Than ma thu ha_Chap 22

Chương 22: Long vực chi môn (thượng)

Editor: Hye Mi

Nguồn: Hyemihomesweethome.wordpress.com

Thời điểm Hạ Linh tỉnh lại chỉ cảm thấy toàn thân như tê liệt đau đớn, phần eo càng là nhức mỏi muốn rã rời, nàng cau mày chậm rãi mở mắt ra, lại đột nhiên nhìn thấy một đôi mắt hung ác nham hiểm lãnh ngạo. Hạ Linh hít vào một hơi, sắc mặt đại biến, cuống quýt không để ý thân thể đau đớn, dùng sức giãy giụa rút ra cánh tay đang bị giam cầm. Chỉ thấy cổ tay trắng như ngọc, da thịt như tuyết, băng cơ phía trên trải rộng vết ứ đọng có chút điểm dữ tợn, không thấy nửa điểm hư ảo trong suốt khiến nàng giật mình. Quả nhiên là thân thể Thường Tự Cẩm. Đến tột cùng … Nàng là lúc nào trở về cỗ thân thể này rồi?

Hạ Linh nhíu chặt mày cẩn thận nhớ lại sau nửa ngày, chỉ nhớ rõ đêm qua, ngay thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, chính mình không biết bằng cách gì khiến linh hồn đột nhiên thoát thể xuất ra, phiêu du trong không trung. Nàng cũng không thể rời xa lục châu trong cơ thể Thường Tự Cẩm, lại không muốn nhìn tình cảnh giống như huyết tinh trong phim kịnh dị trong phòng kia, đành phải nhắm mắt lại, che kín lỗ tai, lừa mình dối người.

Về sau, đại khái do nàng nhắm mắt cũng lâu rồi, cũng có khả năng vận động kịch liệt phía dưới rốt cục dừng lại, nàng tâm thần mệt mỏi mệt cùng cực, mơ mơ màng màng mất đi tri giác khi vẫn còn trong trạng thái linh hồn.

Hạ Linh thở dài, trong nội tâm vừa thất vọng vừa nghĩ  lại mà sợ, thất vọng vì chính mình cuối cùng vẫn không thể thoát ly khỏi thể xác bị khống chế này, nghĩ mà sợ vì nếu như không có một khắc linh hồn xuất khiếu này, chính mình phải thừa nhận chuyện khủng khiếp kia, tinh thần sụp đổ đến mức nào.

Đúng lúc này Ngao Trạch ngồi dậy, thần sắc lạnh lùng mặc y phục, liền liếc cũng không liếc nàng một cái, trực tiếp đạp cửa ra khỏi phòng trước. Bạn đang đọc tại: Hyemihomesweethome.wordpress.com

Hạ Linh vừa mới thở dài một hơi thì đột nhiên nghe được thanh âm ác nghiệt khác thường của hắn: “Không được có ý đồ tìm cách thoát đi, càng đừng vọng tưởng làm cái gì mờ ám, nếu không … Ngươi sẽ biết người nam nhân kia sẽ chịu kết cục như thế nào!”

Cửa phòng nặng nề đóng lại, kích thích một hồi dư âm quanh quẩn. Hạ Linh từ trên giường nhảy dựng lên, muốn đi nhặt lấy quần áo cuối giường. Ai ngờ phần eo phía dưới đột nhiên truyền đến một hồi đau đớn, nàng hét thảm một tiếng, chật vật ngã lại vào đệm chăn, cả buổi không thể động đậy.

“Kết cục của người nam nhân kia ?” Hạ Linh một mình một người với lấy áo ngủ bằng gấm hoa lệ , dung nhan vặn vẹo, hai mắt phóng hỏa, “Ta so với ngươi càng hận không thể đem hắn lăng trì xử tử, băm thành thịt vụn, ném ra ngoài cho chó ăn!”

“Ah? Vậy sao? Thì ra ngươi hận ta đến cỡ đó.”

Thanh âm trầm lắng như tiếng đàn vi-ô-lông âm của nam tử đột nhiên vang lên trong phòng. Hạ Linh hoảng sợ, phản ứng đầu tiên là kéo chăn phủ lên người mình, sau đó lập tức ngẩng đầu hung dữ trừng mắt nhìn người kia: “Ngươi làm thế nào thoát ra được?”

