Nam than phong ben_Chap 37

Chương 37: Với cô tôi là gì.

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi ‘s sweet home – Bảo Bình Thiên Thủy

(*) Bẵng đi 1 thời gian, Mi đã tái xuất giang hồ trong chap 37, chap đầu tiên edit từ ngày hợp tác với BBTT. Ko biết mọi người có để ý giọng văn gần đây khác với ngày xưa ko nhỉ. ^^

Tần Mặc nói xong thì buông tay, trực tiếp xoay người rời đi. Trước khi đi hắn vẫn không quên nhìn hộ vệ đứng ở bên cạnh lạnh lùng phân phó một câu:

“ Đưa cô ta trở về.”

Bạch Tiêu còn chưa xem bát quái xong, tự nhiên sẽ không để cho một trong hai nhân vật chính là Tần Mặc đi dễ dàng như vậy. Cho nên hắn chào một tiếng với Tô Song Song sau đó liền vội vã đuổi theo Tần Mặc . 

Tô Song Song cùng một đám người mặc áo đen đứng ở đại sảnh rộng lớn nhưng lại khiến người ta có cảm giác trống trải. Cô càng nhìn vòng ngọc trên tay mình, càng cảm thấy bản lĩnh qua cầu rút ván của Tần Mặc đã luyện được đến mức quá chân thực tự nhiên rồi*.

(*) Nguyên văn là bản lĩnh đã luyện như hỏa thuần tình’.

Cô hít một hơi thật sâu, nhìn ‘vị áo đen’ Giáp đang đứng một bên cung kính chờ cô rời bước, lắc đầu một cái:

“Cám ơn, tự tôi về được . ”

Nào biết tên hắc y nhân kia dáng vẻ như đúc từ một khuôn với Tần Mặc, tận lực duy trì tư thế xin mời:

“ Tiểu Thiếu phu nhân, việc Tần thiếu phân phó, kính xin phu nhân đừng làm thuộc hạ khó xử. ”

“……”

Tô Song Song nhìn những tên hộ vệ áo đen vây xung quanh bên người, nhất thời đầu đầy hắc tuyến, chẳng lẽ Tần Mặc còn có thân phận lão đại Hắc bang sao?

Tô Song Song nhất thời cảnh giác nhìn chung quanh, cô vòng vo đảo mắt, sau đó đưa tay ra nửa che lại gương mặt của mình, hướng hộ vệ áo đen bên cạnh nhỏ giọng lầm bầm một câu :

“ Kính mát của anh có thể cho tôi mượn dùng một chút hay không ? ”

Hộ vệ áo đen vẫn động tác cứng ngắc làm theo, Tô Song Song vội vàng đeo kính mát lên trên mặt.

Cô cũng không muốn rơi vào tình cảnh kịch tính cẩu huyết giống như trong một ít tiểu thuyết ngôn tình hoặc là trong phim kịch tám giờ đâu, rõ ràng nhân vật nữ cùng nam chủ không có nửa phân tiền quan hệ, cư nhiên lại bị hiểu lầm, sau đó bị người ta bắt trói a.

Cô cảm giác mình nếu xui xẻo bị trói đi, Tần Mặc cũng sẽ không giống nam chính  trong tiểu thuyết chủ động đi cứu cô, đoán chừng lúc đó cô cũng bị diệt khẩu a. Cho nên cô rất có tinh thần tự giác ngộ mình căn bản không phải là nữ chính cùa Tần Mặc.

Tô Song Song nghĩ đến tình cảnh đó, cả người không khỏi run lên, da gà nổi lên rớt đầy đất, vội vàng khép kín áo khoác, cúi đầu đi theo hộ vệ.

——————————–

Tần Mặc ngồi vào trong xe, vừa muốn vừa muốn đóng cửa xe, Bạch Tiêu liền lập tức chen vào, cười nói:

“ Chở anh về nhà luôn đi! Ngày hôm qua vừa chuyển tới một chai rượu ngon, chú tới thử rồi bình phẩm xem. ”

Tần Mặc vốn định cho Bạch Tiêu xuống xe, nhưng khi vừa nghe đến rượu thì trầm mặc một khắc, sau đó không lên tiếng trực tiếp đánh xe một khúc quanh, hướng nhà Bạch Tiêu lái đi.

Bạch Tiêu thông qua kính chiếu hậu nhìn sắc mặt Tần Mặc khó coi tới cực điểm, hắn lại chút cảm giác hả hê, cười đến mức mắt cũng híp lại.

