Hoa gia hi su_Chap 4

Chương 4: Ta muốn có cuộc sống phu thê bình thường

H-花家喜事-第02话长得好看的人果然很烦人-1

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi ‘s sweet home

Ngày đó Hình Nhạn Lai bị Hoa Thanh Vũ làm hại, đi lầm vào phòng Vương ma ma 50 tuổi, nếu không phải hắn cơ trí hơn người, tấm thân trong sạch hắn bảo vệ nhiều năm chỉ sợ đã mất!

Hôm nay nhớ tới chuyện tình ngày đó, nước mắt nhục nhã như hiện rõ ngay trước mắt, khắc cốt ghi tâm! Hình Nhạn Lai hắn đời này chưa từng nếm qua thiệt thòi lớn như vậy! Trải qua khuất nhục lớn như vậy!

“Bảo sao lại cảm thấy cô có chút quen mặt, nghĩ đến cũng là do ngày đó sắc trời quá tối nên ta không thấy rõ, nhưng không sao, hiện giờ ta đã nhớ ra rồi! Hoa Thanh Vũ a Hoa Thanh Vũ! Cô thế nhưng lại để ta bắt được! Thù mới hận cũ chúng ta cùng nhau tính!”

Hình Nhạn Lai nay nhìn thấy đầu sỏ khiến hắn tức giận không chỗ phát tiết, liền nhanh chóng nhảy lên phía trước ý đồ cùng Hoa Thanh Vũ tính sổ, thế nhưng lại bị Mạnh Hoài Cẩn ngăn cản.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ?”

Mạnh Hoài Cẩn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Hình Nhạn Lai tức giận đến giơ chân, không khỏi có chút vui sướng khi người gặp họa,“Huynh đường đường là Chiết Hoa công tử, sao có thể động thủ với tiểu nữ tử? Huynh không phải yêu hoa tiếc hoa nhất sao?”

Hoa Thanh Vũ thấy Mạnh Hoài Cẩn che chở cho mình, phi thường thức thời nhảy xuống giường trốn phía sau Mạnh Hoài Cẩn, thò đầu ra hướng về Hình Nhạn Lai cầu xin:

“Công tử, huynh buông tha ta đi, ta không phải cố ý lừa gạt huynh.”

“Uổng ta còn hảo tâm giúp cô đào hôn!” Hình Nhạn Lai tức giận đến bốc khói, đưa tay muốn bắt Hoa Thanh Vũ,“Ta đây phải đem cô đưa trở về!”

Nghe Hình Nhạn Lai nói như vậy, Hoa Thanh Vũ sợ tới mức oa một tiếng liền khóc, thuận tay liền quỳ xuống, ôm chặt lấy chân Mạnh Hoài Cẩn .

“Đại tướng quân, van cầu huynh cứu ta, ta không muốn gả cho cái tên thiếu gia bệnh lao kia! Hu hu hu…… Ta không muốn gả đi liền thành quả phụ, ta muốn có cuộc sống phu thê bình thường a! Hơn nữa, đại tướng quân huynh không biết diện mạo lớn lên của tên thiếu gia bệnh lao kia đâu…… A a a, ta không muốn cả đời phải đối mặt với khuôn mặt kia, ta không muốn a!”

Nghe nàng ba lần bảy lượt khóc lóc kể lể, biểu tình trên mặt Mạnh Hoài Cẩn có chút run rẩy……

Cái gì gọi là cuộc sống phu thê bình thường? Đây là lời mà một cô nương lớn lên trong nhà nên nói sao!

Nhưng thấy Hoa Thanh Vũ khóc thảm như vậy, trong lòng hắn vẫn có chút buông lỏng, nghe khẩu khí của nàng, vị thiếu gia kia hẳn là xấu đến mức không có bằng hữu nên mới có thể khiến nàng sợ thành như vậy đi.

