Nam than phong ben_Chap 42

Chương 42: Vận đào hoa

Edit-Beta: Hiểu Dương – Hye Mi
Nguồn: BBTT – HMSH

Tô Song Song đau khổ cười khan, còn kém vò đầu bứt tai, đột nhiên cảm giác được cái ôm của Âu Dương Minh chợt cứng lại, nên ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Lúc Tô Song Song nhìn thấy Tần Mặc, trong nháy mắt giật mình sững sờ, lập tức muốn cười với Tần Mặc, chỉ tiếc vừa động, toàn thân chỗ nào cũng đau.

Cô vừa nhếch miệng, còn chưa nói một câu, Âu Dương Minh đã ôm cô đi qua người Tần Mặc hướng về phía thang máy.

Động tĩnh trong phòng giải khát quá lớn, công nhân viên chức bốn phía đều quay quanh lại đây, lại thấy hai người đẹp trai ở đây giương cung bạt kiếm, xem ra là vì nhân viên mới tới, mà các cô nhân viên nữ thích xem náo nhiệt thì hẳn sẽ không bỏ qua cơ hội bát quái lần này rồi.

truyện của hai nhà b.b.t.t và h.m.s.h

Âu Dương Minh nổi danh tính tình tốt, mà Tần Mặc trong mắt các cô chỉ là nhân viên bình thường, cho nên các cô mang tâm trạng “ núi không có hổ, con khỉ liền xưng vương”* ở đây vui vẻ xem náo nhiệt.

(*): Kiểu như là không có ai áp chế thì mình mặc nhiên thích làm ji thì làm ấy #mi

Tô Song Song thật không nghĩ tới Tần Mặc sẽ đến, lúc Âu Dương Minh ôm cô đi ngang qua Tần Mặc, cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Cám ơn!”

Âu Dương Minh biết Tô Song Song nói với Tần Mặc, nhưng vẫn như cũ cúi đầu nhìn cô, Tô Song Song cảm nhận được ánh mắt của Âu Dương Minh, đột nhiên nhớ tới, hình như cô cũng chưa có cảm ơn Âu Dương Minh.

Cô vội vàng thu hồi tầm mắt đặt trên người Tần Mặc, ngẩng đầu nhìn Âu Dương Minh chân thành cười, khàn khàn nhếch miệng nói: “Thật sự cám ơn anh, hôm nay đúng là ngã chết tôi!”

Nhân viên bốn phía vây quanh xem náo nhiệt thấy Âu Dương Minh ôm Tô Song Song đến thang máy bên cạnh, còn Tần Mặc thì vẫn đứng yên tại chỗ như cũ không có động tác nào khác, có người cảm thấy thất vọng, cũng có người cảm thấy đắc ý.hye

Ở phòng ăn bọn họ đều cho rằng Tô Song Song đã có Tần Mặc là bạn trai thuộc hạng đại soái ca, bây giờ lại thấy Tô Song Song quyến rũ Âu Dương Minh, trong mắt cũng không tránh khỏi khinh thường.mi

“Đinh!” Tiếng thang máy mở cửa, Âu Dương Minh ôm Tô Song Song đi vào, trong nháy mắt một thân ảnh màu đen rất nhanh chạy tới, ngón tay thon dài trực tiếp chặn cửa thang máy.

Tô Song Song nghe từng tiếng kinh hô, híp mắt nhìn về phía cửa thang máy, cửa thang máy chậm rãi mở ra, Tô Song Song liền thấy Tần Mặc đứng ở cửa.

Hắn nghiêng người làm cho cô không thấy rõ vẻ mặt của hắn, chỉ là một thân hơi thở lạnh như băng cho thấy tâm tình hắn bây giờ không tốt lắm.

Đáng tiếc toàn thân Tô Song Song quả thật rất đau, căn bản không có tâm tư quan tâm Tần Mặc có mất hứng hay không, cô vươn cánh tay nhỏ bé kéo vạt áo Âu Dương Minh, rầm rì nói: “Âu Dương phó tổng, phiền anh đưa tôi đến bệnh viện… Đau…”

Tô Song Song không biết có phải não mình chấn động hay không, đầu óc choáng váng hô, cuối cùng lại trở thành một tiếng rầm rì, thanh âm rất nhẹ, người ngoài nghe vào thì giống như đang làm nũng vậy.

