Than ma thu ha_Chap 26

Chương 26: Thời không luân hồi

Edit – Beta: Hye Mi
Nguồn: hyemihomesweethome.wordpress.com

(*): Từ chương này Mi đã tìm được nguồn raw gốc, nên sẽ edit kết hợp với bản cv, tăng độ chính xác hơn của truyện. Các chương trước nếu có thời gian bạn sẽ chỉnh sửa lại sau nhé. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ  🙂

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ … tỷ có muốn uống một chút nước hay không?”

Hạ Linh mơ hồ nghe được có một giọng nói thanh thúy của trẻ con thầm thì ở bên tai mình, trong đầu một mảnh hỗn độn, nàng khó khăn mở mắt ra, ánh mắt từ trong mê man thanh tĩnh trở lại, một gương mặt trẻ thơ thanh tú lập tức rọi vào trong mắt nàng.

Đó là một tiểu nam hài bảy tám tuổi, da thịt trắng như bạch ngọc, dung nhan đẹp đẽ tuyệt trần, ánh mắt thanh tịnh, ngay ngắn cầm chén nước đứng bên giường, lo lắng nhìn nàng. Hạ Linh trừng mắt nhìn, mở miệng hỏi:

“Nhóc là ai … Nơi này là chỗ nào?”

Lời vừa ra khỏi miệng nàng mới phát hiện thanh âm mình biến thành khàn khàn, bờ môi khô nứt, trong cổ khát khô khó chịu giống như bị lửa thiêu đốt.

Tiểu nam hài dường như nhìn thấu nổi thống khổ của nàng, liền tranh thủ đưa nước đến bên miệng nàng, cẩn thận từng li từng tí cho nàng uống nước.

Được uống một chén nước lớn, Hạ Linh cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Nàng nhìn quanh bốn phía, mới phát hiện là mình đang ở trong một cái miếu đổ nát, mà tiểu nam hài bên cạnh tuy có dung nhan mỹ lệ, y phục trên người lại rách nát một cách thảm hại, khiến cho da thịt trắng nõn trên dưới của cậu lộ cả ra bên ngoài.

Nơi này là chỗ nào?

Hạ Linh xòe bàn tay nhìn vào, ở giữa lòng bàn tay  yêu kiều mềm mại như ngọc của nàng xuất hiện một đoạn hoa văn thoắt ẩn thoắt hiện.

Không có xuyên qua, đây vẫn là thân thể của Thường Tự Cẩm! Thế nhưng mà, chính mình vừa rồi rõ ràng vẫn còn ở trong long vực, đứng ngay trước thần long mộc, sau đó, chuyện gì đã xảy ra? Vì cái gì tỉnh lại lại ở nơi này?

“Tiểu đệ đệ, xin hỏi …”

Hạ Linh vừa định hỏi thăm, chợt nghe xa xa truyền đến tiếng vó ngựa hỗn loạn, dựa theo thanh âm này, người tới chí ít có mấy trăm, hơn nữa mỗi người đều mang theo sát khí vô cùng ác liệt.

Nàng nhìn qua ngoài cửa, nhịn không được lẩm bẩm nói: “Có người đang tới đây.”

Tiểu nam hài đặt chén nước xuống, khinh thường cười, nói: “Ân, bọn họ chính là tới giết ta?”

Hạ Linh đột nhiên cả kinh, quay đầu nhìn nụ cười trong vắt như sương mai không có lấy nửa điểm kinh hoàng của nam hài, trong nội tâm không khỏi kinh hãi, nhịn không được hỏi: “Đến giết ngươi? Vì sao?”

Tiểu nam hài mấp máy đôi môi khô nứt, nói khẽ: “Ta là hoàng tử Việt quốc, hoàng thúc mưu đồ bí mật phản loạn giết phụ hoàng mẫu hậu ta, ta được thiếp thân thị vệ che chở chạy trốn, sau đó một đường trốn tới đây, nhưng sau cùng vẫn là chạy không thoát…”

Gương mặt của tiểu nam hài thanh tú mà lịch sự tao nhã, đôi mắt trong như gương, biểu tình trên mặt không có chút gì là gợn sóng hay sợ hãi, mặc dù nói xong hoàn ảnh thê thảm nhất, kết cục bết bát nhất của chính mình, nhưng biểu hiện thủy chung không có lấy một chút kích động.

