Nam than phong ben _ Chap 23

Chương 23: Nghiệt duyên lúc nào cũng thấy

Edit:  Hye Mi 

Nguồn: hyemihomesweethome.wordpress.com 

“Cái gì?”
Tần Mặc nghe Tô Song Song nói xong liền ngẩng đầu nhìn nàng. Ánh mắt hắn lạnh như băng khiến Tô Song Song nhất thời có chút điểm chột dạ nên lùi vào bên mép giường bĩu môi.
Nếu như có thể, Tô Song Song cũng không muốn cùng Tần Mặc làm loạn đến mức bị giam vào đồn cảnh sát, nhưng là…hiện giờ nhìn ý Tần lão gia tử như vậy, chẳng lẽ nàng thật phải cùng Tần Mặc sinh em bé mới có thể công thành lui thân? Đây không phải cũng loạn rồi sao?
Còn nữa, Tô Song Song vừa nghĩ tới tình hình khủng bố tối hôm qua, ánh sáng trong mắt liền tản đi. Nàng ngồi bên giường gắt gao siết lại hai nắm tay, sau đó hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đứng lên.
Nàng rốt cuộc có thể từ trên cao nhìn xuống Tần Mặc, Tô Song Song có chút ngửa đầu, vẻ mặt ta đây rất ngang ngạnh, bày ra bộ dáng quyết tâm không sợ chết.
“Đúng! Chuyện này quyết định như vậy rồi! Nếu anh không nói, thì tôi nói! Hai cái chọn một !”
Tô Song Song nói xong nhất thời thấy hãnh diện chính mình. Nguyên lai lúc đầu Tần Mặc uy hiếp mình cũng có cảm giác sảng khoái như vậy đi!
Tần Mặc nhìn Tô Song Song, trong mắt chợt lóe sáng rồi lại biến mất, im lặng cúi đầu, chậm rãi hoạt động một chút cánh tay bị Tô Song Song đè ép cả đêm đến mức máu không thông, đau nhức tê dại.
Tô Song Song thấy Tần Mặc không lên tiếng, có chút điểm không thoải mái, cúi đầu nhìn Tần Mặc im lặng cử động cánh tay, trên mặt thỉnh thoảng có chút nhăn mày.
Nàng đột nhiên nghĩ đến tối hôm qua nàng ba lần bảy lượt dựa vào Tần Mặc, ôm lấy cánh tay của hắn cả đêm.Tô Song Song nguyên lai kiên định trong nháy mắt có chút do dự.
Nàng như vậy có thể hay không quá vô tình, rất không có nghĩa khí mà cố tình gây sự ? Chiếm tiện nghi người ta cả đêm, hiện tại nói trở mặt liền trở mặt, có phải hay không quá vô nhân đạo?
“Nếu không… Nếu không, tôi cũng không phải loại người không chịu trách nhiệm …”
“Răng rắc!”
Tô Song Song còn chưa nói hết, cánh cửa từ bên ngoài đã mở ra. Tần lão gia tử đúng lúc ở cửa, nghe thấy những lời này, ông liền vui tươi hớn hở đối Tô Song Song nói:
“Cháu dâu a! Các ngươi đều là người một nhà, vẫn nói cái gì mà chịu hay không chịu trách nhiệm?”
“…”
Tô Song Song không biết nói gì, nàng muốn cùng Tần lão gia tử nói rõ, nhưng là vừa thấy Tần lão gia tử vậy cười tủm tỉm vui vẻ như vậy, cả gương mặt ông lại toàn vẻ chờ mong, tư tưởng phản kháng vốn dĩ đã tản mát một nửa, bây giờ xem như hoàn toàn tan thành mây khói .
“Lão gia tử, chúng cháu phải đi rồi. ”
Tần Mặc từ trên giường chống thân dậy, trực tiếp lưu loát xuống giường. Vừa nói xong thì quay đầu lại nhìn lướt qua Tô Song Song vẫn như cũ ngơ ngác, ánh mắt hắn liền nheo lại như mũi tên, vèo một cái bắn về phía Tô Song Song.
Tô Song Song còn đang giãy dụa trong tư tưởng nên hay không nên thỏa hiệp, đột nhiên nghe thấy Tần Mặc nói những lời này, trong lúc nhất thời không kịp phản ứng, thẳng đến lúc Tần Mặc nhấc chân xoay người đi ra ngoài thì nàng mới bất tri bất giác nhảy dựng lên, ba bước cũng làm thành hai bước đuổi theo Tần Mặc.
Nguồn: hyemihomesweethome.wordpress.com

