Nam than phong ben_Chap 48

Chương 48: Đừng gây phiền toái cho cô ấy!

48

Edit – Beta: Hiểu Dương -Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Tô Song Song một tay chống nạng, cúi người, nhặt một tấm ảnh thoạt nhìn mập mờ trên mặt đất, sau đó quơ quơ: “Anh ta là hàng xóm của tôi, cũng là sếp của tôi, chân của tôi…”

Tô Song Song vừa nói vừa quơ quơ cái chân bị thương của mình, bình tĩnh nói: “Bởi vì nhân viên của anh ta mà tôi thành ra như vậy, anh ta là hàng xóm của tôi, cũng là sếp tổng, là bạn của tôi, gần đây chiếu cố tôi một chút có gì không đúng?”

Lúc Tô Song Song nói đến hai chữ nhân viên, nhìn Bạch Cốt Tinh đối diện chằm chằm, không lùi bước và cũng không có vẻ gì là không được tự nhiên.

“Bạn?” Bạch Cốt Tinh vừa nghe liền cười ha hả, duỗi tay chỉ vào Tô Song Song, trào phúng nói: “Bằng cô như vậy? Tần thiếu có thể kết bạn với loại người như cô sao, cô đừng có “đã là kỹ nữ còn muốn lập bàn thờ đi”*!”

(*) Đại loại giống như mấy câu chửi xéo người ta giả bộ thanh cao, sống giả tạo, ảo tưởng thứ không hợp với mình ấy…. #mi

“Như tôi thì làm sao?” Tô Song Song hỏi lại một câu, cũng không cho Bạch Cốt Tinh đối diện tiếp tục có cơ hội trào phúng, nói tiếp: “Tần Mặc như vậy thì sao?”

“Chẳng lẽ Tần Mặc lại không thể có bạn? Bạn của anh ta không thể là giai cấp bình dân như tôi hay sao? Hay là cô chỉ cảm thấy Tần tổng Tần Mặc của chúng ta chỉ có thể kết bạn với tầng lớp thượng lưu?”

Tô Song Song dừng một chút, sau đó tầm mắt quét bốn phía, chậm rãi nói: “Tần tổng mặc dù là người lãnh đạm, nhưng trong mắt tôi, anh ta không phải là người như vậy, anh ta rất…”

Tô Song Song nói đến người này, ban đầu có chút khó khăn, bởi vì trong óc hiện lên từng hình ảnh cô bị Tần Mặc nô dịch.

Nhưng sau một khắc, Tô Song Song đột nhiên cong môi cười, giống như nhớ ra chuyện gì ấm áp, ánh mặt trời ôn nhu chiếu vào người, có vẻ rạng rỡ, không có cái gì có thể xâm phạm.

Cô ngẩng đầu một chút, giống như tuyên ngôn bình thường, thong thả nhưng kiên định nói: “Anh ta rất ôn nhu, là người thiện lương.”

Một câu nói làm cho mọi người ở đây hít không khí tập thể, mặc dù nhân viên bọn họ chưa từng nhìn thấy Boss, nhưng trước khi Boss trở về đã nghe đồn rất nhiều.

Truyền thuyết Boss là người lãnh đạm, nói một thì không thể là hai, tính tình lạnh lùng cứng rắn, tổng kết một câu chính là: Không quan hệ chớ quấy rầy! Đến gần sẽ chết!

Tất cả nhân viên đều tin vào cái tín niệm này, cho nên thời điểm bất chợt nghe có người đánh giá Boss mặt co quắp lạnh lùng như vậy, thật sự rất kinh ngạc.

Mà Bạch Cốt Tinh đã từng tiếp xúc Tần Mặc lại càng tận mắt thấy Tần Mặc rất lạnh lùng, khí phách vương giả không bị xung quanh xâm phạm, hôm nay nghe thấy Tô Song Song nói như vậy, như nhìn thấy kẻ ngu.