Hạ Linh chẳng biết tại sao nhìn đôi môi khô nứt của hắn thật lâu, lại nhìn cái chén bị mình uống không còn một giọt nước kia, thì thào hỏi: “Ngươi không sợ chết sao?”

Tiếng vó ngựa càng ngày càng gần, cuối cùng gần đến mức ngay cả tiểu nam hài cũng nghe thấy được. Mặt hắn vốn đã trắng như tuyết, giờ lại càng thêm trắng bệch, nhưng đáy mắt vẫn bình tĩnh như trước, không thấy một vẻ gì là bối rối.

“Đương nhiên là sợ.” Tiểu nam hài nhẹ nhàng nói, “Nhưng sợ thì sao? Đối với việc tận mắt nhìn phụ hoàng mẫu hậu chết ở trước mặt ta, thì nỗi sợ này không thể sánh bằng với cảm giác lẻ loi một mình, không nhà để về.”

Đôi mắt trong suốt của tiểu nam hài tràn ngập cô tịch cùng yếu ớt, nhưng chẳng qua chúng chỉ tồn tại trong một cái chớp mắt, hắn lại đứng thẳng lên, cười nói: “Tỷ tỷ, tỷ mau chạy đi, nếu còn ở chỗ này sẽ bị ta liên luỵ đấy.”

Hạ Linh chẳng biết tại sao, chợt thấy trong nội tâm vạn phần chua xót, hắn lẻ loi một mình, không nhà để về, nàng làm sao có thể bỏ đứa trẻ này lại mà đi chứ.

Nàng ngồi dậy, đem thân thể gầy yếu của nam hài kéo vào ngực mình, trịnh trọng nói: “Yên tâm, ta sẽ không để cho nhóc chết.”

Ở đây đến tột cùng là nơi nào, Hàn Dục đang ở đâu, trong long vực đã có chuyện gì xảy ra, tất cả những thứ này đều không trọng yếu. Quan trọng hơn, đối với chính mình mà nói, vô luận đang ở nơi nào trên thế gian này, đều vĩnh viễn sẽ không tìm được đường về. Cho nên, bây giờ đang ở địa phương nào, có cái gì khác biệt đâu?

Thân thể tiểu nam hài run rẩy, nhịn không được ngẩng đầu lên nhìn nàng, đáy mắt đen như mực như ánh lên một tia hào quang thâm thúy, nhưng rất nhanh lại biến mất. Hắn rủ xuống hàng lông mi dày phủ ở hai mắt, nói khẽ:

“Tỷ tỷ, tỷ không cần cảm thấy áy náy. Ta cũng không có vì tỷ làm cái gì, chẳng qua thấy tỷ ngã ở cửa miếu nên mới đem tỷ kéo vào mà thôi. Hơn nữa, ta cũng không có hảo tâm cứu người như vậy, ta chỉ là cảm thấy … Cảm thấy rất cô đơn, nghĩ đến trước lúc chết dù là có một người ở cùng ta một chút cũng rất tốt.”

Bản edit này thuộc về nhà hye mi home sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

“Cho nên …” Tiểu nam hài nâng lên khuôn mặt tú lệ, thần sắc kiên định mà xa cách, “Tỷ tỷ, tỷ đi nhanh đi, chuyện của ta cùng tỷ không có nửa phần quan hệ.”

Hạ Linh không phải là chưa từng ở chung với đứa trẻ nào, nàng gần đây lười biếng, không có tính nhẫn nại, lại còn thêm cái tật mạnh miệng, chết vì sĩ diện, cho nên cái mà nàng không am hiểu nhất chính là dịu dàng an ủi một đứa trẻ. Lúc trước cùng tiểu Nhuận tiểu Sương ở chung, đó là vì thật tâm ưa thích chúng, thế nhưng nàng đôi lúc cũng nói mấy câu độc địa, giả vờ môt bộ không kiên nhẫn, ghét bỏ, mới cảm thấy an tâm.

