Nam than phong ben_Chap 49

Chương 49: Em cần băng vệ sinh sao?

49

Edit: Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Tô Song Song nhìn chung quanh, chỉ còn ít phút nữa là đến giờ làm việc, cho nên tất cả bạch cốt tinh mới vừa ở dưới lầu xem náo nhiệt đều đi lên, tầng lầu cao nhất thoáng chốc trở nên bận rộn, kẻ đến người đi không ngớt.

Những bạch cốt tinh này đều là người thông minh, nhìn thấy kết quả thê thảm của ả bạch cốt tinh có lòng dạ xấu xa kia, bọn họ cũng không dám nhìn loạn hay bình luận lung tung nữa.

Hiện tại khi thấy Tần Mặc ôm Tô Song Song, từng người một đều cúi đầu lễ phép chào hỏi, ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng không có. Nhưng là càng như vậy, Tô Song Song càng cảm thấy không thoải mái, cứ có cảm giác cô và Tần Mặc giống như đang yêu đương vụng trộm vậy.

Tô Song Song vừa nhận thức ý nghĩ của mình liền bị dọa sợ đến mức run rẩy một cái, theo bản năng muốn từ trong ngực Tần Mặc giãy giụa thoát ra ngoài.

Đáng tiếc cô bị thương một cái chân, hơn nữa mới vừa rồi chống nạng đã tiêu hao quá nhiều thể lực, vì vậy một cái khẽ động này căn bản không mang lại bất kì lực sát thương gì, ngược lại còn giống như cô đang ở trong ngực Tần Mặc loay hoay làm nũng vậy.

Thời điểm Tô Song Song lòng như lửa đốt, hai mắt đảo qua đảo lại, do dự không biết có nên mở miệng ngăn lại hành động của Tần Mặc không, thì bọn họ đã đến trước cửa phòng vệ sinh.

Tô Song Song thở phào nhẹ nhỏm, đã đến phòng vệ sinh nữ, Tần Mặc hẳn sẽ đem cô thả xuống đi. Thế nhưng Tô Song Song vạn vạn không nghĩ tới, Tần Mặc cư nhiên mặt không đổi sắc, tim không đập mạnh, sải bước tiến vào phòng vệ sinh nữ.

Tô Song Song bị dọa sợ tới mức vội vàng đưa tay bám vào khung cửa, ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt giống như nhìn quái vật. hye

Tần Mặc cảm giác được lực cản, vừa thấy bàn tay nhỏ bé của Tô Song Song gắt gao bám lấy khung cửa thì sửng sốt một chút, ngay sau đó cúi đầu chống lại đôi mắt tràn đầy kinh ngạc và nghi ngờ của Tô Song Song, rất bình tĩnh hỏi một câu: “Làm sao vậy?”

Làm sao vậy? hai mắt của Tô Song Song càng trợn to hơn, con ngươi cũng sắp từ hốc mắt bị trừng rớt ra. mi

Cô nhìn Tần Mặc một bộ dạng đương nhiên, thật sự không dám có ý tứ mở miệng nói thẳng: Một gã đàn ông cao lớn như anh lại muốn vào phòng vệ sinh nữ, thật biến thái!

Tô Song Song chỉ có thể uyển chuyển vươn một cái tay một khác chỉ dấu hiệu trên cửa, Tần Mặc theo tầm mắt Tô Song Song liếc mắt nhìn, sau đó lại cúi đầu nhìn Tô Song Song, gương mặt không hiểu rõ, lộ ra một tia không kiên nhẫn: “Làm sao vậy?”

Khó được lúc Tần Mặc có thể đem cùng một vấn đề hỏi lại hai lần, Tô Song Song nhất thời cảm thấy thụ sủng nhược kinh, chỉ là bất quá trong nháy mắt, cảm giác được cưng chìu không còn, mà chỉ còn lại sự kinh hãi.

Cô nháy nháy hai mắt, cảm thấy mình bị kích thích rồi, Tần Mặc chẳng lẽ không biết chữ Hán? Cho dù vậy thì hắn hẳn có thể thấy rõ hình trên cánh cửa chính là một bé gái mặc váy chứ!

Thế nhưng Tần Mặc vẫn như cũ không hiểu ý tứ của Tô Song Song, ngược lại tâm tình không kiên nhẫn càng ngày càng trầm trọng, đột nhiên nói một câu không sợ chết người vô số:

“Em cần băng vệ sinh à?”

“ ! ”

Tô Song Song không nhịn được nữa, rốt cuộc bộc phát nóng nảy tích tụ nãy giờ.

