Nam than phong ben_Chap 15 [REMAKE]

Chương 15

“Gì cơ?”

Tô Song Song nhìn Bạch Tiêu, hai mắt chớp chớp, không phải nàng giả ngốc, nàng thật không có nghe hiểu hắn nói lời này là ý gì.

Chẳng lẽ chỉ số thông minh người một nhà Tần Mặc đều có vấn đề ? Đại não của biểu ca rốt cuộc là bị cái gì, sao có thể nghĩ Tần Mặc không đuổi người ngoài như nàng, ngược lại lại đi đuổi biểu ca của mình, thật khôi hài a!

Nàng quay đầu, chớp chớp hai mắt nhìn về phía Tần Mặc mặt như cũ vẫn bị tê liệt không biểu cảm, trong mắt mang theo nghi vấn, chỉ tiếc Tần Mặc hoàn toàn nhìn cũng chưa từng nhìn nàng một cái.

Tần Mặc tính tình kiêu ngạo càng khiến cho Tô Song Song thêm kiên định Bạch Tiêu đã hiểu sai ý Tần Mặc, Tần Mặc không hề nghi ngờ là muốn đuổi nàng đi .

Tô Song Song kỳ thật có chút mệt mỏi, dự định không thèm để ý Bạch Tiêu, né người qua bên cạnh, đang muốn lướt qua Bạch Tiêu đi ra ngoài, nhưng Bạch Tiêu cũng di chuyển theo, như trước ngăn trở đường đi của nàng .

Tô Song Song nhất thời không nhịn được, nàng bị tiểu cầm thú hành hạ cộng thêm làm nô dịch một ngày, thật vất vả chờ tới cầm thú thân nhân tới, sẽ không phải không cho nàng trở về xem hoạt hình, ngủ một chút chứ?

Tô Song Song ngẩng đầu, rất bất mãn nhìn Bạch Tiêu, chỉ là khuôn mặt tươi cười của hắn như ánh mặt trời có chút điểm chói mắt, Tô Song Song không có tiền đồ cúi đầu, khí thế vừa mới bùng nổ trong nháy mắt biến mất không tung tích .

Người ta nói không đánh kẻ tươi cười a! Nàng như thế nào không biết xấu hổ đối với một người thoạt nhìn  rất tốt lại còn đang cười tủm tỉm mà phát hỏa.

“Cô hầu gái, tôi nói thật đấy, Tần Mặc đúng là muốn đuổi tôi đi.”

Bạch Tiêu lại lập lại câu nói của mình một lần, sau đó quay đầu lại nhìn Tần Mặc vẫn một mực giữ im lặng, bỏ thêm một câu,

“Ngươi nếu vẫn không mở miệng, Cô hầu gái của ngươi mà đi ta cũng mặc kệ đấy.”

“Ân.”

Tần Mặc mặt không chút biểu cảm, từ trong lỗ mũi hừ ra một tiếng, cũng không biết là trả lời câu nào.

Bạch Tiêu vừa thấy bộ dáng này của Tần Mặc, liền không nhịn được nở nụ cười, hắn rõ ràng là đang cười nhạo, nhưng lại cười đến vô cùng sang sảng, làm cho người ta chán ghét không muốn đứng dậy.

“Được được được.”

Bạch Tiêu nói với Tần Mặc một câu, sau đó nhìn thoáng qua Đông Phương Nhã đang tận chức tận trách xem nhiệt độ cơ thể Tần Mặc, dán lên người hắn tấm nhiệt dán, liếc mắt một cái, “Thế nào? Muốn ở lại sao?”

Đông Phương Nhã buông nhiệt kế trong tay, sau đó nâng nhẹ kính mắt, lạnh nhạt nói:

“Không có vấn đề gì, chỉ là khí hậu không tốt cộng thêm gặp mưa bị cảm lạnh, mới dẫn đến nóng rần lên, hiện tại đã hạ xuống một ít .”

“Không có việc gì rồi? Vậy tôi đi đây! Chào!”

Tô Song Song vừa nghe Bạch Tiêu phải đi, ngay lập tức ý thức được có điểm không thích hợp, vội vàng xuyên qua khoảng không tính toán từ trước trước chuồn đi.

“Chờ đã.”

Đông Phương Nhã thoạt nhìn nghiêm nghị nhưng lại mở miệng gọi lại Tô Song Song đang muốn hướng cửa chuồn đi .

Tô Song Song cực kỳ không nghĩ sẽ dừng lại, nhưng là như cũ lễ phép dừng lại cước bộ, quay đầu khó hiểu nhìn Đông Phương Nhã, không biết vì sao nàng tựa hồ nhìn thấy dưới cặp kính của Đông Phương Nhã, trong ánh mắt lạnh như băng kia còn có chút ác liệt.

“Cô hầu gái, cô phải lưu lại trông chừng, tình huống Tần thiếu không phải đặc biệt ổn định, nếu như nửa đêm lại nóng lên, cô phải dùng rượu cồn hạ nhiệt độ cho hắn, nếu đặc biệt nghiêm trọng, thì gọi điện thoại cho tôi.”

“…”

Tô Song Song nghe xong khóe miệng co quắp lợi hại, nàng thật cẩn thận nói một câu:

“Nếu như tôi nói tôi chỉ là người qua đường giáp, mọi người tin không?”

Đông Phương Nhã căn bản không trả lời nàng, tầm mắt chuyển tới bát cháo nóng trên bàn, tỏ vẻ đã nhìn rõ mọi chuyện, người qua đường giáp còn có thể nấu cháo cho Tần Mặc, ngươi lừa quỷ à!