Trong phòng chẳng biết từ lúc nào xuất hiện một nam tử thanh y nho phục, ôn văn thanh nhã, trên mặt treo nụ cười ôn hòa vạn năm không thay đổi, không phải là tên khẩu phật tâm xà, mặt người dạ thú, heo chó không bằng Hàn Dục thì là ai!

Hàn Dục bị phản ứng của nàng chọc cười, sờ cằm có vẻ suy tư:

“ Trải qua đêm qua, nhìn thấy ta phản ứng đầu tiên rõ ràng lại là che giấu thân thể … Thật biết điều! Bất quá, ngươi cho rằng, thân thể Thường Tự Cẩm, có một tấc nào mà ta chưa xem qua?”

Hạ Linh bọc kín lấy chăn không thèm nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Ngươi không sợ ta hiện tại hô người đi vào sao?”

Lời vừa ra khỏi miệng, nàng liền biết mình lại hỏi ngớ ngẩn rồi. Đừng nói nàng hô có người hay không tiến vào, huống chi, nếu như Hàn Dục không muốn cho nàng lên tiếng, nàng cho dù la hét đến rách cổ họng cũng không có khả năng nhổ ra một chữ. Mà cho dù có muốn gọi người, cũng nên im lặng hành động nha, hiện tại không đánh đã khai rôi, nàng còn muốn chống cmn cự thế nào.

Hạ Linh ảo não cắn răng nhíu mày, Hàn Dục thì đã ngồi xuống bên giường, trên mặt không kìm nổi vui vẻ: “Ngươi cho rằng lễ thủy lao kia có thể vây được ta?”

Hạ Linh ngẩng đầu, nhìn đôi mắt màu đen u ám như biển sâu thâm kia. Người nọ  mặt cười vui vẻ, mâu quang lạnh nhạt, nàng lại dường như có thể nhìn được tới chỗ sâu trong đáy mắt người nọ là sự tự tin cùng khí phách không kiêng nể gì cả. Nhưng, cái loại  hào quang thâm trầm này nàng cũng chỉ thấy trong nháy mắt mà thôi.

Đột nhiên, Hàn Dục thò tay kéo lấy tay Hạ Linh trong chăn, cũng không biết hắn dùng sức bao nhiêu, tấm chăn hơi mỏng  không cần tốn nhiều thời gian liền thoát ly khỏi thân thể Hạ Linh . Hạ Linh vừa kinh vừa sợ, tay trái cố gắng níu lấy một góc chăn, run giọng chất vấn: “Ngươi đến tột cùng muốn làm cái gì? Ngươi là cầm thú sao?!”

Hàn Dục biểu lộ có chút buồn cười, đối với tức giận của nàng mắt điếc tai ngơ, trên tay phải chậm rãi ngưng tụ một cổ linh lực xanh sẫm, nhẹ nhàng lướt trên người Thường Tự Cẩm. Sau một khắc, Hạ Linh nghẹn họng trân trối nhìn sự tình đã xảy ra, các vết ứ đọng xanh tím do nhéo cắn vốn dĩ trải rộng tàn phá trên thân thể Thường Tự Cẩm lại như cây khô sau mùa xuân trở nên chậm rãi thoải mái. Bất quá sau năm phút đồng hồ, tất cả vết thương hết thảy đều biến mất, trả lại da thịt trắng mịn hoàn mỹ như bạch ngọc, thậm chí còn long lanh hơn trước, dường như cái gì tổn thương đều không có thụ qua.

Hạ Linh cảm nhận được linh lực đã lâu không thấy trong đan điền , vui mừng quá đỗi, vội vàng từ trong mê tàng hoàn lấy ra y phục mặc lên. Hàn Dục ở một bên có chút nhàn rỗi không có gì làm giải thích:

“Thân thể con rối dù sao với tu giả cũng có bất đồng, là huyết nhục, lại cũng không phải huyết nhục chân chính . Chỉ cần linh lực của ta không mất, dù là ngươi bị lột da cạo xương, ta vẫn có thể để ngươi khôi phục nguyên dạng.”

