Than ma thu ha_Chap 24

Chương 24: Long tộc ngông nghênh

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Một thanh âm “Loảng xoảng——” vang lên,  sau đó lập tức là một loạt âm thanh sét đánh “Đùng đùng” đinh tai nhức óc.

Đợi khôi phục tinh thần, Hạ Linh mới cảm thấy toàn thân cao thấp của mình run lẩy bẩy. Nhưng, đây tuyệt đối không phải vì sợ hãi hay hưng phấn, mà là …

Đoàn lôi vân kia nhìn như bình thường nhưng thật sự rất lợi hại. Nàng dùng mười thành linh lực, cầm Tịch Khuyết kiếm, bố trí song tầng linh khí bảo vệ. Thế nhưng lại có thể vẫn bị chấn giữ trên mặt đất, Tịch Khuyết kiếm thoát tay, linh khí bảo vệ vỡ vụn, chỉ một cú đánh nhưng cơ hồ đã tiêu hao hết toàn bộ linh lực chính mình, thân thể không kìm được co giật.

Hạ Linh nhìn miệng vết thương bên tay phải bị khoét sâu đến mức máu thịt bê bết, máu từng giọt từng giọt rơi xuống, thấm sâu vào lòng đất. Mái tóc dài mềm mại như tơ gấm rối tung ở trước ngực, đuôi tóc hết thảy đều bị đốt trụi mà quăn xoắn lại, quần áo trên người càng là tổn hại vô số.

Hạ Linh chậm rãi đè nén xúc động trong lòng, thoáng chốc sắc mặt trở nên trắng bệch, biết vậy chẳng làm. Nàng … xuất thủ, nàng rõ ràng thật sự xuất thủ! Đây rốt cuộc là tế bào não chỗ nào hỏng rồi? Nàng nuốt ngụm nước miếng, cười khan nói:

“Chủ… Chủ nhân, ta …”

Hàn Dục từ trên cao nhìn nàng, thần sắc lạnh nhạt, vẫn là bộ dạng tươi cười mọi ngày, thế nhưng trong ánh mắt không hề có một tia tiếu ý:

“Như thế nào? Nhất dạ phu thê bách nhật ân, ngươi không nỡ để hắn chết?”

Hạ Linh sợ nhất chính là loại nụ cười này của Hàn Dục, nhìn như thân thiết khách sáo, kì thực lại làm cho lòng người phát lạnh. Nhưng nếu lần này nàng không phản kháng cũng không được a!

Long tộc nhị hoàng tử hôm nay nếu như thật sự chết tại đây hậu quả khẳng định không chỉ kéo tới mười năm hai mươi năm, mà ý đồ Hàn Dục rõ ràng là muốn để nàng gánh lấy oan ức này, không phản kháng chẳng lẽ chờ nửa đời sau sống trong kiếp trốn chạy và bị căm hận à?

Nàng run rẩy dùng đầu ngón tay nắm chặt lấy Tịch Khuyết kiếm, không ngờ luống cuống làm sao lại phát ra một tiếng vang nhỏ, đem nàng dọa sợ tới mức toàn thân run lên. Hàn Dục liếc qua ngón tay mảnh gầy khẽ run của nàng, chậm rãi nói:

“Nếu như không giết hắn, lúc chúng ta vừa tiến vào long vực, hắn có thể dùng long tộc bí pháp khởi động long vực sát trận. Trong Long vực, linh lực hỗn loạn, không gian bất ổn, một khi sát trận khởi động, vết nứt không gian xuất hiện, ta và ngươi chắc chắn chết không có chỗ chôn. Như thế, ngươi còn muốn cứu hắn sao?”

Hạ Linh run rẩy một trận, quay đầu nhìn Ngao Trạch, thế nhưng chỉ thấy này tên long cặn bã này lại hung dữ trừng mắt nàng, hai gò má đỏ thẫm, khóe môi rướm máu, hai mắt ẩn ẩn hơi nước, thần sắc một mảnh phức tạp, tựa như oán hận nhưng cũng giống như bàng hoàng.

Bộ dạng như vậy, giống như hắn chính là đứa trẻ bị nàng vứt bỏ phản bội, thấy Hạ Linh nên thấy ác ảm mà đồng thời tâm lý cũng đấu tranh gay gắt.

Nàng cố gắng suy nghĩ trong chốc lát, mới luống cuống tay chân từ trong Mê tàng hoàn lộn xộn lấy ra một quyển trục màu trắng, đưa cho Hàn Dục xem:

“Cái này có thể chứ?”

“Quỷ thề chú sách?” Hàn Dục kinh ngạc nhíu mày, “Ngươi từ đâu có được thứ này?”