Thế nhưng mà hôm nay, đứng trước mắt nàng là một đứa trẻ nhu thuận hiểu chuyện đến mức làm cho lòng người chua xót , nàng thế nhưng ngay cả một câu trêu chọc cũng nói không nên lời.

Ngôn từ của đứa bé này quá mức tỉnh táo, quá mức cơ trí, dường như tuổi còn nhỏ đã nhìn thấu nhân thế muôn màu, trải qua vạn năm tang thương. Nhưng đôi mắt của đứa bé này lại quá mức thanh tịnh, thanh tịnh đến mức làm cho không người nào có thể nhìn thẳng đáy mắt cô đơn cùng tuyệt vọng của hắn.

hyemihomesweethome.wordpress.com

Hạ Linh đột nhiên cảm thấy hốc mắt có phần nóng lên, không biết là bởi vì lòng chua xót hay là cảm động nên tịch mịch, làm cho nàng cho tới bây giờ vốn dĩ vẫn đè nén tốt cảm xúc lại có phần không khống chế được. Nàng vươn tay xoa tóc nam hài, nặng nề vuốt ve, đột nhiên mặt giãn ra cười nói:

“Này, nhóc từng gặp qua thần tiên chưa?”

Nam hài xấu hổ trốn tránh tay của nàng, nét mặt nhăn nhó rồi lại hình như có chút ít lưu luyến, nghe vậy nhịn không được ngẩng đầu mê mang hỏi:

“Thần tiên?”

“Đúng vậy!”

Hạ Linh thả hắn ra, từ trong mê tàng hoàn  lấy ra hỗn thiên lăng. Tấm lụa đỏ tươi không gió mà bay, linh lực dồi dào thoáng chốc tràn đầy toàn thân nàng.

Rất tốt, thực lực nguyên anh kỳ không có mất đi; biến thái cấm chế cũng không xuất hiện. Hạ Linh lập tức cười hăng hái, phi thường đắc ý :

“Hôm nay tỷ tỷ sẽ cho ngươi biết được, cảm giác có miếng bánh từ trên trời rớt xuống, bỗng nhiên được thần tiên cứu là như thế nào.”

Những tia nắng đầu tiên của mặt trời từ ngoài miếu thấu rọi vào, chiếu sáng lên trên bộ y phục mộc mạc tàn tạ trên người thiếu nữ, thế nhưng lại phá lệ càng làm nổi bật gương mặt tuyệt sắc khuynh thành, phong độ tư thái yểu điệu giống như thần tiên của nàng.

Nam hài kìm lòng không được nheo lại mắt, dường như bị tia hào quang chói mắt kia làm cho đau nhói hai mắt, không cách nào mở ra, thế nhưng hắn lại dốc sức liều mạng muốn đem một màn này vĩnh viễn lưu trong đầu.

Một lần tương kiến, chính là cả đời; một lần nhìn thấy, tựa như đã quen biết trăm năm. Đây chính là duyên phận, hay vẫn là nghiệt quả luân hồi?

Hí hí, có cái ai đoán được đứa bé này là ai không ^^ #mi.

———–Hye Mi home sweet home————

Thời điểm Hạ Linh mang theo tiểu nam hài bay ở giữa không trung, nam hài trở nên có chút thẫn thờ. Hắn đứng trên linh trạch kiếm nhìn xuống quan sát, chỉ thấy thanh sơn lục thủy phi tốc thụt lùi về phía sau, vạn dặm non sông như bị che phủ trong mây mù dày đặc.

Hắn lảo đảo một cái ngã về đằng sau, đổ nhào vào một cái vòng tay ôn hòa ấm áp, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, thần sắc mờ mịt mà sửng sốt.

Hạ Linh vỗ nhè nhẹ lên thân thể hơi run của hắn, cười nói: “Ngươi sợ độ cao à, sợ thành như vậy ư?”

