Than ma thu ha_Chap 17

Chương 17: Mang về tính sổ  ( Hạ )

Hạ Linh đầu tựa vào bờ vai rộng lớn của nam tử, phía sau lưng áo được đôi tay hữu lực chế trụ, đề phòng nàng một lần nữa vô lực trượt vào trong nước. Nam tử khuôn mặt trong sáng nho nhã, nhìn hắn giống như một tài tử hào hoa, nhu nhược trong bụng đầy thi thư văn vẻ, trái ngược hoàn toàn với thân thể cứng như sắt thép to lớn cường tráng.

Hạ Linh ghé vào đầu vai hắn, hận không thể hướng về phía cái cổ trắng nõn kia hung hăng một ngụm cắn xuống. Nhưng nàng biết, chính mình cho dù cắn tới gãy hết răng, cũng chưa chắc có thể ở trên cổ hắn lưu lại nửa điểm dấu vết. (╬ ̄皿 ̄)

Tất nhiên, Hàn Dục không chỉ là một đại thừa kỳ ma tu, còn là một luyện thể tu sĩ, vượt xa thân thể yếu ớt mà tu giả bình thường có thể so sánh.

Hàn Dục để nàng ngồi đến ê ẩm trên thềm đá, lấy nước suối thấm ướt tóc nàng, một mặt giống như vì nàng mà gội rửa những sợi tóc mềm mại như tơ gấm, một mặt thản nhiên nói:

“Muốn biết chủ nhân cỗ thân thể này làm thế nào biến thành con rối không?”

Không để Hạ Linh trả lời, hắn nói tiếp:

“Một trăm năm trước, ta từng đạt được một bản ma môn bí pháp gọi là « âm luyến rút hồn », có thể thông qua một loạt độc thú nội đan phụ trợ, đem linh hồn từ trong nhục thể của một người rút ra. Quá trình này phi thường chậm chạp, kéo dài đến ba tháng. Mà trong ba tháng này, linh hồn chủ nhân còn chưa chết, càng sẽ không mất đi tri giác. Bọn chúng có thể rõ ràng cảm nhận được sợ hãi cũng đau khổ tột cùng khi linh hồn bị hút ra khỏi thân thể. Bọn chúng sẽ mãi kêu rên, run rẩy, tứ chi héo rút, da thịt thối rữa, cứ như vậy liên tục suốt ba tháng, nếm tư vị sống không bằng chết, thẳng đến cuối cùng một tia hồn phách biến mất.”

( Anh quá biến thái rou (⊙︿⊙) )

Hàn Dục nhẹ nhàng xoa nắn mái tóc dài của thiếu nữ, đem bọt nước đều đánh tan, không để ý trên tay mình dính đầy bọt biển:

“Thường Tự Cẩm là đối tượng thí nghiệm thứ nhất của ta, cũng là người cuối cùng. Ta đem hồn phách của nàng rút tận, mắt thấy nguyên anh héo rũ sắp chết, ta liền rót vào một chút thần trí của mình, lại dùng âm u hỏa nung ba năm, rốt cục đem nguyên anh trong cơ thể nàng luyện hóa, thân thể tái sinh, hoàn toàn thần phục ta.”

Dòng nước ấm áp nước rửa sạch sẽ thân thể thiếu nữ, Hàn Dục khẽ vuốt mái tóc dài mềm mại ướt sũng, cười nói:

“Ngươi là con rối nguyên anh kỳ  tu tiên độc nhất vô nhị trên đời này, cũng là người duy nhất có thể bảo trì thân thể tươi mới hoàn mỹ mà không bị thối rữa như những con rối khác. Nhưng, đây hết thảy là ta ban cho ngươi, tự nhiên cũng có thể tùy thời thu hồi. Cho nên, nếu như không muốn gương mặt như hoa như ngọc này bị thối rữa sinh giòi, tốt nhất đừng thử thách sự chịu đựng của ta.”

Hạ Linh nhớ tới bọn chuột khiến nàng chán ghét trong hắc động kia bị giòi lúc nhúc bò trên thân thể, thì cảm thấy một hồi buồn nôn, toàn thân không cách nào ngăn chặn run rẩy. Trong nội tâm mặc dù hận đến nổi giận, nhưng sau cùng không thể không thỏa hiệp. Nàng vịn cánh tay cường tráng ấm áp của nam tử, chậm rãi nói:

“Ta đến từ một thời không khác, chỗ đó không có tu giả, chỉ có phàm nhân. Đó là một thế giới hoàn toàn bất đồng nơi đây.”

