Nam than phong ben_Chap 32

Chương 32: Mất hết khí tiết*

EDIT & BETA: HIỂU DƯƠNG- XÍCH NGUYỆT
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi’s sweet home

(*) NGUYÊN VĂN: Tiết tháo quân đã chết ( dịch vậy hẳn là ổn ^^!)

“Tô Song Song?” Tần Mặc mở miệng trước, ngữ khí nhẹ nhàng, ngữ điệu nghi vấn, thái độ đúng với người xa lạ, nói xong, hắn hơi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng chống lại ánh mắt như muốn trừng ra tới nơi của Tô Song Song. Tô Song Song cũng lấy lại tinh thần, trái tim mới ngừng một chút lại mãnh liệt nhảy lên, “Thình thịch!” dường như muốn nhảy ra khỏi ngực.
Cô  há miệng thở dốc, phát ra một tiếng khàn khàn nhưng không thể nói ra lời, chân mềm nhũn lui từng bước về phía sau, giống như bình thường gặp quỷ, hít mạnh vào một hơi: “Tần… Tần Mặc.”
Tần Mặc gật đầu nhẹ một cái, sau đó cầm lấy hồ sơ của Tô Song Song ở trên bàn bàn, cúi đầu lật ra xem.
“Sao anh lại ở nơi này?” Tô Song Song nhất thời cảm thấy Trái Đất thật kinh khủng, cô muốn bay ra ngoài vũ trụ.
Cô xem Tần Mặc như bóng ma xuất hiện ở đây, vừa nghĩ lại vừa sợ hãi lui từng bước ra sau, sợ Tần Mặc đột nhiên biến thành quái vật ăn thịt mình.
Tần Mặc hình như không nhận ra Tô Song Song, ánh mắt lãnh đạm, thái độ cũng lãnh đạm, ngay cả ngữ khí cũng lãnh đạm làm cho người cảm thấy có một luồng khí lạnh từ dưới chân đi lên.
“Tôi chính là Mặc.” Lời giới thiệu đơn giản, chữ ít ý nhiều, chân thật đáng tin.
Giờ khắc này đồng tử Tô Song Song co rút lại, ngay sau đó giống như bị giẫm phải đuôi, rất nhanh đi về phía trước, vọt tới trước bàn, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tần Mặc.
“Tần Mặc, anh rốt cuộc là đùa cái gì, làm sao anh lại có thể là Mặc?” Thanh âm Tô Song Song kiên định, thái độ cũng là chân thật đáng tin.
Tần Mặc buông văn kiện trong tay, ngẩng đầu nhìn Tô Song Song, đôi mắt hoa đào có một chút áp bách: “Không tin thì đi ra.”
Hai người nhìn nhau nhưng tia lửa lại văng khắp nơi, rốt cuộc Tô Song Song với thái độ lạnh lùng này của Tần Mặc cũng lấy lại tinh thần, xem ra đúng là tiểu cầm thú này vẫn còn nhớ tới câu không hẹn gặp lại của cô.
Cô bĩu môi, đột nhiên nhanh nhẹn, sau đó cẩn thận quét mắt một vòng quanh phòng làm việc, nhìn một chút, phát hiện bên kia có một giá sách lớn có thể che hết cả người, cô vội vàng đi qua, tự mình mở ra kiểm tra một chút.
Tần Mặc nhìn một loạt động tác này của Tô Song Song, hai mắt lạnh lùng thoáng hiện lên một chút nghi hoặc, hành động so với lúc hắn dự đóan thật khác nhau. Lúc Tô Song Song quay đầu lại, hai mắt hắn trong nháy mắt lại khôi phục vẻ lạnh lùng như trước.
“Tần Mặc! Anh đem Mặc đại thần giấu ở nơi nào? Anh làm sao có thể lại là Mặc đại thần được?” Tô Song Song vừa nói vừa bước tới đối diện Tần Mặc, cùng hắn giằng co, trong mắt mang theo hoài nghi thấy rõ.
“Anh có gọi anh hắn ra không? Các người muốn chiếm công lao của Boss sao? Anh không phải là đem hắn nhốt ở một góc tối nào đó rồi lấy bản thảo của hắn làm của riêng chứ?”
Tô Song Song càng nghĩ càng thấy có lý, cắn môi, nhìn chằm chằm Tần Mặc, một bộ xem hắn là tiểu nhân.
Tần Mặc không hề nghĩ tới sẽ gặp phải tình huống như vậy, hắn mở miệng nhưng không biết nên nói cái gì, lông mày nhất thời nhăn lại, rõ ràng Tô Song Song đến cùng vẫn không tin hắn.
Sau một lúc, Tần Mặc lất một tờ giấy trắng, ngón tay thon dài cầm bút máy, không để ý tới Tô Song Song, cứ thế mà vẽ lên giấy.
Tô Song Song bấy giờ đang đắm chìm trong tưởng tượng của chính mình, hoảng sợ nhìn Tần Mặc, cảm giác tiểu cầm thú này nhất định có thể làm được cả những việc như qua sông chặt cầu, giết người cướp của.
