Nam than phong ben_Chap 28

Chương 28 :Như Hoa rất thông minh

Editor: Hye Mi

Nguồn: hyemihomesweethome.wordpress.com

“ Nếu cô không tin, tôi liền đem nó biến thành sự thật . ”

Lúc chờ đèn đỏ giao thông, Tần Mặc quay đầu nhìn Tô Song Song, dùng thái độ như “tôi không ngại” nói với nàng một câu.

Một câu này làm Tô Song Song bị dọa sợ đến mức vội vàng lùi sang bên cạnh, cười khan một tiếng, nặng nề lắc đầu:

“ Không cần, vừa rồi tôi chẳng qua muốn xem mình có phải bị phát sốt không thôi, tuyệt không có ý tứ gì khác. Mạo phạm cái trán cao quý của ngài, cầu xin ngài tha thứ! ”

“ Nga ! ”

Tần Mặc ý vị thâm trường phát ra một âm tiết khiến Tô Song Song bị dọa sợ đến thiếu chút nữa mà nhảy dựng lên.

Đang lúc Tô Song Song suy nghĩ muốn nhảy khỏi xe, Tần Mặc đột nhiên khôi phục dáng vẻ bình thường an tĩnh lái xe, giống như cái người không bằng cầm thú vừa nãy cùng hắn không có quan hệ vậy.

Tuy nhiên, chỉ đến lúc tới cửa tiểu khu, an toàn xuống xe, trở lại trong phòng, rồi nhìn thấy cái  giường nhỏ của mình và Tứ gia không thèm để ý nàng, nàng mới yên tâm bản thân lúc này mới thực sự bình an, không khỏi lau một chút hai hàng lệ chua xót.

Tô Song Song kéo thân thể mệt mỏi trực tiếp ngã xuống cái giường phía sau, dự định làm một giấc ngủ thật dài để bù đắp cho cả ngày phải chịu đầy biến cố, hay phải nói đúng hơn là kích thích.

———————————–

Trong lúc đó ở bệnh viện, Bạch Tiêu vào phòng bệnh, nhìn tới táo và quýt được lột vỏ có thể nói là một cách nghệ thuật trên bàn, liền “chậc” một tiếng cảm thán, sau đó cầm lên trái quýt.

Bạch Tiêu không khỏi trong lòng cảm khái nói: Trái quýt này qua bàn tay tên kia nhìn thật ngon nha. Trong trí nhớ hắn từ xưa tới nay, vẫn còn chưa nhìn thấy Tần Mặc lột vỏ quýt cho ai khác a.

Hắn ăn một miếng thì đột nhiên nhớ tới Tần lão gia tử cũng chưa từng ăn quýt mà Tần Mặc bóc, liền cúi người lấy một quả đưa tới khóe miệng lão gia tử.

Hắn cười híp mắt, mặt cung kính nói:

“ Lão gia tử, Tần Mặc lột quýt, ông có muốn nếm thử một chút không ? ”

Tần lão gia tử vốn đang xem ti vi, vừa nghe lời này ánh mắt liền sáng lên, hé miệng ý bảo Bạch Tiêu đút vào.

Bạch Tiêu nhưng lại đột nhiên nhớ tới cái gì đó, “ ai nha ! ” một tiếng, sau đó đem trái quýt đã đưa đến khóe miệng Tần lão gia tử quay trở lại, nhét vào trong miệng của mình.

Tần lão gia tử nhất thời nổi giận, trừng hai mắt nhìn Bạch Tiêu. Bạch Tiêu vội vàng vừa ăn vừa giải thích :

“ Nhắc mới nhớ, lão gia tử ngài bây giờ chỉ có thể ăn thức ăn dạng lỏng, chậc chậc, thật là đáng tiếc. ”

#mi: Anh quá hiểm !!! Sớm muộn cũng bị báo ứng a ~.~

Nhìn dáng vẻ hả hê của Bạch Tiêu thiếu chút nữa lại kiến Tần lão gia tử nổi bão. Thấy vậy, Bạch Tiêu vội vàng cười ha hả dụ dỗ Tần lão gia tử vài câu, bảo đảm sau này tuyệt đối không ăn trộm cá trong hồ của ông nữa. Tần lão gia tử lúc này mới hòa hoãn. Bất quá ông vẫn bất mãn nói :

