàng rất tức giận ! Cho dù hắn ta có cao ngạo đến đâu, tốt xấu cũng phải đối thục nữ có chút điểm lễ phép a!

Sáng sớm hôm sau, Tô Song Song đang định đi ra ngoài mua bữa ăn sáng. Vừa mở cửa thì nhìn thấy trước cửa phòng Tần Mặc đặt một cái túi plastic thật to, bên trong lộ ra ngoài ra một ít gì đó màu đen.

Nếu như Tô Song Song nhớ không lầm, đây đúng là khăn trải giường củaTần Mặc. Tô Song Song nhất thời không có chỗ phát tiết. Em gái hắn ! Không phải ngày hôm qua nàng chỉ ngồi một chút trên giường hắn thôi sao? Mặc dù có chút ít mùi mồ hôi, nhưng chỉ cần giặt sạch một chút thì tốt rồi, có cần phải vứt đi như vậy không?!

Tô Song Song hai mươi năm qua, lần đầu tiên bị người khác ghét bỏ như vậy, nhất thời cảm thấy có chút ủy khuất. Mặc dù nàng bề ngoài có chút mạnh mẽ, nhưng nội tâm vẫn là rất mềm yếu a.

Nàng đá đá cái túi màu đen, vừa nghĩ tới gương mặt như cái quan tài của Tần Mặc, nhất thời cảm thấy người này chẳng những kì quái, công phu chọc giận người khác cũng rất cao thâm.

Nàng suy nghĩ một chút, ngồi xổm xuống, xốc lên cái túi đen, thì nhìn thấy phía dưới rớt ra cái chìa khóa cửa. Khóe miệng nàng câu dẫn ra một nụ cười âm hiểm, sau đó tiện tay ném cái chìa khóa vào trong cái túi kia.

Nàng cũng không phải muốn chỉnh chết Tần Mặc, chỉ là cho hắn một cái giáo huấn nho nhỏ. Dì lao công nhặt được cái chìa khóa trong túi, nhất định sẽ giao cho bảo an .

Cho nên Tần Mặc nhiều lắm khốn đốn  một chút, coi như vì thái độ tự đại ngạo mạn của hắn mà trừng phạt nho nhỏ. Tô Song Song càng nghĩ càng thấy vui vẻ, ăn bánh bao cũng không nhịn được hứng thú cười nhiều hơn, ăn luôn hai phần.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 9

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh | Hye Mi 's sweethome

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s