Nam than phong ben_Chap 43

Chương 43:  Thẩm vấn bạn thân.

Cv: Khuê mật đích thẩm hạch ( Khuê mật = bạn thân cùng giới)

Edit: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi ‘s sweet home – Bảo bình thiên thủy

Bất quá Tô Song Song vẫn tự biết rõ, đó chẳng qua chỉ là suy nghĩ thoáng qua của cô mà thôi, mặc dù cô bình thường có chút tùy tiện, nhưng là vấn đề trên nguyên tắc thì vẫn rất có chừng mực.

Cô cảm ơn nhìn Âu Dương Minh, sau đó quả quyết định làm theo tín niệm “vô công bất thụ lộc” , uyển chuyển cự tuyệt : “ Cám ơn ngài, một lát nữa bạn của tôi sẽ mang thức ăn tới, tôi không thể gây thêm phiền phức cho ngài được. ”

Lúc Tô Song Song nói chuyện, Tần Mặc mặc dù không ngẩng đầu, nhưng khóe mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Tô Song Song, thấy cô từ chối sự thân cận ân cần của Âu Dương Minh, khóe miệng vốn dĩ mím chặt liền khẽ nhếch lên. 

Tô Song Song cầm lấy điện thoại di động đặt ở đầu giường, vừa thấy tắt máy, liền vội vàng mở máy; điện thoại vừa khởi động liền có một cú điện thoại gọi tới, Tô Song Song còn chưa kịp xem là ai, theo bản năng đã nhấn nút trả lời.

Điện thoại vừa nối máy, Tô Song Song chưa cần nhìn cũng biết là người nào, bởi vì một tiếng rống này của Tô Mộ thật sự là hùng dũng oai vệ khí thế bừng bừng, không người nào có thể bắt chước được. bbtt

“Em gái cô! Tô Song Song, cô chết ở nơi nào hả?! ” Sau một tiếng Hà Đông sư tử hống, thanh âm của Tô Mộ đột nhiên trở nên có chút vô lực, đầu điện thoại bên kia truyền tới một tiếng hít mũi, ngay sau đó thanh âm của Tô Mộ liền thay đổi thành vẻ buồn buồn , “ Sống thì kêu chít một tiếng! ”

“ Chít! ”*

CV: 吱 = chi, Tiếng kêu của con vật nhỏ hoặc tiếng nhỏ mà sắc nhọn. Ví dụ: “tiểu tùng thử tại thụ thượng chi chi đích khiếu” 小松鼠在樹上吱吱的叫  con sóc trên cây kêu chít chít. #mi, nguồn : hvdic.thivien.net

Tô Song Song đoán chừng đầu là thật bị đụng hỏng rồi, cho nên bây giờ mới không suy nghĩ gì mà làm theo. (>﹏<)

Cô trả lời xong, Tô Mộ đầu bên kia sửng sốt một chút, thấy Tô Song Song thật không có chuyện gì liền bắt đầu điên cuồng oanh tạc tới mức Tô Song Song phải trực tiếp đem điện thoại giơ cao, cách xa lỗ tai đáng thương của mình cùng cái đầu bị té tới ngốc của mình.

“Tô Song Song, cô có bị cụt tay hay cụt chân gì không? Ở trong công ty có tin đồn là cô bị khiêng ra, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi! ”

Tô Song Song để Tô Mộ an tĩnh lại mới vừa xoa lỗ tai đáng thương xoa của mình, vừa nhỏ giọng nói : “ Không có chuyện gì, chỉ là não có chút chấn động cộng thêm xương bị liệt thôi. ”

Cô nói xong thì suy nghĩ một chút, sợ hù sợ Tô Mộ, hết sức hào khí bổ sung một câu : “ Chuyện nhỏ thôi! ”

“ Nhỏ em gái cô! Cô vốn đã đần, giờ lại bị chấn động còn không phải sẽ ngu hơn sao! Nói! Là đứa tiểu nhân nào làm! Xem tôi có chỉnh chết ả ta không! ”

Tô Mộ vừa nghe, liền tức giận sôi trào hận không có chỗ phát tiết, thế nhưng thật ra, trong nội tâm cô rất tự trách, cô nếu có dặn dò Tô Song Song một câu cẩn thận thì tốt rồi, như vậy Song Song cũng không bị thương nghiêm trọng như thế. hyemi

Đầu Tô Song Song mặc dù có chút choáng, nhưng cũng có thể nghe ra Tô Mộ rất quan tâm tới cô, lòng cô nhất thời cũng vì sự ôn nhu này liền trở nên ấm áp như được bao bọc trong một vòng tay vậy.