Cô nhìn chằm chằm Tần Mặc, cắn răng nghiến lợi nói: “Băng vệ sinh cái gì! Anh không nhìn thấy đây là phòng vệ sinh nữ sao, anh đi vào thử coi sẽ xảy ra chuyện gì? ”

Tần Mặc một bộ dạng chợt hiểu ra, bất quá trong ánh mắt vẫn lộ rõ ý tứ ‘cô không nói thì ai mà hiểu’. Sau đó, hắn lại tiếp tục nói: “ Em gấp gáp là vì chuyện này? Còn tưởng rằng em cần băng vệ sinh nhưng xấu hổ mở lời đó chứ. ”

Những lời này trực tiếp khiến cho Tô Song Song như bị điện giựt chết. Cô căm tức nhìn Tần Mặc, một bộ ‘chính anh ngớ ngẩn làm ra loại chuyện ngu xuẩn này, còn đổ thừa tôi.’

Tần Mặc trực tiếp ôm Tô Song Song nửa xoay người, Tô Song Song có chút khó hiểu, đột nhiên phát hiện thì ra đứng phía sau hai người bọn họ là một bạch cốt tinh.

Tô Song Song vừa nghĩ tới mấy lời vừa nãy tất cả đều bị cô ta nghe được, vốn là còn đang kiêu căng phách lối nhất thời liền cứng đờ người.

Bình thường Tô Song Song nhất định sẽ tức giận mà gào lên với Tần Mặc, thế nhưng cô rất có chừng mực, cũng hiểu Tần Mặc là đại tổng tài, cho nên việc cô rống giận với Tần Mặc cũng chỉ là ở trong đáy lòng tự lẩm bẩm mà thôi.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi home sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Nếu có người ngoài, cô cũng không dám khiêu chiến với Tần Mặc, vạn nhất để cho hắn mất mặt, đoán chừng cô sẽ chết không toàn thây.

Tô Song Song nhìn Tần Mặc đang ngày càng tiến lại gần cô gái kia, cẩn thận hỏi một câu: “Boss, làm sao vậy? Cô ấy cũng không phải cố ý nghe lén, ngài không nên ra tay diệt khẩu người ta nha”

Tô Song Song còn tưởng rằng Tần Mặc là bởi vì đột nhiên phát hiện có người nghe lén mới xoay người tiến tới, vừa nghĩ tới bạch cốt tinh kia buổi sáng bị sa thải, cho nên cô hiện tại sợ Tần Mặc lại muốn sa thải người ta, vội vàng khuyên một câu.

Tần Mặc khẽ ngẩng đầu, bạch cốt tinh vốn dĩ cung kính đứng một bên, lập tức đưa tay làm thành dấu hiệu ok. Tô Song Song nhìn mà nhất thời rơi vào trong sương mù, không biết hai người họ đang ở chỗ này làm cái gì nữa.

Tần Mặc ôm Tô Song Song bước tới, lãnh đạm nói một câu: “Cô ta nói bên trong không có người, lúc nãy em không để ý thấy à? ”

Tô Song Song vừa rồi còn bận đặt tâm trí vào hành động ôm cô vào phòng vệ sinh nữ một cách trắng trợn của Tần Mặc, tự nhiên sẽ không chú ý tới động tác của bạch cốt tinh đứng ở một bên, vì vậy khi cô thấy Tần Mặc nhấc chân chuẩn bị đi vào thì lập tức vươn tay bám chặt vào khung cửa.

Tần Mặc lúc này thật sự không còn kiên nhẫn, cúi đầu nhíu chân mày nhìn chằm chằm Tô Song Song, trong đôi mắt hoa đào ẩn ẩn có một chút nóng nảy, đây là lần đầu tiên hắn phá lệ lặp lại một vấn đề tới ba lần: “Làm sao vậy?”

Tô Song Song nhất thời bị áp lực phát ra từ người Tần Mặc bức bách, bàn tay bám lấy khung cửa có chút buông lỏng.

Nhưng vừa nghĩ tới hôm nay nếu như thật sự bị Tần Mặc ôm vào phòng vệ sinh dưới tất cả con mắt của một đám bạch cốt ở đây, vậy cô cũng không cần nghĩ tới còn có thể lăn lộn ở tập đoàn Tần thị nữa.

Lý tưởng của cô là sau khi tốt nghiệp sẽ nộp đơn vào làm ở một trang web chủ lớn của người ta! Nếu như hình tượng bị phá hỏng ở chỗ này, sau này cô làm sao có thể xin vào trang web chủ nào đây!

