Nam than phong ben_Chap 26

Chương 26: Niềm vui bất ngờ.

Editor: Hye Mi.

Nguồn: hyemihomesweethome.wordpress.com

Một nhóm bác sĩ vội vàng đi vào, Tô Song Song nhìn Tần lão gia tử không còn đáng ngại liền thở phào nhẹ nhõm. Tâm tình vừa thả lỏng nàng mới phát hiện mình cư nhiên rất không có tiết tháo tựa vào đầu vai Tần Mặc, thật muốn khóc a. ಥ_ಥ

Tô Song Song vội vàng nhảy một bước về phía sau, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng thật ra rất lúng túng nên chỉ biết cào loạn mái tóc. Tuy nhiên cũng chính vì buông lỏng tâm tình, nàng mới phát hiện vừa rồi căng thẳng quá mức nên bây giờ toàn thân trên dưới đều phát đau. (#mi: chụy ấy bị đau cơ ấy mờ ≧ω≦ ) 

Tô Song Song liếc Tần Mặc một cái, tự tìm chỗ ngồi ngồi xuống. Ngồi được chốc lát, nàng nhìn cái túi của mình trên ghế, sau đó lấy điện thoại di động ra, trầm mặc không nói.

Tần Mặc xuyên qua tấm kính thủy tinh trong suốt nhìn thấy động tác kia của Tô Song Song, nhàn nhạt hỏi một câu :

“ Chuyện kia bây giờ đi còn kịp không ? ”

Tô Song Song nghe thấy thanh âm, liền ngẩng đầu nhìn bóng lưng Tần Mặc, đưa ngón tay chỉ chỉ cái mũi của mình, gương mặt thụ sủng nhược kinh:

“ Anh hỏi tôi ? ”

Tần Mặc khó được một lần quan tâm người khác, nhưng lại bị phản ứng chậm chạp của Tô Song Song đả kích, có chút không kiên nhẫn quay đầu lại nhìn nàng, gật đầu một cái.

Tô Song Song thở dài , khuôn mặt nhỏ nhắn suýt nữa nhăn thành bánh bao. Nàng uể oải tắt điện thoại di động, cố gắng tỏ ra lạc quan nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn không giấu nổi một tia tịch mịch, chậm chạp nói :

“ Không còn kịp nữa rồi …… đoán chừng Mặc đại thần sớm đã đi. ”

Tần Mặc vừa nghe nói đến Mặc đại thần, lúc này mới nghĩ ra, thì ra hôm nay là ngày hắn hẹn gặp Tô Song Song ở công ty, bởi vì sáng sớm nhận được thông báo lão gia tử bệnh tình nguy kịch, hắn liền đem chuyện này quên đi.

Tần Mặc chỉ hơi trầm ngâm, trực tiếp xoay người hướng cầu thang lầu đi tới. Tô Song Song nghe thấy tiếng bước chân, sửng sốt ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao lạnh của Tần Mặc.

Ngay sau đó trên mặt nàng lộ ra vẻ phẫn hận, gầm thét trong lòng: tên tiểu cầm thú này, dù sao nàng cũng là bởi vì chuyện của hắn mà bỏ lỡ cuộc gặp mặt với đại thần, hắn coi như không giúp được gì, nhưng chí ít cũng nên an ủi nàng một câu a!

Một lát sau Tần Mặc trở lại, tựa vào trên tường bên ngoài phòng bệnh nhìn Tô Song Song. Tô Song Song bị hắn nhìn có chút sợ hãi, liền cau mày ra vẻ cường thế hỏi một câu :

“ Nhìn cái gì ? ”

“ Trốn tránh không phải là biện pháp. ”

Tần Mặc vừa mở miệng, điện thoại di động trên tay Tô Song Song liền run lên. Chuyện hôm nay thật ra thì người mà nàng có lỗi nhất chính là Tô Mộ, nhưng là nàng thật sự còn chưa biết phải nên hảo hảo giải thích thế nào nha.