Cô nhất thời cảm thấy lỗ mũi ê ẩm, đôi mắt cũng bắt đầu phiếm hồng, cô bây giờ trừ Tứ gia thì được coi như là một người cô đơn, người có thể quan tâm cô như vậy cũng chỉ có Tô Mộ thôi.

Cô mở miệng mang theo giọng mũi nói: “ Tôi không có chuyện gì lớn cả, Tô Tô, hiện tôi đang ở bệnh viện xx phòng 520, cô tới thăm tôi một chút đi! Đừng quên mang ít thức ăn nhé, I love you! ”

Tô Mộ vừa nghe Tô Song Song còn không quên ăn, cũng biết cô khẳng định không có chuyện gì lớn, rốt cục “ phốc xuy ” cười một tiếng.

Cô giả vờ khinh bỉ nói : “ Chắc cũng chỉ có thời điểm đói bụng ngươi mới nghĩ đến tỷ đi, được rồi, ở đó chờ tỷ, tỷ sẽ mang tới một đống thứ ngươi không thể ăn rồi ở đó ăn thật ngon, sẽ để cho ngươi nhàn rỗi ngồi nhìn, tham chết ngươi!”

(*) Mấy đoạn đùa vui thì Mi để 2 người xưng hô theo kiểu này nhé. Nếu ai ko thích cứ bình luận thoải mái, lần sau Mi sẽ sửa lại :3

Tô Song Song cúp điện thoại xong mới nhớ tới trong phòng còn có hai vị đại nam nhân ở đây, cô nhìn hai bên một chút, coi như cô bây giờ có đầu choáng mắt hoa thì cũng có thể cảm giác được giữa hai người đàn ông này có một bầu không khí quỷ dị.

Tô Song Song bị truyền nước nên miệng mất cả vị giác, suy nghĩ một chút, rất uyển chuyển bắt đầu đuổi khách .

“Cái đó …… tôi nghĩ là muốn ngủ một chút, nếu không hai vị đi về trước thay đổi quần áo? Hoặc là cùng nhau đi ăn một bữa cơm? Chờ tôi khỏe lại nhất định sẽ hậu tạ các vị thật tốt với! ”

Chuyện ăn cơm này, Tô Song Song thật ra là hỏi Tần Mặc, cô không biết Tần Mặc rốt cuộc suy nghĩ như thế nào, cho nên cũng không dám tùy ý vạch trần thân phận của hắn.

Nhưng theo Tô Song Song thấy, Tần Mặc là Boss của công ty, mà Âu Dương Minh chính là Phó tổng có tiền đồ tốt nhất của một chi nhánh Tần thị.

Bọn họ sớm muộn gì cũng phải “ thẳng thắn gặp nhau ”, hiện tại ở phòng bệnh của cô gặp nhau, Tần Mặc làm Boss, cùng cấp dưới đắc lực của mình đi ăn một bữa cơm hẳn coi như là lễ phép đi!

Chỉ tiếc Tô Song Song đã quên, đối với Tần Mặc mà nói, cho tới bây giờ hắn không làm chuyện dư thừa, loại chuyện lôi kéo cấp dưới này, hắn thấy căn bản là lãng phí thời gian, lãng phí sinh mạng. hyemi

Tần Mặc vừa nghe Tô Song Song ngay cả hắn cũng muốn đuổi ra khỏi phòng bệnh , hàng chân mày vừa mới giản ra lại bắt đầu nhíu lại trong nháy mắt.

Khóe mắt Tô Song Song đảo qua, vừa thấy Tần Mặc thay đổi sắc mặt, nhất thời biết mình nói sai, Boss người ta căn bản là không có ý này đi.

Truyện của nhà hmsh và bbtt, ai copy ko xin phép làm cờ hó

Cô vội vàng ha ha cười khan một tiếng, nhìn về phía Tần Mặc, đổi lời nói: “ Nếu không ngài lưu lại nơi này giúp tôi để ý một chút? ”

Bây giờ Tần Mặc chính là người nắm giữ tới bảy tấc cuộc sống của Tô Song Song, là đại gia lớn nhất ở nơi này của Tô Song Song, cô dĩ nhiên không dám để cho hắn mất hứng nha.

Quả thật Tần Mặc vừa nghe Tô Song Song giữ lại hắn, trên mặt tuy không có biểu hiện gì, nhưng trong lòng thật ra lại vô cùng cao hứng, lại nói bất kể Tô Song Song nói hay là không nói, Tần Boss người ta cũng căn bản không có ý tứ muốn rời đi.

Tô Song Song quay đầu nhìn về phía Âu Dương Minh, trong mắt lộ ra một chút áy náy, cô bây giờ coi như đã hiểu rõ, Tần Mặc cùng Âu Dương Minh là không thể cùng ở một chỗ.

