Hoa gia hi su_Chap 1

Chương 1.     

Đừng nói trộm hương, cho dù trộm phân cũng đừng hòng.

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi’s sweet home

Hoa Thanh Vũ vốn dĩ nghĩ nếu tỷ tỷ nàng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, vậy nàng hẳn chính là thiên hạ đệ nhị, nhưng sau này lại phát hiện hai người không có cùng nửa điểm quan hệ.

Nàng không phải thiên hạ đệ nhị, cho dù thiên hạ thứ hai trăm cũng không phải.

Từ nhỏ, phụ thân và mẫu thân đã thiên vị tỷ tỷ nhiều hơn. Tỷ tỷ được xem như viên dạ minh châu tỏa hào quang rực rỡ, còn Hoa Thanh Vũ thì như con đom đóm căn bản không có người chú ý tới.

Năm nàng bảy tuổi, cả nhà cùng nhau đi xem hội hoa đăng, ngay cả lão bà cùng nha hoàn trong nhà cũng tham gia góp vui, cư nhiên lại chỉ bỏ quên tiểu Hoa muội muội cô đơn ở nhà.

Mỗi căn phòng lớn nhỏ trong nhà, từng cái một đều bị khóa, cả cửa chính cũng bị khóa đến mấy lớp ổ khóa, mãi đến khi Hoa Thanh Vũ ra khỏi nhà xí mới phát hiện trong nhà chỉ còn một mình nàng.

Ngày đó thời tiết lạnh đến mức khó có thể mô tả bằng lời, tiểu Hoa muội muội một mình một người ngồi ở trong viện, lạnh cóng đến mức ngất xỉu. Sau này đại phu có nói, nếu tối đó cha mẹ nàng trở về chậm nửa khắc thôi, tiểu Hoa nàng nhất định sẽ chết ở trong sân.

#Mi: đọc đến đây là thấy ghét cái nhà này rùi. Hoa muội vốn ko xấu, mà cho dù xấu thì có cha mẹ nào lại đối xử con mình vậy chứ, cũng may là cha mẹ hờ. Hừ (xì poi xíu hihihi ^^)

Có đôi khi tiểu Hoa sẽ bị phụ mẫu bỏ quên, nhưng chỉ cần thỉnh thoảng họ ngẫu nhiên thể hiện chút ôn nhu với nàng, Hoa Thanh Vũ liền thực thỏa mãn. Dựa vào một chút ôn nhu như vậy, nàng có thể hạnh phúc khoái hoạt thật lâu, thật lâu.

Nếu…… Nếu không phải nàng không muốn gả cho tên thiếu gia bệnh lao theo ý muốn phụ mẫu, nàng nhất định sẽ tiếp tục bình thản sống một cuộc đời như vậy!

Vì thế, tiểu Hoa muội muội quyết không gả cho tên bệnh lao liền bắt đầu cuộc sống trèo tường của mình……

———–(bạn đang đọc truyện tại Hye Mi’s sweet home)———

Tối nay Hoa Thanh Vũ lại vác theo cái bọc hành lý nhỏ của nàng tiến hành kế hoạch trèo tường không biết lần thứ mấy. Và kết cục đương nhiên giống mọi ngày, vọng lại trong không gian chính là một loạt âm thanh bịch bịch tiếp đất đáng thương.

Cũng không biết vì cái gì, từ nhỏ đến lớn Hoa Thanh Vũ thường xuyên bị bệnh, hình dung nàng như ấm sắc thuốc cũng không sai, nhưng nàng cũng chẳng phải mắc bệnh gì nặng, chỉ là tay chân vô lực, suy nhược vô cùng.

Cho nên dù nội tâm mạnh mẽ đến đâu, nàng cũng chỉ có thể chuyên tâm học đánh đàn, viết chữ, ngâm thơ…… Kết quả là bức tường nơi hậu viện tuy không cao nhưng lại như cột trụ trời, rất khó qua a……

“Chỉ bằng cánh tay bắp chân gầy yếu kia của cô, cả đời này cũng không leo qua nổi, hay là tốt nhất vẫn nên trở về thêu thùa đi ?!”

“Ai?”