Nụ cười của hắn vốn dĩ bình thường mang hình tượng như ánh mặt trời ấm áp nhưng lúc này lại nhất thời biến thành kiểu giảo hoạt của hồ ly, giống như đang ngầm tính toán điều gì đó.

Tần Mặc bình thời không thích uống rượu, hơn nữa hôm nay tâm tình lại phiền muộn, cho nên tựa hồ phá lệ dễ dàng say. Chỉ mới uống hai chén, hắn đã cảm thấy đầu choáng váng như muốn hôn mê. Thế nhưng khả năng tự kiềm chế của hắn rất mạnh, hắn tuyệt đối không cho phép mình say nên quyết định không uống nữa.

Bạch Tiêu thế nhưng chỉ chấm môi uống một lượng rượu cực ít. Đùa sao, chai rượu này của hắn có số độ cực cao, người bình thường uống một chén liền say. Vốn là hắn dự tính đem Tần Mặc chuốc say, sau đó hỏi một chút chuyện bát quái, không nghĩ tới Tần Mặc uống hai ly lớn, lại chỉ mới có chút hơi mơ hồ.

Hắn rầu rĩ uống thêm một ngụm nhỏ, thấy Tần Mặc không muốn uống nữa liền vội vàng mở miệng ân cần hỏi :

“ Tiểu Tần Tần, anh thấy quan hệ của chú và cô hầu nhỏ hình như có chút không đúng nha? ”

Tần Mặc bị Bạch Tiêu hỏi có chút buồn bực, cúi đầu lại uống một hớp rượu. Vốn dĩ hắn không muốn mở miệng, nhưng đây lại là lần đầu có chuyện hắn cảm thấy không hiểu, cho nên hắn đơn giản chọn câu trọng yếu nói với Bạch Tiêu.

“ Tôi hỏi cô ấy, quan hệ chúng tôi là thế nào, cô ấy cư nhiên …” Tần Mặc trầm mặc một khắc, tựa hồ rất khó mở miệng, nhưng men rượu đã lên tới nên khó lòng mà không nói tiếp, “ nói tôi chẳng qua chỉ là sếp của cô ấy……”

“ Xuy ……”

Bạch Tiêu phun một ngụm rượu  ra ngoài. Vốn hắn còn đang tính cười nhạo mấy câu, nhưng vừa thấy dáng vẻ cô đơn của Tần Mặc thì đột nhiên nghĩ đến đứa em họ này của hắn, không chỉ có chỉ số IQ mà EQ cũng dọa người.

Chỉ là, IQ của hắn là cao đến dọa người, còn EQ là thấp đến dọa người. Hắn đưa tay ra vỗ vỗ bả vai Tần Mặc, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói:

“ Chú cứ việc bá vương ngạnh thượng cung, gạo nấu thành cơm, như vậy thì cô hầu nhỏ kia còn có thể chạy sao? ”

Tần Mặc vừa rồi chẳng qua là nhất thời mơ hồ, lúc này đã có chút thanh tỉnh lại. Vừa nghe lời nói không đáng tin cậy của Bạch Tiêu, chân mày liền cau lại một cái, đoán được hắn cho dù nói tiếp cũng sẽ không có cái gì nghiêm chỉnh.

Tần Mặc trực tiếp đứng dậy, vừa muốn đưa tay cầm áo khoác âu phục, lúc này mới nhớ tới, sau khi áo khoác của hắn bị Tô Song Song ngồi qua, liền bị hắn tiện tay ném ở nơi đó.

“ Anh nói này tiểu Tần Tần, nghe lời anh họ này cũng không phải không tốt, cậu cũng không thể cả ngày ngồi đây buồn bã như vậy chứ? Chỉ cần tích cực chủ động một chút là được rồi. ”

Bạch Tiêu bị men rượu xông lên, ngồi ở đằng kia bắt đầu kêu la.

Tần Mặc rất hối hận cùng Bạch Tiêu về nhà uống rượu, bởi vì đầu hắn giờ phút này càng ngày càng đau, một nửa là do tác dụng chậm của rượu này quá lớn.

Một nửa còn lại, hắn cư nhiên trông cậy vào cái tên lãng tử Bạch Tiêu “vạn hoa tùng trung quá” * nói hai câu hữu dụng, đầu hắn thật sự bị cửa kẹp rồi. Hắn áo não không thôi ngồi lên xe quản gia đã an bài, sau đó nhắm mắt dưỡng thần.

(*) vô cùng đào hoa, vô số người tình

——————————

Tô Song Song cầm chìa khóa nhà Tần Mặc đi đi lại lại trong phòng, cái chìa khóa này tựa như biến thành củ khoai nóng bỏng tay, cô muốn trực tiếp đem nó ném đi, nhưng lại sợ Tần Mặc cảm thấy cô còn giữ, tính toán tùy thời mưu đồ bất chính.