Hạ Linh mặc xong quần áo, cảm thấy lo lắng cũng bằng thừa, nửa ngồi dậy cười lạnh nói: “Nói như vậy, ta còn phải cảm tạ ngươi cố ý tới cứu ta a —— !”

Hàn Dục khoanh tay trước ngực nhìn nàng, thần sắc lạnh nhạt, khóe môi hơi vểnh, dường như ôn nhuận ngại ngùng, trên thực tế, Hạ Linh cư nhiên biết trong mắt hắn hết thảy chẳng qua là quân cờ công cụ dùng để đạt tới mục đích:

“Ngươi cũng không cần cảm tạ ta nhanh như vậy, mọi việc kế tiếp tự nhiên còn cần sự hữu dụng của ngươi, cũng chính vì thế ta mới phải hao tâm tốn sức chuồn ra khỏi lễ thủy lao gặp ngươi.”

Hạ Linh sắc mặt trắng bệch, khó thở nặn ra nụ cười: “Ta đây có phải hay không nên vinh hạnh bản thân còn giá trị để ngài lợi dụng?”

Hàn Dục nhíu mày từ chối cho ý kiến, căn bản không nhìn nàng, chậm rãi nói: “Ta muốn ngươi thời gian sau này, mỗi đêm ngoan ngoãn ở trên giường làm lô đỉnh của Ngao Trạch.”

Hắn trên dưới đánh giá da thịt trắng nõn bên ngoài của Hạ Linh một lượt, thoả mãn cười nói: “Nói như thế nào thì một lô đỉnh hoàn mỹ vô khuyết so với một lô đỉnh không chịu nổi tàn phá sẽ càng có lực hấp dẫn hơn a? Dù sao Ngao Trạch cũng không hiểu rõ tất cả công pháp của loài người, dễ dụ vô cùng, ngươi nói phải không?”

Hạ Linh cắn răng hung hăng trừng mắt nhìn hắn, thân thể không cách nào ngăn lại run rẩy, đây rốt cuộc là loại ma quỷ gì a! Nói ra miệng những lời như vậy, trên mặt rõ ràng còn có thể tươi cười, ánh mắt thanh tịnh, thế gian này còn có người so với hắn vô sỉ ác độc hơn sao? Bạn đang đọc tại: Hyemihomesweethome.wordpress.com

Nàng gắt gao níu lấy tấm thảm, đột nhiên ngẩng đầu, nói giọng khàn khàn:

“Ngươi cứ ở đó mà nằm mơ đi!”

Hàn Dục có chút nhíu mày, nhưng lập tức lại mỉm cười sủng nịnh nhìn nàng giống như đang nhìn một đứa trẻ bốc đồng phản kháng:

“Ta cho rằng trải qua đêm qua, ngươi đã nhận thức rõ ràng thân phận của mình, cũng  biết rằng … Phản kháng ta, là một hành động không có bất kỳ ý nghĩa gì cơ đấy.”

Đêm qua …

Hạ Linh nhắm lại mắt, thân thể bản năng co rúc lại, gục đầu xuống, hận không thể đem chính mình cuộn thành một đoàn.

Hàn Dục thoả mãn nhìn thiếu nữ toàn thân tản mát ra khí tức uể oải tuyệt vọng, đang định thuận miệng an ủi hai câu, lại chợt nghe thanh âm nữ tử tinh tế mềm mại, khàn khàn trầm tĩnh chậm rãi truyền đến.

“Đúng vậy, ta là con rối của ngươi, ta cũng biết dù ta lại phản kháng cũng khó có khả năng thoát khỏi khống chế của ngươi. Thế nhưng mà …”

Hạ Linh mãnh liệt ngẩng đầu, thanh âm đột nhiên trở nên như lưỡi dao sắc bén bén nhọn chói tai, lại như mang theo vài phần nổi điên, hết lần này tới lần khác như bàn thạch cứng cỏi không dời.

“Ta tuyệt sẽ không chủ động đi làm những chuyện thương thiên hại lí, vi phạm nguyên tắc đạo đức của bản thân! Ngươi muốn lợi dụng ta, có thể, vậy thì mời khống chế ta, chủ nhân!”