Hoa Thanh Vũ hoảng sợ, ngẩng đầu lên nhìn đi thì thấy đang ngồi trên tường là một gã hắc y nhân che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt đẹp khẽ lưu chuyển, bất quá một đôi mắt hoa đào phong lưu này vừa nhìn là biết đây chẳng phải dạng tốt lành gì!

Hắc y nhân từ trên xuống dưới quan sát Hoa Thanh Vũ một lượt, nhất thời cảm thấy thất vọng nói:

“Ngươi chính là nữ nhi của Hoa gia? Thật sự là nghe danh không bằng gặp mặt, không phải nói thiên hạ đệ nhất mỹ nhân sao? Này cũng kém quá xa ……”

Tiểu Hoa muội muội mơ hồ đoán được người này là ai.

Hết hy vọng đi, hái hoa tiểu tặc hàng năm tới nhà của ta lên tới hàng trăm hàng ngàn, nhưng không có lấy một kẻ thành công . Phải biết rằng cha nương ta cưng yêu tỷ tỷ bao nhiêu, thậm chí mời tới bốn bảo tiêu bảo hộ nàng, hơn nữa còn có cả hai thị nữ võ công cao cường.

Muốn trộm hương? Không có cửa đâu! Bất quá nếu là hái hoa tặc, nàng cũng lười nhắc nhở hắn, ưu tiên vẫn là tiếp tục sự nghiệp trèo tường.

“Quên đi, đến cũng đến rồi, bắt cô cũng tốt.”

Nói xong hái hoa tặc liền làm bộ muốn từ trên tường nhảy xuống, dọa Hoa Thanh Vũ sợ tới mức co rụt lại, vội vàng xua tay nói:

“Ta không phải thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, tỷ tỷ của ta mới đúng.”

Hái hoa tặc lại đánh giá nàng một phen, cười tủm tỉm nói:

“Nhìn cô như vậy tỷ tỷ cô hẳn cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu, nếu vậy vẫn là bắt cô thôi.”

“Không không không, tỷ tỷ của ta thật là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân! Ta chính là chịu không nổi hào quang của nàng mới muốn trèo tường chạy trốn .”

“Nga? Tại sao?”

Vì thế Hoa Thanh Vũ đem chuyện của chính mình thêm mắm thêm muối nói cho hắn biết nàng từ nhỏ đã không được người trong nhà thương yêu, không đến mười lăm tuổi sẽ bị gả cho thiếu gia nổi tiếng bệnh lao toàn thành để xung hỉ vân vân. Nói tóm lại nàng rất đáng thương a.

Hái hoa tặc này là dạng người ngoài cứng trong mềm, sau khi nghe Hoa Thanh Vũ kể liền không cầm được nước mắt:

“Nữ tử khắp thiên hạ bất kề xấu đẹp đều đáng được trân trọng , sao họ có thể đối xử với cô như vậy a? Nào giống như ta theo đuổi tình yêu và cái đẹp!”

Xem ra hái hoa tặc này là người thương hoa.

Hoa Thanh Vũ đối với hái hoa tặc dần sinh ra hảo cảm,

“Ta gọi là Hoa Thanh Vũ, còn huynh ?”

“Đi không thay tên ngồi không thay đổi họ, tại hạ ‘Chiết Hoa công tử’.”

“Nguyên lai là chiết Hoa công tử a!” Chiết Hoa công tử là ai? Hoa Thanh Vũ không biết, tuy nhiên nàng vẫn là mặt không đổi sắc ôm quyền nói:“Thật sự là ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu!”

“Hoa cô nương, nếu không ta giúp cô một phen, đưa cô qua đầu tường bên này?” Chiết Hoa công tử hỏi.

“Vậy phiền toái công tử .”

Không hổ là tập võ người, hắn chỉ dùng một bàn tay liền đem Hoa Thanh Vũ cấp mang qua bên kia bức tường. Hoa Thanh Vũ ngơ ngác nhìn  mặt tường cao ngất kia, trong lúc nhất thời có chút phản ứng không kịp.

“Hiện tại ngươi có thể chạy thoát được rồi.” Chiết Hoa công tử nói.