Hạ Linh quay đầu  liếc nhìn đồng tử mãnh liệt co rút của Ngao Trạch, cười mỉa. Hàn Dục trên mặt biểu tình lộ ra vẻ hiểu rõ, tựa hồ cảm thấy có chút buồn cười:

“Xem ra mấy ngày này, ngươi thu được không ít bảo bối a.”

Hàn Dục hời hợt nói một câu nhưng lại làm cho Hạ Linh đột nhiên cả kinh, tóc gáy dựng đứng.

Mấy ngày này, Ngao Trạch xác thực tặng nàng không ít bảo bối, có cái xác thực là giá trị liên thành, có cái mặc dù bề ngoài giá trị nhưng không dùng được, chỉ là Ngao Trạch tựa hồ đối với công dụng giá trị của những vật này  đều không hiểu rõ lắm, chỉ cần thấy nàng ưa thích, liền tiện tay ném cho nàng chơi.

Nàng ngàn che vạn dấu mới không chút dấu vết đem toàn bộ thu vào bên trong Mê tàng hoàn, gom góp khó khăn mới chỉ vừa đủ ba trăm triệu tinh.

Hàn Dục trên mặt chậm rãi lộ ra vài phần sung sướng, tươi cười nói:

“Hắn nếu chịu hạ chú trên quỷ thề sách, thề không khởi động long vực sát trận, không tiết lộ hành tung chúng ta, tha cho hắn một mạng ngược lại cũng không sao …”

Hạ Linh vừa thở dài một hơi, lại nghe Hàn Dục thản nhiên rồi nói tiếp: “Bất quá, chúng ta vẫn phải theo quy tắc cũ. Ngươi muốn cứu người từ chỗ ta, không phải không thể, chỉ cần trả giá tương ứng. Càng là nhân vật nguy hiểm, bảng giá càng cao

Hạ Linh kêu lên một cách sợ hãi: “Đây là quy tắc cũ nào? Ta sao lại không biết?”

“Ân? Không phải quy tắc cũ sao?” Hàn Dục nghiêng đầu, lập tức dùng vẻ mặt ‘không sao cả’ nói, “Vậy đem làm thành quy tắc mới là tốt rồi. Thực lực của nhị điện hạ, tính bằng một dạng với nguyên anh kỳ kì cuối hoặc đại thừa sơ kỳ … Gía của hắn là 1 tỷ tinh a.”

“Một … Một tỷ? !” Hạ Linh giơ chân gào mắng, “Ngươi dứt khoát chém người luôn cho rồi!”

Vừa dứt lời, chợt nghe sau lưng truyền đến một thanh âm lạnh như băng sương:

“Các ngươi nằm mơ, cho dù chết, bổn điện hạ cũng sẽ không hướng ti tiện loài người thệ ước!”

Hàn Dục dường như căn bản không nghe thấy Ngao Trạch nói, mắt nhìn Hạ Linh, nụ cười muốn bao nhiêu hiền hòa thì có bấy nhiêu hiền hòa, muốn có bao nhiêu khách sáo có bấy nhiêu khách sáo:

“Ngươi cho rằng ta không dám sao?”

Hạ Linh tức thì lệ rơi đầy mặt, cái gì gọi là “Người không biết xấu hổ, ti tiện vô địch”, nàng hôm nay cuối cùng cũng lĩnh giáo được.

Ngao Trạch một bả chế trụ cánh tay Hạ Linh, giận dữ hét:

“Lời bổn điện hạ nói, các ngươi không nghe thấy sao? Đừng cho là long tộc chúng ta sẽ như loài người các ngươi sợ chết!”

Hạ Linh giãy ra, nhưng không thể động đậy dù chỉ một chút, chỉ đành cố nén xúc động muốn đem long nhị hoàng tử cặn bã đạp một cước, ẩn nhẫn tính tình bắt đầu cò kè mặc cả: “Ngươi nói 1 tỷ tinh, là bảng giá hắn lúc còn thời kỳ huy hoàng a? Hắn hiện tại, không đáng giá này.”

Hàn Dục đôi lông mày nhíu lại, trong mắt vui vẻ càng tăng lên, chậm rãi tiến lên vài bước tiếp cận nàng:

“Điều này cũng đúng, vậy ngươi nói hắn trị giá bao nhiêu?”

Hạ Linh theo bản năng sợ hãi lùi lại, lắp bắp nói:

“Nhiều… Nhiều lắm là ba trăm triệu.”

“Tốt.”

Hạ Linh khẽ giật mình, ngơ ngác nói: “Ngươi nói … cái gì?”

Hàn Dục chậm rãi đi đến trước mặt nàng, nhẹ nhàng phất mở chiếc nhẫn trữ vật của mình, vẻ mặt thích ý nói:

“Ngươi nói hắn trị giá ba trăm triệu, vậy hắn liền trị giá ba trăm triệu. Đồ vật có thể cho ngươi nợ, nhưng mạng người thì không, cho nên, thanh toán tại chỗ a.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn trơn bóng mềm mại của Hạ Linh tức thì bao trùm một mảnh đờ đẫn, mở ra Mê tàng hoàn của mình, đem hết thảy pháp khí trân bảo của Ngao Trạch truyền qua không gian Mê tàng hoàn của Hàn Dục.