Lại nói tiếp, chính mình lúc trước, thời điểm lần đầu ngồi trên phi kiếm, tình trạng so với hắn còn chật vật hơn nhiều. Tuy khi còn ở hiện đại có ngồi qua phi cơ bay trên không trung, thế nhưng cái kia bảo đảm an toàn hơn so với phi kiếm, căn bản không thể so sánh nha!

“Sợ độ cao?” Nam hài lộ ra vẻ mặt mê mang, lại khiến cho gương mặt luôn luôn trầm tĩnh của hắn lộ ra phi thường đáng yêu, “Đó là cái gì?”

Hạ Linh hướng dưới phi kiếm chỉ chỉ, “Ừ, từ nơi này  … từ trên chỗ cao như vậy nhìn xuống, có sợ không?”

Nam hài vội vàng lắc đầu, đi đến mép phi kiếm, thăm dò nhìn xuống hồi lâu, quả nhiên cũng không bắt gặp bất luận thần sắc nào gọi là kinh hoàng sợ hãi.

Khóe miệng Hạ Linh lập tức có phần run rẩy, đây là biểu hiện phàm nhân lần đầu tiên ngồi phi kiếm nên có sao?

Tiểu nam hài bỗng nhiên quay đầu lại hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ là tu tiên giả sao?”

Lúc này đến phiên Hạ Linh kinh dị : “Ngươi biết tu giả?”

Tiểu nam hài yếu ớt cười cười nói: “Chúng ta tuy là phàm nhân nhưng vẫn biết đến sự tồn tại của tu tiên giả. Phụ hoàng từng trăm phương ngàn kế phái người lên núi tìm kiếm hỏi thăm tiên nhân, để thăm dò trường sinh bất lão chi thuật, thế nhưng ngay cả kỳ môn cũng chưa từng vào được. Triều chính càng ngày càng suy yếu, bị hoàng thúc thừa dịp tạo phản. Nhưng cha ta đến chết vẫn luôn tin tưởng trên thế gian này là có tu tiên giả.”

Hạ Linh thở dài nói: “Việc này nói cho chúng ta biết, bất cứ chuyện gì cũng là cần phải có duyên phận, phụ thân ngươi truy tìm cả đời nhưng không bao giờ tìm được, còn ngươi chỉ cần xoay người một cái liền có thể gặp. Như vậy, ngươi có ý nghĩ muốn tu tiên không?”

Tiểu nam hài mới đầu kinh ngạc không có trả lời, bỗng nhiên hai mắt tỏa sáng, hỏi: “Tỷ tỷ ngươi sẽ dạy ta sao? Sẽ dạy ta mãi mãi?”

Bản edit này thuộc về nhà hye mi home sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

“Ta ——?” Hạ Linh giật mình, nghĩ đến tình cảnh quỷ dị hiện giờ của chính mình, vội vàng lắc đầu nói, “Chút trình độ của ta có thể dạy ngươi cái gì? Hơn nữa bản thân ta còn khó bảo toàn, không biết lúc nào sẽ bị biến thái chủ nhân gọi trở về. Không bằng, ta đem ngươi đưa đến danh môn đại phái, chỗ đó đều có danh sư chỉ dạy ngươi …”

Nam hài nét mặt chậm rãi ảm đạm, miễn cưỡng kéo ra một nụ cười, lắc đầu nói: “Không cần, tỷ cũng đã nói tu tiên là phải cần có duyên phận. Là của ta thì chính là của ta, không phải của ta, tỷ cho dù đem ta đưa tới tận cửa cũng vô dụng.”

Hắn nhìn phía trước khẽ nói: “Ta xem phía trước có một thành trấn, tỷ tỷ thả ta xuống ở đây đi. Ta và tỷ vốn là không cùng một con đường, duyên ngắn tình mỏng, tỷ tỷ cứu ta một mạng, đã sớm không còn nợ ta cái gì.”

Hạ Linh lần đầu tiên chủ động ôm lấy phiền toái lại bị người ta nhẹ nhàng linh hoạt từ chối, trong nội tâm ngược lại có phần mất mát và áy náy.