Tần lão gia tử ở một bên nghe hai người bọn họ phải đi, liền cúi đầu, bộ dáng hết sức đáng thương. Lúc Tô Song Song đi qua bên người ông nhìn thấy một màn này, đột nhiên cảm thấy không đành lòng . Nàng dừng lại cước bộ, nhìn Tần lão gia tử, có chút điểm bất đắc dĩ gọi lại Tần Mặc: “A Mặc, nếu không chúng ta bồi gia gia cơm nước xong lại đi đi.” Tần Mặc nghe xong, mãnh liệt quay đầu lại nhìn Tô Song Song, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo, vừa mở miệng càng là ngữ khí bất thiện: “Tô Song Song, ban đầu người muốn đi là cô, hiện tại một là chính cô lưu lại, hai là đi, hai cái chọn một.” Tô Song Song nhất thời cảm giác được đây chính là báo ứng, vừa rồi nàng chính là quá bất cẩn, lời nói quá vẹn toàn không để lại đường lui cho mình, chọc giận tiểu cầm thú này. Hắn hiện tại dĩ nhiên chơi trò lục thân không nhận, nàng lại không có lập trường phản bác.
Tô Song Song bĩu môi, an ủi Tần lão gia tử một câu:
“Gia gia, cháu cùng A Mặc còn có việc phải làm, chờ chúng cháu giải quyết xong bề bộn liền ngay lập tức đến thăm gia gia có được hay không, gia gia nếu nhớ chúng cháu thì có thể gọi điện mà!”
Tần lão gia tử hiển nhiên đã tập thành thói quen với sự lãnh đạm của Tần Mặc nên hoàn toàn không để ý tới hắn, chẳng qua với Tô Song Song lại đầy vẻ mong chờ, trong mắt dày đặc ý tứ không nỡ, nhìn đến Tô Song Song mất tự nhiên.
Tuy nhiên, bên này Tần Mặc đã bắt đầu cước bộ đi ra ngoài, Tô Song Song cũng chỉ có thể cùng Tần lão gia tử cười một tiếng, sau đó vội vã đuổi theo Tần Mặc.
Trong xe, Tô Song Song cũng không quan tâm Tần Mặc..Theo như nàng thấy, sau ngày hôm nay, hai người bọn họ sẽ trở về con đường của mình, thù mới hận cũ chưa cần bàn tới, ít nhất hiện tại nàng không cần chịu sự nô dịch của hắn, nghĩ đến đây tâm tình nàng liền phá lệ tốt hơn .
Nàng lấy hai tay trên dưới cọ xát mặt mình, hết sức chuyên tâm. Tần Mặc kỳ thật cũng không nghĩ quan tâm Tô Song Song, nhưng nhìn nàng cọ xát không ngừng, vẫn là nhịn không được hỏi một câu: “Cô ngứa?”
Tô Song Song liếc Tần Mặc một cái, đắc ý hừ nhẹ một tiếng:
“Không rửa mặt nên tôi chà xát mặt không được a! Chẳng lẽ giống như anh, không rửa mặt liền chạy loạn ra ngoài đi dạo, đúng là tên không biết xấu hổ!”
Tần Mặc nhìn Tô Song Song, khóe mắt nhất thời lóe lên một ít thần sắc như nhìn kẻ ngu ngốc, ngay sau đó thu hồi tầm mắt, cũng không có lập tức lên tiếng.
Tô Song Song còn tưởng rằng Tần Mặc bị nàng nói á khẩu không trả lời được, tức thì đắc ý một chút, chỉ là không nghĩ tới khóe miệng tươi cười vẫn chưa kịp thu hồi, Tần Mặc đã vô tình cho nàng đả kích.
“Tôi đã rửa mặt trước khi cô tỉnh lại rồi.”
Hai tay Tô Song Song đặt ở trên mặt liền như vậy cứng lại. Bây giờ nàng cũng cảm nhận được động tác chính mình vừa rồi ở trước mặt Tần Mặc có bao nhiêu tức cười. Nàng oán hận thu hồi tay, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.
Kỳ thật nguyên lai nàng nghĩ mình sẽ hào sảng gầm nhẹ một tiếng: “Ngươi nha dừng xe! Chụy không ngồi xe của ngươi .” Nhưng kinh nghiệm lần trước lặn lội đường xa thật sự là rất ngược tâm, nàng chỉ có thể làm bộ không nghe thấy Tần Mặc cười nhạo, kìm nén đến phát tức mà đi nhờ xe. >_<¦¦¦
Về đến lầu dưới tiểu khu, xe Tần Mặc mới vừa dừng lại, Tô Song Song liền ngay lập tức mở cửa xuống xe, sau đó hướng về phía Tần Mặc ngồi ở trong xe hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang tuyên bố:
“Tạm biệt! Sau này không gặp lại!”
Nói xong, Tô Song Song tự nhận là rất suất, “rầm” một tiếng đóng cửa xe Tần Mặc, tuy tiếng động không lớn nhưng ở bên trong tiểu khu an tĩnh lai phá lệ nổi bật.
Tần Mặc từ đầu tới cuối đều không nói một câu, chỉ là tầm mắt vẫn dừng lại ở trên người Tô Song Song, nhìn thấy nàng đắc ý nửa ngửa đầu, tạo một bộ dạng thắng trận, khóe miệng hắn có chút câu dẫn ra nụ cười, đồng thời cũng khiến không khí xung quanh bao trùm một tia quỷ dị.
#mi: Cái này người ta thường nói rằng là “cười âm hiểm”nè ╮(╯_╰)╭
Hắn rất chờ mong cuối tuần, khi Tô Song Song nhìn thấy hắn thì vẻ mặt có bao nhiêu đặc sắc.
Sau khi Tô Song Song từ trên xe Tần Mặc xuống, hai tay đan lại vòng sau đầu, vừa nghĩ tới bộ dáng Tần Mặc kinh ngạc vừa rồi, nhất thời cảm giác thế giới cũng rất tươi đẹp, không khỏi hừ hừ xướng một tiểu khúc.
Mới đi đến cửa tòa nhà, Tô Song Song liền nháy nháy hai tròng mắt, nhìn sủng vật nhà nàng được Tiểu Lý bỏ trong cái lồng dắt theo đứng ở dưới lầu nhà nàng thì nhất thời trừng lớn hai mắt, vẻ mặt mừng rỡ, chạy vội tới.
“Tiểu Lý, Tứ gia nhà tôi đến cùng làm sao vậy?”
Tô Song Song sau khi chạy qua, liền trực tiếp một thanh tiếp nhận cái lồng, đem con mèo Xiêm La* vẻ mặt ngạo kiều ở bên trong —— “Tứ gia” ôm đi ra.

