Nam than phong ben_ Chap 11

Chương 11

“Tránh ra!”

Tần Mặc kích động mở to hai mắt, bởi vì hoảng hốt mà thấy không rõ người bên cạnh, trong đôi mắt đào hoa đều là lạnh lẽo như băng hàn ngàn năm.

Ánh mắt lãnh đạm cùng hàng mày nhíu chặt làm cho bộ dáng hắn lúc này có vẻ lãnh khốc. Tô Song Song tiềm thức thu tay lại, nuốt nước miếng một cái.

Nhưng là sau một khắc, Tô Song Song nhất thời cảm thấy mình thật uất ức, nàng đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Tần Mặc đang nằm trên mặt đất bởi vì thân thể nóng rần lên mà thần chí có chút không rõ, lộ ra nụ cười tà ác.

Nàng vừa định vươn chân đá hắn, suy nghĩ một chút lại bỏ xuống, sau đó đem dép lê cởi ra, mới đá hắn một chút thăm dò, thấy hắn không có phản ứng gì, Tô Song Song ban đầu còn có chút điểm không yên tâm, trong nháy mắt liền hừng hực khí thế.

Nàng ha ha cười khan một tiếng, lại ngồi xổm xuống, trên mặt mang theo tươi cười có chút gian tà, vươn tay chọt chọt gương mặt lạnh như băng của Tần Mặc :

“Anh kiêu ngạo cái gì? Bây giờ còn không phải chụy đây muốn đem anh làm cái gì thì làm cái đó sao.”

“Cô. . .”

Tần Mặc bây giờ sức lực mất hết, đầu lại choáng váng , căn bản không nghe rõ người trên đỉnh đầu nói cái gì, chỉ cảm thấy người đó thật sự rất ồn ào, nhưng hắn cũng chỉ có thể phun ra được một chữ.

Tô Song Song nhìn Tần Mặc bày ra vẻ mặt kích động muốn giết người nhưng lại không thể động đậy, trong nháy mắt vui vẻ đứng lên.

Nàng nhớ tới một câu nói kinh điển, liền nhìn gương mặt anh tuấn của Tần Mặc, cười khan hai tiếng:

“Anh gọi a! Anh dù có gọi gãy cổ cũng sẽ không có người tới cứu anh !”

“Nhiều lời!”

Tần Mặc quát nhẹ một tiếng, trực tiếp kích động vươn tay đem ngọn nguồn ồn ào một bả ôm vào trong lòng, sau đó tay kia chụp ở đỉnh đầu Tô Song Song còn đang ngu ngơ, vuốt vuốt, trong miệng than thở nói : “Như Hoa, đừng làm rộn.”

“!”

Tô Song Song cảm thấy trời đất như quay cuồng, mạnh mẽ ngã vào trong một lồng ngực cứng rắn. Mặt của nàng áp vào ngực Tần Mặc, tiếng tim đập mạnh mẽ truyền vào tai, kích thích đại não của nàng.Thậm chí ngay cả một tiếng kêu quỷ dị “Như Hoa” cũng bị nàng tự động bỏ qua, trong đầu nàng hiện tại cơ hồ tất cả đều là tiếng tim đập “Thùng thùng” của Tần Mặc .

Bàn tay nhỏ bé của Tô Song Song ngăn cách thân thể nàng cùng Tần Mặc, nhưng cho dù như vậy, bộ áo ngủ của nàng vẫn bị vết nước trên người Tần Mặc làm ướt.

Một cỗ khí lạnh trong nháy mắt lan khắp toàn thân khiến nàng rùng mình một cái, giãy dụa muốn đứng lên, thế nhưng Tần Mặc mặc dù nửa ngất đi, lực trên tay vẫn không giảm đi chút nào.

Bàn tay to lạnh như băng vẫn luôn để trên đỉnh đầu nàng, thỉnh thoảng lại vuốt ve giống như đối với con mèo nhỏ nhu thuận khiến Tô Song Song càng thêm tức giận .

Nàng cắn răng, nổi giận gầm lên một tiếng: “Tần Mặc! Đại cầm thú!”

Một tiếng gầm nhẹ, thiếu chút xuyên thủng màng nhĩ Tần Mặc. Hắn mở ra hai mắt vẫn còn chút mơ màng, cúi đầu vừa nhìn, liền thấy đứa nhỏ ở trong lòng ngực của hắn lại chính là Tô Song Song, thoáng chốc nhíu mày, một thanh đẩy nàng ra, vô cùng nhuần nhuyễn thực hiện hành động thể hiện sự ghét bỏ này.

Bị đẩy ra một cách không lưu tình chút nào, Tô Song Song trở tay không kịp, trực tiếp lăn trên mặt đất hai vòng, đụng vào một bên giường mới ngừng lại được.

Tô Song Song nhất thời nổi giận! Chẳng lẽ Tần Mặc đúng là khắc tinh của nàng sao? Như thế nào vừa gặp hắn là y như rằng sẽ không có chuyện tốt đây.

Nàng lắc lắc đầu, chống tay đứng dậy. Nhưng vừa cúi đầu đã nhìn thấy trước ngực quần áo đã ướt đẫm, áo ngủ bằng bông màu trắng thuần túy của nàng lúc này dính đầy nước, gắt gao dính chặt vào trên người của nàng, hết sức không thoải mái.

Tô Song Song cắn răng, cũng may áo nàng mặc có hình mèo lớn, nếu không hôm nay thật sự mất mặt! Bất quá bây giờ tiểu nội y cũng gần như muốn lộ ra, dù có phải chết nàng cũng không được đi đâu.