#Mi: nhiều khi người ta là mĩ nam a, chị ấy ghét người đẹp mà =]]]]]]

Khó trách Hoa Thanh Vũ muốn đào hôn, tuy rằng nàng lớn lên cũng bình thường, lại có một chút cảm giác không tồn tại, nhưng tốt xấu gì thì vẫn là một cô nương trẻ tuổi, cho dù không thể gả cho loại mĩ nam anh hùng gì đó, nhưng bảo nàng gả cho một thiếu gia không quen biết, đã vậy còn bệnh tật xấu xí, nàng dĩ nhiên là không muốn ……

Mạnh Hoài Cẩn bắt đầu đồng tình với Hoa Thanh Vũ, lại ngẩng đầu nhìn bộ dạng Hình Nhạn Lai tức điên thì thiếu chút nữa cười lớn, hắn lập tức cảm thấy mình đã nhặt được bảo vật!

Mạnh Hoài Cẩn mỉm cười cầm lấy cổ áo Hoa Thanh Vũ, đem nàng tới sau lưng mình, sau đó khoát tay với Hình Nhạn Lai nói: “Hoa cô nương hiện tại là khách của phủ đại tướng quân ta, không thể để mặc huynh vô lễ. Người đâu, tiễn khách!”

“Huynh!” Hình Nhạn Lai tức giận, nhưng cũng không thể đối phó với Mạnh Hoài Cẩn, đành đứng đó chỉ tay vào Hoa Thanh Vũ, nửa ngày mới nghẹn ra một câu: “Cô chờ đó! Ta cũng không tin cô có thể trốn trong phủ tướng quân cả đời!”

Hình Nhạn Lai phất tay áo bỏ đi, Hoa Thanh Vũ lúc này mới thở phào một hơi, nặng nề ngồi xuống ghế.

Tuy rằng Mạnh Hoài Cẩn vẫn có chút hoài nghi, nhưng từ trong lời nói của Nhạn Lai có thể thấy được Hoa Thanh Vũ không có lừa hắn, thân phận nàng đúng là Cẩm Quan thành Hoa gia tiểu thư.

Mạnh Hoài Cẩn cũng biết đến Hoa gia, hai nhà tuy rằng không có quan hệ huyết thống nhưng cũng có thể coi là quan hệ họ hàng bà con xa, hơn nữa cha mẹ đã mất của hắn cũng cùng lão gia và phu nhân Hoa gia quan hệ khá tốt, khi còn bé còn mang theo hắn thuận đường đến thăm viếng, hắn xác thực loáng thoáng nhớ rõ Hoa gia hình như là có nhị tiểu thư……

Nghĩ vậy ngữ khí Mạnh Hoài Cẩn cũng nhu hòa hơn, ngồi đối diện Hoa Thanh Vũ, rót cho nàng chén trà hỏi: “Cô cùng Chiết Hoa có thù oán gì? Ta đây là lần đầu tiên thấy hắn nóng giận như vậy.”

Hoa Thanh Vũ tiếp nhận chén trà xấu hổ cười cười: “Hắc hắc, chỉ là ta chỉ hắn lầm đường, nào biết hắn dễ tức giận như vậy……”

“Chỉ lầm đường?” Mạnh Hoài Cẩn một mặt uống trà một mặt chậm rãi hỏi: “Chỉ sai cái đường gì mà đáng để hắn chấp nhất không chịu bỏ qua như vậy?”

“Hắn tới nhà của ta hái hoa, muốn tìm phòng thiên hạ đệ nhất mỹ nhân tỷ tỷ của ta ……” Hoa Thanh Vũ cười tủm tỉm nói: “Nhưng ta đem hắn chỉ đến phòng lão mama võ công cao cường của ta.”

“Phốc!”

Mạnh Hoài Cẩn phun tất cả trà trong miệng, ngẩn người vài khắc mới ngửa mặt lên trời cười lớn.

Hắn mấy ngày nay không ít lần bởi vì chuyện con lừa kia mà bị Hình Nhạn Lai chê cười, hiện tại đã khác xưa rồi, hắn đã bắt được nhược điểm lớn của Hình Nhạn Lai!

“Làm tốt lắm!” Mạnh Hoài Cẩn vỗ vỗ vai Hoa Thanh Vũ, cao hứng kêu hạ nhân mang điểm tâm lên, nói với Hoa Thanh Vũ : “Hoa cô nương khẳng định đói bụng rồi, trước ăn chút điểm tâm lót dạ đã.”