Hàn Dục chậm rãi thu lại nụ cười trên mặt, thanh tịnh ôn nhuận trong đôi mắt dần dần thay thế bằng một cổ khí lạnh thấu xương , hắn từ trên cao nhìn xuống gương mặt tinh xảo của thiếu nữ, cười lạnh nói:

“Không chủ động làm? Ngươi cho rằng, ngây thơ lừa mình dối người như thế có thể cho ngươi cảm giác mình sạch sẽ, cao quý hơn một chút?”

Hạ Linh chậm rãi buông ra tấm thảm đã bị mồ hôi trong lòng bàn tay làm cho ẩm ướt mỏng, chống đỡ từng điểm áp lực uy hiếp mạnh mẽ của nam nhân , quỳ ngồi xuống:

“Đúng, ta trước kia cũng không cảm giác mình có nhiều điểm sạch sẽ hay cao quý. Bất quá, hôm nay nhờ ngươi trợ giúp mở rộng tầm nhìn, so với tâm địa như lang tâm cẩu phế, dơ bẩn hạ lưu, hèn hạ vô sỉ như ngươi, ta cảm thấy mình thật sự là quá sạch sẽ rồi.”

Hàn Dục mâu quang bỗng nhiên tối sầm lại, mạnh mẽ bóp cằm nàng, âm u nói:

” Tiểu nha đầu thích nằm mơ thật là phiền toái, làm như thế nào bẻ gẫy cánh của ngươi cho phải đây?”

Mặt bị ngón tay lạnh buốt gắt gao xiết lấy, răng hàm như vì bị đè ép mà phát ra thanh âm két kẹt. Hạ Linh toàn thân run rẩy, không biết là do sợ hãi hay là đau đớn khiến nàng mỗi thời mỗi khắc đều mơ tưởng muốn chạy trốn thật nhanh.

Thế nhưng chỉ cần nghĩ tới tối hôm qua thiếu chút nữa mình sẽ rơi vào thảm cảnh tuyệt vọng như long trời lở đất, ánh mắt của nàng lại trở nên quật cường không chịu thua:

“Ngươi biết rõ con rối đã có thần trí, nhưng lại chưa bao giờ đem nó coi thành một người mà đối đãi.  Ngươi đem một kẻ có tư tưởng có linh hồn coi như một quân cờ, tùy ý lợi dụng, mặc người vũ nhục, rồi lại trông cậy vào hắn đối với ngươi tận trung, tự nguyện cống hiến sao?”

Nàng cười cười, nhìn qua đôi mắt nhìn như bình thường kì thực lại giống như cây thuốc phiện làm cho người ta sa đọa, nói khẽ:

“Hàn Dục, đến tột cùng là ngươi thích nằm mơ, hay là ta thích nằm mơ? ?”

Hàn Dục mâu quang lập loè, ở sâu trong đáy mắt giống như u đầm hắc ám, nổi lên sóng gió mạnh mẽ động trời cùng sát ý ác liệt, thanh âm lạnh như băng mang thêm vài phần khàn khàn:

“Thường Tự Cẩm, hiện tại thu hồi lời nói, có lẽ còn kịp.”

Hạ Linh khóe miệng kéo ra một nụ cười mỉa mai :

“Chủ nhân, ngươi lại quên rồi, ta không phải là Thường Tự Cẩm!”

Kỳ thật, chính mình hận người nam nhân này a, so với Ngao Trạch, càng hận hơn trăm lần nghìn lần. Thế nhưng, nàng phải làm sao bây giờ đây? Chính mình một chút cũng không có nắm giữ nhược điểm gì của hắn, vũ lực hay ngôn ngữ, hết thảy cũng không tổn thương được hắn. Bộ dạng cho dù khiếp sợ cũng tỏ ra không có bất kì cảm xúc gì như hôm nay do hắn tạo ra, cũng dường như chỉ để cho hí kịch càng thú vị, khúc chiết. Biết rõ không thể làm gì nhưng lại cố gắng phản kháng, là đồ ngốc; biết rõ đối phương đùa giỡn xem mình như một trò vui lại không ngừng diễn, là ngu ngốc. Thế nhưng mà, nàng vẫn không phục!