Tô Song Song suy nghĩ một hồi, nhắm mắt lại trực tiếp nhấn nút mở nguồn, “ đinh đông! ” một tiếng, ngay sau đó “ đinh lặc lung đông sang! ” âm báo tin nhắn bỏ lỡ điện thoại vang lên liên tục, cho đến lúc hai tay của Tô Song Song bắt đầu tê dại thì tiếng chuông báo mới dừng lại.

Nàng chột dạ cúi đầu nhìn, nhưng vừa nhìn tới đã bị dọa thiếu chút nội tạng cũng rớt ra ngoài. Nàng hít sâu vài hơi định thần, mấy chục cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của Tô Mộ .

Tô Song Song nhất thời nuốt nước miếng một cái, tinh thần quyết tử nhấn phím gọi lại, mới vang lên một tiếng, bên kia mà liền thông máy, ngay sau đó truyền tới tiếng gầm gừ kinh thiên động địa của Tô Mộ.

“ Cô còn biết gọi điện cho tôi sao! Tôi còn tưởng rằng cô chết rồi cơ đấy! Em gái cô, em gái cô! Đi xem bệnh tình nguy kịch của lão gia gia cũng không cần phải tắt máy chứ ?! ”

Thanh âm rống giận của Tô Mộ đột nhiên nhỏ đi, mang theo một chút run rẩy :

“ Cô từ nãy tới giờ cũng không chịu gửi cho lão nương một tin nhắn, lão nương còn tưởng rằng cô xảy ra chuyện gì, thiếu chút nữa báo cảnh sát! Là báo cảnh sát, cô có biết hay không ! ”

Tô Song Song vừa nghe lời của Tô Mộ, lỗ mũi đỏ lên, nàng cho là Tô Mộ sẽ hung hăng mắng nàng một trận, oán tin nhắn vô trách nhiệm của nàng, lại không nghĩ rằng Tô Mộ lo lắng an ủi nàng như vậy.

“ Tô Tô ……”

Tô Song Song vừa mở miệng, thanh âm liền trở nên nghẹn ngào, thút thít .

Tô Mộ ở bên đầu kia vừa nghe Tô Song Song muốn khóc, liền nóng vội, lập tức biến đổi giọng thành trêu đùa, nói :

“ Thế nào ? Xảy ra chuyện gì ? Có cần tên tôi không ? Tôi cái gì không giúp được nhưng có thể cho cô mượn tên lấy danh nghĩa biểu tỷ nha !”

“……”

Tính tình hào sảng của Tô Mộ nhất thời đem Tô Song Song đang làm thiếu nữ thẹn thùng trong không gian đều là màu hồng đả kích tan nát, nàng cố nén lại xúc động, nói :

“ Cũng đã báo rồi, nhưng không có tác dụng, tôi nói tới tên cô, ngược lại còn bị ăn chửi! ”

“ Cái……”

( #mi: Cả 2 khúc hội thoại này chém xíu cho mượt, chứ bản convert hơi bị khó hiểu… )

Tô Mộ mới vừa hô lên một chữ liền phát hiện Tô Song Song đang đùa mình, liền nhanh chóng im lặng. Tuy mới vừa đùa giỡn nhưng nàng rốt cục vẫn không nén được mà lại lo lắng. Nàng biết Tô Song Song năm sáu năm, nhưng đây là lần đầu thấy Tô Song Song tắt máy, ban đầu có tức giận nhưng sau đó cứ như vậy lo lắng cho tới trưa.

“ Lão gia tử kia không có chuyện gì chứ ? ”

Tô Mộ không muốn để cho Tô Song Song quá đau lòng , làm bộ như vô tình hỏi một câu.

“ Bây giờ đã thoát khỏi nguy hiểm, thật xin lỗi …… Tô Tô , tôi lại tạo thêm phiền toái cho cô rồi. ”

Tô Song Song áy náy muốn chết, vừa nghĩ tới đầu sỏ, liền ngẩng đầu hung tợn trợn mắt nhìn Tần Mặc một cái, lúc này mới cảm thấy sảng khoái hơn.