Hoa Thanh Vũ không biết Mạnh Hoài Cẩn vì cái gì cao hứng như vậy, nhưng nàng quả thật rất đói bụng, Hoa Thanh Vũ vươn tay chuẩn bị lấy điểm tâm, nhưng khi nhìn rõ vật trên bàn, hai mắt nàng liền trợn tròn nhìn thẳng vào nó!

Đây không phải thủy tinh phù dung cao sao?!

Hoa Thanh Vũ đời này chỉ mới được một lần nếm qua thủy tinh phù dung cao, nhưng lại là cái người ta ăn còn một nửa.

Nàng nhớ rõ thời điểm mình sáu tuổi, có khách quý đến phủ chúc tết, cả nhà mọi người đều long trọng nghênh đón. Lần đó cha mẹ cũng quên dẫn nàng theo.

Bất quá khi khách quý hỏi câu:“Nhà quý phủ không phải có hai nữ nhi sao?”

Lúc này cha mẹ mới nhớ còn có nàng, cuống quít bảo hạ nhân dẫn nàng ra.

Đó là lần đầu tiên nàng gặp khách, chỉ nhớ một nhà khách quý kia ai cũng ưu nhã quý phái, lão gia oai hùng phi phàm, phu nhân xinh đẹp như từ trong tranh bước ra, ngay cả kia tiểu thiếu gia cũng chói mắt như vầng thái dương trên trời.

Nàng không thích bọn họ, nhưng nàng thích thủy tinh phù dung cao bọn họ mang đến.

Một bàn điểm tâm kia thoạt nhìn có vẻ rất nhiều, mở hộp ra liền có thể ngửi được một cỗ hương thơm xông vào tận xương tủy, mẫu thân lấy một cái cho tỷ tỷ, chỉ thấy tỷ tỷ ăn thật sự rất ngon, Hoa Thanh Vũ ngửi mùi hương mà chảy cả nước miếng.

Còn có ta a! Còn có ta a! Còn có ta a!

Hoa Thanh Vũ trợn to mắt nhìn mẫu thân, nghĩ có thể nhắc nhở mẫu thân còn phần của mình, chính mình còn chưa có phần a! Khách quý tán gẫu cùng cha thật sự cao hứng, tiểu thiếu gia kia không kiên nhẫn nghịch mũ của mình, trong phòng không ai chú ý tới nàng, Hoa Thanh Vũ nhìn thủy tinh phù dung cao trên bàn ngày một ít đi, chỉ cảm thấy lòng mình cũng dần lạnh theo.

Thời điểm nhìn tỷ tỷ cầm lấy cái phù dung cao cuối cùng, lòng của nàng hoàn toàn lạnh thấu .

Nàng rúc thân mình ngồi ở trên chiếc ghế lớn, lần đầu tiên cảm thấy kỳ thật không ai chú ý cũng rất tốt, như vậy ai cũng không thấy mình, không thấy mình khổ sở, không thấy mình thương tâm, không thấy mình rơi nước mắt.

Nàng lặng lẽ cúi đầu khóc, bên tai là thanh âm mọi người náo nhiệt cười vui, thì ra cô độc chính là cảm giác này .

Hoa Thanh Vũ một phen lau lệ, muốn vụng trộm trốn, nhưng vừa ngẩng đầu liền chạm phải một đôi mắt sáng trong suốt, là tiểu thiếu gia kia đang nhìn nàng! Hoa Thanh Vũ bối rối cúi đầu giống như đã làm sai chuyện gì, quẫn bách đến mức hận không thể lập tức biến mất khỏi thế giới này, nhưng thời điểm nàng lại ngẩng đầu thì tiểu thiếu gia đã nhìn về nơi khác.

Nàng thở phào nhẹ nhõm, vừa lúc đó khách quý cáo từ, cha mẹ mang theo tỷ tỷ tiễn khách, lại một lần nữa bỏ quên nàng.

