Hoa gia hi su_Chap 9

Chương 9.     Chuyển thế của con cóc

Edit: Hye Mi
Nguồn: hyemihomesweethome.wordpress.com

“Kêu cái gì, ta đáng sợ như vậy sao?”

Hoa Thanh Vũ trợn to mắt nhìn cửu Vương gia, tuy rằng dáng dấp hắn không có tuấn mỹ như Mạnh Hoài Cẩn, nhưng khí chất lại vượt xa đại tướng quân. Thế nhưng, bộ dáng tuấn dật phi phàm này lại chỉ càng làm Hoa Thanh Vũ phiền lòng.

“Bái kiến cửu Vương gia.” Hoa Thanh Vũ cung kính thỉnh an Vương gia, nói: “Không quấy rầy Vương gia ngắm trăng, ta xin cáo lui.”

Hoa Thanh Vũ vừa định rời khỏi, Vương gia lại gọi nàng lại hỏi: “Ngươi là nha hoàn của Hoài Cẩn?”

Hoa Thanh Vũ bất đắc dĩ trở lại, thành thành thật thật cúi đầu đáp: “Vâng.”

“Tên gì?”

“Hoa Thanh Vũ.”

“Tại sao không dám nhìn bổn vương?”

“Không phải không dám nhìn……”

Trầm Ký Ngôn mỉm cười, nhướng mày hỏi: “Không phải không dám, vậy thì là cái gì?”

Đương nhiên là không muốn chứ sao, càng nhìn thì càng phiền lòng!

“Là vì ánh hào quang của Vương gia quá sáng chói!”

Trầm Ký Ngôn nhịn không được cười lạnh một tiếng, nghĩ thầm tiểu nha hoàn này quả nhiên khác biệt với nữ nhân bình thường.

“Tại sao một mình ngươi lại tới núi giả này nằm?” Trầm Ký Ngôn lại hỏi.

Cái này phải trả lời sao đây? Hoa Thanh Vũ bĩu môi, âm thầm liếc mắt, cũng không thể nói nàng là vì bị chủ tử của mình mắng một trận liền bỏ chạy, sau đó thì lạc đường nha……

Thấy Hoa Thanh Vũ hai mắt trợn trắng, Trầm Ký Ngôn giống như nhớ tới cái gì, hắn cười cười ngồi xuống trên núi giả, sau đó lại vỗ vỗ vị trí bên người, cười tủm tỉm nói với Hoa Thanh Vũ: “Ngồi.”

“A?” Hoa Thanh Vũ cười gượng nói: “Việc này hình như không tốt lắm……”

Phải nhìn loại gương mặt mà mình ghét nhất, nàng sẽ không thoải mái ……

“Chán ghét bổn vương sao?”

Đúng vậy!

“Nô tỳ không dám.” ( =]]]]]] )

Hoa Thanh Vũ lập tức ngồi xuống bên cạnh Vương gia.

Hoa Thanh Vũ cảm thấy cửu Vương gia và Mạnh Hoài Cẩn quả thực khác nhau. Mạnh Hoài Cẩn nói nhiều, ngồi cùng hắn thú vị hơn nhiều, còn vị cửu Vương gia này kín như cái hũ nút, nhìn lâu gương mặt kia quả thật nhàm chán tới chết, thật sự đủ đáng ghét ……

Nàng định cúi đầu bứt mấy cọng cỏ chơi đùa, nhưng lại phát hiện cả tòa núi giả này trụi lủi, một cây cỏ cũng không có, đành phải đem lực chú ý chuyển dời đến mặt trăng.

Trầm Ký Ngôn quay đầu vừa lúc nhìn thấy Hoa Thanh Vũ bày ra một bộ dáng vô cùng hăng hái, hai mắt sáng lấp lánh ngắm nhìn ánh trăng trên bầu trời, hắn cũng ngẩng đầu lên nhìn: “Có cái gì đẹp sao?”

Hoa Thanh Vũ kỳ thật không nghĩ sẽ cùng cửu Vương gia trò chuyện, nhưng người ta là Vương gia, đành phải nói cho có lệ: “Ánh trăng.”

“Người ta ngắm ánh trăng hoặc là gửi gắm tình cảm tương tư, hoặc là những lúc đau buồn, hoặc là nâng cốc thưởng nguyệt, còn ngươi, vì sao ngắm trăng lại cao hứng như vậy?”