Tần Mặc nhàn nhạt nhìn Tô Song Song, sau đó lại nhìn cả nhóm bác sĩ bận rộn trong phòng bệnh và Tần lão gia tử đang giãy giụa, thật đúng là náo nhiệt.

“ Thôi đi, cũng không có chuyện gì lớn. ”

Tô Mộ thở phào một hơi, vừa nghĩ tới cuộc điện thoại vừa rồi của cấp trên, ý nghĩ muốn trêu chọc Tô Song Song liền nổi lên, nàng làm bộ như nghiêm túc nói:

“ Song Song a! Hiện tại không được gặp Mặc đại thần, cô dự tính thế nào ? ”

Tô Mộ không đề cập tới còn không sao, vừa nhắc tới, Tô Song Song đã cảm thấy ủy khuất, phút chốc hai mắt liền đỏ lên, nước mắt chực trào. Tần Mặc đứng ở đối diện thấy nàng như vậy liền lập tức nhíu mày.

#mi: Chưa gì anh đã biết xót vợ rồi (─‿‿─)

“ Cuộc đời này không có phúc gặp nhau ……”

Tô Song Song thương tâm tới mức cả tâm hồn văn nghệ bất chợt dâng lên, lầm bầm một câu rồi làm ra bộ dáng sắp khóc.

Tô Mộ vừa nghe Tô Song Song muốn “tức cảnh làm thơ”, bị dọa sợ đến mức không dám thở mạnh, vội vàng đem tin tức tốt vừa lấy được nói ra.

“ Song Song đừng khóc, mới vừa rồi cấp trên điện thoại tới, bảo hôm nay Boss có chuyện không tới được, nói muốn thứ sáu gặp lại, cô đúng là gặp vận cứt chó a! ”

“ Gì ? ”

Tô Song Song mau chóng thu lại nước mắt sắp rớt xuống, mãnh liệt hít sâu một hơi  thiếu chút nữa nghẹn chết. Tần Mặc thấy Tô Song Song như vậy, theo bản năng chống lên thân thể, đi về trước hai bước.

“ Thật ? ”

Tô Mộ không nhịn được cười lên, học giọng điệu Tô Song Song trêu chọc:

“ Thật, so với việc cô không phải là nam mà là nữ còn thật hơn. ”

Nàng dĩ nhiên biết Mặc đại thần đối với Tô Song Song quan trọng bao nhiêu, lúc biết tin này, nàng cũng thiếu chút nữa mà khóc lên.

“ Được rồi! Tự mình cao hứng đi, Tôi còn đang bận, lần sau còn dám làm càn không nhắn tin như vậy, tôi liền xử đẹp cô! Bái bai! ” nói xong Tô Mộ liền cúp điện thoại .

Tô Song Song ngây ngốc lăng lăng nhìn điện thoại di động, qua một khắc sau, chợt ngẩng đầu lên, cả đôi mắt lấp lánh ánh sáng rạng rỡ, khiến Tần Mặc lúc vừa nhìn thấy liền cau mày theo bản năng lui về sau một bước.

Nào ngờ Tô Song Song đột nhiên nhào tới, bắt lấy hai tay của Tần Mặc, kéo lên kéo xuống:

“ Hôm nay thật là một ngày tốt đẹp! Gia gia không có chuyện gì, đại thần cũng không có đi mất! Không có đi mất a! ”

Tần Mặc thấy Tô Song Song cười vui vẻ như vậy, lại nhìn một chút chỗ tay hai người nắm chặt, tâm tình trở nên tốt hẳn, liền cùng nàng ngây ngốc quay một vòng.

#mi: Anh Kawaiiiii quá ik !!!! (≧◡≦)

Bạch Tiêu tuy một thân lớn lên nhìn có vẻ như một thân sĩ nho nhã, nhưng thật ra tính tình lại cực kỳ yêu nghiệt, nói chuyện cho tới bây giờ đều là rất tùy ý, vừa mở miệng giọng điệu liền tràn đầy ý tứ trêu chọc, chế nhạo:

“ Uy! Đây là kiểu khiêu vũ mới sao ? ”

Tô Song Song lúc này mới ý thức được mình còn đang ở bệnh viện, vội vàng buông tay Tần Mặc, ngượng ngùng kéo váy.

