Than ma thu ha_Chap 18

Chương 18: Không lo nợ nhiều

Editor: Hye Mi

Nguồn: Hyemihomesweethome.wordpress.com

Hạ Linh theo Hàn Dục đi vào phòng nghị sự, Địch Phi cùng tiểu Nhuận, tiểu Sương đều đang ngồi đó chờ. Tiểu Nhuận cùng tiểu Sương vừa thấy Hạ Linh, mặt mũi liền tràn đầy kinh hỉ vội vàng chạy lên, mỗi người ôm một bắp đùi của nàng.

Tiểu Phượng Hoàng khóc đến hồng cả mắt nói: “Tỷ tỷ, ta còn tưởng ngươi muốn bỏ rơi chúng ta.”

Tiểu long lộ ra khuôn mặt phấn nộn đáng yêu, lớn lối nói: “Ngươi, nữ nhân này ngu ngốc thì ngu ngốc, vô dụng hoàn vô dụng, nhưng vận khí tốt cũng không tệ lắm.”

Hàn Dục dừng lại,  tràn đầy hứng thú quay đầu lại nhìn các nàng. Hạ Linh xấu hổ muốn đi nhưng không được, làm sao hai đứa trẻ này lại nặng như vậy a, nàng ngượng ngùng nói: “Chủ nhân, bọn hắn là hoàng tử long tộc và công chúa phượng tộc .”

Hai tiểu hài tử đồng loạt nhìn về phía nam nhân xa lạ. Tiểu long biến sắc, bản năng lui về sau một bước, trốn sau lưng Hạ Linh. Tiểu Phượng Hoàng nhưng lại là kiểu người không biết không sợ, ngẩng đầu nhìn Hàn Dục nửa ngày, bỗng nhiên giòn giòn giã giã mà nói:

“Ta biết rồi, ngươi chính là biến thái, đúng hay không?”

Hạ Linh nội tâm rơi xuống ầm ầm, thoáng một phát hóa đá. Liễu Sênh cùng Liễu Trì đang đi tới, nghe xong cũng hóa đá. Địch Phi cơ mặt cứng lại, những tu giả còn lại càng là sợ tới mức hận không thể trực tiếp ngất đi.

Hàn Dục nheo lại mắt, trên mặt lộ ra biểu lộ đáng sợ . Hạ Linh cứng ngắc co rút khóe miệng, ý đồ muốn chữa cháy một câu. Đã thấy tiểu Phượng Hoàng quay đầu, vẻ mặt mê mang nhìn mình: “Tỷ tỷ, hắn không phải chủ nhân biến thái mà ngươi hay nói sao?”

⊙﹏⊙

Hạ Linh dốc sức liều mạng tự nói với mình: Trẻ con nói không có cố kị, trẻ con nói không có cố kị! Một mặt hận không thể đem vẻ mặt ngây thơ vô tri của tiểu nha đầu kia đánh thành tám khối. Người khác là gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói chuyện ma quỷ. Nàng ngược lại tốt rồi, gặp người nói chuyện ma quỷ, gặp quỷ nói tiếng người. Hết lần này tới lần khác bị bọn hắn kéo xuống nước. Ta con mẹ nó kiếp trước thiếu nợ ngươi a! (屮゚Д゚)屮

Hàn Dục ánh mắt rơi vào mặt mũi tràn đầy hoảng sợ của Hạ Linh, lộ ra nụ cười đầy ẩn ý: “Biến thái … Chủ nhân?”

Bạn đang đọc tại: Hyemihomesweethome.wordpress.com

Hạ Linh vội vàng nói: “Không không! Ngài làm sao lại là biến thái a, muốn biến thái cũng là ta biến thái … Ngài là biến thái chủ nhân thì … Chính ta cũng là biến thái. Đúng đúng, chính là ý tứ này!”

“Khục …”

Địch Phi nhịn không được ho nhẹ một tiếng, ý cười đầy mặt: “Địch mỗ bái kiến Hàn tiền bối.”

