Nam than phong ben_Chap 36

Chương 36: Chiến tranh lạnh

Edit – Beta: Sinh – Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi ‘s sweet home

Tô Song Song cau mày, cứ như vậy nhìn Tần Mặc, cô có chút không kịp phản ứng, trong lòng kinh ngạc: Cái tên tiểu cầm thú này trở mặt cũng nhanh quá đi.

Tần Mặc nói xong xoay người đưa lưng về phía Tô Song Song, có vẻ hơi phiền muộn đưa tay ra sau đầu vuốt tóc, mái tóc vốn được chải chuốt gọn gàng tỉ mỉ giờ lại tán lạc rũ xuống, toát ra một vẻ cô đơn.

Tô Song Song nhìn chằm chằm bóng lưng Tần Mặc, qua một khắc, thấy hắn cũng không muốn quay lại, thì tức giận lấy tạp dề mặc trên người xuống hung hăng ném vào người Tần Mặc.

Cô cắn răng, mạnh mẽ nói: “Được, tốt lắm, tôi cũng không muốn bị anh bắt làm nô dịch nữa. ”

Nói xong Tô Song Song quay người đi về phía nhà trọ của mình, vẫn không quên ra sức đóng cửa. Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, Tần Mặc một thân cứng ngắc thoáng chốc trở nên hơi run rẩy sau đó khôi phục như thường.

Tô Song Song trở lại nhà trọ của mình, cô tức giận đi qua đi lại vài vòng xung quanh căn phòng nhỏ của mình, cuối cùng không chịu được cơn tức nên gào thét một tiếng, sau đó ngẩng đầu ngã lên giường của mình.

Khi thân thể rơi vào trong chăn đệm mềm mại, cô mới cảm giác được cơ thể căng cứng trong nháy mắt liền giãn ra.

Nhưng sau một khắc, cô nhớ lại cảnh ngày đó bị Tần Mặc ném lên chiếc giường cứng rắn kia uy hiếp. Hơi thở nóng bỏng, nhịp tim đập nhanh, hô hấp Tô Song Song bỗng nhiên dừng lại, cô đưa hai tay lên ôm lấy đầu ảo não lật qua lật lại, lăn qua lăn lại trên giường.

Cô thế nào lại cảm thấy bản thân mình yếu đuối đây.

Đột nhiên một ý nghĩ xuất hiện trong đầu khiến cho nội tâm cô cả kinh, cô dùng sức ngồi dậy, sững sờ nhìn lên tường, thậm chí còn khóc trong lòng: Chẳng lẽ mấy ngày nay cô bị Tần Mặc bắt làm nô dịch nên đã hình thành bản tính thích bị ngược đãi sao?

Cô hự một tiếng lại ngã lên giường, cuối cùng lăn lộn mệt mỏi mới nghĩ cách trục xuất Tần Mặc cùng những thứ không bình thường mà cô cho là có liên quan đến hắn ra khỏi đầu mình.

Tô Song Song vừa đi, Tần Mặc nhìn Như Hoa chạy đến chuyển động xung quanh chân hắn, vươn tay vuốt vuốt bộ lông ướt nhẹp của nó, động tác ôn nhu, nhưng lông mày trên trán đều không có giãn ra.

Sáng sớm hôm sau, Tô Song Song ngồi dậy giống như phản xạ có điều kiện, mơ hồ rửa mặt xong mặc quần áo chỉnh tề đang muốn mở cửa đi qua bên cạnh dắt Như Hoa đi dạo.

Khi mở cửa ra, trong nháy mắt cô ý thức được điều gì đó nên mở lớn hai mắt, sau đó lại nhắm mắt hít một hơi thật sâu, trong lòng hung hăng khinh bỉ tính cách thích bị ngược đãi của mình.

Đang muốn đóng cửa lại, chợt nghe thấy phòng bên cạnh truyền đến tiếng mở cửa, cô sợ tới mức hai tay run lên, vội vàng muốn đóng cửa lại.

