Nam than phong ben_Chap 50

Chương 50: Bữa tối của mỗi người.

50

Edit – Beta: Hiểu Dương – Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Hai người lại lâm vào trầm mặc, không ai nói tiếng nào, mãi cho đến giữa trưa, hai người mới có động tĩnh, vì thân phận Tần Mặc, cộng thêm Tô Song Song hành động bất tiện, Tần Mặc quyết định ăn cơm ngay tại phòng làm việc.

Tô Song Song vốn tưởng rằng hai người tự ăn, nhưng nhìn bốn món ăn một món canh đặt ở trên bàn, Tô Song Song nháy mắt, tỏ ra bất mãn.

Choáng nha! Cho dù tập đoàn Tần thị có keo kiệt bủn xỉn tới đâu thì ít nhất cũng nên cho người ta hai hộp cơm chứ.

Tại sao bọn họ phải ăn cùng một chỗ, hơn nữa lại còn đem tất cả thức ăn đặt trên cái bàn nhỏ xíu của cô cơ chứ? Rõ ràng cái bàn to trống trơn của Tần Mặc mới tốt hơn nha.

Tô Song Song cắn đũa oán niệm nhìn một bàn thức ăn hết sức ngon miệng trước mặt, rất có khí phách cho dù có cận kề cái chết cũng không ăn.

Ngay lúc Tô Song Song cắn đũa cho đỡ thèm, Tần Mặc đã phóng đại chiêu, khí định thần nhàn ngồi đối diện cô bắt đầu ăn cơm.

Tô Song Song nhìn Tần Mặc nhai chỗ thịt cô thèm thuồng đã lâu, nuốt nước miếng một cái.

Tần Mặc rũ mắt xuống an tĩnh ăn cơm, đột nhiên hắn vươn đũa gắp thịt bỏ vào bát Tô Song Song, mùi thịt càng thêm nồng đậm.

Tô Song Song cắn đũa, nhìn miếng thịt màu vàng bóng nhẫy, nạc mỡ cân đối trong bát, rất không có khí tiết đầu hàng.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi home sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Cô trong lòng tự an ủi chính mình, nếu mình không ăn thì tiện nghi cho tiểu cầm thú rồi, cô nên ăn nhiều một chút, ăn ngon một chút, để cho hắn hối hận vì đã mang đồ ăn ngon đến trước mặt cô.

Tô Song Song vừa ăn xong bát thịt, vẫn chưa kịp vươn đũa vào đĩa rau, Tần Mặc đã gắp một viên cải xào xanh mơn mởn bỏ vào bát cô.

Tô Song Song có chút do dự, bởi vì cô là người theo chủ nghĩa ăn thịt, không thích ăn rau, nhưng đồ cũng đã gắp tới bát, cô nếu không ăn thì thật lãng phí, liền cúi đầu mạnh mẽ nhét vào miệng.

Chẹp chẹp, mắt Tô Song Song sáng lên, cây cải này ăn rất ngon! Tuy nhiên cô vẫn chung tình với thịt.

Tô Song Song ăn xong đồ trong miệng, đang muốn duỗi đũa gắp thịt nướng vàng ươm, nhưng vẫn chưa kịp vươn đũa ra, Tần Mặc đã gắp cà rốt vào bát cô. ( =]]]]]]] )

Tô Song Song cúi đầu nhìn cà rốt cô ghét ăn nhất, hít vào một hơi, nhịn, rất nhanh bỏ cà rốt vào miệng.

Cô vừa vươn đũa muốn gắp thịt ba rọi, nhưng Tần Mặc vẫn như cũ không cho cô bất kỳ cơ hội nào, trực tiếp đem rau chân vịt bỏ vào bát cô. duong

Tô Song Song nhìn bát cơm toàn màu xanh, hoàn toàn bùng nổ!

Cô thả đũa xuống, cũng không kịp nhai hết cà rốt trong miệng, không rõ ràng rầm rì nói: “Anh uốn àm ì? Ó òn o ười a ăn ơm ông!”

Phiên dịch lại: Anh muốn làm cái gì? Có còn cho người ta ăn cơm hay không!