Hoa Thanh Vũ đứng ngốc nhìn bức tường đá cao ở hạ viện, vẫn chưa thể tin nổi mình thế nhưng có thể rời đi ……

Thời điểm nàng ở phía bên kia bức tường luôn nghĩ tới cái đêm bị quên lãng phải ngồi một mình dưới thời tiết lạnh như băng, nghĩ tới sân viện cô lãnh (cô đơn và lạnh lẽo) chỉ có cỏ khô sinh trưởng, nghĩ tới ánh mắt cha nương chán ghét với mình, nhưng lại luôn lộ ra khuôn mặt tươi cười với tỷ tỷ.

Nhưng hiện tại khi nàng có thể trốn thoát, nàng không nghĩ tới những thứ này, nàng chỉ nhớ tới sinh nhật một năm kia được bàn tay to ấm áp của phụ thân xoa đầu; nhớ tới lần đó nàng khóc ngã vào giường bệnh mẫu thân, trước khi mẫu thân cầm khăn tay lau mặt cho nàng thì đã nhìn nàng với ánh mắt ôn nhu.

Có lẽ cũng vì những hồi ức đó đã hình thành nên một trong những nguyên nhân nàng không thể trèo qua nổi bức tường thấp bé này, nguyên lai nàng vẫn còn nhiều luyến tiếc.

Có lẽ vì trong nội tâm Hoa Thanh Vũ lúc này có trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nên nhìn bộ dạng nàng như sắp chực khóc, thấy vậy hái hoa tặc nhịn không được hỏi: “Luyến tiếc ? Muốn ta đem cô trở lại sao?”

Hoa Thanh Vũ lắc đầu, thút thít đem giọt lệ nơi khóe mắt lau đi, sau đó nặng nề quỳ xuống hướng phía trong tường dùng sức dập đầu lạy ba cái.

“Bọn họ đối xử với cô như vậy, cô vì sao còn dập đầu?”

“Ân dưỡng dục phụ mẫu lớn hơn trời biển.” Nói xong Hoa Thanh Vũ lấy tay áo chà xát mặt kìm nén nước mắt, chuyển qua hỏi hái hoa tặc: “Chiết Hoa công tử, huynh còn muốn hái hoa không?”

“Tất nhiên muốn hái, cô yên tâm, ta cam đoan sẽ làm tỷ tỷ cô cam tâm tình nguyện, đợi ta trở thành tỷ phu của cô, lúc đó côtrở lại, ta liền tìm cho cô một hôn sự tốt!”

Hoa Thanh Vũ cúi đầu nghĩ nghĩ, sau đó gật gật đầu nói: “Huynh đã giúp ta, ta đây cũng giúp lại huynh một lần đi.  Phòng của tỷ tỷ ta là căn phòng cuối cùng ở tây viện, trăm ngàn lần đừng đi nhầm.”

“Đa tạ!”

Chiết Hoa công tử trong mắt tràn ngập vui vẻ, lập tức nhảy qua bên kia bức tường.

Nhìn thân ảnh hắn biến mất, Hoa Thanh Vũ liền bỏ chạy, hy vọng khi hắn phát hiện mình lừa hắn vào “Khuê phòng” của nhũ mẫu võ công cao cường nhà nàng, thì vẫn có thể làm một kẻ yêu hoa tiếc hoa như trước a.

Hắn không phải nói nữ nhân vô luận đẹp hay xấu đều nên được yêu thương chiều chuộng sao? Như vậy là tốt rồi, vậy thì hắn nên hái đóa hoa thủ tiết nhiều năm nhũ mẫu lão nhân gia nhà nàng đi!

———–(bạn đang đọc truyện tại Hye Mi’s sweet home)———

Hoa Thanh Vũ  sau khi trốn thoát cũng không hề có chút gấp gáp, nàng ở nhà vốn dĩ như người không có cảm giác tồn tại. Thời điểm người nhà phát hiện nàng mất tích như thế nào chắc cũng phải là sau nửa tháng mười ngày nữa đi. Vì vậy nàng không chút hoang mang tìm một khách điếm, hảo hảo ngủ một giấc, sau đó thay đổi một thân nam trang bôi đen mặt mới ra ngoài.