Thật ra cô cũng có thể đem trả trực tiếp cho Tần Mặc, thế nhưng cô vẫn chưa muốn gặp hắn. Đột nhiên nảy ra ý tưởng, Tô Song Song trực tiếp mở cửa hướng phòng Tần Mặc đi tới, dự định đem cái chìa khóa đặt ở trên bàn Tần Mặc, sau đó khóa cửa đi ra, như vậy sẽ không khiến hắn hiểu lầm.

Bất quá Tô Song Song không nhìn thấy, khi cô đi vào trong phòng Tần Mặc một khắc kia, cửa thang máy cũng vừa mở, sau đó Tần Mặc nhíu chặt chân mày, đưa tay xoa xoa huyệt Thái dương đau nhức từ trong bước ra .

Tô Song Song vào phòng Tần Mặc, mới vừa đặt chìa khóa lên bàn, Như Hoa liền bu lại, quấn chân Tô Song Song không để cho cô đi. Tô Song Song vừa nghĩ tới nếu mình không đến sẽ không có người mang Như Hoa ra ngoài chơi, đã cảm thấy đau lòng. ಥ_ಥ

Cô vừa muốn ngồi xổm xuống sờ đầu Như Hoa một cái , Như Hoa tựa hồ cảm ứng được cái gì, quay đầu hướng cửa chạy nhanh tới. Tô Song Song nhìn cửa chậm rãi bị đẩy ra, trái tim thoáng chốc liền nhảy lên tới cổ họng.

Nội tâm Tô Song Song lúc này ngàn lệ tuôn trào, âm thầm rên rỉ: Cô rốt cuộc đã làm cái gì! Sao lại bi ai như vậy! Lúc này sẽ không trùng hợp Tần Mặc trở lại như vậy đi! ⊙﹏⊙

#Mi: Vâng, chỉ biết nói một câu, số chị quá nhọ! (◡‿◡✿)

Ông trời lần nữa không nghe thấy lời cầu nguyện của Tô Song Song, trong chớp nhoáng cửa hoàn toàn bị mở ra, giọi vào đồng tử Tô Song Song chính là Tần Mặc với chiếc quần tây dài đen và áo sơ mi màu trắng.

Cô lập tức liền muốn tìm một cái lỗ để chui vào, hoặc là trực tiếp từ ban công nhảy ra ngoài. Đáng tiếc mặt đất nơi này không có kẽ hở, lại vừa hay là tầng lầu thứ mười, căn bản không có cơ hội cho nàng lựa chọn. ╮(╯▽╰)╭

Tô Song Song chỉ có thể nhắm mắt, hướng Tần Mặc cười khan .

Tần Mặc cảm thấy một trận choáng váng đầu óc, nhưng khi đột nhiên phát hiện trong phòng còn có một người, hắn ngẩng đầu lên thì nhìn thấy thân hình Tô Song Song lảo đảo lắc lư qua lại.

Tần Mặc sửng sốt một chút, không để ý Như Hoa đang chạy loạn bên chân, đi về phía trước mấy bước, tới trước mặt Tô Song Song, cứ như vậy nhìn cô.

Tô Song Song rõ ràng nghe thấy được một cổ mùi rượu không tính là nồng đậm, nháy nháy hai mắt nhìn Tần Mặc hơi khép hờ đôi mắt hoa đào, hô hấp hơi nặng nề, liền biết hắn có thể đã uống say.

Tô Song Song nhất thời cảm thấy ông trời cũng chưa hoàn toàn vứt bỏ cô. Tần Mặc uống say, nhìn dáng dấp hắn hiện tại thì chính là mơ hồ, đoán chừng lúc hắn tỉnh lại cũng sẽ không nhớ cô đã tới.

Cô cười khan một tiếng, đưa tay chỉ chìa khóa trên bàn: “ Tôi tới trả cái chìa khóa, vật cũng đưa xong rồi nên tôi về đây. ” nói xong liền dự tính chạy ra.

Tần Mặc nhìn lướt qua cái chìa khóa trên bàn, hắn không có uống say đến mức thần chí không rõ, chẳng qua là phản ứng so với bình thời chậm một chút mà thôi. Cho nên vừa thấy được cái chìa khóa trên bàn, phiền não đè ở trong lòng tựa như tìm được nơi phát tiết, tất cả đều bừng bừng phóng ra.