Hàn Dục nghiêng đầu, tỏ vẻ hắn đang nghe. Hạ Linh cắn răng, rồi nói tiếp:

“Ta không biết mình tại sao đến thế giới này. Ngày đó, vừa lúc là ngày cuối của kì thi đại học, ta xuất phát muộn một chút, dốc sức liều mạng đạp xe đến trường thi. Nhưng lúc qua đường không có chú ý đèn tín hiệu, bị một chiếc xe con tông ngã, tỉnh lại thì đã đến gian phòng này. Khi đó, ngươi vừa vặn cho Thường Tự Cẩm ăn một viên lục châu, sau đó ý thức của ta bị hút vào bên trong cỗ thân thể này, không cách nào thoát ra.”

Đó là sự thật a, ngày đó đúng là ngày thi đại học cuối cùng. Hạ Linh mặt mày ủ rũ, yên lặng suy nghĩ, nếu như không phải hôm nay bị buộc nói ra, nàng cơ hồ muốn quên tất cả.

Ba năm sinh hoạt trường cấp 3 buồn tẻ vô vị, nhưng cũng có niềm vui. Nàng liều mạng phấn đấu, quyết không chịu thua, rốt cục cũng đến ngày ra “chiến trường”. Khi đó đã là ngày cuối cùng kì thi đại học, mụ mụ nói, thi xong sẽ mang nàng đi Hàng Châu du lịch; ba ba nói, không cần tạo gánh nặng trong lòng, cho dù thi tốt hay xấu, chỉ cần nỗ lực hết sức là đủ rồi. Nàng cùng đám bạn bè đám đã giao hẹn, đêm hôm đó sẽ đi ăn uống thả cửa, buổi tối suốt đêm ở quán Karaoke ca hát, ngày hôm sau lại tập thể đổ máu.

Mắt thấy thời gian gian khổ nhất sắp đi qua, cuộc sống đại học tốt đẹp tiến đến, nàng lại thất bại trong gang tấc, đi vào cái thế giới xa lạ này. Mỗi người đều là thần tiên, mỗi người đều chỉ biết tu luyện, mỗi người đều dùng tu vị thiên phú để phán đoán giá trị của người khác. Nàng mười bảy năm học tập vất vả, hết thảy bị ném đi, bắt đầu lại lần nữa.

Hạ gia là danh môn, Hạ Linh lại là thiên kim tiểu thư. Thế nhưng ở Hạ gia, không ai quan tâm tới nàng, không ai đem nàng để vào mắt, thậm chí cả phụ thân cũng dùng ánh mắt trách cứ nhìn nàng vì sao lại để cho Hạ gia mất mặt. Nếu không vì nàng là nữ nhi thân sinh của Hạ Viêm, chỉ sợ sớm đã bị đuổi ra khỏi cửa rồi.

Nàng đã từng nghĩ tới cố gắng tu luyện, cố gắng vì chính mình tranh thủ một nơi nương tựa. Thế nhưng nàng linh căn thiên phú vốn thấp, hơn nữa đã quen với mười bảy năm quần cư sinh hoạt, khiến cho nàng phải chịu đựng ngày qua ngày, một năm rồi một năm tu luyện, đến mức không thể thấy ánh nắng mặt trời, thật sự so với ngồi tù còn cô độc đáng sợ hơn.

Cho nên về sau khi Hạ gia suy tàn, nàng trở thành ngoại đường đệ tử thân phận hèn mọn ở Thiên Khuê tông, mỗi ngày phải vì sinh tồn mà bôn ba, ngược lại cảm thấy so với khoảng thời gian lạnh lẽo vô tận lúc trước tốt hơn nhiều lắm.

Hàn Dục ôm nàng đi đến bậc thang, không biết từ chỗ nào lấy ra một cái khăn mặt dày mềm mịn, nhẹ nhàng lau mái tóc ẩm ướt cho nàng, hơi nghi ngờ hỏi: “Kì thi đại học? Xe? Những thứ đó là gì?”

Hạ Linh hạ xuống phần cảm xúc của mình, thuận miệng trả lời: “Giống như việc rất nhiều tu giả các ngươi đều muốn gia nhập số ít đại môn phái để tu luyện. Chúng ta mỗi người đều muốn lên đại học, học tập một ít tri thức. Kì thi đại học, cũng tương đương với kì khảo hạch tối trọng yếu nhất trong môn phái. Xe thì là một phương tiện thay thế cho việc đi bộ, tương tự như các ngươi dùng phi kiếm.”

Hàn Dục cảm thấy hứng thú nhìn nàng:

“Ngươi học những gì ở đó?”