Ngao Trạch bước chân lảo đảo, một chưởng bổ về phía Hàn Dục, lại bị hắn nhẹ nhõm tránh thoát, đồng thời cũng lấy đi kiện pháp khí cuối cùng. Ngao Trạch hai mắt đỏ thẫm, quần áo rách nát, sợi tóc mất trật tự, điên cuồng rống to:

“Ta chính là chết cũng muốn đôi cẩu nam nữ các ngươi chôn cùng! Loài người ti tiện, vĩnh viễn đừng hòng đặt chân vào long vực thánh địa!”

Sắc mặt Hàn Dục khẽ biến, hắn biết rõ Ngao Trạch dưới cơn thịnh nộ sẽ kíp nổ nguyên đan chính mình rồi cùng bọn họ đồng quy vu tận. Bạch long dù sao cũng là thần thú, nguyên đan là tập hợp tinh hoa của trời đất, Ngao Trạch lại không phải kẻ yếu, hắn nếu tự bạo, nhất định sẽ kinh thiên động địa, dù bọn hắn có thể thoát được một mạng, nhưng cũng phải đối mặt với sự hỗn loạn linh lực của long vực, hàng loạt các vết nứt không gian hình thành…

Nghĩ đến ngàn năm qua khó được cơ hội tiến vào long vực, mà hiện tại cơ hội này có nguy cơ biến mất, sắc mặt Hàn Dục dần tối lại, trong nội tâm dậy lên sát ý mãnh liệt.

Đột nhiên, “Phanh ——” một tiếng thật lớn, Hàn Dục có phần giật mình nhìn Ngao Trạch bị đấm một cái, rồi nhìn sang thiếu nữ đang nổi bão, nhất thời có chút phản ứng không kịp.

Nguyên lai, hiệu lực bích quỳ khóa tâm tơ còn chưa hoàn toàn biến mất sao?

Hạ Linh tiến lên hai bước ngồi xổm, một bả nắm …. tóc của Ngao Trạch (ai bảo y phục của hắn hiện tại không có chỗ nào toàn vẹn hết nha), cười lạnh nói:

“Bà cô ta đã nhẫn nhịn ngươi lâu rồi!”

“Mở miệng ngậm miệng đều là ti tiện loài người, long tộc cao quý. Con mẹ nó, chẳng phải chỉ là một con rệp thôi sao, ngươi ngược lại còn dám nói mình cao quý thế sao? Ngươi đã giành lấy hòa bình hay đã duy trì trật tự thế giới, hoặc là vì sự phồn vinh của long tộc làm ra cống hiến lỗi lạc gì chưa? Chẳng lẽ ngươi cho rằng sinh ra nhiều hơn người ta hai cái sừng, con mắt liền đặt trên đỉnh đầu, không coi ai ra gì, lấy oán trả ơn, lấy mạnh hiếp yếu, như vậy gọi là cao quý hả?”

Sau đó nàng lại hung hăng giáng xuống một cú đấm. Lúc này, linh khí tráo bao trùm toàn bộ nắm đấm, rốt cuộc người bị đánh không đau, nhưng lại làm cho chính mình không chỉ không hết phiền muộn mà còn đau thêm. Nàng dứt khoát kéo tóc hắn lại, vỗ vỗ khuôn mặt tuấn tú biến thái của hắn, tiếp tục cười lạnh:

“Sợ chết thì làm sao? Không sợ chết ngươi còn sống làm gì? Không sợ chết ngươi lải nhải cái rắm, trực tiếp tự bạo nguyên đan, chết sớm siêu sinh sớm là được. Vì sao thấy không có người quan tâm ngươi lại rống vài tiếng, không có cảm giác tồn tại lại muốn tìm cảm giác tồn tại? Ngươi quả thật anh dũng, lừng lẫy nha!”

“Thường ——! Tự ——! Cẩm ——!”

Ngao Trạch nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ. Hạ Linh hừ một tiếng, buông ra bàn tay nắm chặt tóc hắn, thản nhiên nói:

“Đúng vậy, long tộc là một chủng tộc cao quý, điểm này không ai có thể phủ nhận.”

“Thời điểm ta lần đầu nhìn thấy Ngao Nhuận, quần áo hắn tuy xốc xếch, thực lực lại yếu ớt, chật vật không chịu nổi. Hắn cũng như ngươi dùng khẩu khí ngạo mạn, luôn mồm bảo ta ti tiện loài người, đối mặt nguy nan hắn cũng sẽ kinh hoàng, sẽ sợ hãi, sẽ tuyệt vọng. Thế nhưng, trong mắt ta, hắn lại còn mạnh hơn ngươi trăm lần nghìn lần.”