Cuối cùng cô run rẩy hỏi: “Tần Mặc, không phải anh vừa giết người chứ?”
Tần Mặc vừa nghe câu hỏi này của Tô Song Song, tay cầm bút máy đột nhiên tăng thêm lực, “binh” một tiếng, cây bút gãy, âm thanh thanh thúy hấp dẫn ánh mắt Tô Song Song.
Cô mới tập trung tinh thần thoát khỏi ý nghĩ khủng bố, cúi đầu nhìn bức vẽ của Tần Mặc, nháy hai mắt, ngay sau đó liền đi qua, sau đó thu hồi thân thể, ngón tay run rẩy chỉ vào bức tranh kia.
Phê Duyệt Thượng là một hình mẫu nhân vật truyện tranh ban đầu, hình mẫu quần áo chính là “Thực Tiên Truyền” tiêu chuẩn phục sức (quần áo) của nhân vật trong Tiên giới, vậy mà khuôn mặt kia lại có chín phần giống Tô Song Song.
“Anh… Anh anh… Thật sự là Mặc đại thần?” Tô Song Song lúc này cà lăm, hai mắt trừng lớn, ngón tay run rẩy.
Khuôn mặt trong nháy mắt nhăn thành cái bánh bao, cô hiện tại muốn ngửa đầu gầm lên một tiếng: “Ông trời, ông cứ đùa giỡn tôi đi! Tuyệt đối sẽ không phải là thật chứ!”
Lúc này, Tần Mặc buông cái bút gãy ra, cầm lấy bút khác ở một bên, dưới góc phải trang giấy viết xuống hai chữ rồng bay phượng múa “Song Song”.
Khi Tô Song Song nhìn thấy dòng chữ thì nhất tời kinh hách, nếu như trước khi nhìn thấy cô còn có thể nghi ngờ, nhưng nhìn dòng chữ rồng bay phương múa độc quyền của Mặc đại thần thì cho dù không muốn tin cũng phải tin.
Nhưng giấy tiếp theo, Tô Song Song lại cảm giác tức giận chưa từng có, hắn rõ ràng chính là Mặc đại thần! Sao hắn có thể gạt cô, nhìn một bộ dáng ngây ngốc sùng kính của cô chẳng lẽ trong lòng hắn rất thích thú sao?
“Tần Mặc! Sao anh có thể gạt tôi?” Tô Song Song tức giận, nói chuyện cũng nhanh hơn, nghe mơ hồ đáng yêu, không có cảm giác sợ hãi.
Tần Mặc nhìn Tô Song Song, tay đặt trên thanh ghế, vừa nói nhẹ nhàng vừa gõ nhịp, bộ dạng đương nhiên nói: “Cô không có hỏi tôi.”
Tô Song Song nhìn thấy bộ dáng này thì nhất thời đau lòng muốn nổi bão, nhưng Tần Mặc này nói đúng.
Cẩn thận nghĩ lại, Mặc, Mặc Tần, hai tin tức rõ ràng như vậy, cô chưa từng nghĩ tới, hơn nữa cô cũng không có hỏi qua, nếu theo tính cách lãnh đạm của Tần Mặc thì không có khả năng hắn nói với mình hắn chính là Mặc đại thần.
Nhưng Tô Song Song chính là cảm giác có điểm không thích hợp, cô cảm giác được bất luận Tần Mặc nói cái gì thỉ cô cũng đều tức giận.
“Tần Mặc! Anh thật quá đáng! Anh – cầm…” Tô Song Song đang chuẩn bị phát tiết phẫn uất bằng ý nghĩ độc ác nhất trong lòng.
Nhưng còn chưa nói hết, Tần Mặc giơ lên tờ phê duyệt mới, nâng mắt nhìn Tô Song Song, không một gợn sóng nói: “Thực Tiên Truyền” mới tăng nhân vật, Song Song.”
Tô Song Song nhất thời cảm giác được trái tim mình đập mạnh một cái, cô thở mạnh hai cái, tìm về hô hấp của chính mình, sau đó nuốt nước miếng một cái, không chắc chắn hỏi: “Thật sao?”
Tần Mặc không nói gì, chỉ gật đầu, vẻ mặt Tô Song Song ngay lập tức hưng phấn, món ăn tinh thần “Thực Tiên Truyền” thêm nhân vật, so với việc nhìn thấy Mặc đại thần càng làm cho cô hưng phấn hơn.
Mặc đại thần! Tô Song Song nhất thời nhíu mày, híp mắt nhìn Tần Mặc, một bộ nghĩ anh đừng tưởng gian kế được thực hiện.
“Tần Mặc, anh đừng tưởng rằng chuyện này như vậy coi như xong, anh rất hèn hạ, dĩ nhiên lại gạt tôi, tôi thua thiệt lại còn…”
“Nhân vật này là chính phái hay nhân vật phản diện tôi còn chưa nghĩ kỹ.” Tần Mặc lần nữa lên tiếng ngắt lời cô, ngon tay thon dài nhẹ nhàng cọ xát khuôn mặt nhân vật trong tranh, lộ ra ý cô hãy cẩn thận.=]]]
Tô Song Song ngay lập tức ngậm miệng, nội tâm kịch liệt giãy dụa, cuối cùng khóc không ra nước mắt đi tới phía Tần Mặc.