Hàn Dục rốt cục cũng chuyển dời chú ý, Hạ Linh hướng Địch Phi quăng tới một cái ánh mắt đầy cảm kích : Hảo huynh đệ, coi như ta không có cứu lầm ngươi!

Địch Phi nén cười cùng tâm tư khác thường nào đó, thu hồi ánh mắt. Trong mắt thiếu nữ tràn đầy lưu quang màu sắc phong phú, toàn thân tản ra khí tức ôn hòa thơm mát, làm cho người ta cơ hồ không thể chuyển dời ánh mắt.

Hàn Dục đối với Địch Phi xem như khách khí : “Địch tiên sinh cảm thấy thân thể như thế nào?”

Địch Phi vẻ mặt cảm kích nói: “Tủy diễm độc đã hoàn toàn bị áp chế, ít nhất trong mười năm, Địch mỗ không cần lo lắng cho tính mạng rồi.”

Hàn Dục gật gật đầu: “Tiên sinh về sau có tính toán gì không?”

Địch Phi giật mình, ngẩng đầu nhìn nam tử so với mình còn trẻ hơn, tự giễu nói: “Địch mỗ … Có lựa chọn khác sao?”

Hàn Dục cười cười, thờ ơ nói: “Đương nhiên, Địch tiên sinh lại chưa từng bán mình cho tại hạ, phải đi hay là lưu, đương nhiên muốn làm gì cũng được.”

Địch Phi nhíu nhíu mày, có phần nghi ngờ nói: “Hàn tiền bối vì Địch mỗ trả giá nhiều như thế, thật không cần đổi lấy vật gì?”

Hàn Dục cong lên ngón tay thon dài, đốt ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ trên mặt bàn, chậm rãi nói: “Một khối Thiên tâm ngọc, 600 ngàn tinh; kết giới hao tổn, 30 vạn tinh; pháp bảo tiêu hao trong lúc đánh nhau, ước tính 800 vạn tinh. Tính chi tiết ra, hao phí xác thực không ít. Bất quá, những điều này đều là do thủ hạ của Hàn mỗ tự chủ trương cứu tiên sinh về, cùng tiên sinh không có nửa phần quan hệ. Cho dù muốn thanh toán, Hàn mỗ cũng sẽ tìm những người khác thanh toán.”

Hạ Linh mạnh mẽ há to miệng, nhìn xem nam nhân đằng trước tính toán sổ sách một cách vô sỉ nói không ra lời. Tự chủ trương cứu Địch Phi trở về chính là nàng, muốn thanh toán tự nhiên cũng là nàng thanh toán. Cho nên, trong nháy mắt, nàng tự nhiên gánh thêm món nợ 6 ngàn 836 vạn tinh ?!

Σ( ° △ °|||)  (#Mi: Omg! địa chủ bóc lột là đây….)

Địch Phi giận tái mặt, lạnh lùng nói: “Hàn tiền bối không cần phí lời đe doạ, người nào gây chuyện người đó chịu. Địch mỗ đường đường là đại nam nhân, chẳng lẽ lại muốn một người con gái yêu ớt thay ta trả nợ? Cho dù vì ngươi bán mạng mười năm thì như thế nào?”

Vây mới được chứ!

Hạ Linh hai mắt sáng lên, hận không thể cho Địch Phi một cái ôm sâu sắc: Nhìn thấy không, đây mới gọi là đại nam nhân, hán tử chân chính! So với nam nhân biến thái, quả thực là cách biệt một trời một vực!

Hàn Dục bình tĩnh liếc Hạ Linh cười nói: “Địch tiên sinh hình như hiểu lầm ý của ta rồi.” Địch Phi sững sờ, chỉ nghe Hàn Dục lại nói: “Những vật kia hao phí là hao phí, cho dù Địch tiên sinh chịu lưu lại, ta cũng như cũ tìm thuộc hạ thanh toán. Địch tiên sinh nếu như nguyện ý lưu lại, Hàn mỗ tự nhiên hoan nghênh; nếu như không muốn, Hàn mỗ cũng tuyệt không bắt buộc. Về phần Hàn mỗ như thế nào quản lý thuộc hạ, tin rằng còn chưa tới phiên Địch tiên sinh xen vào.”