“ Đám con cháu các ngươi từng đứa một chỉ biết làm ta tức chết, ta không muốn cháu chắt là con trai, ta muốn cháu chắt là nữ! ”

Bạch Tiêu vừa nghe xong liền không nhịn được cười tới nỗi đứng dậy, mắt thấy lão gia tử lại sắp tức giận, vội vàng nói một câu :

“ Được! Được! Cháu sẽ đến thảo luận với Tần Mặc về việc sinh chắt nữ cho ông bế! ”

“ ? ”

Tần lão gia tử vừa nghe cảm thấy có cái gì không đúng, nghi hoặc nhìn Bạch Tiêu chờ hắn giải thích.

Bạch Tiêu nhất thời ý thức được mình nói sai, cười khan hai tiếng, làm bộ như nói đùa:

“ Tần Mặc nếu là không có hảo ý, vậy cháu sẽ đi gặp cái bụng của Song Song thương thảo, để cho cô ấy biến đứa trẻ trong bụng thành chắt nữ cho ông. ”

“ Ngươi ? ” Tần lão gia tử vừa nghe Bạch Tiêu là nói đùa thì hừ lạnh một tiếng, lầm bầm : “ Ngươi cùng Tần Mặc tốt nhất cách Song Song xa một chút, đỡ phải đem chắt nữ của ta dạy hư . ”

“ Vâng, vâng ! ”

Bạch Tiêu vừa nghĩ tới Tần Mặc cùng Tô Song Song ở chung một chỗ liền không nhịn được nở nụ cười. Bất quá ý tưởng này hắn ngược lại rất mong đợi a.

—————————–

Buổi tối hôm đó, Tần Mặc mới vừa dùng cơm tối ở nhà Tô Song Song xong, vừa vào nhà liền nhận được điện thoại của Bạch Tiêu. Mới vừa thông máy thì bên kia liền truyền tới thanh âm nóng vội của ai kia:

“ Tần Mặc, chú chừng nào thì tới đem Như Hoa đi ? ”

Tần Mặc còn chưa kịp trả lời, bên kia liền liên tục oán trách giống như nã pháo liên thanh:

“ Chú phải mau mau tới rước Như Hoa của chú đi, nó thật sự là quá dính người a. ”

Nói đến đây, Bạch Tiêu liền phiền não vò đầu kể lể việc suýt nữa  bị Như Hoa kéo rơi luôn cả khăn tắm, hắn rốt cục nhịn không nổi nữa.

“ Chú cũng không thể để cho anh mỗi lần đem bạn gái vui vẻ về nhà liền bị tiếng chó sủa dọa chạy mất chứ! Việc này đối với sức khỏe thân thể của anh hết sức có ảnh hưởng nha, nó đã dọa chạy mười mấy bạn gái của anh! Lại nói chú cùng lão gia tử  quan hệ cũng hòa hoãn, thế nào còn không trở về ……”

#mi (Dành cho một số bạn thắc mắc): xưng hô của bạn Bạch với Tần Mặc tùy từng thời điểm mà Mi sẽ sửa nhé. Lúc nghiêm túc thì tôi-cậu, lúc bình thường đùa giỡn thì anh-chú. Vì 2 người là anh em họ nên Mi để xưng hô vậy cho thân mật. 

Bên này Bạch Tiêu còn chưa oán trách xong, Tần Mặc liền trực tiếp cúp điện thoại ngồi xuống ghế xử lý công văn trên tay, giống như vốn dĩ không có gì phát sinh.

Qua một khắc, điện thoại lại vang lên. Bạch Tiêu lúc này đã bình tĩnh hơn một chút, bất đắc dĩ nói:

“ Nói đi! Chó đem tới đâu? Chú nếu không lên tiếng anh sẽ đưa nó trở về nhà cũ. ”

“ Đem tới nhà trọ. ”

Tần Mặc chỉ nói bốn chữ , sau đó nhân lúc Bạch Tiêu chưa bắt đầu “tám chuyện”  liền cúp máy.