Nhưng Tô Song Song chính mình rõ ràng, cô không phải cố ý, thật sự là liên quan đến tính mạng, cô có cảm giác nếu không đưa cô đến bệnh viện, cô sẽ thật sự ngất đi ngay.

Nhưng giờ khắc này, Tần Mặc đột nhiên đi tới, trực tiếp vươn tay đoạt lấy Tô Song Song trong lòng Âu Dương Minh, tốc độ rất nhanh, hai tay cũng rất vững vàng.

Tô Song Song cùng Âu Dương Minh cũng không kịp phản ứng, cô phải dựa vào trong lòng Tần Mặc.

Bên ngoài thang máy liên tục vang lên tiếng hít khí, hiển nhiên các nhân viên nữ bị bộ dạng anh tuấn bá đạo này của Tần Mặc làm kinh ngã.

Âu Dương Minh lòng dạ rất sâu, hắn nhìn Tần Mặc, nhíu mày trong mắt lập tức giãn ra, hắn nhìn thoáng qua Tô Song Song trong lòng Tần Mặc, mở miệng hỏi: “Song Song, anh ta là gì của cô?”

Tô Song Song mơ mơ màng màng, căn bản không nghe thấy Âu Dương Minh hỏi gì, chỉ rầm rì một tiếng: “Đến bệnh viện, chị đây muốn chết…”

Tô Song Song rầm rì chưa hết câu đã ngất đi.

Truyện của nhà bbtt – hmsh, ăn cắp làm cờ hó

Tần Mặc cảm nhận được thân thể Tô Song Song trong lòng hắn mềm nhũn, biết không thể chậm trễ nữa, lạnh lùng liếc Âu Dương Minh một cái, ngữ khí lạnh như băng nói một câu: “Cô ấy là người phụ nữ của tôi.”

#Mi: chu choa, tỏ tình kìa =]]]]]]

Ngữ khí bá đạo, bộ dạng đẹp trai hơn cả hành vi nhất thời mê đảo toàn bộ nhân viên nữ bên ngoài thang máy.

Nương theo tiếng kinh hô bên ngoài, cửa thang máy đóng lại, Âu Dương Minh không có chút kinh ngạc, trong nháy mắt lúc cửa thang máy đóng, nhìn lướt qua Tần Mặc, nói: “Theo tôi thấy, Song Song hẳn là không nghĩ như vậy.”

Những lời này mặc dù mập mờ, nhưng lại làm cho Tần Mặc cảm nhận được uy hiếp, lần đầu tiên hắn giương mắt nhìn thẳng người đàn ông trước mặt mình này, đôi mắt hoa đào lạnh đến nỗi có thể đông chết người. t.quyen

Hắn cảm giác được người đàn ông này là một người nham hiểm, tâm tư sâu không lường được! Tuy nhiên đối với hắn thì điều đó cũng không có nửa phần quan hệ.

Tần Mặc không nói gì thêm, hắn căn bản không cảm thấy lời nói của Âu Dương Minh có ý nghĩa gì. Tần Mặc cúi đầu nhìn Tô Song Song chật vật không chịu nổi trong lòng, lo lắng thật sâu trong ánh mắt chợt lóe lên rồi biến mất.

Thang máy nối thẳng tới bãi đỗ xe dưới tầng hầm, cửa thang máy mở ra, Tần Mặc ôm Tô Song Song đi đến xe hắn.

Hắn cẩn thận đặt Tô Song Song ở ghế phụ, hắn vừa ngồi lên xe, thì ngay sau đó cửa xe lại bị mở ra lần nữa, còn Âu Dương Minh thì lại điềm nhiên ngồi vào.

Tần Mặc xuyên qua kính chiếu hậu lạnh lùng liếc mắt Âu Dương Minh một cái, không mở miệng, nhưng ý tứ đuổi người rất rõ ràng.

Âu Dương Minh vẫn như cũ không thèm để ý bộ dạng Tần Mặc có bao nhiêu ác liệt, cười với hắn, lời nói không có chút khách khí: “Anh là ai không quan trọng, chỉ cần Song Song không công nhận, tôi vẫn có cơ hội.”