Tỷ tỷ chưa ăn xong điểm tâm trên tay, liền tùy tiện ném lên trên bàn, Hoa Thanh Vũ nhìn chằm chằm một nửa phù dung cao kia nghĩ: Có lẽ nàng có thể vụng trộm lấy khối phù dung cao này đi?

Tất cả người nhà đều đi ra cửa, Hoa Thanh Vũ nhắm mắt lại, cầm lấy nửa khối điểm tâm kia sau đó liền điên cuồng chạy về phòng mình, vừa về đến cửa phòng nàng liền gắt gao khóa trái, ngay cả đèn cũng không mở liền ngã ngồi trên đất.

Nàng chậm rãi mở tay của mình ra, nhìn nửa miếng thủy tinh phù dung cao bị tỷ tỷ ăn, sau đó vui vẻ nở nụ cười, nhẹ nhàng cắn một miếng nhỏ, hương vị kia so với nàng tưởng tượng còn ngon hơn, quả thực đây là thứ ngon nhất đời này nàng được ăn. Nàng ăn từng miếng nhỏ, ước chừng tới một nén nhang thời gian mới ăn xong nửa khối điểm tâm này, sau đó để nguyên đồ nằm ở trên giường, cười tủm tỉm đi ngủ.

Mà hôm nay, sau chín năm, Hoa Thanh Vũ lại nhìn thấy cả một đĩa đầy thủy tinh phù dung cao!

“Tất cả đều cho ta sao?” Hoa Thanh Vũ hai mắt đẫm lệ hỏi.

Mạnh Hoài Cẩn kỳ quái nhìn Hoa Thanh Vũ, không phải là một mâm điểm tâm thôi sao, liền cảm động như vậy?

Hắn gật gật đầu nói: “Nếu cô ăn được, thì có thể ăn hết.”

Hoa Thanh Vũ dùng vẻ mặt cảm kích nhìn Mạnh Hoài Cẩn, sau đó run run tay cầm một khối điểm tâm lên, thật cẩn thận bỏ vào miệng. Mạnh Hoài Cẩn ở một bên thấy nàng bày ra cái dạng này cũng không khỏi lo lắng đề phòng nhìn nàng.

Chính là hương vị này!

Chín năm trước nàng ăn nửa khối điểm tâm kia cũng chính là hương vị này, mà hiện tại nàng thế nhưng có thể lại lần nữa ăn một miếng to! Hoa Thanh Vũ hai cái liền đem phù dung cao nhét vào miệng mình, miệng còn chưa nhai xong liền duỗi cánh tay cầm cái thứ hai.

Nhìn Hoa Thanh Vũ liên tục bỏ từng cái một từng vào miệng, ăn không biết no, Mạnh Hoài Cẩn cũng cảm thấy có chút đói bụng. Hắn vươn tay cầm một cái nếm thử, không biết vì sao rõ ràng cũng là hương vị đó nhưng lại cảm thấy ăn ngon hơn ngày xưa.

Mạnh Hoài Cẩn thấy bộ dạng Hoa Thanh Vũ ăn như lang thôn hổ yết không khỏi cười nói: “Cô nếu thích thì ta kêu người mang thêm, không cần ăn nhanh như vậy ……”

Nghe vậy Hoa Thanh Vũ hoàn toàn ngây ngẩn cả người, nàng ngốc lăng lăng cầm lấy phù dung cao, dùng một loại ánh mắt không thể tin nhìn Mạnh Hoài Cẩn, sau đó oa một tiếng khóc rống lên.

Biến đổi này khiến Mạnh Hoài Cẩn chân tay luống cuống, trong lúc nhất thời cũng không biết làm như thế nào cho phải .

“Cô…… cô thế nào lại khóc rồi!”

Bất quá là đĩa điểm tâm mà thôi, chính mình cứu mạng nàng cũng không thấy nàng cảm tạ mình, hiện tại thế nhưng vì thủy tinh phù dung cao liền khóc thành như vậy? Nha đầu kia thích ăn như vậy sao!