Hạ Linh nhớ tới tiểu nam hài quật cường kia, thần sắc chậm rãi nhu hòa:

“Ngao Nhuận hắn vì bảo hộ Viêm Sương, có thể từ bỏ tính mạng của mình, thậm chí cả tôn nghiêm. Hắn sẽ thật tình cảm kích chúng ta cứu trợ, sẽ nghiêm túc phân biệt loài người ai thiện ai ác. Không tham không vọng, mạnh miệng mềm lòng. Rõ ràng bị thế giới phồn hoa an nhàn loài người hấp dẫn, lại nhung nhung nhớ nhớ muốn trở về Vô Biên Hải.”

“Từ trên người hắn, ta chân chính thấy được long tộc ngông nghênh, tinh thần mà long tộc vài ngàn mấy vạn năm truyền thừa xuống —— cứng cỏi, tự tin, cao quý, còn có … Không thẹn với lương tâm.”

Hạ Linh mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn Ngao Trạch thần sắc tái mét vì tim đập mạnh và loạn nhịp, lãnh đạm nói:

“Mà ngươi thì sao? Biết rõ ta là ân nhân cứu mạng của tiểu Nhuận, lại một mực nhận định ta có mưu đồ, dùng  mắt cẩu hạ thấp người khác. Tốt, coi như ngươi lấy oán trả ơn là vì an nguy long tộc. Có thể ngươi biết rõ chuyện có cổ quái, nhưng lại ham mê sắc đẹp, chỉ vì thỏa mãn tư dục bản thân . Tự cao tự đại, ngu muội vô tri, xem an nguy long tộc không ra gì, lại hết lần này tới lần khác cả ngày đem long tộc cao quý dính trên miệng. Ngươi không cảm thấy thẹn sao?”

“Tốt rồi, hôm nay gieo gió gặt bão, rơi xuống tình trạng nông nỗi này, rốt cục cảm thấy không có mặt mũi nhìn người, tình nguyện muốn chết?” Nàng cười nhạt một tiếng, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng mà xem thường, “Nhưng ngươi có nghĩ tới hay không, ngươi vừa chết sẽ mang đến tổn thương như thế nào cho tiểu Nhuận? Ngươi muốn cho hắn cả đời sống trong thống khổ day dứt vì hại chết ca ca sao? Ngươi luôn miệng nói long tộc cao quý, nhưng có bao giờ quay đầu lại nhìn xem cái sự ích kỷ khó coi kia của ngươi chưa, ngươi xứng với cái từ cao quý này sao? Ngươi xứng làm truyền nhân long tộc sao …”

Hạ Linh vội vàng lau mồ hôi lạnh, nhất thời nói được thuận miệng, liền đem cả truyền nhân long tộc đi ra, may mắn Ngao Trạch không chú ý tới.

Ngao Trạch gắt gao trừng nàng, sắc mặt tái nhợt, hai tròng mắt xanh đen (do bị đánh =)]]), thanh âm khàn khàn: “Là các ngươi trước tính toán ta trước!”

Hạ Linh cả giận nói: “Vậy ngươi cứ ngu ngốc để bị tính kế như vậy hả? Chỉ là một cái mỹ nhân kế đã đem ngươi nắm thóp rồi, ngươi là heo à!”

Ngao Trạch dại ra, Hàn Dục ho khan một tiếng, quay lưng đi.

#Mi: Anh chột dạ à =]]]]

Hạ Linh hoàn toàn nổi giận, một tay lấy quỷ thề chú sách nhét vào trước mặt Ngao Trạch, quát:

“Nhanh thề cho ta, nói ngươi sẽ không khởi động long vực sát trận, sẽ không tiết lộ hành tung chúng ta, nếu không … Ta hiện tại đem ngươi đánh thành đầu heo!”

Ngao Trạch nắm trong tay quyển trục ẩn ẩn có linh lực chấn động, ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp của thiếu nữ, lại nhìn tới cặp môi đỏ mọng kiều diễm như ngôi sao kia, có một tia sáng léo lên trong hai mắt, sau đó hắn nhắm mắt lại, đột nhiên nhìn về phía Hàn Dục, trầm giọng nói:

“Ta muốn cùng ngươi một mình ký kết một phần hợp đồng.”

Hàn Dục xoay người lại, thần sắc khoan thai bình tĩnh, dường như không có chút nào ngoài ý muốn, duỗi ngón tay chỉ vào một góc hẻo lánh, mỉm cười nói:

“Vậy theo ý điện hạ đi.”

Advertisements

One thought on “Than ma thu ha_Chap 24

  1. Pingback: Thần ma thủ hạ dễ sai bảo | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s