Tần Mặc nghe xong, mặc dù vẫn là khuôn mặt co quắp tê liệt cũng toát ra vẻ nổi giận, chỉ là khóe mắt hắn nhìn lướt qua Tô Song Song đang mất ý thức, không có thời gian cùng Âu Dương Minh dây dưa, trực tiếp lái xe tới bệnh viện.

———–BBTT- HMSH————–

Tô Song Song thật ra không có gì đáng ngại, tuy nhiên thương thế cũng không nhẹ, não chấn động nhỏ, xương chân nứt ra, giờ phút này nằm trên giường bệnh, mới tỉnh lại mà bắt đầu đau đớn rên rỉ.

Tần Mặc mặt không thay đổi ngồi ở một bên nghe Tô Song Song rên rỉ, không nói một lời, Âu Dương Minh cũng không rời đi, cũng đứng ở một bên, bộ dạng quan tâm.

So sánh hai người một phen, có vẻ khuôn mặt co quắp của Tần Mặc càng thêm co quắp, Tô Song Song chép chép miệng,  nhìn cái chân bị bó bột của mình, mơ hồ gãi đầu, theo tiềm thức nhìn về phía Tần Mặc.

“Công việc của tôi làm sao bây giờ? Chân của tôi bị thương, tay không có việc gì, đầu cũng… không có vấn đề gì lớn, đừng đuổi việc tôi.”

Tô Song Song vừa nghĩ tới chính mình phải chia tay với “Thục Tiên Truyền”, mặt cũng nhăn thành cái bánh bao, Tần Mặc nghe tiếng nhìn về phía Tô Song Song, lắc lắc đầu.

Tâm Tô Song Song nhất thời đè ở cổ họng, hơi có vẻ tuyệt vọng nằm lại, ai oán than thở nói: “Anh – tiểu cầm thú, không có nghĩa khí…”

Tần Mặc vừa nghe liền nhíu mày, nhìn thấy Tô Song Song than thở, nhất thời cảm thấy có chút đau đầu.

Hắn không nhịn được suy nghĩ: Nhìn thì có vẻ hắn và Tô Song Song cũng chỉ hơn kém nhau vài tuổi, tại sao lại có sự khác biệt nghiêm trọng như vậy, mỗi lần hắn phải nói trắng ra thì cô mới có thể hiểu được?.

“Chờ em.” Hoàn cảnh cuộc sống cùng thân phận đã làm cho Tần Mặc từ nhỏ đã không thích nói chuyện, cho nên nhả ra hai chữ đã xem như là đối đãi đặc biệt với Tô Song Song rồi.

Tô Song Song vừa nghe thấy, mãnh liệt đứng dậy, nháy nháy hai mắt, không biết hôm nay có đụng phải đầu hay không, cô không rõ ràng những lời Tần Mặc nói, tiềm thức hỏi lại một câu: “Cái gì?”

Chút kiên nhẫn của Tần Mặc dường như đều không có, nhưng hắn nhìn cái chân của Tô Song Song thì đành nhân nhượng cô, lại nói rõ một câu: “Kết cục chờ em khỏe, chúng ta cùng làm.”

chúng tôi ăn cắp truyện của nhà hyemi và b.b.t.t

Tô Song Song nhìn khuôn mặt co quắp của Tần Mặc, trái xem một chút phải xem một ít, giờ phút này nghe Tần Mặc nói, quả thật cô cảm thấy Tần Mặc trước mặt đã bị đánh tráo.

Nội tâm cô không khỏi kinh ngạc: tiểu cầm thú này hôm nay có phải uống nhầm thuốc hay không lại có thể nói ra lời nói động lòng người như vậy, làm cô cảm động đến kém chút lệ nóng doanh tròng.