“Cái đó, tôi đột nhiên cảm thấy không muốn đi nữa, boss, phiền ngài đưa tôi trở về, vẫn là công việc quan trọng hơn! ”

Tô Song Song biết nụ cười trên mặt mình hiện giờ cười khẳng định rất khó coi.

Nhưng khi đối mặt với ánh mắt muốn giết người của Tần Mặc, nội tâm của cô thật sự không có cường đại tới mức có thể như làm như không có chuyện gì xảy ra mà vô tư bật cười.

Tần Mặc nhìn Tô Song Song cười nịnh nọt, cuối cùng chỉ khẽ thở dài, trực tiếp ôm cô xoay người, đi về phòng làm việc của mình.

Thời điểm khi Tô Song Song ngồi vào chiếc bàn làm việc nhỏ lộn xộn của mình, nhìn vào một đống bản vẽ chồng chất lên nhau, nhất thời nội tâm lệ rơi lã chã: bên ngoài quá kinh khủng, tiểu cầm thú quá không bình thường, cô muốn về nhà!

Tần Mặc ngồi ở phòng làm việc cúi đầu xử lý văn kiện, tầm mắt liếc qua nhìn cái mặt bánh bao của Tô Song Song, khóe miệng cơ hồ khẽ giương cao, trong đôi mắt hoa đào cũng thoáng qua một tia thần sắc mà người ta không thể nhìn thấu.

Hắn vẫn như cũ cúi đầu, nhìn văn kiện trong tay, mở miệng nói một câu khiến cho Tô Song Song hoàn toàn bùng nổ: “ Phía sau bàn làm việc của em có giấu một cái cửa, bên trong là phòng vệ sinh. ”

Tô Song Song nghe xong câu này, lập tức đưa tay dùng sức đẩy cái cửa phía sau mình sang bên trái, quả thật vừa đẩy ra, bên trong liền hiện ra phòng vệ sinh hết sức sang trọng.

Tô Song Song nhìn cái phòng vệ sinh sau lưng mình, nhất thời tức giận đến mức hai tay run rẩy một trận. Cô cắn răng dùng sức đóng cửa lại, nhìn nửa gương mặt của Tần Mặc, hận không thể trực tiếp đem giày cởi ra ném lên mặt hắn.

“Tiểu cầm thú, anh thật quá đáng! Cư nhiên để cho tôi ngày ngày ngồi ở trước cửa phòng vệ sinh! Anh tưởng tôi là bác gái thu phí ở cửa phòng vệ sinh sao?” ( =]]]]]]] )

Tần Mặc nghe nói như thế, ngẩng đầu lên, trong đôi mắt hoa đào lộ ra một chút kinh ngạc cùng với vẻ mặt như nhìn người ngoài hành tinh. Chẳng lẽ Tô Song Song trước tiên là nghĩ tới là cái này à?

Tô Song Song chống lại cặp mắt của Tần Mặc, bỗng nhiên cảm thấy có gì không đúng lắm, rốt cuộc là không đúng ở chỗ nào đây, cô theo bản năng cúi đầu, đem đầu ngón tay đặt ở trên môi miết nhẹ suy nghĩ.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi home sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Đột nhiên cô trợn to cặp mắt nhìn chằm chằm vào Tần Mặc. Tần Mặc thấy Tô Song Song phản ứng kịp, liền trực tiếp cúi đầu, giống như rất nghiêm túc xem văn kiện, thế nhưng cái độ cong ở khóe miệng kia đã chứng minh, hắn chính là đang cười trộm!

“Em gái anh! Ở đây rõ ràng có phòng vệ sinh, anh lại còn ôm tôi đi cái phòng dùng chung kia, anh chính là muốn nhìn tôi bị bêu xấu có phải hay không! Có phải hay không! ”

Chuyện này khiến Tô Song Song triệt để bùng nổ, cô đưa tay chỉ vào Tần Mặc, giận dữ hét : “Đừng tưởng rằng chị bây giờ cử động bất tiện, chú liền khi dễ chị, có gan thì chú qua đây! Thử coi chị đây bất kể bao nhiêu thời gian ……”

Tô Song Song đang phi thường can đảm rống giận phát tiết, cô vốn cho là Tần Mặc căn bản không có tâm tư cùng cô cãi lộn, nào ngờ cô còn chưa nói hết, Tần Mặc liền đứng lên, vẻ mặt vô cảm hướng cô đi tới.