Chẳng qua Hoa Thanh Vũ còn chưa có lên đường liền gặp phải phiền toái……

Thân thể không tốt, không thể cưỡi ngựa.

Thân thể không tốt, chịu không nổi xe ngựa xóc nảy.

Thân thể không tốt, mướn không nổi cỗ kiệu.

Ây da, không phải, phải là tiền không nhiều lắm,mướn không nổi cỗ kiệu.

Hoa Thanh Vũ nhìn tay chân yếu đuối của mình, lần đầu tiên nảy sinh cảm giác chán ghét với nó, bình thường thì cũng thôi, tốt xấu gì cũng nên có chút sức lực chứ? Rơi vào đường cùng, Hoa Thanh Vũ đành mua một con lừa già.

“Tuy rằng ngươi vừa trọc vừa xấu, nhưng ta rất vừa lòng diện mạo của ngươi, từ nay gọi ngươi là uy vũ đại tướng quân đi!”

Hoa Thanh Vũ vỗ đầu con lừa già ngốc vừa lòng nói: “Ngươi có biết uy vũ đại tướng quân không? Chính là cái kia uy vũ đại tướng quân bách chiến bách thắng, công trạng nhiều không đếm xuể, anh tuấn tiêu sái, nhưng là tính tình thật không tốt! Hắc hắc, có phải thực uy phong hay không ? Ngươi kêu tên này nhất định sẽ không có người xấu dám khi dễ chúng ta !”

Con lừa già ngốc này như hiểu tiếng người kêu lên hai tiếng. Vì thế cứ như vậy, Hoa Thanh Vũ vừa lòng vác theo bọc hành lý, thét to “Uy vũ đại tướng quân” khiến cho người qua đường hoảng sợ, chậm rì rì hướng kinh đô khởi hành……

Vừa đến kinh đô Hoa Thanh Vũ giống như nông dân lần đầu được lên kinh thành, gặp cái gì cũng ngạc nhiên. Tuy rằng nói Cẩm Quan thành quê nàng cũng rất phồn hoa nhưng như thế nào cũng không thể sánh bằng kinh đô.

Thời điểm Hoa Thanh Vũ một tay kéo con lừa, một tay cầm một cái chân gà lớn điên cuồng gặm, cách đó không xa có một đám người hấp dẫn lực chú ý của nàng.

Thế nhưng có người bán mình chôn cha!

Hoa Thanh Vũ lập tức nổi lên hứng thú, dắt “Uy vũ đại tướng quân”  chạy vội qua xem.

Khi Hoa Thanh Vũ nhìn mặt của vị cô nương kia thì liền bị dọa sợ, nhân sinh quan từ trước tới nay của nàng hoàn toàn bị đảo điên , đây là lần đầu tiên trong đời nàng trải qua rung động như vậy ……

Như vậy mà cũng đủ để bán mình chôn cha a!

“Cô nương bán thân” có một đôi lỗ mũi to hướng lên trời, thời điểm khóc lóc lỗ mũi mở ra khép lại có thể nhìn thấy cả lông mũi bên trong. Hoa Thanh Vũ nhìn nàng cảm thấy lòng rất chua xót, nàng xem túi tiền của mình, tuy rằng tiền nàng còn không tính nhiều, nhưng để giúp cô nương kia một tay vẫn đủ .

Hoa Thanh Vũ cầm lấy túi tiền đi lên phía trước. Thế nhưng nàng còn chưa kịp tới trước mặt “cô nương bán thân” kia thì đã thấy một vị tử y công tử tới trước, phía sau còn có hai đại hán và một gã sai vặt đi theo .

Bộ dạng vị tử y công tử kia tuấn lãng phi phàm, tư thái tao nhã cao quý tựa như thiên nhân , chỉ cần nhìn lướt qua hắn một cái liền cảm thấy vạn vật đều sống động tươi đẹp, toàn thân trở nên thư thái như được uống một chén trà mới sau cơn mưa.