Âu Dương Minh hướng Tô Song Song gật đầu cười một cái, một bộ dạng quan tâm, thanh âm phát ra cũng nhu hòa như gió xuân dịu dàng:

“Vậy tôi về trước, Song Song phải tự chăm sóc bản thân, có gì cần thì phải gọi điện ngay cho tôi. ”

Hắn nói xong lại quay đầu nhìn về phía Tần Mặc vẫn luôn trầm mặc im lặng, căn bản không có ý tứ muốn gặp lại hắn, dặn dò: “ Làm phiền ngài chiếu cố Song Song. ”

Âu Dương Minh nói xong trực tiếp rời đi, nhưng những lời lưu lại này lại có lực sát thương rất lớn, trực tiếp khiến Tần Mặc đen nửa khuôn mặt.

Dáng vẻ cứ như là thân nhân này của hắn khiến Tần Mặc hiểu rõ, đó chính là một lời  tuyên chiến im lặng! Bất quá Tần Boss cũng không phải một bạo quân, cho dù bị người khác khích bác một câu cũng không đánh mất kiên nhẫn mà nổi giận.

Hắn cúi đầu, trầm mặc im lặng, âm thầm đánh giá Âu Dương Minh.

Tần Mặc không nói lời nào, Tô Song Song cũng không lên tiếng. Sau khi Âu Dương Minh đi, áp lực trong phòng trong nháy mắt khôi phục lại bình thường, Tô Song Song tựa vào trên gối đầu mềm mại, mơ màng thiếp đi .

“ Cộc Cộc! ”

Bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng gõ cửa, Tô Song Song lập tức mở mắt, mặt tràn đầy mong đợi nhìn cửa, bị giày vò cả nửa ngày, bụng của cô thật ra đã sớm đã đói tới cồn cào rồi.

“ Vào. ”

Tần Mặc lãnh đạm khạc ra một chữ, cửa vừa mở ra, một cổ mùi thơm liền nhẹ nhàng bay vào. Vốn dĩ Tô Song Song vì đang truyền nước biển mà miệng không có mùi vị gì, vừa ngửi thấy mùi thơm này lập tức nước miếng trong miệng cơ hồ muốn chảy ồ ạt ra ngoài.

Chẳng qua khi cô thấy người tiến vào không phải là Tô Mộ mà là một tiểu đệ đưa thức ăn, có chút mất hứng, nhưng khi cô nhìn thấy dòng chữ in trên hộp, hai mắt tức thì trừng thật to, nước miếng mới vừa nuốt xuống lại dâng lên.

Không biết tại sao Tô Song Song cảm thấy ăn đồ của Âu Dương Minh thì có cảm giác “vô công bất thụ lộc”, nhưng là đổi lại nếu ăn đồ của Tần Mặc, cô lại cảm thấy “ăn chùa thì ngu sao mà không ăn”, trong lòng căn bản không có chút cảm giác gì là không thoải mái.

Lúc này trong lòng Tô Song Song đang thầm gầm thét: Đây thực sự là bữa ăn gia đình hoàng gia mà, nhà hàng kia cũng có thể được coi là một nơi vô cùng xa xỉ, thậm chí một chén cháo cũng bán tới 888 nhân dân tệ, bất quá mùi vị trong truyền thuyết này quả thật rất ngon nha.

Mặc dù giờ phút này Tô Song Song trong lòng đã vui sướng tới gào thét, nhưng trên mặt vẫn duy trì vẻ dè dặt, cô than nhẹ một tiếng, làm bộ do dự: “Boss, cái này hình như không tốt lắm? ”

Tiểu đệ giao hàng vô cùng chuyên nghiệp, tuy trầm mặc không nói, nhưng trên mặt luôn mang theo nụ cười, nhanh chóng đem cháo trắng cùng chút thức ăn trong hộp bày ra, sắp xếp vô cùng đẹp mắt.

Tần Mặc nghe thấy lời của Tô Song Song thì ngẩng đầu nhìn cô, sau đó lại quay đầu về phía tiểu đệ chuyển phát nhanh, hắn lập tức ngừng động tác lại, đứng ở một bên lẳng lặng chờ đợi.