(*) Search gg thì ra con này
Tứ gia hết sức ngạo kiều liếc Tô Song Song một cái, rõ ràng chẳng muốn quan tâm nàng, tuy bị nàng ôm đi ra nhưng vẫn như trước một bộ ngạo kiều, xa cách, lười biếng nằm ở trong lòng nàng.
Tiểu Lý tuy cao nhưng có khuôn mặt em bé, hết sức hớn hở, cười tủm tỉm nhìn Tô Song Song, cầm trên tay một đống hóa đơn ra giao cho Tô Song Song:
“Tứ gia không có chuyện gì, chỉ là mang thai tiểu bảo bảo, bởi vì là thai đầu, cho nên quan sát tận hai ngày mới có thể mang trả cho cô.”
Tô Song Song nghe thấy Tứ gia mang thai liền ngây ngẩn cả người, câu nói kế tiếp cũng không nghe thấy, nàng cảm giác được đỉnh đầu của mình sắp bị thổi tung rồi. Tứ gia mang thai, Tứ gia mang thai tiểu Tinh Tinh, thật đáng mừng a.
“Song Song? Song Song?”
Tiểu Lý khó hiểu nhìn Tô Song Song, vươn tay trước mặt nàng quơ quơ,
“Tứ gia có cô là chủ thật tốt quá, chỉ sợ rằng tình hình lúc sinh sản đặc biệt khó khăn, sản kỳ còn khoảng mười ngày, cô nhất định phải thường xuyên mang nó đến kiểm tra nha!”
“A! A! Được!”
Tô Song Song chưa hết kinh hỉ, cũng không biết Tiểu Lý nói gì, tưởng hắn nói chúc mừng liền vội vàng gật gật đầu.
“Bệnh viện thiếu người, tôi đi về trước, lúc rảnh rỗi muốn tìm tôi chơi, cũng đừng quên mang theo Tứ gia a, nó thật sự rất đáng yêu !”
Tiểu Lý nói xong cười tủm tỉm xoay người đi, thời điểm Tô Song Song phản ứng kịp định nói tiếng gặp lại, bóng dáng Tiểu Lý đã không còn nữa .
Tuy nhiên khi quay đầu lại, nhìn thấy ở sau lưng nàng vài bước, chính là Tần Mặc vừa mới dừng xe lúc nãy, sắc mặt của nàng nhất thời liền sa sầm.
Nàng vạn vạn không nghĩ tới, mới vừa hào khí vạn trượng nói “không gặp lại”, vậy mà chỉ mới qua vài phút, ngay lúc này hai người lại gặp nhau. Tình cảnh này, giống như là nàng cố ý ở chỗ này chờ hắn vậy, thật sự là rất… Tức! Chết! Người!!
Tô Song Song trong lòng lúc này vạn phần phẫn hận, còn Tần Mặc lúc đi tới bên người Tô Song Song, nhìn cũng không thèm nhìn một cái, trực tiếp từ đi qua nàng.
Nhìn thì có vẻ như hắn không quan tâm nàng, nhưng là lúc đi qua lại khinh thường bỏ lại một câu: “Không gặp lại.”
Những lời này ngữ khí cực kỳ bình thản, nhưng là nghe vào trong lỗ tai Tô Song Song, vô hình lại thành trào phúng, tàn nhẫn dày xéo tự tôn còn sót lại không nhiều lắm của Tô Song Song ở trước mặt Tần Mặc.
Nàng ôm Tứ gia, hừ lạnh một tiếng, dậm chân chạy nhanh tới trước người Tần Mặc, sau đó tiến vào thang máy, trực tiếp nhấn nút đóng cửa. Nguồn: hyemihomesweethome.wordpress.com