Nàng không tự giác học bộ dáng nhíu mày của Tần Mặc, sau đó đứng dậy muốn rời đi. Nhưng chưa tới nửa bước, đã nghe thấy tiếng Tần Mặc hít thở dồn dập. Nàng cắn môi, nhắm lại hai mắt, hít vào một hơi thật sâu, xoay người trở lại.

Tần Mặc bây giờ đã thanh tỉnh rất nhiều, bất quá tứ chi vẫn còn bủn rủn, không còn khí lực, hắn đơn giản nghĩ đã như vậy thì nằm trên mặt đất nghỉ ngơi trong chốc lát.

Nhưng vẫn chưa kịp nhắm mắt lại đã nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Song Song cau mày trừng mắt nhìn hắn.

Tần Mặc không mở miệng, chỉ là nhìn Tô Song Song giờ phút này tự tiện xông vào nhà của hắn, hơn nửa còn nhìn thấy bộ dáng hắn chật vật như vậy thì lại tỏ vẻ rất khó chịu.

“Tôi nói này, anh có thể tự mình đứng lên được không?”

Tô Song Song duỗi bàn tay nhỏ bé ra trước mặt Tần Mặc, ý tứ rất rõ ràng, hắn có thể tự mình đứng lên thì tự đứng lên, không thể đứng lên, liền ngoan ngoãn cầm tay nàng, nàng có thể bỏ qua hiềm khích lúc trước mà kéo hắn đứng lên.

Tần Mặc hai mắt ở dưới ánh trăng lạnh như băng có chút phá lệ, chậm rãi dời tầm mắt xuống bàn tay nhỏ của Tô Song Song trước mặt.

Tần Mặc hô hấp nặng nề thô suyễn, sau đó duỗi bàn tay to của bản thân cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Tô Song Song.

Thời khắc tay hắn cầm lấy tay nàng, Tô Song Song hai hàng mày nhíu chặt đến độ giao lại cùng một chỗ. Tần Mặc dùng khí lực suýt nữa đem tay nàng bóp nát, nàng cắn răng, chịu đựng tâm lý phẫn nộ.

Nàng làm người tốt thật sự là làm được tới kìm nén đến phát tức, giúp một cái tiểu cầm thú chỉ biết trợn tròn mắt với nàng, đây là có bao nhiêu cừu hận a! Dĩ nhiên dùng sức như vậy nắm tay nàng.

Tô Song Song cố gắng chịu đựng cảm giác kìm nén đến phát tức, chỗ nào có đàn áp thì chỗ đó ắt có phản kháng. Nàng đứng dậy, sau đó làm bộ không cẩn thận đá vài cái vào Tần Mặc để phát tiết.

Tần Mặc kêu lên một tiếng đau đớn, bàn tay đang nắm tay Tô Song Song lại dùng thêm một chút khí lực, khiến Tô Song Song đau đến mức hận không thể trực tiếp một cước dẫm nát trên bụng của hắn!

Tần Mặc dựa vào khí lực của Tô Song Song mà ngồi dậy, trong nháy mắt cảm thấy đầu váng mắt hoa, hắn hít vào một hơi thật dài, sau đó một tay chống xuống mặt đất, dùng sức lấy đà đứng lên.

Tô Song Song mặc dù trong lòng có oán hận, nhưng vẫn quyết định làm người tốt thì làm đến cùng, vội vàng đi qua đỡ lấy cánh tay, chống lên thân thể của hắn, dự định trước đem hắn lên trên giường.

Hai người mới đi được vài bước, Tô Song Song không cẩn thận bước hụt chân, hai người liền mất trọng tâm, ngã thẳng tắp về phía trên giường.

Một khắc ngã xuống này, Tô Song Song có thể cảm nhận được Tần Mặc nhanh chóng dời bàn tay to lên trên bảo vệ đầu của nàng, hai người liền “Bịch!” một tiếng ngã xuống trên cái giường cứng nhắc có thể giết chết người.

Tô Song Song chỉ cảm thấy Tần Mặc trên người nàng như đám rong biển, mãnh liệt trợn to hai mắt, thở ra một hơi thật dài, sau đó lại thành ho khan kịch liệt. ( _’’_ )!!

Tần Mặc vẫn như trước gắt gao cau mày, mặt của hắn vừa đúng chôn ở phía cổ Tô Song Song, bởi vì thân thể nóng rần mà hô hấp cũng hết sức trầm trọng chậm rãi.

Một cỗ hơi thở nóng bỏng rơi xuống trên cổ Tô Song Song, khiến nàng vừa nóng vừa ngứa. Tô Song Song muốn cười nhưng phát ra chỉ có tiếng ho khan, trên người vẫn còn bị người kia nặng nề đè lên, thiếu chút nữa làm cho nàng bị nghẹn chết.

Tần Mặc kỳ thật cũng mơ màng, hắn cảm giác được chính mình trước ngực đang đè lên một mảnh mềm mại, hơn nữa còn đang giãy dụa dưới thân hắn, kích thích thần kinh giờ phút này có chút mẫn cảm vì thân thể nóng rực của hắn.

Tần Mặc hô hấp trong nháy mắt càng thêm dồn dập, hắn vội vàng nhắm mắt lại, che giấu đi ngọn lửa chợt lóe trong mắt.

“Tôi nói này, anh có thể hay không đứng lên!”

Tô Song Song hung tợn nghiến răng nghiến lợi nói một câu, trừng mắt nhìn chằm chằm Tần Mặc.

Tần Mặc nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, sau đó hai tay chống xuống, trực tiếp một cái xoay người, ngã qua một bên.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_ Chap 11

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh | Hye Mi 's sweethome

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s