“Cái gì cũng học, ngữ văn, toán học, vật lý, hóa học …” Hạ Linh ngẩng đầu trừng mắt liếc hắn một cái, “Ta có nói ngươi cũng nghe không hiểu.”

Hàn Dục tính tình trở nên tốt hơn, tiếp tục lau khô tóc của nàng, cười yếu ớt nói: “Không hiểu cũng không sao, ngươi nói nghe một chút.”

Hạ Linh bất đắc dĩ, đành phải tiếp tục giải thích:

“Ngữ văn là môn học dùng ngôn ngữ để biểu đạt, ví dụ như viết thư. Toán học là môn dùng logic phân tích, ví dụ như một năm có 365 ngày, một ngày mười hai giờ, như vậy một năm có mấy giờ, có thể dùng phép nhân tính ra rất nhanh  …”

“Bốn ngàn ba trăm tám mươi giờ.” Hàn Dục không cần suy nghĩ, thốt ra.

Hạ Linh khẽ giật mình, tính nhẩm cả buổi mới ra được kết quả, có phần hờn dỗi nhìn hắn: “Đây là phép nhân đơn giản nhất, ngươi có thể lập tức tính ra thì có cái gì tốt mà đắc ý?”

Hàn Dục trong mắt đều là nụ cười thản nhiên: “Vật lý, hóa học, là cái gì?”

Hạ Linh nhếch miệng, rồi nói tiếp: “Vật lý là … Là một môn học nghiên cứu kết cấu của cái gì đó, còn có quy luật vận động gì đấy.” Nàng bỗng nhiên vươn tay vỗ má trái Hàn Dục một phát, “Ừ, ta đánh ngươi một cái, ngươi chịu lực tác động của ta, nhưng đồng thời ngươi cũng hướng ta tạo ra lực phản hồi, nói rõ hơn là lực tác dụng là lẫn nhau. Cái này là vật lý.”

Hàn Dục có phần khó tin ngẩng đầu nhìn nàng. Mấy trăm năm qua, đây là lần đầu tiên có người dám đánh mặt của hắn. Tiểu nha đầu này có phải hay không chán sống?

Hạ Linh sợ tới mức lui về sau một bước, chột dạ nói: “Ta … Ta chỉ là muốn nói cho ngươi biết, cái gì là vật lý … Là, là chính ngươi muốn nghe mà! Ta chính là dùng thái độ nghiêm túc, lời nói và việc làm đều mẫu mực giải thích qua mà thôi.”

Đánh chết cũng không thể thừa nhận nàng là cố ý đấy! ╮(╯▽╰)╭

Hàn Dục nheo mắt lại, toàn thân tản mát ra khí tức nguy hiểm: “Như vậy ta cũng nên tiếp thu học tập thực hành lại?”

Hạ Linh sợ tới mức hai tay ôm đầu, liên tiếp lui về phía sau: “Không cần không cần, ta về sau cũng không dám nữa.” Nàng theo giữa hai tay thò ra cái đầu nhỏ, cười khan nói: “Ngươi còn muốn biết thế nào là hóa học không?”

Hàn Dục nhìn nàng dáng vẻ khẩn trương nịnh nọt, có chút buồn cười, vươn tay một phát bắt được tóc nàng, cũng mặc kệ nàng có đau hay không, đem nàng túm trở về, thản nhiên nói:

“Ta mặc kệ ngươi tới từ đâu, trước kia là người nào, nhưng ngươi nên hiểu rõ, chỉ cần ngươi một ngày ở bên trong thể xác này, thì một ngày là con rối của ta. Không được mưu toan phản bội ta …”

Hắn dừng một chút, một tay nhéo cằm thiếu nữ nâng lên, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm nàng: “Nếu không, cho dù ngươi muốn chết, cũng phải xem ta có đồng ý hay không.”

Hàn Dục buông tay ra, thản nhiên nói: “Theo ta đi gặp Địch Phi.”

Hạ Linh ủ rũ theo sát sau lưng hắn, nhịn không được im lặng chế nhạo: “Con rối thì không phải người sao, con rối cũng có nhân quyền đấy. Ta liều chết liều sống đánh cả buổi, liền một bát canh nóng cũng không cho uống, còn muốn đi gặp Địch Phi, Địch Phi thì rất giỏi a? Sớm biết phiền toái như vậy, đánh chết ta cũng không cứu hắn trở về.”

Đi phía trước, khóe miệng Hàn Dụ khẽ nhếch lên, cước bộ dưới chân cũng không chậm lại chút nào.

Advertisements

One thought on “Than ma thu ha_Chap 17

  1. Pingback: Thần ma thủ hạ dễ sai bảo | Hye Mi 's sweethome

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s