Ngay một khắc trước lúc cửa thang máy đóng lại, Tần Mặc đột nhiên vươn tay cản lại, trực tiếp tiến vào, rất tự nhiên nhấn xuống nút đóng cửa.
Tô Song Song hít vào một hơi thật sâu, cúi đầu làm bộ chơi đùa Tứ gia, tự động bỏ Tần Mặc qua một bên, nhưng lại không biết Tứ gia lúc mang thai trở nên ngạo kiều vô cùng, hoàn toàn không thèm nhìn nàng. Ngược lại nó lại “ăn cây táo, rào cây sung” hướng về phía Tần Mặc meo meo gọi giống như phát tình. Tô Song Song lúc này mới nhớ tới Tứ gia có một tật xấu làm cho nàng rất đau đầu, nó thích nhất chính là người đẹp!
#mi: con mèo hám zai a…(*^﹏^*)
Tô Song Song nhìn Tứ gia đối Tần Mặc bày ra bộ dáng nịnh nọt, trong lòng thầm rít gào: Đồ con mèo phản đồ ăn cây táo, rào cây sung, trọng nam khinh nữ!
Thang máy mở ra, Tô Song Song ôm Tứ gia đi ra ngoài. Tần Mặc không nhanh không chậm theo ở sau lưng nàng, Tô Song Song cho tới bây giờ cũng không có như hôm nay cảm giác hành lang ngắn ngủn cư nhiên trở nên dài dằng dặc gian nan như vậy.
Nàng đè xuống tâm trạng nặng nề, ra vẻ tự nhiên, vậy mà Tần Mặc còn không biết bị trúng gió chỗ nào, đột nhiên biến thân thành kẻ nói nhiều, không đậm không nhạt nói một câu:
“Mèo của cô so với cô còn đáng yêu hơn .”
“Đó là đương nhiên… Em gái anh!” *
(*): Dành cho những bạn chưa quen đọc ngôn tình, “em gái X” bên Trung giống như một kiểu chửi thề ý.
Tô Song Song nguyên lai tưởng rằng Tần Mặc là muốn khen mèo của nàng, vẻ mặt đắc ý, nhưng nghe xong câu cuối, không nhịn được mà bạo phát tất cả oán khí uất nghẹn nãy giờ.
Tô Song Song mạnh mẽ dừng lại cước bộ, hung tợn trừng mắt nhìn Tần Mặc, gằn từng tiếng nói:
“Không nên lại trêu chọc tôi! Nếu không, tôi cho anh hối hận!”
Tần Mặc lúc này nhưng thật ra quay đầu nghiêm túc nhìn Tô Song Song một cái, từ trong đôi mắt đào hoa trong trẻo nhưng lạnh lùng Tô Song Song nhìn ra một tia quỷ dị khó hiểu.
Cảm giác này thật sự quá mức quỷ dị, thậm chí khiến Tô Song Song ngày thường vẫn luôn chậm chạp dâng lên một loại cảm giác kỳ quái, thật giống như mọi hành động của nàng hết thảy đều ở trong khống chế của Tần Mặc vậy. Ánh mắt này thiếu chút khiến Tô Song Song chưa kịp lâm trận đã muốn bỏ chạy. →_→

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben _ Chap 23

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweethome

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s