Nam than phong ben_chap 44

Chương 44: Chúng ta đổi giường ngủ

Edit – Beta: Hiểu Dương – Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi ‘s sweet home

Lúc này tiểu đệ chuyển phát nhanh vẫn đứng phía sau cũng thức thời nhanh chóng ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người Tần Mặc và Tô Song Song, Tô Song Song cúi đầu rầu rĩ ăn cơm. đây là truyện được cập nhật tại nhà h.m.s.h và b.b.t.t

Tần Mặc dựa ra sau ghế, một tay để trên tay vịn, một tay chống cằm, híp mắt nhìn Tô Song Song ăn.

Kỳ thật Tần Mặc làm vậy cũng không có ý gì đặc biệt khác, trong phòng chỉ có hai người bọn họ, hắn không có chuyện gì làm, chỉ đơn giản nhìn Tô Song Song ăn.

Tô Song Song không biết có phải bởi vì hôm qua bị té mà đầu bị hư hay không, bị Tần Mặc nhìn cô cảm thấy toàn thân chỗ nào cũng không thoải mái. duong

Cô có một loại cảm giác, tầm mắt của Tần Mặc giống như tia X, muốn nhìn xuyên thấu mình.

Tô Song Song ăn xong muỗng cháo cuối cùng, rốt cục không nhìn được muốn hỏi Tần Mặc, chẳng lẽ lúc cô hôn mê đã làm cái chuyện đại nghịch bất đạo gì làm cho hắn canh cánh trong lòng, nên lúc này mới muốn trả thù?

“Cốc cốc cốc!”

Ba tiếng gõ cửa vang lên, khoảng cách giữa mỗi tiếng vừa vặn, có thể thấy được người bên ngoài là một người cẩn thận.

“Vào đi.”

Tần Mặc rốt cục không còn nhìn Tô Song Song nữa, thu tay lại, sau đó lại dựa ra phía sau, một ít khí chất lười biếng trong mắt nhanh chóng biến mất.

Đây là truyện của nhà hye mi và bảo bình thiên thủy

Cửa bị đẩy ra, một nữ bác sĩ mặc áo dài trắng vừa cúi đầu xem bệnh án vừa đi tới trước giường bệnh, cô ấy ngẩng đầu, Tô Song Song vừa thấy mặt liền có chút kinh ngạc.

Dĩ nhiên lại là bác sĩ riêng của Bạch Tiêu, Đông Phương Nhã?

Đông Phương Nhã vẻ mặt như không có gì đặc biệt, giật giật mũi, lại cúi đầu nhìn thoáng qua Tô Song Song vừa ăn cơm xong, ngữ khí lãnh đạm mở miệng, nhưng nội dung lại làm cho người khác kinh hoảng:

“Giúp bệnh nhân ăn cơm? Tần thiếu thật để tâm với cô hầu nhỏ.”

“…”

Tô Song Song xem như hiểu rõ lời vừa rồi của Đông Phương Nhã, cô ấy giống như một mỹ nhân lạnh lùng, nhưng vừa mở miệng lại biến thành lời nói ác độc, thật sự là không dám nói tiếp.

Tần Mặc không phản ứng gì, giống như đã quen với cách nói chuyện của Đông Phương Nhã, chỉ giương mắt nhìn Tô Song Song một cái, nói: “Không được để lại di chứng.”

Đông Phương Nhã vừa nghe xong thì hừ một tiếng, sau đó chỉ cái chân bị thương của Tô Song Song, ngữ khí có chút khinh thường mở miệng, thật giống như căn bệnh nhỏ của Tô Song Song có thể mang lại cái hậu quả gì lớn vậy.

“Vết thương nhỏ ấy không cần phải nằm viện, cẩn thận một chút, qua vài ngày là tốt rồi, cô ấy ngất vì thể chất quá yếu.”

“…”

Tô Song Song chép chép miệng, tâm lý lại nhẹ nhàng thở ra, cô vẫn cho là mình không xử lý cẩn thận sẽ bị què luôn chứ, xem ra là không nghiêm trọng lắm.

“Có thể khiêng cô ấy trở về, ở chỗ này lãng phí giường bệnh.” Đông Phương Nhã nói xong cầm bệnh án trên bàn lên, liếc Tô Song Song một cái, ánh mắt trong trẻo và lạnh lùng chế nhạo một cái: “Cô hầu nhỏ, có thể bắt được Tần thiếu xấu tính như vậy, thật không tồi nha!”

“…”

Tô Song Song từ đầu tới đuôi, mãi cho đến khi Đông Phương Nhã ra ngoài, cũng còn đang ở trạng thái không nói gì, vì sao lúc nào cùng đem cô đùa với Tần Mặc.

Tô Song Song nghĩ giữa hai người bọn họ không chỉ có ân oán, còn thân phận, bối cảnh, học thức giáo dục chênh lệch, Tần tổng sẽ không chọn một danh môn thục nữ mà lại chọn cái người bình thường như mình chứ? Đùa à? (#mi: Không đùa đâu =]]]] )

Tô Song Song tự kỉ suy nghĩ một chút, mặc dù cô có chút nhan sắc, nhưng cũng không phải là quá đẹp, cô vẫn tự mình hiểu được, chút nhan sắc ấy của mình chỉ đủ lót đường cho các cô danh môn thục nữ xinh đẹp mà thôi.