“Thú vị thì đương nhiên cảm thấy cao hứng.”

“Vì sao thú vị?”

Thế nào lại nhiều vấn đề như vậy! Quấy rầy người ta tự giải trí! Hoa Thanh Vũ trừng mắt nhìn qua, nhưng chợt nhớ tới người ta là Vương gia, lập tức cúi đầu ngoan ngoãn giải thích: “Bởi vì ta nghĩ đến việc có rất nhiều người hình dung mỹ nhân là Hằng Nga hạ phàm liền cảm thấy buồn cười……”

“Có gì buồn cười ?”

“Lúc trước người ta lừa Hằng Nga, nói với nàng rằng sau khi ăn viên đan dược trường sinh thì cả đời sau của nàng sẽ có con đàn cháu đống, nàng tin, kết quả bay đến Nguyệt cung liền biến thành một con cóc, cóc không phải mỗi lần sinh đẻ đều rất nhiều sao? Cho nên khen mỹ nhân là Hằng Nga hạ phàm, còn không phải là nói nàng ta chính là con cóc ghẻ chuyển thế sao……”

Nói tới đây, Hoa Thanh Vũ liền vui vẻ mỉm cười.

Bộ dạng đẹp thì giỏi lắm sao, người khác cảm thấy tốt, nhưng còn ở trong mắt nàng, tất cả đều là con cóc ghẻ!

“Chẳng biết từ khi nào, chuyện về Hằng Nga lại bị truyền nàng là thành tiên tử, cóc không tốt sao? Nếu như nàng là cóc, chuyện tình giữa nàng và Hậu Nghệ sẽ không động lòng người như vậy. Thế nhưng, thật ra ta cảm thấy, Hậu Duệ nếu cả ngày nhung nhớ một con cóc, ngược lại càng cảm động hơn ấy chứ……”

“Cách lý luận này là từ đâu vậy?”

“Xem trong sách a!” Sau đó còn kết hợp với một chút trí tưởng tượng của chính nàng!

Cửu Vương gia bỗng nhiên mỉm cười, thử thăm dò nói: “Ta cũng từng nghe qua một người nói về  chuyện xưa này.”

“Ai?” Hoa Thanh Vũ kích động hỏi.

“Nữ nhi của Hoa gia, chính là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, nữ nhi của Hoa gia – phú hộ giàu nhất ở Cẩm Quan thành, Hoa Trảm Nghiên.”

#Mi: cái con mẹ này chuyên cướp đồ của em gái, đúng là không phải thứ tốt lành mà. ಠ_ಠ

Là tỷ tỷ sao……

Hoa Thanh Vũ liếc mắt xem thường, thầm nghĩ không biết tỷ tỷ lại từ khi nào trộm chuyện xưa của nàng ……

“Đúng rồi, còn chưa biết tên của ngươi?” Trầm Ký Ngôn bí hiểm nhìn Hoa Thanh Vũ, giống như có điều hoài nghi, mỉm cười hỏi: “Chỉ nghe người ta gọi ngươi là tiểu Hoa muội tử, như thế nào, ngươi cũng họ Hoa sao?”

“Đúng vậy…… Là họ Hoa……”

“Nga?” Trầm Ký Ngôn hai mắt sáng rực lên,“cái gì Hoa ?”

“Hoa……” Hoa Thanh Vũ ấp úng, bỗng nhiên trong đầu linh quang chợt lóe nói: “Hoa Tiểu Lư*!”

(*) Lư = lừa, đã chú thích ở chương 5 một lần rồi, lần sau Mi skip phần chú thích này nhé!

“Tiểu Lư?”

“Đúng vậy, là Lư Lư!”

Trầm Ký Ngôn cười gượng hai tiếng nói:“Thật sự là một cái tên nổi bật……”

“Cám ơn Vương gia khích lệ!”

Hai người lại rơi vào im lặng, Hoa Thanh Vũ bất đắc dĩ ngáp một cái.

“Cửu Vương gia, không phải khách nhân của người vẫn còn trong yến tiệc Trung thu sao? Sao lại rời khỏi đó mà chạy tới cái núi giả này?”