Một bàn tay lớn thon dài trực tiếp giữ lấy cửa của cô, ngay sau đó khe cửa mở rộng hiện ra khuôn mặt lạnh lùng của Tần Mặc.

Tô Song Song thận trọng nuốt nước miếng một cái, ngẩng đầu không chút e dè nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, thái độ xa cách hỏi : “Có chuyện gì sao?”

Tô Song Song nghĩ kĩ rồi, muốn làm việc với nhau, cô cũng không thể cứ trốn tránh Tần Mặc mãi được, đã nhìn thấy rồi chi bằng cô cứ hào phóng đối mặt, đỡ phải để tên cuồng kiêu căng như Tần Mặc hiểu lầm cô là không chịu buông bỏ.

Lông mày Tần Mặc nhíu lại, hôm nay hắn mặc một thân màu đen thoải mái, cũng không phải rất chính thức, thực sự không tùy ý.

Tô Song Song đột nhiên nhớ tới, hôm nay là ngày đi tiễn Tần lão gia xuất ngoại, cô buông lỏng bàn tay đang kéo cửa, chờ Tần Mặc mở miệng.

Nếu Tần Mặc không lên tiếng, vậy cô sẽ lén đi gặp Tần lão gia. Nếu hắn lên tiếng cô sẽ cùng đi với hắn, bất quá cô không có ý định chủ động nói chuyện với Tần Mặc.

Tần Mặc cũng buông bàn tay đang kéo cửa, cúi thấp đầu nhìn khuôn mặt bướng bỉnh của Tô Song Song, bờ môi hơi giật :” Đi tiễn ông nội”

Tô Song Song vốn có ý định muốn đi ra ngoài nên cũng không cần thay quần áo, cô đi ra ngoài đóng cửa lại. Sau đó ngẩng đầu ưỡn ngực bước đi, không thèm nhìn Tần Mặc lấy một cái.

Tần Mặc nhìn Tô Song Song thấy cô không có ý định nói những lời dư thừa, cũng không nói một lời nào. Trên đường đi hai người đều trầm mặc, mãi cho đến khi đến sân bay Tô Song Song đột nhiên dừng bước.

Tần Mặc cũng dừng lại, đứng sau cô nửa bước, nghiêng đầu nhìn cô.

Tô Song Song hít vào một hơi thật dài, tựa hồ như bản thân đang phải chật vật lựa chọn cái gì, sau đó cô lui về sau nửa bước, đứng bên cạnh Tần Mặc, vươn tay khoác lên cánh tay của hắn.

Cô ngẩng đầu lên quét mắt nhìn Tần Mặc, khuôn mặt cùng bộ dáng của Tần Mặc hiện tại vẫn không thay đổi gì, cô mở miệng nói :”Đi thôi”

Tô Song Song nói xong hơi dùng lực, Tần Mặc liền cùng cô đi lên phía trước, chỉ là thu hồi một chút thất vọng hiện trong đôi mắt.

Tô Song Song đi vào sân bay, không cần hỏi đã tìm được vị trí của Tần lão gia, bởi vì xung quanh phòng chờ máy bay đều bị vệ sĩ bao vây.

Hơn nữa trong đám vệ sĩ, Bạch Tiêu khom nửa người nói cái gì đó với Tần lão gia, chọc cho Tần lão gia cười không ngừng.

Tên vệ sĩ ngoài cùng trông thấy Tần Mặc đến, cung kính kêu một tiếng :”Chào Tần thiếu gia, Tần thiếu phu nhân”

“Rầm rầm” tất cả vệ sĩ nghe thấy thanh âm đều nhìn qua phía bên này, sau đó giống như đã được diễn tập qua, cúi gập nửa người, hướng Tần Mặc cùng Tô Song Song hành lễ :

“Chào Tần thiếu gia, Tần thiếu phu nhân”

“!”

#Mi: giống xã hội đen quá =]]]]]

Tô Song Song vốn đang hoảng sợ nghe thấy thế lại càng hoảng sợ hơn, ngay sau đó cô cảm giác được ánh mắt từ bốn phía xung quanh của những người qua đường Giáp, Ất, Bính Đinh quăng tới, cô im lặng, từ lúc nào mà cô đã trở thành thiếu phu nhân của bọn họ rồi.