Bất quá Hoa Thanh Vũ không bao gồm trong phạm vi những người cảm thấy toàn thân đầy mỹ cảm này, nàng chán ghét nhất chính là những người có gương mặt đẹp……

Tử y công tử cái gì cũng chưa hỏi liền thả xuống một túi bạc ngay trước mặt “cô nương bán thân” .

Người qua đường đều kinh ngạc, bao gồm cả Hoa Thanh Vũ.

Người qua đường đều chung một ý nghĩ, “ không phải chứ, xấu như vậy cũng có người mua!”  (⊙ o ⊙)

Hoa Thanh Vũ nghĩ, “không phải chứ, tiền dễ kiếm như vậy sao!” Σ( ° △ °|||)

Cả hai mắt Hoa Thanh Vũ phát sáng nhìn chằm chằm, túi bạc kia nhìn qua nhất định không ít nha! Sớm biết rằng tiền dễ kiếm như vậy, nàng cũng nghĩ muốn đi thử. ╮(╯_╰)╭

“Ân công!”

Vị cô nương rầm rầm quỳ xuống hướng tử y công tử dập đầu nói: “Đa tạ ân công! Thúy Hồng từ nay theo người làm nô tì, nhất định một mực hầu hạ ở bên cạnh công tử!”

Người qua đường không tự giác kinh hãi cảm thán.

Oa, cái lỗ mũi lớn như vậy, tử y công tử cũng thật chịu nổi a……

“Vô liêm sỉ!” Gã sai vặt đứng một bên mắng: “Ngươi chỉ là một thôn nữ sơn núi dân dã, nô tỳ bên người công tử nhà ta người người đều là được tuyển chọn kĩ lưỡng, chỉ bằng bộ dáng thô bỉ như ngươi mà cũng đòi xứng……”

“Nam Sơn, im miệng.”

Tử y công tử ngắt lời gã sai vặt nhà mình, nâng Thúy Hồng dậy nói:

“Cô nương không cần để ý lời Nam Sơn nói, về phần làm phận nô tì cũng không cần thiết, Trầm mỗ chỉ là qua đường thấy người khó khăn liền ra tay tương trợ mà thôi, cô nương vẫn là mau mau đem phụ thân an táng đi.”

Tử y công tử cười ấm áp tựa như vầng thái dương trên cao, mặc dù bộ dạng Thúy Hồng xấu như vậy cũng không hề lộ ra một chút biểu tình ghét bỏ.

Hoa Thanh Vũ thật sự bội phục hắn, nếu hắn không phải lớn lên có bộ dạng đẹp như vậy, Hoa Thanh Vũ còn cảm thấy chính mình hẳn là hội thích hắn.

#Mi: Cái này rõ ràng là chụy gato với sắc đẹp người ta =]]]]]]

Cũng may Thúy Hồng cũng không phải dạng nữ nhân thích dây dưa, nàng đối với tử y công tử dập đầu thành kính nói:

“Xin hỏi tính danh ân công, Thúy Hồng tuy không thể báo đáp, nhưng vẫn có thể mang tên ân công về nhà thờ cúng, ngày ngày lễ bái.”

Không phải chứ, còn chưa có chết liền cúng bái, như vậy không được tốt đi……

Tử y công tử còn chưa mở miệng, gã sai vặt liền nhanh nhảu nói trước.

“Công tử nhà ta là Cửu Vương gia Trầm Ký Ngôn, ngươi phải nhớ cho kĩ!”

Trầm Ký Ngôn? Hoa Thanh Vũ tổng cảm thấy tên này hình như đã nghe qua ở đâu rồi……

Quên đi, nghĩ không ra!

Hoa Thanh Vũ coi xong náo nhiệt, chân gà cũng gặm xong, liền đem hai bàn tay bóng nhẫy chùi vào quần áo, xoay người dự định lôi kéo con lừa của mình đi về khách điếm phía trước, thế nhưng thời điểm nàng xoay người liền phát hiện một chuyện kinh thiên động địa……

Đại tướng quân của nàng mất tích!

……

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Gửi tặng mọi người hình mô tả 1 đoạn nhỏ trong chương 1.chương 1

Advertisements

10 thoughts on “Hoa gia hi su_Chap 1

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s