Hắn kéo cánh tay Tô Song Song, đi lên trước một bước. Chiều cao hai người chênh lệch quá lớn, Tô Song Song buộc phải nhón mũi chân lên một chút mới có thể duy trì thăng bằng.

“ Tần Mặc, anh muốn làm gì ? ”

Tô Song Song biết không thể nói lý với người uống say, chẳng qua sau một vài lần giãy giụa không thành công, cô liền dứt khoát không động đậy, tức giận nhìn Tần Mặc.

“ Tô Song Song . ”

Tần Mặc tựa như thở dài khạc ra hai chữ, cúi đầu nhìn vào mắt Tô Song Song, ánh mắt hắn sắc bén như muốn nhìn xuyên suy nghĩ của cô vậy.

Tô Song Song vừa thấy thái độ của Tần Mặc không giống như là say như chết, xem ra có thể thương lượng , vội vàng đè thấp âm điệu, hảo hảo dùng lời lẽ nhẹ nhàng thương lượng:

“ Tần Mặc, tôi là tới trả chìa khóa, không phải là nghĩ đến dây dưa với anh, thật đấy! ”

Tô Song Song không nói những lời này còn được, lời này vừa ra, Tần Mặc nhất thời cảm thấy mình ở trong lòng cô nửa điểm địa vị cũng không có.

Chân mày hắn nhíu lại thật chặt chung một chỗ, đôi mắt hoa đào nhìn Tô Song Song lộ ra nồng đậm thất vọng, chẳng lẽ ở trong lòng Tô Song Song lại nóng vội muốn cùng hắn phủi sạch quan hệ như vậy sao?

Tần Mặc có chút hoa mắt, giờ phút này hắn chỉ muốn biết rõ tình cảm chân thực của Tô Song Song, theo bản năng liền bước về trước một bước.

Tô Song Song cảm thấy có một một loại áp bách chưa bao giờ có, hốt hoảng lui về sau một bước. Cứ như vậy, hai người từng bước từng bước lui về phía sau.

Đột nhiên Tô Song Song cảm thấy bắp chân đụng vào cái gì, trong nháy mắt mất đi thăng bằng ngã về phía sau. Cô theo bản năng liền đưa tay ra bắt lấy vạt áo Tần Mặc.

Tần Mặc không kịp đề phòng, trực tiếp bị cô lôi kéo ngã xuống phía trước. Một khắc cuối cùng, Tần Mặc hai tay nhanh chóng chống sang hai bên Tô Song Song, nâng đỡ được thân thể của mình.

Nếu không, kết quả lần này thật đè lên thân thể nhỏ nhắn của Tô Song Song, cô khẳng định lập tức sẽ biến thành cái bánh thịt.

Lưng Tô Song Song đụng mạnh trên thành giường. Cô chỉ cảm thấy thân thể chấn động mạnh một cái, sau lưng thực sự ngã đến đau.Thời điểm vừa mở hai mắt ra liền nhìn thấy gương mặt anh tuấn của Tần Mặc gần trong gang tấc.

Cô bị dọa sợ đến mức không dám thở mạnh. Tần Mặc buông lỏng lực độ cánh tay, thân thể chậm rãi hạ thấp xuống phía dưới, đem thân thể hai người dán gần nhau hơn.

Lúc này Tô Song Song ngay cả hô hấp cũng trở nên cẩn thận, cô nhìn chằm chằm Tần Mặc gần trong gang tấc, ngay cả nháy mắt cũng không dám.

Gương mặt Tần Mặc tiếp tục hạ thấp xuống, khi đôi môi mỏng của hắn chỉ còn một chút sẽ lập tức dán lên cái miệng nhỏ nhắn của Tô Song Song, hắn liền ngừng lại rồi cứ như vậy chăm chú nhìn Tô Song Song.

“ Tôi đối với cô là gì ? ”

Tần Mặc chậm rãi mở miệng, đôi môi mỏng run rẩy như có như không lướt qua đôi môi Tô Song Song.

Cô vội vàng thận trọng mím chặt môi của mình. Dưới cái nhìn của cô,Tần Mặc đây chính là uống say, mượn rượu đùa bỡn!

Cô khóc không ra nước mắt, chỉ sợ nói sai sẽ kích thích Tần Mặc đem cô làm thành đối tượng giải quyết tại chỗ; và rồi sáng ngày hôm sau sau khi tỉnh rượu, hắn cái gì cũng không nhớ, cho rằng cô nhân lúc hắn say rượu mà câu dẫn hắn… lúc đó bảo cô phải sống làm sao. (╥﹏╥)

#Mi: đọc giả rất hóng chờ cảnh ấy  (─‿‿─)

Advertisements

3 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 37

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s