Vì vậy, ngươi nên mau chóng trở về đi, ngươi là chủ nhân, đi lâu như vậy cũng không tốt, rất không có phép tắc nha!

“Ngươi đoán xem?”

“Hắc hắc, tâm tư của Vương gia không phải là thứ mà tiểu nha hoàn như ta dám suy đoán ……”

Bản edit này thuộc về nhà hye mi home sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Trầm Ký Ngôn không tự chủ giương lên một nụ cười ôn nhu, nhìn cách đó không xa nói: “Ngươi lập tức sẽ biết vì sao .”

Lập tức? Hoa Thanh Vũ theo phương hướng của Trầm Ký Ngôn nhìn theo, nhưng ngay tại thời điểm này, Trầm Ký Ngôn bỗng nhiên bắt lấy nàng, một phen kéo nàng núp vào sau một tảng đá lớn.

Hoa Thanh Vũ lại nhìn lần nữa, chỉ thấy dưới ánh trăng có hai dáng dấp cực xinh đẹp đang chậm rãi đi tới, một vị là thiếu niên đại tướng quân danh chấn kinh thành – Mạnh Hoài Cẩn, một vị là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân – Hoa Trảm Nghiên.

Mạnh Hoài Cẩn trong lòng vô cùng phiền muộn, hắn đi ra ngoài tìm Hoa Thanh Vũ, như thế nào lại gặp phải vị đại mỹ nhân này ?

Hoa Trảm Nghiên rất đẹp, đi ở bên cạnh người như vậy sẽ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, điều này làm cho Mạnh Hoài Cẩn lại nghĩ tới Hoa Thanh Vũ, vẫn là ở cùng một chỗ với nàng thoải mái hơn, bởi vì Hoa Thanh Vũ không hề có cảm giác tồn tại, hắn có thể tự do tự tại muốn làm gì thì làm.

#Mi: Cái lý do thần thánh, chị Hoa biết được còn không chém anh sao =]]]]]]]]]

“Không nghĩ tới lại bị lạc đường, thật sự đã làm phiền tướng quân đại nhân rồi.” Thanh âm Hoa Trảm Nghiên giống như một một miếng bánh được bao phủ trong một lớp mật ong, vừa ngọt ngào, mềm mại lại vừa giòn xốp.

Mạnh Hoài Cẩn có chút không được tự nhiên, hắng giọng một cái nói: “Gia phụ và phụ thân ta có quen biết, Hoa tiểu thư không cần khách khí như vậy.”

Gì?

Hoa Thanh Vũ nghe lén ở sau núi giả đột nhiên sửng sốt, nguyên lai phụ thân Mạnh Hoài Cẩn quen biết phụ thân của mình sao? Nàng sao lại chưa bao giờ biết tới? Nhà nàng không phải chỉ là một phú hộ bình thường thôi sao? Như thế nào lại cùng gia đình tướng quân có quan hệ?

“Haizz……”

Nghe Hoa Trảm Nghiên khẽ thở dài một hơi, chỉ sợ nếu là nam tử bình thường đều đã không tự chủ mà an ủi nàng rồi……

Hoa Thanh Vũ nhìn Mạnh Hoài Cẩn, rồi lại nhìn Trầm Ký Ngôn, thì thấy biểu tình của cả hai người bọn họ đều rất bình tĩnh.

#Mi: đương nhiên, hảo nam nhân là phải thế =]]]]]]

Chậc chậc, thật không hổ là nhóm đại công tử đẹp trai, quả nhiên siêu phàm xuất chúng!

“Hoa tiểu thư vì sao thở dài?” Mạnh Hoài Cẩn hỏi.

Hoa Trảm Nghiên dừng cước bộ, không khỏi thẹn thùng cúi đầu.

“Nói đến lại xấu hổ, kỳ thật lần này ta theo gia phụ tới là vì tìm muội muội đào hôn của ta ……”

“Muội muội?”

Mạnh Hoài Cẩn biết rõ người nàng nhắc tới chính là Hoa Thanh Vũ, nhưng lại cố ý làm ra vẻ ngạc nhiên hỏi: “Ta sao chưa bao giờ nghe nói Hoa gia còn có một nữ nhi nữa? Tiểu thư từ khi nào lại có thêm một muội muội rồi?”