Truyện của nhà hmsh và bbtt, ai copy ko xin phép làm cờ hó

Tô Song Song nhìn thức ăn mới bày ra được một nửa, chớp chớp hai mắt, không hiểu Tần Mặc muốn làm gì. Tần Mặc lúc này rất khó được lúc chủ động mở miệng: “ Nếu không thích vậy thì thôi. ”

“ Đừng! ” Tô Song Song lập tức nhào qua bưng chén cháo lên, bày ra một bộ dạng quyết tâm bảo vệ thức ăn, “ Phải ăn chứ! Boss ngài mời khách, tôi cầu còn không được, có cái gì không tốt! ”

Tần Mặc nhìn thấy cô như vậy khóe miệng khẽ nhếch lên, hạ cánh tay mới nâng lên lúc nãy, tiểu đệ chuyển phát nhanh kia lập tức nhanh chóng bắt đầu đem thức ăn còn lại bày ra.

Tiểu đệ chuyển phát nhanh kia vừa định công thành lui thân, cửa liền bị một cước thô lỗ từ bên ngoài đá văng ra, Tô Mộ trực tiếp vọt vào, người chưa tới nhưng tiếng đã tới trước : “ Song Song, nhìn xem chị mang món ngon gì …… tới! ”

Khi Tô Mộ nhìn thấy Tần Mặc ngồi ở trên ghế, trực tiếp ngây ngẩn cả người, nụ cười bỉ ổi trên mặt cũng cứng lại.hye

Cô vội vàng đứng thẳng, bày ra một bộ dạng thục nữ, sau đó hơi có vẻ thẹn thùng  liếc nhìn Tô Song Song, chẳng qua trong ánh mắt kia không hề có vẻ gì gọi là thẹn thùng cả.mi

Ánh mắt kia chính là cùng một loại với kiểu “muốn ăn thịt người”, ý tứ rõ ràng: Ngươi có soái ca ở cùng, thế nào không nói cho tỷ một tiếng, khiến tỷ mất hình tượng, tội đáng chết vạn lần!

Muỗng cháo trong tay Tô Song Song thật may là chưa đưa vào miệng, nếu không lúc này hẳn là tất cả đều bị phun ra ngoài, một hớp cháo tốn mất 88 nhân dân tệ, nếu là thật phun ra ngoài, thì đau lòng chết cô.

chúng tôi ăn cắp truyện của nhà hyemi và b.b.t.t

Cô thận trọng đem muỗng cháo bỏ lại trong chén, quay đầu liếc mắt nhìn Tần Mặc đang rất bình tĩnh, đột nhiên không biết nên giới thiệu thế nào.

Ai ngờ Tần Mặc lại tự mình đứng lên, hướng Tô Mộ gật đầu một cái coi như là chào hỏi : “ Tôi là hàng xóm của Song Song. ”

“ À …… À! ” Tô Mộ ý vị thâm trường đáp một tiếng, mặc dù cô cố gắng muốn giữ vững hình tượng thục nữ, nhưng vẻ bỉ ổi trong nụ cười của cô lại ngày càng lộ liễu, Tô Song Song nhìn mà dựng đứng cả tóc gáy.

Tô Mộ lại nhìn lướt qua bữa ăn phong phú trên bàn, vội vàng đem tô cháo hơi có vẻ nghèo nàn trong tay mình giấu đi, một bộ tôi cái gì cũng không mang, cô tốt nhất ăn tiếp tô cháo tình yêu kia đi.

“Cái đó …… tôi vừa nhớ ra, tôi còn phải cho con chó nhà tôi ăn cơm! ” Tô Mộ nói xong ác ý đùa giỡn đem tô cháo mới vừa giấu ở phía sau lấy ra quơ quơ.

Trong lúc Tô Song Song không kịp phản ứng mà xù lông liền chạy trước, trước khi đi còn không quên rống to : “Song Song, cô cùng người đàn ông này không tệ đâu! Cô cuối cùng cũng có chút ánh mắt nha! ”

Tô Song Song nhất thời bị lời nói không đầu không đuôi của Tô Mộ làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn lúc trắng lúc xanh, cô bất đắc dĩ dựa về phía sau, nhìn về phía Tần Mặc.

chúng tôi ăn cắp truyện của nhà hyemi và b.b.t.t

Cô vừa định giải thích một chút để cho hắn đừng hiểu lầm, tiết kiệm boss giận dữ, không thì cô liền máu chảy ngàn dặm, bất quá khi cô quay đầu nhìn lại, Boss người ta căn bản mà từ đầu tới cuối cũng không để ý.

Tô Song Song vốn định thở phào, nhưng là không biết tại sao, đối mặt với loại thái độ thờ ơ này của Tần Mặc, trong lòng cô ngược lại có chút hoảng hốt.

Bất quá sau một khắc, Tô Song Song liền đem cổ cảm giác không thoải mái này đè xuống, bưng lên bát cháo trước mặt bắt đầu húp, cô theo bản năng nghĩ rằng mình có thể là vì bị đói phát hoảng mới xuất hiện loại này cảm giác quỷ dị này.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 43

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s