Tần Mặc tự nhiên nghe hiểuTô Song Song nói cái gì, nhưng hắn lựa chọn trực tiếp bỏ qua, như trước lạnh nhạt ăn cơm, sau đó gắp cho Tô Song Song một miếng thịt ba rọi.

Tô Song Song nhìn miếng thịt ba rọi trong bát, sửng sốt một khắc, vội vàng nuốt hết cà rốt trong miệng, sau đó ăn thịt.

Cô than thở trong lòng: Nếu bữa cơm này không phải anh trả, chị đây mới không thèm!

Tuy nhiên cô tỏ vẻ bất mãn một chút, lại rầm rì nói: “Chân tôi té bị thương, không phải tay bị thương, có thể tự gắp đồ ăn được.”

Tần Mặc nghe những lời này, rốt cuộc ngẩng đầu khinh bỉ, sau đó đem cơm nhai hết, mới mở miệng nói: “Tôi cảm thấy mấy món này không ngon, mới gắp cho em.”

Không ngon… Mới cho cô… Không ngon…

Mấy chữ này xoay vòng vòng quanh óc Tô Song Song, cô cắn đũa, trực tiếp cảm thấy mình no rồi, bị đầy hơi rồi.

Cô cảm thấy công lực của tiểu cầm thú đã trở lại, bắt đầu nói lời ác độc.

Tần Mặc nhìn Tô Song Song dần dần không ăn nữa, khóe miệng nhếch lên một độ cong, sau đó hắn đem đĩa thịt ba rọi vàng rực trút vào bát Tô Song Song.

Tô Song Song cúi đầu nhìn lại thịt ba rọi trong bát mình, hơi xoay người, cuối cùng vươn đũa gắp miếng thịt, cảm thấy ăn thật ngon.

Chỉ là sau một khắc, Tần Mặc lại gắp rau chân vịt xanh mướt bỏ vào bát cô, Tô Song Song trong lòng hít sâu một hơi.

Cô trong lòng cân nhắc một chút, cảm thấy mình hiện giờ đấu không lại tiểu cầm thú, ăn thức ăn trước mắt, hảo hán không ăn thua thiệt trước mắt, cô nhịn!

Bữa cơm này mặc dù Tô Song Song ăn không ngon lắm, nhưng cũng coi là đã no, cô lại rầu rĩ bắt đầu viết kết truyện “Thục tiên truyền”.

Hai người lại an tĩnh vượt qua buổi chiều, đến giờ cơm tối, Tần Mặc rốt cuộc ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Tô Song Song nói: “Song Song, tối nay tôi có việc, tự em ăn cơm.”

Tô Song Song vừa nghe, lỗ tai liền dựng thẳng lên, tâm lý nhất thời kích động đến lệ nóng doanh tròng, rốt cục không cần phải ăn cơm với tiểu cầm thú! Rốt cục!

Tuy nhiên Tô Song Song cố gắng duy trì hình tượng bình tĩnh của mình, cô mỉm cười, cố gắng nặn ra một câu: “Tôi biết rồi, vừa lúc có thể cùng Tô Mộ đi ăn cơm.”

Tần Mặc gật đầu nói: “Tôi đưa bọn em đi nhé?”

Tô Song Song vừa nghe vội vàng lắc đầu, có Tô Mộ làm ở công ty đón cô sao có thể còn phiền tới Tần Mặc đưa đón, chẳng lẽ cô nói không rõ sao, phỏng chừng toàn công ty đều cho rằng hai người bọn họ có gian tình đi. duong

Tâm lý Tô Song Song kìm nén đến phát tức, muốn ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng, các người có gặp qua cái gian tình nào mà bị nô dịch như vậy không? Ngày ngày Tần Mặc gây họa cho cô, cô còn cùng hắn ở chung một chỗ phát sinh gian tình mới là lạ đó!

“Tô Tô có xe, Boss ngài bề bộn nhiều việc, không nhọc đại nhân ngài hạ giá!” Tô Song Song chỉ sợ Tần Mặc đổi ý, vừa mở miệng lại bắt đầu chân chó.