Hạ Linh hít sâu một hơi, thân thể ngửa ra sau, giãy giụa khỏi tay của hắn, run giọng nói:

“Ta nhập vào con rối do ngươi một tay tạo nên, cho nên ngươi có thể khống chế ta hầu hạ người khác, khống chế ta khúm núm nịnh bợ, thậm chí khiến cho ta dung nhan hủy hết, hai tay dính đầy huyết tinh. Thế nhưng mà, ngươi cho rằng những này có thể để cho ta sa đọa, có thể ép gãy tự ái của ta sao? Ngươi nằm mơ!”

“Dù là ta ngày ngày như tối hôm qua bị dày vò, dù là ta làm chuyện hắc ám ti tiện nhất thế gian này , ta cũng sẽ vĩnh viễn biết rõ, những thứ này cũng không phải do bản thân ta tự nguyện làm.”

Vũ lực hay ngôn ngữ tổn thương không được hắn, thì nàng sẽ không phản kháng sao? Biết rõ không thể làm, nàng liền buông tha sao? Nàng sẽ không!

Thân bất do kỷ, không có sao, ngôn ngữ hay vũ lực tổn thương không được hắn, cũng không có sao, nhưng nàng tuyệt cái gì cũng không làm. Bởi vì, những lời này không chỉ là để phát tiết, đó còn là một loại cổ vũ thôi miên mình. Tại nơi mạnh được yếu thua này, tại thế giới mà đưa mắt ra cũng không có người quen, nàng chỉ có vỏn vẹn tín niệm không có ý nghĩa này… mà có thể chèo chống nàng tại nơi thời không lạ lẫm này tiếp tục đi tới mà không mất phương hướng.

Hạ Linh như nghĩ tới điều gì, đột nhiên cười nhạo nói:

“Ngươi nhìn xem đây là một chuyện thú vị cỡ nào. Ta là một cỗ con rối, cho nên thân thể của ta bị ngươi khống chế; nhưng mà, cũng bởi vì ta là con rối, cho nên vô luận ngươi khống chế ta làm cái gì, đáy lòng của ta vĩnh viễn lưu lại một khối niết bàn, đây là điểm mấu chốt. Cho dù là ngươi … là chủ nhân tôn quý nhất của ta, cũng không thể vấy bẩn nó.”

Mắt của nàng chậm rãi sáng ngời, giống như ngôi sao tươi đẹp lấp lánh trên bầu trời, thanh âm của nàng cũng thanh cao thoải mái, giống như dòng suối rốt cục có thể phá tan núi đá cách trở mà chảy róc rách . Trong nháy mắt, thiếu nữ vốn xinh đẹp, lại trở nên giống như hào quang mặt trời chói mắt chiếu sáng vạn trượng: “Bởi vì, ta là con rối, thân bất do kỷ, tình thế bất đắc dĩ. Ta cần gì phải không có chí tiến thủ mà sa đọa!”

Đúng vậy, chính là như vậy! Ta là con rối, ta sợ ai! Bạn đang đọc tại: Hyemihomesweethome.wordpress.com

Hạ Linh âm thầm nắm tay: Cùng lắm thì ta lại linh hồn xuất khiếu, tránh đi tai họa, nhìn ngươi có thể đem ta làm thế nào!

Hàn Dục hờ hững nhìn nàng, một hồi lâu sau, bỗng nhiên một tay day thái dương, lộ ra biểu lộ đau đầu, thở dài nói:

“Niết bàn? Điểm mấu chốt? Áy náy? Sa đọa? Ta thật sự đã bao lâu rồi chưa nghe thứ nực cười này?”

Hàn Dục ngẩng đầu cười cười, ánh mắt ôn nhuận yên lặng, nét mặt hơi băn khoăn: “Được rồi, như ngươi mong muốn, còn lại mấy ngày, ta sẽ toàn quyền khống chế ngươi trở thành lô đỉnh mà Ngao Trạch thích sủng hạnh nhất, thẳng đến lúc hắn vì ngươi sở hoặc, mở ra long vực chi môn.”

Advertisements

2 thoughts on “Than ma thu ha_Chap 22

  1. Pingback: Happy Mid-Autumn Festival !!! (✿◠‿◠) | Hye Mi 's sweethome

  2. Pingback: Thần ma thủ hạ dễ sai bảo | Hye Mi 's sweethome

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s