“….” Tô Song Song theo bản năng nghĩ muốn buông cánh tay Tần Mặc ra, nhưng Tần Mặc nhìn ra ý đồ của cô, tay cô vừa mới nhúc nhích Tần Mặc liền duỗi tay kia nắm lấy tay của cô khoác vào tay hắn, làm cho cô không nhúc nhích được chút nào.

Tô Song Song còn chưa kịp có phản ứng gì, thì Tần lão gia ngồi trên xe lăn đã nhìn thấy bọn họ, cao hứng hướng về phía Tô Song Song phất phất tay, khí sắc không tệ, giọng nói cũng rất vang vọng: “Song Song ơi! Cháu đã đến rồi, mau tới đây ngồi, coi chừng mệt!”

Tô Song Song lúc này mới nhớ ra, bây giờ thân phận của mình là phụ nữ có thai, cô vội vàng cười đi qua, tự nhiên muốn rút tay ra, nhưng Tần Mặc lại không buông tay, cùng cô bước nhanh về phía trước.

“Ông nội. ”

Tần Mặc lạnh lùng lễ phép gọi một tiếng, sau đó liền quay đầu nhìn sang một bên.

Tần lão gia cũng sớm quen với vẻ lãnh đạm của Tần Mặc, căn bản cũng không nhìn hắn, một mực cười híp mắt nhìn Tô Song Song, sau đó đưa tay ra vỗ vào một cái ghế bên phòng chờ máy bay.

Tô Song Song giật giật tay, lúc này rốt cục Tần Mặc cũng buông lỏng cánh tay đang nắm chặt tay Tô Song Song.

Tô Song Song vội vàng cười híp mắt đi tới bên cạnh Tần lão gia, đang định ngồi xuống, Tần lão gia nhất thời nhíu mày, không vui khẽ quát một tiếng: “Chờ một chút.”

Tô Song Song ngây ngẩn, tất cả mọi người ở đó cũng đều ngẩn ra, theo bản năng Tô Song Song cảm thấy Tần lão gia tử đã nhìn ra cô không mang thai, lập tức chột dạ đứng lên.

Ai biết được Tần lão gia quay đầu nhìn về phía Tần Mặc đang đứng ở một bên, lên tiếng quát mắng: “Cái ghế này lạnh lắm, làm sao mà con có thể để cho phụ nữ có thai ngồi xuống như vậy, mau cởi áo khoác ra, lót cho Song Song ngồi!”

“…”

Gương mặt lạnh lẽo của Tần Mặc giằng co cùng với Tần lão gia, chân mày hắn nhíu lại thật sâu nếu có thể chắc là bóp chết được một con ruồi rồi.

Tô Song Song  nghe xong biết không phải nói về chuyện của cô liền thở phào nhẹ nhõm, bây giờ cô với Tần Mặc coi như một nửa là Thủy Hỏa Bất Dung, cô chỉ mong Tần lão gia giáo huấn cái tên tiểu tử không ra gì này nên đứng ở bên cạnh xem không thèm mở miệng.

Bạch Tiêu vốn cũng định xem kịch vui, nhưng khi nhìn thấy giữa tầm mắt của Tần lão gia với Tần Mặc sắp bắn ra tia lửa, hắn rất sợ Tần lão gia vì chuyện này mà ảnh hưởng xấu tới sức khỏe nên vội vàng một bên thì cười hì hì cởi áo khoác ra, một bên thì muốn khuyên ngăn hai người.

Bất quá hắn còn chưa mở miệng, Tần Mặc liền thu tầm mắt lại, yên lặng cởi áo khoác ra, sau đó tự mình lót ở trên ghế, ý bảo Tô Song Song ngồi xuống.

Tô Song Song trong lòng còn kìm nén khẩu khí, từ đầu tới cuối đều coi thường Tần Mặc, ánh mắt lạnh như băng nổi lên mưa gió.