Trong lòng Tô Song Song thầm than thở: Chờ “Thục tiên truyền” hoàn thành, chị đây nhất định cho ngươi biết vì sao hoa lại có màu hồng!

Tần Mặc nghĩ tới người sẽ phải gặp buổi tối, hắn vẫn không muốn Tô Song Song gặp cô ta, cho nên gật đầu: “Nếu khi trở về có bất tiện, thì gọi điện thoại cho tôi.”

“Không cần, không cần! Anh đừng thấy Tô Mộ nhỏ gầy, thật ra sức cô ấy khỏe bằng hai tên đàn ông cao to đấy, cho dù có khiêng tôi đi thì cũng vô cùng nhẹ nhàng linh hoạt nha!”

Tô Song Song phát hiện từ lúc cô làm trợ lý của Tần Mặc, hai mươi bốn giờ đều ở cùng chỗ với hắn, cô thật sự muốn có chút thời gian cho riêng mình, cô bí mật yy Tần Mặc, phát tiết cảm xúc của chính mình một chút.

(*) yy: ý dâm, hoang tưởng, tự sướng (yi yin)

Nếu không làm như vậy, phỏng chừng có một ngày nào đó cô thật sự không nhịn được, trực tiếp làm ra cái hành động bồng bột ấu trĩ gì đó, lúc đó cô liền có thể nói lời vĩnh biệt với “Thục tiên truyền”, đã vậy còn có quà tặng khuyến mãi kèm theo là một cuộc du ngoạn tới đồn cảnh sát.

Chỉ mới nghĩ thoáng qua một chút, Tô Song Song đã cảm thấy tiền đồ ảm đạm, cô vội vàng nở một nụ cười càng thêm sáng lạn.

Cô chỉ sợ Tần Mặc đổi ý, đễn chỗ nào cũng mang theo mình, để hắn có thể tùy thời tàn phá tâm linh yếu ớt của cô, lấy việc hành hạ cô trở thành thú vui.

“Tốt lắm.”

Tần Mặc phun ra hai chữ này, đứng dậy sửa sang lại nếp nhăn trên tây trang, Tô Song Song thấy Tần Mặc phải đi, trong nháy mắt nhẹ nhàng thở ra.

“Boss ngài đi trước cũng được, tôi gọi cho Tô Mộ, bảo cô ấy tới đón.” Cô suy nghĩ một chút lại rất nhanh nói thêm: “Hai ta đi cùng lúc không thích hợp, để tránh ảnh hưởng đến hình tượng anh minh thần võ của ngài.”

“…”

Tần Mặc nhìn Tô Song Song, chút tâm tư nhỏ này của Tô Song Song làm sao có thể chạy thoát khỏi hai tròng mắt của hắn.Tần Mặc khẽ mân bạc môi, tuy nhiên lập tức khóe môi lại giãn ra.

Một động tác nhỏ này lập tức làm cho Tô Song Song kinh hồn bạt vía, cô cảm giác có chuyện không tốt sắp phát sinh, mà chuyện này hơn phân nửa sẽ phát sinh từ chỗ Tần Mặc, mà người phải gánh chịu hậu quả lại chính là cô.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi home sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Tuy nhiên Tần Mặc không nói gì thêm, chỉ gật đầu một cái, coi như đồng ý đề nghị của Tô Song Song, trực tiếp nâng bước đi ra ngoài.

Tô Song Song trong nháy mắt nhẹ nhàng thở ra, định gọi điện thoại cho Tô Mộ, nhưng thời điểm vừa cầm lấy điện thoại nhìn phòng làm việc trống trải, không biết vì sao trong lòng cô lại cảm thấy có chút mất mát.

Cô vội vàng dùng sức lắc đầu, đem loại ý nghĩ đáng sợ này quăng ra khỏi đầu, sau đó lấy điện thoại gọi cho Tô Mộ.

“Tô Tô! Là tôi! Đêm nay cô có rảnh hay không?”

“Em gái cô, vẫn còn biết gọi cho lão nương cơ à! Chị đây sợ ảnh hưởng đến thời gian cô ở chung cùng Boss, nên vẫn nhẫn nại không gọi điện cho cô, hiện tại cô mật ngọt xong xuôi, rốt cục cũng nhớ tới chị đây à?”