“Cháo này nấu nhuyễn hơn nữa đối thân thể người bệnh rất tốt.”

Đông Phương Nhã nói xong thì ngẩng đầu, trực tiếp giẫm giày cao gót ra ngoài, đi tới bên cạnh Bạch Tiêu, dừng lại một chút, quay đầu liếc hắn một cái.

“Đừng quên gấp bốn lần.”

Bạch Tiêu ngay lập tức cười gật đầu. Không biết tại sao Tô Song Song tổng cảm giác  hai người bọn họ nhìn như vô hại, nhưng dường như đang cấu kết với nhau làm việc xấu.

“Được rồi được rồi! Ta cũng đi đây, cả một buổi tối khổ nhọc, ta cũng không muốn ở chỗ này cùng ngươi.”

Bạch Tiêu vừa nói vừa không để ý phản bác của Tô Song Song, trực tiếp đi theo Đông Phương Nhã ra ngoài.

“Aizz! Tôi nói…”

Tô Song Song đuổi theo bọn họ ra ngoài, nhưng vừa tới cửa, Bạch Tiêu cùng Đông Phương Nhã đã vào thang máy, căn bản không kịp ngăn lại.

Bạch Tiêu nhìn thấy Tô Song Song đuổi theo, lộ ra bộ dáng tươi cười như ánh mặt trời, phất phất tay, hắn vừa mở miệng, Tô Song Song thật hận không thể bay qua cho hắn một cái tát, nội tâm la hét: quả thật bọn họ cùng tiểu cầm thú đều là cá mè một lứa! Đều là mặt người dạ thú! \(“▔□▔)/

“Cô hầu gái, nhất định phải chiếu cố Tiểu Tần Tần của nhà chúng ta a!”

Tô Song Song đứng ở cửa, tuyệt vọng nhìn cửa thang máy đóng lại, rất do dự có nên hay không đi vào. Ngay lúc nàng giãy dụa hận không thể đem mình kéo thành hai mảnh, bên trong phòng truyền tới tiếng ho khan của Tần Mặc.

Tô Song Song nặng nề thở dài, nhận mệnh đi tới phòng Tần Mặc. Nàng mặt ngoài bình tĩnh, nội tâm nhưng là lệ rơi đầy mặt, nàng quả thật nhẹ dạ, không thể làm được chuyện xấu a!

Tần Mặc nằm đưa lưng về phía cửa, lưng có chút còng xuống, tựa hồ bởi vì lạnh mà run rẩy, Tô Song Song đứng ở bên giường, suy nghĩ một chút, lại đi ra ngoài.

Khi nàng trở lại, trong lòng còn ôm theo chăn mền hellokitty dày cộm, trực tiếp một cỗ đắp lên ở trên người Tần Mặc.

Tần Mặc cảm thấy trên người khác thường, uể oải mở mắt ra. Đập vào tầm mắt chính là cái chăn trên tràn ngập hình ảnh đầu mèo hoạt hình mập ú thiếu chút nữa dọa hắn phát hoảng.

Hắn vừa định đem thứ đồ chơi này từ trên người kéo xuống, Tô Song Song tựu nhìn ra ý đồ của hắn, trực tiếp đặt chăn mền ở phía trên, quay đầu theo dõi hắn, tiểu mày gắt gao nhíu lại.

Tô Song Song cảm giác nàng có lý do chính đáng, phải nói rõ một chút lập trường chính mình, bớt cho Tần Mặc lại hiểu lầm, tưởng nàng có cái ý đồ gì bất lương.

Nàng hắng hắng giọng, tự cho là rất có khí thế nói:

“Tôi cho anh biết Tần Mặc, đừng cho là tôi hôm nay lấy ơn báo oán chiếu cố anh, thù hận hai ta sẽ kết thúc!”

“Anh nằm mơ! Không có khả năng!”

Tô Song Song vừa mở miệng, hơi có vẻ kích động, nhìn nước miếng mình bắn tung tóe lên trên mặt Tần Mặc, nhìn hắn cau mày, vẻ mặt căm ghét. Khí thế của nàng như khí cầu bị đâm thủng, nhanh chóng nghẹn đi xuống.

Tô Song Song bĩu môi, mặc dù có chút chột dạ, nhưng vẫn như cũ kiên trì cho thấy lập trường:

“Tôi là quân tử, cho nên hôm nay sẽ không giậu đổ bìm leo, nhưng chờ anh khỏe lại, tôi sẽ không để cho anh yên!”

Tô Song Song sau khi nói xong như cũ gắt gao đè nặng Tần Mặc, sợ hắn bùng nổ, nhưng là đợi trong chốc lát, vẫn không có nhìn thấy Tần Mặc có bất cứ động tác gì.

“Ân…”

Ngay lúc Tô Song Song ngu ngơ nhìn chằm chằm Tần Mặc, Tần Mặc đột nhiên từ xoang mũi hừ ra một tiếng, làm Tô Song Song sợ đến ngay lập tức nhảy dựng lên, lui về phía sau mấy bước, bày ra tư thế phòng bị.

Nhưng sau tiếng “ân” kia, Tần Mặc lại bình tĩnh nằm ở trên giường, tựa hồ ngủ thiếp đi, cũng không có duỗi tay lau nước miếng Tô Song Song vừa mới phun ở trên mặt hắn .

Tô Song Song chớp chớp hai mắt, thu hồi tư thế phòng bị, nhìn Tần Mặc nằm ở trên giường an tĩnh, hai mắt to tròn, đột nhiên cảm thấy giờ khắc này thật sự là quá mức quỷ dị !

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 15 [REMAKE]

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh | Hye Mi 's sweethome

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s