Bạch Tiêu nhìn Tần Mặc như cũ vẻ mặt tê liệt, trong mắt mang theo nồng đậm chế nhạo, vừa định mở miệng đã bị Tần Mặc ngẩng đầu lạnh lùng nhìn một cái, khiến hắn bị dọa sợ đến hắn lập tức nuốt chữ về, ngượng ngùng quay sang nhạo báng Tô Song Song :

“ Cô hầu gái, có chuyện gì vui vẻ như vậy ? ”

“ Bạch tiên sinh, tôi tên là Tô Song Song, không phải là cái gì cô hầu gái. ”

Tô Song Song cảnh giác nhìn chằm chằm Bạch Tiêu nở nụ cười giống như đại hôi lang*, theo bản năng lui một bước về sau lưng Tần Mặc.

(*) Bạch ca cười như kẻ gian ấy mờ!

Động tác này rõ ràng thành công lấy lòng Tần Mặc, khiến Tần Mặc một mực duy trì bình tĩnh trong nháy mắt khẽ động.

“ Đúng là một chuyện đáng cao hứng a, trước đây không thể thấy được đại thần thực sự, tôi bây giờ lại có thể gặp mặt được nha, chính là tác giả <thục tiên truyện >, Mặc đại thần ! ”

Chuyện này khiến Tô Song Song vui vẻ, vang vọng mãi vẫn chưa có hoàn toàn tiêu hóa hết, cho nên dù đối với Bạch Tiêu không quá quen thuộc cũng vẫn vui mừng chia sẻ với hắn niềm vui này của nàng.

Bạch Tiêu vừa nghe xong, lập tức trợn to cặp mắt nhìn Tần Mặc, lại nhìn một chút Tô Song Song núp ở phía sau tên kia, ngay sau đó nhịn không được bật cười.

Tần Mặc lập tức ném tới một ánh mắt cảnh cáo, Bạch Tiêu lặng lẽ không tiếng động ném lại một ánh mắt “ta hiểu mà”, chẳng qua là vui vẻ trong khóe mắt không sao giảm xuống được.

“ Nga ! Nga ! Nguyên lai là Mặc đại thần a ! ”

Bạch Tiêu âm dương quái khí nói một câu, mắt nhìn Tần Mặc mặt tối dần mà mỉm cười gian xảo.

“ Anh biết hắn ? ”

Tô Song Song vừa nhắc tới chuyện của Mặc đại thần liền kích động, bước mấy bước về phía trước, thể hiện một bộ dáng vẻ rất rất tò mò, căn bản quên mất mới vừa rồi nàng vẫn còn hết sức phòng bị Bạch Tiêu.

“ Biết, dĩ nhiên biết , cô thấy hắn nhất định sẽ rất kinh ngạc. ”

Bạch Tiêu còn muốn nói thêm, chợt nhìn thấy mặt Tần Mặc đen lại, liền vội vàng ôm bụng chạy trốn. Hắn sợ mình nếu không nhịn được nói ra cái gì không nên nói, đoán chừng Tần Mặc sẽ giết hắn.

“ Ai cơ? ”

Tô Song Song còn muốn hỏi vài câu, nhưng còn chưa kịp mở miệng, Bạch Tiêu đã biến mất không thấy. Nàng bĩu môi, nhìn Tần Mặc với ánh mắt “ một nhà các người ai cũng kỳ quái ”.