Tô Song Song vừa định giải thích, đầu bên kia đã điên cuồng công kích, Tô Song Song thấy Tô Mộ thật sự tức giận, vội vàng hạ mình, cúi đầu khom lưng nghe.

“Chuyện lớn như vậy cũng không nói cho chị đây một tiếng! Tô Song Song! Cô muốn tạo phản đúng không?”

Tô Mộ thấy thái độ nhận lỗi của Tô Song Song, hài lòng bĩu môi, rốt cuộc ngừng lại, hừ một tiếng, bà tám hỏi: “Còn không mau thành thật thú tội?”

“Đều là hiểu lầm, Tô Tô, lát nữa tôi mời cô ăn cơm, chúng ta vừa ăn vừa nói!”

Tô Song Song quơ quơ cái chân bị thương, thấy Tô Mộ rốt cuộc trở lại là Tiểu Tô Tô ôn nhu thiện lương liền thở phào một cái. duong

Tô Mộ đầu kia vừa nghe, nhất thời thở dài: “Hôm nay không được, ngày mai đi, hiện giờ trong tay tôi có một đống công việc, không đi được.”

Tô Song Song hơi có chút mất mát, tuy nhiên nghĩ tới ngày mai cũng không cần ăn những món mà mình không thích cùng Tần Mặc, nhất thời cảm thấy cũng không tệ lắm.

Cô vui vẻ nói: “Được, như vậy đi, không sao cả!”

Tô Mộ hừ hừ, dường như muốn nói điều gì, đã có người gọi cô làm việc, cô vội vội vàng vàng nói: “Ngày mai gọi cho tôi!” Sau đó liền cúp máy.

Mà ở nơi nào đó trong đại sảnh, Âu Dương Minh đứng ở đằng kia, thấy Tô Mộ ngắt điện thoại, hắn xoay người ra ngoài, lấy điện thoại từ trong túi quần ra.

Tô Song Song nghe điện thoại xong, có chút ngẩn người, quơ quơ cái chân bị thương của mình, dự định tay làm hàm nhai.*

(*) Tự thân vận động, mình làm mình hưởng. #mi

Tay còn chưa đụng tới cái nạng, điện thoại lại vang lên, cô vội vàng cầm lấy điện thoại, thấy hiện lên tên Âu Dương phó tổng, nhất thời có chút khẩn trương.

Tô Song Song lúc này mới nhớ tới lần trước bị Tần Mặc làm cho cô và Âu Dương Minh kết thúc trong không khí không vui vẻ, cô vẫn chưa kịp nói lời xin lỗi cùng cảm ơn với người ta.

Tô Song Song nuốt nước miếng một cái, mới tiếp nhận điện thoại, ha ha cười nói: “Chào Âu Dương phó tổng!”

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi home sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

————————————–

Ps: Ủng hộ nhiệt tình, qua tết (từ 14/ 2 trở đi), ngày đầu tiên cập nhật Nam thần sẽ bonus 2 chap cho mọi người ^^

Advertisements

9 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 50

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

  2. Hóng~ing. Quả này bắt gian tại giường rồi. Ông ăn chả bà ăn nem nha. Không biết 2 bạn trẻ sẽ phản ứng như nào đây. Tui muốn thấy Tiểu cầm thú ăn dấm ăn dấm nha. Song song cứ lờ đờ là đc rồi. Tui thích ngược nam nha.

    Liked by 1 person

    • Nếu mỗi chap (từ 46-50) đủ 7 lượt cmt/like, tổng kết vào thứ 5 tới thì trong ngày thứ 5 hoặc t6 sẽ có chap mới. Trường hợp ko đủ vậy thì hẹn sau tết vậy. Tại giờ đa số editor 2 nhà về quê hết rùi, nên ai cũng lười làm thêm chap mới. Vì vậy đợt bonus cuối này mới yêu cầu ủng hộ hơn bình thường, để tạo động lực cho các bạn edit – beta. ^^ (cuối chap 46 Mi có thông báo rùi 🙂 )

      Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s