Nhìn thân hình cao lớn của Tần Mặc ngược hướng với ánh mặt trời đang đi tới, gương mặt tê liệt ẩn dưới bóng tối đột nhiên lộ ra một chút âm trầm, Tô Song Song vốn còn đang nổi giận đùng đùng, không biết vì sao giống như mất hết sức lực.

Cô cúi đầu giả bộ xem bản phác thảo, thế nhưng khóe mắt vẫn len lén liếc nhìn Tần Mặc. Tô Song Song trong lòng tự an ủi mình, cô đây không phải là e sợ cường quyền, chẳng qua là không muốn chấp nhất với tiểu cầm thú mà thôi.

Nào ngờ Tần Mặc chẳng qua chỉ lướt qua cô, đi vào phòng vệ sinh phía sau cái bàn làm việc của cô, cửa phòng vệ sinh vừa đóng lại, Tô Song Song liền giận đến mức trực tiếp xiết chặt bản thảo trong tay.

Khi cô vừa lấy lại tinh thần, ý thức được bản thảo mà mình đang xiết tới nhăn nheo lại chính là bản thảo bảo bối 《 thục tiên truyện 》, liền vội vàng thận trọng đem nó vuốt thẳng lại.

Tần Mặc từ phòng vệ sinh đi ra, tựa người lên bức tường sau lưng Tô Song Song. Tô Song Song lập tức xoay người giả bộ như đang tìm đồ, không thèm để ý tới Tần Mặc.

Tần Mặc cũng không tức giận, cứ như vậy an tĩnh tựa vào một bên nhìn Tô Song Song bận rộn, cuối cùng vẫn là Tô Song Song không chịu nổi, mãnh liệt quay đầu nhìn Tần Mặc, một bộ dạng ‘lão nhân gia ngài có chuyện mau nói, có rắm mau thả’.

Tần Mặc thấy Tô Song Song để ý tới mình liền chống dậy thân thể, nói một câu: “Biểu hiện vừa rồi ở dưới lầu không tệ, em phải nhớ kỹ, không được để bất luận kẻ nào bắt nạt, bao gồm cả tôi. ”

Hắn vừa dứt lời, trực tiếp sải chân bước về phía bàn làm việc của mình, sau đó bình tĩnh ngồi xuống, như thường lệ xem văn kiện.

“ ? ”

Tô Song Song nhìn nửa gương mặt của Tần Mặc, nhớ lại lời vừa rồi của Tần Mặc, nhất thời cảm thấy mình nhất định là đã nghe lầm, tên tiểu cầm thú này không phải mới vừa rồi còn ức hiếp cô sao? Như thế nào còn có thể không biết ngượng nói khoác ra cái lời vô liêm sỉ như thế?

Tô Song Song lập tức cảnh giác nhìn một vòng từ đầu đến chân Tần Mặc, cuối cùng cô cho ra một cái kết luận, nhất định là Tần Mặc dùng những lời này để thử dò xét cô, xem cô có phải còn toan tính trả thù trong lòng hay không đây mà.

Tô Song Song trong lòng đắc ý cười một tiếng, ở trên con đường gian khổ cùng tiểu cầm thú đấu trí đấu dũng, cô đã ngộ ra vài pháp bảo để chiến thắng rồi.

Coi như cô muốn báo thù, cũng sẽ không biểu hiện lộ liễu ra ngoài nha!

Bởi vì tiểu cầm thú thật sự quá thông minh, trước hết phải để cho hắn buông lỏng cảnh giác, sau đó cô ở nơi này dùng phương thức …… sau đó lại như vầy …… để cho hắn muốn sống không được muốn chết cũng không xong!

Nghĩ tới đó cô liền có một chút hơi kích động! Bất quá cuối cùng Tô Song Song vẫn chỉ thở dài, coi như thật có cơ hội như vậy đặt ở trước mặt cô, đoán chừng cô cũng không dám thu thập tiểu cầm thú, bởi vì hậu quả không thể lường được!

Đến thời khắc này Tô Song Song vẫn không phát hiện, thái độ của cô đối với Tần Mặc thật ra rất khác biệt.

Nếu như là người khác, theo tính khí quật cường của cô, đã sớm không để ý tới hắn, còn có thể dễ dàng tha thứ mặc hắn càn rỡ như thế sao! Giống như chuyện phát sinh hôm nay với bạch cốt tinh, cô tuyệt đối sẽ không để mình phải chịu uất ức!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi home sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

9 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 49

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s