Ngày thứ hai Tô Song Song bị thanh âm Tứ gia nạo cửa đánh thức, nàng xoa xoa hai mắt của mình. Vừa nhìn đồng hồ chợt ngồi bật dậy, cách thời điểm Tần Mặc tới đây dùng cơm còn một tiếng!

Tô Song Song lập tức như phản xạ có điều kiện nhảy xuống giường, vội vàng rửa mặt, sau đó suy nghĩ một chút ôm Tứ gia lên, tính toán lúc mua bữa ăn sáng thuận tiện mang nó đi dạo một vòng.

Nàng cũng muốn phản kháng hành động bất lương của Tần Mặc, nhưng là thực lực của địch và ta chênh lệch quá lớn. Nàng rất sợ Tần Mặc nếu không được ăn điểm tâm sẽ làm ra hành động không bằng cầm thú gì đó, nên đành ủy khuất cầu toàn, tạm thời bị hắn chèn ép. (╥﹏╥)

Mới đi ra, Tô Song Song đã nhìn thấy một con vật khổng lồ trắng như tuyết hướng nàng chạy tới. Tô Song Song sửng sốt, nhưng khi nàng thấy rõ cái đống lông mao nhung mềm ấy là một con chó Tát Ma, thì liền nhoẻn miệng cười một tiếng, đem Tứ gia đặt ở đầu vai chờ nó chạy tới.

#mi: Em nó đây, chó Tát Ma, hay còn gọi là chó Samoyed, cái nài bạn tìm được có truyện nó cũng ghi như vậy chứ chả biết Tát Ma là giống gì hết  á. Có điều em này giống mô tả của Như Hoa nà, nhìn cưng ghê ^^

Lúc con Tát Ma chạy tới đến trước mặt Tô Song Song liền rất khéo léo ngồi chồm hổm xuống, bày ra bộ dáng nhu thuận. Tô Song Song lập tức vui vẻ, cũng ngồi chồm hổm xuống đưa tay ra sờ đầu của nó.

Cẩu cẩu rất mềm mại cũng rất nghe lời nha. Tô Song Song cười đến híp cả mắt, tay lại đưa xuống phía dưới sờ sờ, cẩu cẩu vẫn như cũ không có xù lông, nàng nhất thời tâm như muốn nở hoa.

“ Đinh ! ” tiếng cửa thang máy mở ra. Tô Song Song theo bản năng ngẩng đầu thì nhìn thấy Tần Mặc một thân quần áo thể thao trắng tinh từ bên trong đi ra.

Bởi vì nàng gặp được cẩu cẩu rất đáng yêu, tâm tình cũng đặc biệt tốt, cho nên khi nhìn thấy Tần Mặc, chẳng những không có xoay người lập tức chạy đi, ngược lại cảm thấy hắn hôm nay phi thường đẹp trai, không khỏi phá lệ ngẩng đầu hướng hắn cười ngọt ngào cười chào hỏi:

“ Sớm a! ”  (#mi: một loại câu chào hỏi ở bên Trung, bạn nào đọc ngôn tình nhiều chắc quen rồi nhỉ ^^)

Tần Mặc đối với việc Tô Song Song đột nhiên nhiệt tình cảm thấy có chút không được tự nhiên, hơi cau mày nhìn nàng một cái, theo bản năng cảm thấy nàng chắc không phải bị sốt đến hỏng người đi.

Như Hoa vừa nhìn thấy Tần Mặc liền lập tức đứng lên vây quanh Tần Mặc vòng vo mấy vòng, bày ra một bộ dạng lấy lòng cầu xin chơi đùa. Tần Mặc sắc mặt vẫn như cũ lạnh như băng, nhưng hắn lại nửa ngồi chồm hổm xuống đem bàn tay sờ sờ đỉnh đầu của nó.

Trước mặt là tuấn nam mỹ chó, đây thật sự là một cảnh sắc đẹp. Tuy nhiên Tô Song Song vẫn nhịn không được quay đầu nhìn một chút cảnh sắc bên ngoài cửa sổ.