Hoa Trảm Nghiên mỉm cười nói: “Muội muội kia của ta có chút thói quen xấu cổ quái, cha nương rất xấu hổ, cho nên xưa nay không để cho nàng ra ngoài gặp người, thời gian lâu, ngoại nhân liền quên ta còn một muội muội.”

Tiểu Hoa trừ bỏ thích ăn một chút thì làm gì có cái thói quen xấu cổ quái nào chứ! Đệ nhất mỹ nhân lại có lòng dạ xấu xí như vậy sao! Mạnh Hoài Cẩn không nhịn được ở trong lòng hừ lạnh một tiếng.

“Chẳng qua loại chuyện đào hôn này dù sao cũng không phải chuyện vinh quang gì, đây cũng coi như là nỗi nhục của gia môn, cho nên phụ thân không dám gióng trống khua chiêng tìm kiếm, chỉ có thể âm thầm tìm kiếm manh mối.”

Mạnh Hoài Cẩn gật đầu nói: “Không biết có việc gì ta có thể hỗ trợ không?”

“Đại tướng quân nguyện ý hỗ trợ thì còn gì bằng, chúng ta chỉ biết là Thanh Vũ đã đến kinh thành, thế nhưng kinh thành rộng lớn như vậy, tìm một người quả thật như mò kim đáy biển. Hơn nữa, muội muội kia của ta bởi vì bộ dạng vô cùng xấu xí, tính cách lại âm u không chịu nổi, không thể khiến người khác chú ý, cho nên muốn hỏi thăm tin tức cũng rất khó khăn.”

Mạnh Hoài Cẩn không nghĩ tới Hoa Trảm Nghiên lại có thể nói về thân muội muội của mình như vậy, ở trước mặt người ngoài còn cay nghiệt như vậy, có thể tưởng tượng được Hoa Thanh Vũ ở Hoa phủ đã phải trải qua cuộc sống gì!

#Mi: Khinh bỉ con HTN này n lần =.=!!!

Hoa Trảm Nghiên đợi một hồi, thấy Mạnh Hoài Cẩn không có đáp lời, mà chỉ cúi đầu im lặng, giống như đang cân nhắc cái gì vậy.

“Mạnh đại tướng quân?” Hoa Trảm Nghiên thử gọi.

Mạnh Hoài Cẩn lúc này mới phục hồi tinh thần lại, híp mắt nhìn Hoa Trảm Nghiên, mỉm cười nói: “Hoa đại tiểu thư không cần quá lo lắng, tại hạ nhất định dùng hết toàn lực giúp tiểu thư tìm muội muội.”

Đợi hai người đi xa, Hoa Thanh Vũ mới phát giác ra sau lưng mình đã thấm đẫm mồ hôi lạnh, Mạnh Hoài Cẩn nói nhất định giúp tỷ tỷ tìm nàng, cho nên hắn nhất định sẽ đem mình bắt trở về!

Sau khi trở về nàng sẽ phải lập gia đình, gả cho cái tên thiếu gia trẻ tuổi vốn không quen biết nhưng nghe đồn bộ dạng rất anh tuấn  kia ……

Ta biết ngay mà, chị chỉ có ghét người đẹp thôi, tò mò không biết vị thiếu gia này về sau có được lên sàn không ta, =]]]]]] #hyemi

Làm sao bây giờ, nàng không muốn trở về!

“Làm sao vậy?” Trầm Ký Ngôn nhìn Hoa Thanh Vũ, nghi ngờ hỏi: “Ngươi xem ngươi kìa, bị dọa đến mặt trắng bệch, ngươi sợ cái chứ?”

Hoa Thanh Vũ hoảng hốt, mặt nhăn lại như sắp khóc, sắc mặt tái nhợt nói: “Không có gì…… Vương gia, ta còn một số việc, ta phải đi trước !”

Hoa Thanh Vũ xoay người bỏ chạy xuống núi giả, nàng phải lập tức trở về thu thập hành lý chạy trốn! Nếu không, chờ Mạnh Hoài Cẩn trở về khẳng định sẽ đem nàng bắt tới giao cho cha nương!

————–Hye Mi ‘s sweet home—————

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tặng mọi người xem một phân cảnh trong Hoa gia hỉ sự.

Chú thích của Mi: Hình này diễn tả về đoạn đầu trong chương 8

c9

 

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 9

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s