Cho nên giờ phút này, Tô Song Song càng tin tưởng suy nghĩ của chính mình, Boss không có khả năng coi trọng cô, cô cùng Tần tổng có chiến hào sâu thẳm ngăn cản, hai người bọn họ không có khả năng.

Nhưng chỉ vài tháng sau, Tô Song Song mới ý thức được vấn đề quan trọng: có đôi khi tự mình hiểu lấy cũng là chuyện xấu.

Tô Song Song suy nghĩ một chút, không cần nằm viện cũng tốt, nếu không chút tiền vẽ truyện tranh ấy của cô chắc cũng chưa đủ trả tiền viện phí.

Nếu phải đi về, cô hiện tại chỉ có một chân, hành động bất tiện, Tô Song Song lấy điện thoại ra, dự định gọi Tô Mộ vô lương tâm giúp mình về nhà.

Đây là truyện của nhà hye mi và bảo bình thiên thủy

Tần Mặc vừa thấy hành động này, trực tiếp vươn tay chụp lấy tay cô, hỏi một câu: “Có chuyện gì?”

Tô Song Song hoàn toàn không có dự định muốn làm phiền Tần Mặc, dù sao cô cũng không dám sai sử Tần tổng, cho nên thản nhiên nói: “Gọi điện thoại cho Tô Mộ, bảo chị ấy giúp tôi về nhà.”

Cô nói xong liền muốn rút tay về, đột nhiên lại nhớ tới cái gì, còn nói thêm: “Cái đó, Tần tổng, tôi sẽ trả lại tiền viện phí cho anh, hôm nay thật sự cám ơn anh.”

Tô Song Song từ lúc biết Tần Mặc là người lãnh đạo trực tiếp của mình, trừ lúc giận dữ bên ngoài, cũng thức thời gọi là Tần tổng.

Mỗi lần Tần Mặc nghe cô gọi như vậy, sắc mặt hắn cũng không phải đặc biệt tốt gì, dù sao ngay từ đầu cô và Tần Mặc cũng không có lúc nào hòa nhã.

Tần Mặc trầm mặc không lên tiếng, nhưng lại đem điện thoại của Tô Song Song cầm lấy, Tô Song Song nhìn điện thoại di động của mình di chuyển một cái, sau đó rơi vào trong túi áo của Tần Mặc.

Tô Song Song nhất thời cảm thấy đau đầu, cô cau mày nhìn Tần Mặc, trí tưởng tượng bắt đầu vô hạn phát tán, kết quả làm chính mình bùng nổ.

Tô Song Song duỗi tay chỉ điện thoại di động của mình trong túi áo của Tần Mặc, nói: “Tôi nói rồi sẽ trả tiền viện phí lại cho anh! Anh không nên lấy cái gì của tôi làm thế chấp, đưa di động cho tôi.”

“…”

Tần Mặc từ lúc chào đời đến nay lần đầu tiên cảm giác được mình bị người khác đánh bại, mà người này lại là Tô Song Song, hắn mím mím bạc môi, trực tiếp đứng lên.

Tần Mặc vừa đứng lên, thân hình cao lớn hình thành một khoảng tối bao vây Tô Song Song, Tô Song Song lập tức ủ rũ.

Tuy nhiên Tô Song Song vẫn gắng gượng như cũ, cô thu hồi cánh tay chỉ vào túi áo trong của Tần Mặc, ngược lại ôm lấy đầu mình.

“Cái kia… Anh không được bắt nạt người bị thương, đây là vô nhân đạo, không có đạo đức… A!”

Tô Song Song còn chưa nói hết, Tần Mặc đã cúi người xuống, làm cô sợ đến mức hét một tiếng. hye

Từ khi Tần Mặc hai lần tống cô vào đồn cảnh sát, Tô Song Song liền ngàn vạn tin tưởng, trong đầu tiểu cầm thú Tần Mặc này căn bản là không có tình người tốt đẹp gì cả.

Cô cảm giác Tần Mặc dù không dám đánh mình, nhưng phỏng chừng cũng hung tợn lắc mình, làm cho não mình bị hỏng theo. mi

hyemihomesweethome – bảo bình thiên thủy

Tô Song Song sợ đến mức nhắm mắt lại, nhưng đau đớn không có tới. Cô cảm giác thân thể của mình chợt nhẹ, giống như bị ôm lơ lửng lên.

Tô Song Song kinh ngạc, tiểu cầm thú này lại có trò đùa mới gì.

Cô cẩn thận mở một mắt thì nhìn thấy Tây phục có phần ẩm ướt của Tần Mặc, lại mở tiếp một con mắt khác, vừa ngẩng đầu liền thấy cái cằm của Tần Mặc.