Nàng rất muốn xác nhận mặt trời hôm nay có phải hay không mọc từ phía tây, nếu không tiểu cầm thú tại sao có thể có bày ra bộ mặt tràn đầy ấm áp như thế ?

“Chó này của anh ? ”

Tô Song Song tiến tới, không bỏ được đưa tay ra lại sờ sờ .

“ Ừ. ”

Câu trả lời ngắn gọn mang đậm chất phong cách Tần thiếu, lời ít ý nhiều, tuyệt không nói dư một chữ.

Nhưng Tô Song Song vẫn nghi ngờ nhìn chằm chằm Tần Mặc, bộ dáng kia giống như biết tỏng hắn đang nói láo, mặt lạnh hỏi :

“ Nếu là chó của anh , tại sao nó từ cầu thang đi lên, còn anh từ thang máy đi ra? ”

Tần Mặc nghe Tô Song Song hỏi thì ngẩng đầu lên nhìn nàng, lần này hắn rốt cục sáng tỏ ý nghĩ của Tô Song Song, liền nhìn nàng như nhìn một kẻ ngu ngốc:

“ Chính nó có thể tìm tới tận nhà, tại sao tôi phải bồi nó đi cầu thang ? ”

Tô Song Song trong lòng hừ lạnh một tiếng , nhất thời hâm mộ lẫn ghen tị. Không phải chỉ là chó nhà hắn thông minh một chút, nhận biết được đường đi thôi sao! Kiêu ngạo cái gì chứ!

Bất quá nàng nhìn ánh mắt sáng lấp lánh của Như Hoa, trong lòng không nhịn được khen ngợi đây thật đúng là một con chó thông minh, nó là lần đầu tiên tới đây cư nhiên lại có thể nhận biết được đường đi, thật là hâm mộ a.

“Cô không cần hâm mộ, sủng vật tùy thuộc và sự thông minh của chủ nhân, đây không phải là việc cô có thể thay đổi. ”

Tô Song Song ban đầu nghe không hiểu, sau đó mới phản ứng được. Đây chính là nói trí thông minh của nàng thấp a.

Tô Song Song bĩu môi, đối với việc Tần Mặc không mở miệng thì thôi, vừa mở miệng tất sẽ để cho nàng thương gân động cốt, tâm can khó chịu đã luyện thành thói quen.

Bây giờ toàn bộ sự chú ý của nàng đều bị Như Hoa hấp dẫn, căn bản không có hơi sức và thời gian cùng hắn so đo, nàng vẫn là không nhịn được hỏi một câu :

“ Nó tên gì ? ”

“ Như Hoa . ”

“ Hả ? ”

Tô Song Song sợ hết hồn, chợt ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, một bộ dạng kinh ngạc như đây là chuyện không thể nào! Đây không phải là thật!

Tần Mặc vào lúc này ngay cả trả lời cũng lười trả lời, chỉ gật đầu một cái, sau đó đưa tay ra, móng vuốt Như Hoa liền lập tức đặt trên tay của Tần Mặc. Tần Mặc cũng theo đó vuốt ve, tạo nên một khung cảnh người chó cực kì đầm ấm hòa thuận.

Tô Song Song lập tức cảm thấy cầm thú quả thật là cầm thú, ngay cả đặt tên cho chó cũng không bình thường. Nhưng rồi nàng chợt nhớ đến, thì ra ngày Tần Mặc bị sốt, thời điểm kia hắn là gọi chó a!

Làm hại nàng sau đó còn vắt hết óc suy nghĩ, phải là cái dạng nữ nhân như thế nào mới có thể khiến hắn gọi lúc thời điểm như vậy, cô ta cũng thật sự là có khẩu vị nặng. Có điều cái tên này cho một con chó dùng, cũng hơi có vẻ kì quái nha.

Nàng suy nghĩ một chút, cảm thấy hiện tại lấp đầy bụng mới là quan trọng nhất, thuận miệng hỏi một câu :

“ Tôi đi mua bánh bao, anh có ăn không? ”

“ Ăn, cho nó một phần.” Tần Mặc đứng dậy, phủi phủi tay.