“Cô! Cô!” Bạch Cốt Tinh bị Tô Song Song nói đến bị nghẹn không biết nói gì, nếu lúc này lại nói chuyện Tần Mặc cùng Tô Song Song trên giường, có vẻ như cô là đang cố tình gây chuyện.

Cô ta căn bản nói không ra lời, kịch liệt thở dốc, tựa như giãy dụa lúc sắp chết, gầm nhẹ một tiếng: “Cô nói nhiều như vậy, cũng không thể nói rõ cô không bò lên giường Tần thiếu! Cái loại phụ nữ như cô nên bị vạch trần! Để cho mọi người thấy trong lòng người như cô có bao nhiêu ti tiện!”

Tô Song Song không nghĩ tới Bạch Cốt Tinh lại tiếp tục dây dưa chuyện này, cô nhìn Bạch Cốt Tinh thở hổn hển như vậy, nói: “Tôi cũng không có làm sai cái gì cả, nhưng cô vì ghen ghét làm cho tôi bị thương phải nằm viện, tôi với cô ai có tố chất hơn? Hẳn là cô đã bị khiển trách?” Lại nói tiếp: “Con mắt nào của cô nói thấy chúng tôi lăn lộn trên giường? Trước hết, anh ta chưa lập gia đình, tôi cũng chưa gả, chúng tôi có quan hệ gì có liên quan tới cô hay không mà đến lượt cô tới đây thuyết giáo này nọ?”

Dư luận bốn phía đã bắt đầu thiên vị Tô Song Song, quả thật, cho dù Tô Song Song có ái mộ hư vinh, tìm đàn ông có tiền, thì chuyện này cũng không liên quan đến bọn họ. duong

Hơn nữa Tô Song Song cũng có năng lực đảm nhận vị trí trợ lý này, cho dù có đi cửa sau, cũng là cô có bản lĩnh, cô cũng không có làm chuyện gì thương thiên hại lí, qua hôm nay bọn họ như thế nào cũng cảm thấy Tô Song Song đáng thương hơn trước.

“Cô! Tôi!” Bạch Cốt Tinh nhất thời không biết nói gì nữa, la hét muốn xông đến chỗ Tô Song Song, lại bị hai bảo vệ vững vàng lôi đi.

“Báo cảnh sát, đem cô ta đi.”

Đột nhiên một âm thanh trầm thấp vang lên sau đám người, tất cả mọi người kinh ngạc quay đầu nhìn, liền thấy Tần Mặc vẻ mặt vô cảm, khoác trên người một bộ Tây trang màu đen.

Ảnh của Tần Mặc rơi đầy đất, tất cả mọi người ở đây đều nhận ra hắn, có chút thiếu kiên nhẫn hít vào một hơi, kịp thời phản ứng, đám người lập tức hướng hai bên tản ra, nhường cho Tần Mặc một con đường đi đến.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi home sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Bước chân Tần Mặc trầm ổn, vẻ mặt không có gì đặc biệt, nhìn không ra vui hay giận, một thân Tây trang màu đen lại phá lệ khiêm tốn.

Cho dù trang phục trên người vô cùng bình thường nhưng vẫn không thể che dấu hơi thở vương giả trên người hắn, hắn một đường hướng tới chỗ Tô Song Song, tất cả mọi người ở đây không ai dám thở mạnh, tất cả đều cùng nhau cúi thấp đầu xuống, bộ dạng cứ như hạ nhân cung nghênh đức vua vậy.

Chỉ có Tô Song Song là ngẩng đầu nhìn không chớp mắt người đàn ông đang đi tới, bất quá trong lòng cô lúc này lại như có hàng nghìn con ngựa chạy qua, làm cho cô không thể bình tĩnh trở lại.