Địch Phi bị hắn nói đến á khẩu không trả lời được, do dự nhìn nữ tử sau lưng, không biết nên đáp lại như thế nào. Còn Hạ Linh giờ đây đã tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không dám phản kháng. Bạn đang đọc tại: Hyemihomesweethome.wordpress.com

Hàn Dục buồn cười nhìn gương mặt hết xanh lại trắng của nàng, khoan thai nói tiếp: “Mặt khác, những thứ ngươi từ Mặc Lan hiên vụng trộm lấy đi  gồm: Tịch Khuyết kiếm, Hỗn thiên lăng, cộng thêm các loại sách vở ngọc giản. Liễu Sênh, tất cả có giá trị bao nhiêu tinh thạch, ngươi đã tính xong chưa?”

Hạ Linh kích động mở to hai mắt nhìn, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ. Liễu Sênh không đành lòng cúi đầu xuống, nói khẽ: “Hồi chủ nhân, Hỗn thiên lăng cùng Tịch Khuyết kiếm, là bảo vật vô giá.”

Hạ Linh tay chân luống cuống từ trong mê tàng hoàn lấy ra kiếm cùng lụa đỏ, run giọng nói: “Ta … Ta lập tức trả, như vậy cũng không được sao?”

Hàn Dục cười lạnh nói: “Ngươi cảm thấy, đồ đạc của ta nói mượn là mượn, nói trả thì trả sao?”

Hạ Linh tay cầm Tịch Khuyết kiếm cùng Hỗn thiên lăng, sầu mi khổ kiếm: “Ngươi cứ việc nói thẳng ra muốn ta như thế nào không phải được rồi sao?”

Hàn Dục nhẹ nhàng cười cười, trên gương mặt tuấn tú nho nhã dường như còn hiện ra vài phần ngại ngùng, nhưng Hạ Linh lại chỉ cảm thấy toàn thân đều là hàn khí, lạnh đến tận xương tủy:

“Hỗn thiên lăng phí sử dụng là 300 triệu tinh, Tịch Khuyết kiếm phí sử dụng là 1 tỷ tinh, còn lại ngọc giản cùng sách vở đọc qua tính phí  là 2000 vạn tinh. Cộng thêm vừa rồi 6 ngàn 836 vạn tinh … Tự cẩm, ngươi tổng cộng thiếu ta 1.3 tỷ 8 ngàn 836 vạn tinh.”

“Phí… sử dụng ?!”

Nụ cười trên mặt Hàn Dục lập tức trở nên lạnh lẽo giống như địa ngục tu la: “Nếu như ngươi nội trong mười năm không trả hết tinh thạch, ta liền đem ngươi đưa cho những đại thừa kỳ cao thủ kia làm lô đỉnh, dù thế nào thì một năm cũng có thể đổi được 100 triệu tinh mang về.”

Tu sĩ lô đỉnh, nói dễ nghe gọi là nhân viên phụ trợ việc tu luyện, nói khó nghe là công cụ cho tu sĩ thải âm bổ dương. Trở thành lô đỉnh thường thường đều là nữ tu, hơn nữa kết cục hết thảy đều bi thảm.

Sắc mặt Địch Phi kịch liệt biến đổi, khó có thể tin nhìn về phía nam tử diện mạo thanh tú như thư sinh, tức giận không kiềm được nói: “Ngươi đường đường là tấn biển đệ nhất ma tu, sao có thể khi dễ một nữ nhân yếu đuối như vậy.”

Hàn Dục trên mặt không biểu hiện thích thú hay tức giận, chỉ có lạnh nhạt: “Địch tiên sinh, Hàn mỗ giáo huấn thuộc hạ, khi nào đến phiên ngươi tới lắm miệng?”

“Ngươi —— ”

“Tiền công của Địch Phi là bao nhiêu?”

Thanh âm thanh thúy dễ nghe lại vô cùng tỉnh táo đã cắt đứt lời Địch Phi đang phẫn nộ lên án. Hàn Dục trong mắt có chút sáng ngời, nét mặt lại không thay đổi: “Xét khả năng của Địch tiên sinh, nếu làm việc cho ta, Hàn mỗ hàng năm ít nhất trả 100 triệu tinh.”