Cô nháy nháy hai mắt, trong mắt đột nhiên toát ra một ánh sáng mê mang, Tần Mặc lại cúi đầu nhìn Tô Song Song một cái, cô tự nhiên tránh không được ánh mắt lợi hại của hắn.

Tần Mặc nhìn bộ dáng mê mang của Tô Song Song trong lòng mình, tâm tình không tồi, khóe miệng hắn nhếch lên, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng phát ra, biểu lộ một ít sung sướng: “Em đang vọng tưởng cái gì đó?”

Tô Song Song vừa nghe thấy liền lấy lại tinh thần, lại nghĩ đến chính mình vừa mới miên man suy nghĩ cái gì đó, nhất thời khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, cô suy nghĩ một chút, buông lỏng cơ thể, chậm rãi tựa vào lòng Tần Mặc.

Vị trí tai của cô lại vừa đúng ngực Tần Mặc.

“Thịch! Thịch!” Tiếng trống ngực trầm ổn truyền vào lỗ tai, giống như bài hát ru con trầm thấp.

Tô Song Song không hiểu sao lại cảm thấy rất an tâm, cô không khỏi hô hấp chậm dần, nhưng lại nhớ rõ lời Tần Mặc vừa nói. duong

Cô thoáng bất mãn hừ một tiếng: “Trước giờ người nào chưa từng coi tôi là cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, chỉ coi tôi là đàn ông mà đối đãi, tống tôi vào đồn cánh sát!”

Tần Mặc nghe lời trách cứ thoáng mang theo làm nũng của Tô Song Song, trầm mặc không lên tiếng, nhưng khóe miệng lại giơ lên cao hơn.

Tần Mặc mỗi bước đi đều rất trầm ổn, cánh tay thon dài hết sức hữu lực, bế Tô Song Song nhỏ nhắn, ngay cả một chút run rẩy cũng không có.

Tô Song Song lắc lư theo bước chân nhẹ nhàng của Tần Mặc, cảm giác dễ chịu này giống như nằm trong nôi, kết quả Tô Song Song tựa vào lồng ngực rắn chắc của Tần Mặc mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Tô Song Song sau khi tỉnh lại, cảm thấy thân thể cứng lại, cô theo tiềm thức xoa mắt, nhưng vẫn mơ màng như cũ, đơn giản muốn tìm chăn mền, dự định tìm một nơi mềm mại ngủ tiếp.

Nhưng lăn qua lăn lại vẫn không tìm thấy nơi thoải mái, đột nhiên đùi phải truyền tới một trận đau đớn, Tô Song Song mở to hai mắt, mồ hôi lạnh trên trán rơi xuống.

Ngay sau đó một bàn tay to trực tiếp bắt được bả vai cô, chỉnh lại tư thế ngay ngắn trên giường cho cô.

hyemihomesweethome – bảo bình thiên thủy

Tô Song Song còn chưa rõ ràng mọi chuyện, âm thanh lạnh lùng trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu: “Không nghĩ tới tư thế ngủ của em cũng kém như vậy.”

Tô Song Song vừa nghe thấy âm thanh này, trong nháy mắt tỉnh lại, cô trừng mắt, nhìn Tần Mặc dần dần hiện rõ trước mắt, ngay sau đó kinh ngạc nói: “Sao anh lại ngồi bên giường tôi?”

Tần Mặc đang cúi đầu nhìn đùi phải của Tô Song Song, thấy không có vấn đề gì lớn mới ngẩng đầu, cứ như vậy nhìn cô, không có ý muốn trả lời câu hỏi của cô.

Tô Song Song lại nghĩ, đúng là Tần Mặc đón cô trở về. Cô mặc dù cảm kích việc hắn giúp đỡ mình, nhưng vẫn không thể tha thứ cho việc Tần Mặc nhìn thiếu nữ nhà người ta ngủ.

Tô Song Song muốn ngồi dậy, dự định theo lý cố gắng chống hai tay, liền cảm thấy có chút không thích hợp, lại giật giật tay mình, lục lọi một chút.

Vừa sờ bốn phía cô liền cảm thấy luống cuống, tại sao cảm giác dưới tay không phải là mềm nhũn, mà là cứng rắn, cô có chút không tin nhìn bốn phía. duong

Đối diện cái gì cũng không có, chỉ có một cái tủ quần áo đen như cái quan tài!

Cô vội cúi đầu nhìn cái giường, quả thật là cái giường cứng chết người có thể so với quan tài, cô nhất thời không hiểu được, rõ ràng Tần Mặc có chìa khóa nhà của cô, nhưng sao cô lại có thể ngủ ở nhà hắn?

“Chân của em đang bị thương không nên ngủ trên giường quá mềm, trong khoảng thời gian này, chúng ta đổi giường ngủ.”

Tô Song Song mặc dù không hỏi, nhưng Tần Mặc cũng nhìn ra nghĩ hoặc của cô, liền quyết định như vậy, từ ngữ khí của hắn có thể xác định cô không có quyền thương lượng.

Tô Song Song ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, vẻ mặt kinh hãi!

Advertisements

9 thoughts on “Nam than phong ben_chap 44

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s