Cô thật muốn ngửa mặt lên trời hét to một tiếng: Thật là đặc sắc! Ông trời, ông muốn chơi tôi có phải không? Có phải hay không? Tiểu cầm thú đến nhìn đã nửa ngày rồi có phải hay không? Có phải đã nghe được lời cô khen hắn hay không?

Ông trời ơi! Ông địa ơi! Vương Mẫu nương nương Ngọc Hoàng đại đế ơi! Tìm cái lỗ nào cho cô trốn đi được không!

Tần Mặc tới bên Tô Song Song trong nháy mắt, Tô Song Song liền chớp mắt phản ứng lại, cố nặn ra nụ cười tươi.

Thanh âm cô nhỏ tới không mức không thể nhỏ hơn, vội vàng minh oan quan hệ nói: “Tôi thật sự đối với anh không có gì cả! Vừa nãy nói như vậy tuy có thổi phồng một chút, nhưng cũng là vì làm sáng tỏ quan hệ của chúng ta nha!”

Tô Song Song thật sự sợ Tần Mặc hiểu lầm sẽ suy nghĩ nhiều, còn tưởng rằng cô đối với hắn có ý đồ không thể cho ai biết.

Kỳ thật Tô Song Song cũng không có ý thức được, cô tiềm thức rất bối rối, không biết tại sao rất sợ Tần Mặc suy nghĩ nhiều, cô cũng không biết được một khắc vừa rồi có bao nhiêu giấu đầu lòi đuôi.

Tần Mặc không để ý tới cô, hắn mặc dù không thích Tô Song Song minh oan quan hệ với hắn, nhưng hiện tại hắn cũng đã biết, não bộ Tô Song Song cấu tạo khác với người bình thường.

Hắn chỉ có thể chậm rãi thông não cho cô (=]]]), nói không chừng sinh thời hắn còn có thể cùng cô giao tiếp bình thường.

“Đi.” Tần Mặc vừa nói liền trực tiếp cúi người, ôm lấy Tô Song Song, Tô Song Song ngay lập tức dùng sức nắm tay áo Tần Mặc, khẩn trương quăng cho Tần Mặc một ánh mắt.

Mặc dù cô vừa mới dõng dạc cãi nhau với Bạch Cốt Tinh, nhưng không có nghĩa là mặt cô dày, hay nội tâm cường đại tới mức có thể chịu đựng việc trở thành kẻ địch của toàn bộ người ở công ty!

Tần Mặc đương nhiên biết Tô Song Song lo lắng cái gì, hắn chậm rãi ôm cô xoay người lại, đôi mắt hoa đào không có tâm tình gì quét bốn phía, sau đó bình tĩnh nói: “Cô ấy là hàng xóm của tôi, cũng đã giúp tôi nhiều chuyện, lần này xem như vì việc công mà bị thương, tôi làm tổng giám đốc, chiếu cố cô ấy là việc đương nhiên.”

Tần Mặc khó có khi nào nói nhiều như vậy, nhưng Tô Song Song nghe được lại hãi hùng khiếp sợ, cô hiện tại hối hận cực kỳ, vừa rồi sao lại mất bình tĩnh như vậy, cuộc sống sau này của cô đoán chừng không thể thoát khỏi mấy cái âm mưu quỷ kế được rồi!

Trong nháy mắt Tần Mặc xoay người, lại bỏ thêm một câu, thanh âm rõ ràng có trầm thấp hơn một ít, mặc dù vẫn như cũ không có tâm tình, nhưng rõ ràng lộ ra tia uy hiếp: “Đừng tìm cô ấy gây phiền toái!”

Trong lời nói ngầm toát ra ý tứ: kẻ trái lệnh giết không tha!

Vừa dứt lời, trong nháy mắt liên tiếp vang lên tiếng hít khí, từng nữ nhân viên đều ngẩng đầu nhìn tổng tài anh tuấn bá đạo, tầm mắt nhìn Tô Song Song cũng rất phức tạp.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi home sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Tần Mặc tự nhiên ôm Tô Song Song hướng công ty đi đến, Tô Song Song trong lòng Tần Mặc thì lại hóa đá, cũng đã quên mất Tô Mộ.