Giấy tiếp theo, cô ân cần xoa bả vai Tần Mặc, đấm đấm cánh tay, cười nịnh nọt: “Mặc đại thần, ngài xem, không phải ngài vẽ nàng mặc trang phục Tiên giới hay sao? Nhất định là người tốt, là người cực kỳ tốt.”
Tiết tháo thành đáng khen, giấc mộng giá cả càng cao a! (?)
Tần Mặc bị thái độ đột ngột chuyển biến của Tô Song Song làm cho có chút không kịp phản ứng, quay đầu nhìn vẻ mặt cười yếu ớt của cô, bộ dáng nịnh nọt không làm cho người ta chán ghét, ngược lại lộ ra một ít ngu ngốc đáng yêu.
Mặt hai người rất gần, tâm tình Tần Mặc đột nhiên trở nên tốt, trong tiềm thức có chút kéo khóe miệng.
Vừa lúc này ánh sáng mặt trời rực rỡ ấm áp chiếu vào, nụ cười của Tần Mặc dường như có vẻ sủng nịch.
Trong nháy mắt Tô Song Song có chút ngu ngơ, hai tay ở đầu vai hắn hơi dừng một chút, không biết vì sao, trái tim lại nhảy nhanh một nhịp.
Đôi mắt Tần Mặc nhìn theo ánh mắt giật mình của Tô Song Song, hắn quay đầu trở lại, phê đề tên “Song Song”, ý cười yếu ớt khó có trên khóe miệng vẫn chưa tiêu tán.
“Gặp lại cũng là người dưng.” Tần Mặc chậm rãi phun ra mấy chữ này, từng chữ giống như nện vào lòng Tô Song Song.
Cô nhớ tới lúc nói câu đó xong Tần Mặc nhìn mình với ánh mắt quái dị bảo cô đừng hối hận, giờ khắc này cô đã rõ, cô thật sự là hối không kịp.
Tô Song Song hận cắn răng, thì ra tiểu cầm thú chờ cô ở nơi này, cô rối rắm giãy giụa, rốt cuộc không biết có nên chịu thua hay không.
Mặc dù hai người họ không có thâm cừu đại hận gì lúc đó, nhưng giờ phút này nếu cô chịu thua thì sau này nhất định sẽ bị hắn khi dễ.
Nhưng nhìn bản phê duyệt trong tay hắn, lại nghĩ tới Tần Mặc chính là món ắn tinh thần Mặc đại thần của mình, tâm cô lại không thể tàn nhẫn.
Tô Song Song sửng sốt một khắc, tính tình quật cường như cũ có chút không muốn thuận theo, tâm lý bất bình nghĩ đến, đúng là hắn muốn cô phải chịu thua đây.
“Tôi gần đây thiếu một trợ lý giúp tôi hoàn thành phần cuối cùng “Thục Tiên Truyền”.” Tần Mặc thấy Tô Song Song chần chừ, lại tìm cách dụ dỗ.
Dụ dỗ ngọt ngào này trực tiếp đập bể mộng của Tô Song Song, tâm lý mừng rỡ muốn nói, nhưng Tô Song Song không ngốc, cô sao lại không nghe ra lời của Tần Mặc.
Mặc dù cô cùng Tần Mặc tiếp xúc không lâu, nhưng cũng nhìn ra được, hắn chưa bao giờ làm loại chuyện vô dụng này, không nói nhảm, hôm nay gặp mặt, cơ hội này khẳng định hắn đã sớm quyết định.
Tô Song Song cảm thấy Tần Mặc không có giận như vẻ ngoài, chỉ là tiểu cầm thú khó chịu thôi.
Trong lòng hắn nhất định nhớ đến công lao mấy ngày nay cô chiếu cố Tần lão gia tử, nếu không vị trí quan trọng như vậy làm sao có thể đến phiên cô cái người không hề có danh tiếng ngồi lên.
Chỉ là cả hai người đều tính tình quật cường, mới có thể nháo đến không thể vãn hồi tình trạng, Tô Song Song nhất thời cảm thấy lễ tiết không quan trọng.
Cô cùng Tần Mặc cũng không có thâm cừu đại hận gì, tóm lại cô có chút hối hận vì đã bộc phát tính tình, nếu Tần Mặc cho cô một cành cây leo xuống, cô còn không nhận thì đúng là có chút kiêu ngạo.
Cơ hội vừa vặn tới, nếu không nhận thì thật không phải, cô vui sướng tiếp tục bóp vai cho Tần Mặc, cười đến khuôn mặt nhỏ nhắn đều nhăn thành một đóa hoa cúc.
“Mặc đại thần, Tần tiên sinh, Tần lão gia, tiểu nhân sau này một ngày ba bữa đều sẽ hiếu kính ngài, cam đoan cần cù chăm chỉ, ngài xem chức vị này tôi có thích hợp không?” (@Nguyệt: mất mặt quá thím SS, lại chân chó nịnh bợ roy >v<)

 

 

 

Advertisements

3 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 32

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s