Tần lão gia tử vừa thoát khỏi nguy hiểm liền la hét muốn gặp Tô Song Song, Tô Song Song nhất thời chột dạ, kéo lấy cánh tay Tần Mặc, hốt hoảng :

“ Tần Mặc, gia gia nếu là hỏi cháu thì phải làm sao bây giờ ? ”

Tần Mặc lôi kéo Tô Song Song đi vào, trong nháy mắt mở cửa, lạnh lùng nói :

“ Trước gạt ông . ”

“ Cháu dâu! ”

Tần lão gia tử vừa thấy được Tô Song Song, hai mắt liền sáng, trên mặt mang theo ấm áp vui vẻ. Tô Song Song vội vàng ngồi vào vị trí bên cạnh giường bệnh, Tần lão gia tử liền kéo tay của Tô Song Song.

“ Gia gia, ông thật làm cháu sợ muốn chết. ”

Tô Song Song vừa mở miệng, cả hai mắt liền đỏ, hít hít cái mũi. Tần lão gia tử lập tức a a nở nụ cười:

“ Chỉ là sơ ý một chút từ trên cầu thang té xuống. Aizz ! Thân thể này, thật không như trước kia a. ”

Một cú ngã này của Tần lão gia tử, ngược lại có vẻ giúp ông trở nên thanh tĩnh rất nhiều, thời điểm hồ đồ cũng ít đi. Ông lúc này có thể nhìn Tô Song Song cười híp mắt, thấy thế nào cũng thoải mái hơn lúc ông bất tỉnh.

Tô Song Song thấy khóe miệng Tần lão gia tử khô nứt, vội vàng cầm lấy ấm nước nóng bên cạnh để lấy nước cho ông. Tần lão gia tử lập tức lạnh mặt, đảo quanh ánh mắt nhìn về phía Tần Mặc đứng ở một bên đang làm một bộ dáng như không có chuyện gì. Ông liền không cho Tần Mặc mặt mũi nào, liên tục trách mắng:

“ Ngươi đứa cháu bất hiếu này, ngươi không tha thứ cho ta, ta cũng đành chịu. Nhưng ngươi làm sao có thể đối với vợ mình cũng gay gắt cay nghiệt như vậy? Việc nặng nhọc như vậy, có thể để cho một phụ nữ có thai làm sao? ”

“ ? ”

Tô Song Song nháy nháy mắt, trong lúc nhất thời không hiểu được, mãi đến khi Bạch Tiêu đứng ở một bên đem chén nước trong tay Tô Song Song đưa cho Tần Mặc thì lúc này Tô Song Song mới rốt cục hiểu rõ.

Thì ra là đây chính là công việc nặng nhọc a ! (O.O)

———————————————

Thông báo nhỏ:

Tuần trước bạn nói có dự định set pass từ chương 31, nhưng bây giờ đã bỏ ý định này nhé. Bạn bên wattpad tuy không trả lời nhưng lại xóa cả bài đã đăng lên. Không biết do Mi có nói đụng chạm gì không mà bạn ấy quyết định vậy ( nhưng bạn tự thấy mình rất hiền và cũng hỏi rất nhỏ nhẹ  >.<). Nhưng thôi, bạn ấy xóa bài coi như không có chuyện gì xảy ra đi. Hy vọng từ nay ai muốn mang truyện ra khỏi nhà thì nhớ lưu ý hỏi Mi trước, Mi dễ lắm, không hạn chế các bạn mang bài đi, nhưng miễn có xin phép là ok, còn không thì cứ theo luật đã đặt ra mà set pass hoặc drop truyện nhé! (0.0)

——————————————-

Just For Fun!  (◡‿◡✿)

Theo lịch là thứ 2 sẽ có chap mới. Nhưng do bạn vừa mới nộp đề án xong nên cũng đang “tạm thời” rảnh rỗi. Nếu chương này được 7 lượt like hoặc comment ủng hộ thì sẽ có bonus thêm 1 chương vào chủ nhật này. Nghĩa là đủ 7 người ủng hộ thì chủ nhật và thứ 2 – 2 ngày liên tiếp có chap mới nhé, còn ko đủ thì không có gì xảy ra, như cũ theo lịch nhé. (Vì là chap bonus nên mức giới hạn tăng lên từ 5 lên 7 nhé ^.^).

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ bộ truyện a ~ ( ̄▿ ̄) ~

Advertisements

5 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 26

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s