Cho đến khi vào thang máy, Tô Song Song mới kịp phản ứng, gắt gao lôi kéo ống tay áo Tần Mặc, vẻ mặt hoảng sợ nói: “Tô Mộ! Tô Mộ!”

“Cô ta hiện tại hẳn là đã đi làm.” Tần Mặc hiện tại có chút kích động, dù sao hắn cũng thích khiêm tốn, lúc này thân phận hắn xem như đã hoàn toàn bày ra dưới ánh sáng, sau này đi chỗ nào cũng bất tiện.

Tô Song Song xuyên qua kính tường thang máy, nhìn Tần Mặc mím môi, một bộ ghét bỏ, liền bĩu môi, tâm lý không biết tại sao có chút không thoải mái.

Cô lắc đầu, cảm thấy nhất định lần trước mình té tới hỏng đầu rồi, tâm tình tiểu cầm thú có tốt hay không, cô quan tâm làm gì!

Đột nhiên lại nghĩ đến một việc lớn khác liên quan tới sống chết của cô, cô ngửa đầu nhìn Tần Mặc, bối rối nói: “Boss, nạng của tôi vẫn còn ở dưới lầu.”

Nếu không có nạng, cô chỗ nào cũng không thể đi, nếu muốn đi toilet thì phải làm sao bây giờ!

“Có tôi.”

Tần Mặc lạnh lùng phun ra hai chữ, trái tim Tô Song Song thoáng chốc nhảy dựng, nhất thời cô cảm thấy đôi môi khô khốc lại, không nhịn được vươn đầu lưỡi liếm môi.

Không biết tại sao bởi vì hai chữ tùy ý này của Tần Mặc, Tô Song Song đột nhiên lại luống cuống, trong lòng cô tự nói với mình không nên suy nghĩ nhiều, thật khó mới có thể khống chế suy nghĩ bay loạn đầy đầu.

Cửa thang máy mở trong nháy mắt, Tần Mặc ôm Tô Song Song ra ngoài, đột nhiên cúi đầu, nghĩ muốn nhìn Tô Song Song bị gì mà lâu như vậy cũng không nói tiếng nào.

Này vừa cúi đầu, Tô Song Song ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, hai người bốn mắt nhìn nhau lần nữa, không biết tại sao, trống ngực Tô Song Song bắt đầu gia tốc, nhìn cặp mắt hoa đào lạnh lùng kia của Tần Mặc cũng thuận mắt hơn rất nhiều. duong

Nhất là bạc môi mím chặt giờ phút này thong thả mở ra, lộ ra hàm răng trắng, Tô Song Song theo tiềm thức nuốt nước miếng một cái.

“Sao vậy?” Tần Mặc hỏi một câu, dừng cước bộ, hắn vừa hỏi, tâm lý Tô Song Song hoảng hốt.

Bởi vì ý nghĩ cuối cùng của cô là nếu không có nạng chống thì đi toilet như thế nào, cho nên bây giờ qua đầu miệng thành: “Muốn đi toilet!”

Nói xong Tô Song Song trợn to hai mắt, lúc này thật muốn chết. Cô nhìn khuôn mặt co quắp tê liệt của Tần Mặc, không biết vì sao lại nhìn ra vẻ chế nhạo, cô ha ha cười khan hai tiếng, cố gắng vãn hồi hình tượng đã không còn sót lại nhiều lắm.

“Tôi nói sai… nói sai… sai rồi…”

Tô Song Song còn chưa nói hết, thân thể liền xoay tròn một cái theo Tần Mặc, một chữ run rẩy nói hồi lâu mới hết, chờ lúc cô lấy lại tinh thần, Tần Mặc đã ôm cô đi đến phòng vệ sinh.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi home sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

4 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 48

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s