Hạ Linh không hề nhượng bộ nhìn thẳng chủ nhân của mình, cao giọng hỏi: “Tiền thưởng thì tính như thế nào? Có đảm bảo phúc lợi không?”

Địch Phi trợn tròn mắt. Hàn Dục trong mắt ngược lại lộ ra điểm vui vẻ: “Đương nhiên, nếu như Địch tiên sinh huấn luyện tu sĩ thành tinh anh, hoặc có thể thắng trận, Hàn mỗ như thế nào lại tiếc rẻ tinh thạch. Về phần phúc lợi, không biết là cái gì?”

Hạ Linh thoả mãn gật đầu, tiếp tục hỏi: “Ý là có bao ăn bao ở không? Điều kiện ăn ở như thế nào? Có cung cấp linh đan giúp hắn tăng tu vị lên không? Sau khi về hưu có tinh thạch trợ cấp nuôi dưỡng, cam đoan bảo đảm sinh hoạt cần thiết cho hắn không? Quan trọng nhất, mười năm sau tủy diễm độc tái phát thì phải làm sao?”

Hàn Dục trong mắt hiện lên một vòng kinh ngạc, khóe miệng tươi cười lại càng thêm đậm:

“Đương nhiên, ngoại trừ tủy diễm độc không có cách nào cam đoan, còn lại tất nhiên sẽ vì Địch tiên sinh chuẩn bị tốt nhất. Trong mười năm này, Hàn mỗ sẽ cố hết sức tìm kiếm y thần Khúc Lâm Uyên để Địch tiên sinh kéo dài tính mạng.”

“Tốt.”

Hạ Linh vỗ mạnh lên bả vai Địch Phi, giải quyết dứt khoát: “Hắn bán cho ngươi!”

Địch Phi vẻ mặt ngây ngốc quay đầu lại nhìn nàng, thâm thúy bình tĩnh ngày thường trong mắt giờ tràn ngập mê mang bất an. Hạ Linh kéo khóe miệng, hạ giọng đùa nghịch, hung ác nói:

“Nhìn ta làm gì! Không phải ngươi nói ai gây chuyện người đó chịu sao? Ta thiếu nợ hắn chí ít có 80% là vì ngươi …” Nói đến đây nàng có chút chột dạ, lau mồ hôi, lại cây ngay không sợ chết đứng bắt đầu: “Ngươi chịu 1 tỷ, ta chịu 300 triệu, số lẻ coi như phần ngươi, không có vấn đề gì a? Không có vấn đề thì mau đi bái kiến chủ nhân.”

Địch Phi ngây ngốc gật đầu, ngây ngốc trở lại hướng Hàn Dục khom mình hành lễ: “Địch Phi tham kiến chủ nhân.”

#mi: 2 người 1 là cường giả bóc lột, 1 là tú bà lừa gạt con trai nhà lành….perfect couple a!

Hàn Dục lộ ra nụ cười hài lòng. Liễu Sênh không đành lòng lắc đầu, trong lòng vì Địch Phi đáng thương mà yên lặng thương tiếc. Liễu Trì hừ lạnh một tiếng, nhìn mỗ nữ vô sỉ, ánh mắt muốn bao nhiêu khinh thường thì có bấy nhiêu khinh thường.

Hạ Linh thở dài một hơi, lập tức khuôn mặt lại u sầu: Còn khoản nợ 300 triệu tinh phải làm sao bây giờ nha? Là bán tiểu Nhuận tốt hay là bán tiểu Sương tốt đây?

Một bên tiểu Long cùng tiểu Phượng Hoàng ngây thơ vô tri chẳng biết tại sao, đang yên lành bỗng dưng rùng mình một cái. ⊙︿⊙

Advertisements

One thought on “Than ma thu ha_Chap 18

  1. Pingback: Thần ma thủ hạ dễ sai bảo | Hye Mi 's sweethome

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s