“ Nó có thể ăn bánh bao? ”

Tô Song Song kinh ngạc nhìn Tần Mặc, sau đó cúi đầu nhìn con chó đang vui vẻ vây quanh Tần Mặc – Như Hoa .

Chẳng lẽ chủ nhân thiên tài, nên chó cũng sẽ không tầm thường? Thích ăn bánh bao thịt? Nàng nghe nói giống chó Tát Ma này không thể ăn lung tung nha!

Tần Mặc vừa mở miệng liền lạnh nhạt khạc ra hai chữ khiến mắt của Tô Song Song thiếu chút nữa vì trừng to mà rớt ra:

“ Không biết . ”

“ ! ”

Tô Song Song nhất thời cảm thấy không nói nổi, sáng sớm đã phải cùng tiểu cầm thú đấu trí, nàng đưa tay chỉ Như Hoa:

“ Nó rốt cuộc có phải chó của anh hay không ?! ”

“ Như Hoa ! ”

Tần Mặc khẽ gọi một tiếng, con chó Tát Ma kia lập tức vễnh tai, đứng ở trước mặt Tần Mặc, bày ra dáng vẻ “bảo bảo rất thông minh”, dùng hành động chứng minh ai là chủ nhân của nó.

“ Được! Được! Được! Bánh bao chó ! tôi đi mua bánh bao . ”

Tô Song Song bất đắc dĩ thỏa hiệp, đem Tứ gia từ đầu vai ôm xuống, không muốn cùng Tần Mặc dây dưa thêm.

“ Chờ đã, cô mang nó đi dạo một vòng. ” Sau đó Tần Mặc từ trong trong túi quần lấy ra một cái chìa khóa , thả vào trong tay của  Tô Song Song, “ Sau này cô chăm sóc nó, một ngày hai lần. ”

“ Vì sao? Dựa vào gì chứ ? ”

Tô Song Song nhất thời xù lông! Nàng mỗi ngày phải phục vụ tiểu cầm thú ba bữa ăn, chẳng lẽ bây giờ còn phải phục vụ cả sinh hoạt con chó của hắn?

Mặc dù nàng rất thích Như Hoa nhưng là đây là vấn đề nguyên tắc, nàng không thể một mực bị tiểu cầm thú lấn áp a!

“ Không làm ! ”

Tô Song Song không chờ Tần Mặc mở miệng, liền trực tiếp cự tuyệt, ngôn từ chính đáng, không cho phản bác.

“ Sinh con hay nuôi chó, hai chọn một ! ”

Tần Mặc khoanh hai tay lại, thân thể đột nhiên nghiêng về phía trước, gương mặt tuấn tú lập tức gần sát mặt của Tô Song Song.

———————————–

Spoil tên chương sau: Ghen tuông.

Ps: Càng ủng hộ nhiệt tình thì chap mới sẽ ra càng nhanh nhé! ^^

Advertisements

18 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 28

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

      • Cái đó chỉ là bản convert thui! Mà hầu hết các bản convert là đọc khó hiểu lém. Đọc đó chỉ là cho đỡ ghiền à chứ ko hiểu nổi đâu. Mi lúc trước cũng thế. Mà Mi thích bộ này nên edit lại cho dễ đọc. Thời gian này Mi bận ôn thi nên 1 tuần chắc tối đa 2 chap (nếu mọi ng ủng hộ nhiệt tình), tình hình sẽ cải thiện sau khi hết tháng 12, và tất nhiên là Mi sẽ ráng ôm cho đến phút cuối. Bạn theo dõi truyện và ủng hộ cho Mi nha. ^^

        Like

    • Hì! Tks bạn! Trong thời gian này (đến hết tháng 12) tốc độ ra chap sẽ chậm tối đa tuần 2 chương. Nhưng mình sẽ cố gắng đều đều mỗi tuần, với lại sắp tới có hợp tác với nhà khác nên dự là hết tháng 12 sẽ ra nhanh hơn. Mong bạn típ tục ủng hộ nhà nhé!! ^^

      Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s