Cô trực tiếp ngồi xuống, còn thấy chưa hả giận nên dùng sức vặn vẹo một cái trên áo của hắn, tìm một tư thế thoải mái sau đó quay đầu vừa nói vừa cười với Tần lão gia tử.

Tần Mặc đứng sau lưng giống như đang làm nền cho Tô Song Song, sắc mặt cực kỳ khó coi, Bạch Tiêu đem áo khoác mới cởi ra được một nửa mặc lại lên người, miệng hơi cười nhìn Tô Song Song một cái rồi liếc nhìn khuôn mặt đen như than của Tần Mặc, nụ cười ở khóe miệng càng sâu hơn.

Toàn bộ quá trình Tần lão gia đều cười nói với Tô Song Song, căn bản không hề để ý tới Tần Mặc, thẳng đến một khắc trước khi Tần lão gia sắp lên máy bay.

Tần lão gia kéo tay Tô Song Song lại, từ trong lòng ngực móc ra một cái vòng ngọc trong suốt đeo lên tay Tô Song Song.

Tô Song Song muốn cự tuyệt, nhưng vừa thấy vẻ cao hứng của Tần lão gia, nên tạm thời cô đành đeo cái vòng ngọc này để cho ông cảm thấy vui vẻ, lát nữa đem trả vòng tay lại cho Tần Mặc là được rồi.

“Cháu dâu à! Chăm sóc thân thể của mình cho thật tốt, nếu như tên tiểu tử thối Tần Mặc này khi dễ con, thì con liền gọi điện thoại cho ông, ông sẽ xử nó!” Tần lão gia tử kéo tay Tô Song Song, trong mắt lộ vẻ yêu thương.

Ông suy nghĩ một chút, rồi cười híp mắt nói:”Mặc dù ông nội rất muốn có chắt, nhưng lúc nào con cũng phải giữ gìn sức khỏe cho thật tốt, tuyệt đối đừng vì đứa nhỏ mà làm gì ngớ ngẩn”

Tần lão gia tử vừa nói vừa dùng sức vỗ tay Tô Song Song một cái, thái độ rất là trịnh trọng, sau đó thu tay về, tỏ ý hộ vệ ở sau lưng có thể đi.

Trong mắt Tô Song Song đỏ lên, cô cắn môi, cố kéo ra nụ cười, hướng về phía Tần lão gia cười xán lạn, khôn khéo nói:”Ông nội, ông yên tâm, chờ khi nào ông trở lại, thì ông sẽ có cháu chắt để vui đùa rồi”.

“Tốt quá!”

Tần lão gia tử cười cười, hai mắt híp lại thành một đường, lại phất phất tay, mới quay đầu lại.

Tô Song Song vội vàng nới lỏng hai bước mới dừng lại, nhìn bóng dáng của Tần lão gia dần dần biến mất khỏi tầm mắt của mình, rốt cuộc không nhịn được mà khóc, cô vội vươn tay ra xoa xoa.

Tần Mặc chỉ đứng ở bên cạnh nhìn cô, bên trong cặp mắt đào hoa lãnh đạm là bực bội bất an mà chính hắn cũng không từng chú ý tới, hắn muốn đưa tay ra ôm cô vào trong ngực, nhưng thân thể cứ bướng bỉnh không hề nhúc nhích.

Bạch Tiêu đưa mắt nhìn lão gia tử đi vào, lúc thu hồi ánh mắt lại nhìn thấy Tần Mặc mặt đầy phiền não với dáng vẻ bất an, vui vẻ trong mắt càng sâu hơn.

Tô Song Song hít mũi một cái, trực tiếp xoay người nhìn về phía Tần Mặc, đưa tay ra lấy vòng ngọc trên tay, cho dù cô không hiểu chuyện, cũng có thể nhìn ra được cái vòng ngọc này nhất định rất quý giá.

Tần Mặc lại đột nhiên đưa tay ra cầm lấy cổ tay Tô Song Song, hắn ngăn động tác của cô lại, trong giọng nói không có chút cảm tình:”Ông nội cho cô là của cô, tôi không cần.”

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 36

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s