“Ừ…” Tô Song Song rêu lên một tiếng đau đớn, đột nhiên không biết nên nói với Tần Mặc cái gì, nếu nói cảm ơn với hắn, lại cảm thấy không phù hợp với hình thức ở chung của bọn họ lúc đó.hye

“Song Song, anh ta là cấp trên của cô?” Âu Dương Minh vẫn đứng một bên làm phong cảnh bỗng dưng mở miệng, lúc này Tô Song Song cũng phát hiện Âu Dương Minh cũng tới, cô lại từ đầu tới đuôi không phát hiện ra hắn, nhất thời có vẻ mặt xin lỗi.

Cô theo tiềm thức đưa tay vuốt vuốt tóc, vừa mới mơ mơ màng màng thấy trong phòng không có ai, cô vội vàng nói: “Xin lỗi, Âu Dương phó tổng, đầu tôi thật sự là mơ mơ màng màng, không có nhìn thấy ngài.”

“Không có gì, chỉ cần cô không có việc gì là tốt rồi, nhưng tôi nói cô có thể gọi tôi là Âu Dương Minh, cô còn gọi như vậy, tôi sẽ giận đấy.”

Trên mặt Âu Dương Minh mang theo ý cười ôn hòa, tính tình tốt giống như trên đời này căn bản không có thứ gì có thể làm cho hắn nổi giận.mi

Đối mặt với Âu Dương Minh như vậy, Tô Song Song cảm thấy càng thêm áy náy, cô sao lại có thể bởi vì hắn tốt tính mà lần lượt quên hắn, làm ra chuyện không lịch sự như vậy.

“Âu Dương Minh, xin lỗi…” Tô Song Song chân thành nói, sau đó ngẩng đầu nhìn hắn, mỉm cười: “Còn có, cảm ơn ngài!”

Tần Mặc yên tĩnh ngồi trên ghế, nhìn Tô Song Song cùng Âu Dương Minh mắt đi mày lại ở chỗ này, sắc mặt tựa hồ so với vừa rồi càng thêm lạnh.

chúng tôi ăn cắp truyện của nhà hyemi và b.b.t.t

“Khụ khụ.”

Hắn nhẹ nhàng ho khan một chút, Tô Song Song lập tức phản xạ có điều kiện bình thường quay đầu nhìn về phía Tần Mặc, nháy nháy hai mắt, mới phát hiện, vạt áo trước của Tần Mặc ướt sũng một mảnh.

“Trận cảm mạo trước của anh còn chưa khỏi hẳn, đứng để bị tái phát nữa!” Tô Song Song thật sự sợ Tần Mặc cảm mạo rồi lại nóng sốt lên.

Nếu hắn tái phát, chính cô sẽ bị liên lụy, đến lúc đó cô phải đem hắn lên làm lão gia tử mà làm trâu làm ngựa hầu hạ, Tô Song Song thật sự rất sợ a! Cho nên vẻ ân cần liền tràn đầy trên mặt.

Tần Mặc vừa thấy thì ngẩng đầu lạnh lùng nhìn thoáng qua Âu Dương Minh, ánh mắt này như thế nào cũng thấy lộ ra một ít khoe khoang, đến hiện tại hắn cũng không có ý thức được, hắn vốn dĩ là một Boss lạnh lùng không ngờ lại có một ngày luân lạc tới mức làm ra cái hành động ngây thơ như vậy. Truyện của nhà bbtt – hmsh, ăn cắp làm cờ hó

Âu Dương Minh nhìn thoáng qua Tần Mặc, một chút cũng không thèm để ý cái loại khiêu khích của hắn, vẫn như trước dùng ánh mắt ân cần nhìn Tô Song Song.

Hắn ôn nhu mở miệng: “Song Song, muốn ăn cái gì không? Hay ăn một chút cháo nhé? Tôi biết có một cửa hàng cháo ngon lắm, rất thích hợp với tình trạng của cô.”

Hình tượng mẫu bạn trai tốt hiếm có đáp ứng đúng 24 tiêu chuẩn* này làm cho Tô Song Song có chút điểm thụ sủng nhược kinh, cô nháy nháy hai mắt, không rõ lý do nhìn Âu Dương minh, chẳng lẽ hôm nay cô té đụng phải cái gì? Hiện tại bắt đầu có số đào hoa sao?

(*) Nguyên văn cv để vậy, Mi cũng ko bik là có gì trong số đó nữa. =]]]]

Advertisements

2 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 42

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s