Mạnh Hoài Cẩn không biết đối phó với nữ nhân rơi lệ như thế nào, luống cuống tay chân nhìn Hoa Thanh Vũ. Thấy vẻ mặt Mạnh Hoài Cẩn kích động, Hoa Thanh Vũ lại bỗng nhiên nở nụ cười, hít hít mũi nói: “Cám ơn, đại tướng quân! Huynh đối với ta thật tốt!”

Mạnh Hoài Cẩn có chút sửng sốt, chỉ như vậy liền bảo tốt? Thật đúng là dễ dàng thỏa mãn……

Hoa Thanh Vũ cám ơn xong hai mắt đều híp thành hình nguyệt nha, cúi đầu ăn từng ngụm từng ngụm ngon lành, hoàn toàn bỏ qua hắn, mà cũng không biết vì cái gì, Mạnh Hoài Cẩn cũng không cảm thấy tức giận, ngược lại cảm thấy như vậy rất tốt .

“Đúng rồi, cô vừa mới gọi ta là gì?” Mạnh Hoài Cẩn hỏi.

“Ại ướng uân a……”* Hoa Thanh Vũ miệng đầy điểm tâm trả lời không rõ.

(*): Đại tướng quân

“Vẫn là đừng gọi ta như vậy, lại làm cho ta nghĩ đến con lừa của cô……”

“Vậy gọi huynh là gì?”

Mạnh Hoài Cẩn nghĩ nghĩ, vô cùng nghiêm túc nói: “Cô gọi ta là Mạnh đại công tử anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm là được!”

Hoa Thanh Vũ ngơ ngác nhìn Mạnh Hoài Cẩn nghĩ, người có bộ dạng đẹp mắt quả nhiên vẫn là rất đáng ghét……

Ăn xong điểm tâm, Hoa Thanh Vũ thõa mãn vỗ vỗ cái bụng căng tròn no nê của mình, sau đó ngượng ngùng cười cười với Mạnh Hoài Cẩn ngồi ở một bên đang trợn mắt há hốc mồm mà nói: “Thực xin lỗi, ăn hết năm đĩa……”

“Không…… Không sao” Mạnh Hoài Cẩn cười gượng nói: “Bất quá Hoa cô nương đích xác là tiểu thư khuê các ăn nhiều nhất mà tại hạ gặp qua.”

Hoa Thanh Vũ ngượng ngùng cúi đầu nói: “Cám ơn Mạnh đại công tử anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm khen tặng, ta cũng không có am hiểu cái gì khác ……”

Mạnh Hoài Cẩn nghẹn họng — cô nương…… Ta không có khen cô!

“Còn có, cám ơn huynh đã cứu ta, ta hiện tại lập tức rời đi, không dám quấy rầy nữa !”

“Ai cho phép cô đi!” Mạnh Hoài Cẩn bật thốt ra.

Hắn còn muốn giữ Hoa Thanh Vũ để đối phó với Hình Nhạn Lai nha!

“Chuyện ta cứu cô một mạng chưa nhắc tới, cô ngẫm lại mà xem, hôm nay xem bệnh cho cô là Thái y, trước đó cô ngủ là trên giường bổn đại gia mà cô nương toàn kinh thành tha thiết ước mơ, còn ăn năm đĩa thủy tinh phù dung cao ngự ban, những thứ này cô còn chưa trả, lại mơ tưởng trực tiếp chuồn đi sao?”

“Thời điểm ta vừa mới ăn ngươi như thế nào không nói cho ta biết chuyện quan trọng như vậy!”

“Hiện tại không phải nói cho cô biết rồi sao!”  Vừa nói Mạnh Hoài Cẩn vừa đứng lên: “Cô trước nghỉ ngơi đi, hết bệnh rồi ở ngay tại quý phủ của ta làm nha hoàn cũng tốt lắm, chờ trả xong nợ thì ta sẽ thả cô đi.”

Mạnh Hoài Cẩn vẻ mặt vừa lòng rời đi, nghĩ ngày mai sau khi bãi triều nên thu thập Hình Nhạn Lai như thế nào! Xem hắn về sau thấy con lừa còn dám chê cười mình không, xem hắn về sau còn dám nói đại tướng quân là con lừa nữa không!

Advertisements

4 thoughts on “Hoa gia hi su_Chap 4

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s