Nàng biết rõ tiểu nam hài là muốn ở bên cạnh mình, thế nhưng, nàng hôm nay liền thân ở phương nào, tình cảnh ra sao còn chưa hiểu rõ, thì chăm sóc hắn như thế nào? Huống chi, còn có tên chủ nhân Hàn Dục ngoan độc khó dò, nếu có một ngày hắn liền cả nam hài này cũng tính kế, chính mình chẳng phải là hại hắn ư?

Hạ Linh thở dài, khống chế phi kiếm chậm rãi đáp xuống dưới, tiếng động náo nhiệt vọng lại chứng tỏ thành trấn phía trước cách đây không xa. Hạ Linh ẩn ẩn có thể cảm nhận được linh lực trong thành hỗn loạn chấn động.hye

Nàng nghĩ vốn thành trấn ở đây sẽ là một nơi vắng vẻ hoang vu, lại hết lần này tới lần khác tiếng người huyên náo, tiếng động lớn náo nhiệt xôn xao, giờ xem ra đây nhất định là thành trấn tụ tập của tu giả.mi

Nàng từ trong mê tàng hoàn lấy ra không ít nhất phẩm tinh thạch đem đến trước mặt tiểu nam hài, cười nói:

“Trong thành này có không ít tu tiên giả, ngươi tiến vào nhất định phải cẩn thận. Những viên tinh thạch này ngươi cầm lấy đi, đem đi đổi chút ít đan dược và pháp khí để bảo vệ tính mạng. Nếu quả thật hữu duyên, gặp người vừa ý thiên phú của ngươi, thì không nên từ chối. Nhớ rõ, còn sống thì còn hy vọng.”

Tiểu nam hài nhìn mấy cái tinh thạch, đứng im không cầm, một hồi lâu sau mới bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi:

“Là vì ta không đủ mạnh sao? Ta bảo hộ tỷ tỷ không được  … Cho nên tỷ tỷ mới không cần ta?”

Hạ Linh giật mình, trong nội tâm chua xót, liền tranh thủ nhét hết thảy tinh thạch vào trong lòng ngực của hắn, lắc đầu nói:

“Không phải, là ta bản thân khó bảo toàn, ta sợ liên lụy ngươi.”

Tiểu nam hài yên lặng đem tinh thạch nhét vào bao quần áo sau lưng, cúi đầu nửa ngày im lặng, cuối cùng mới bình tĩnh không loạn nhả ra một câu: “Đúng là vẫn còn … Không đủ mạnh.”

Hạ Linh giật giật môi muốn nói cái gì, cuối cùng cũng chỉ là giống như trấn an mà sờ lên đầu của hắn, ôn nhu nói: “Đúng rồi, ta vẫn còn chưa biết tên của ngươi, ngươi tên gì?”

Tiểu nam hài hơi ngẩng đầu, khuôn mặt trắng noãn có chút đỏ hồng: “Tỷ tỷ nói trước đi, tỷ tên gì?”

“Ta tên là Hạ …” Hạ Linh chợt khựng lại, nhìn da thịt mềm mại lộ ra bên ngoài của mình, sửa lời nói, “Ta tên là Thường Tự Cẩm.”

Tiểu nam hài yên lặng nghiêm túc nhắc lạiba chữ “Thường Tự Cẩm”  mấy lần, hai mắt khẽ đỏ lên, thanh âm hơi khàn nói: “Tỷ tỷ, sẽ có một ngày chúng ta gặp lại, đến lúc đó ta nhất định có thể bảo hộ tỷ, không cho bất luận kẻ nào tổn thương tỷ. Trước lúc đó, xin tỷ nhất định phải sống sót. Như tỷ đã nói, còn sống thì còn hy vọng.”

Tiểu nam hài yên lặng lui ra phía sau vài bước, hàng lông mi dày khẽ rũ xuống, lộ ra một nụ cười trẻ con ngại ngùng, cất giọng nói: “Tỷ tỷ, ta tên là Hàn Dục, là chữ Dục trong ngọn lửa chói sáng rực rỡ. Tỷ nhất định, nhất định không được quên!”

Cái … Cái gì? Hắn vừa mới nói hắn tên gì? Hàn … Hàn Dục ————? ! !

Trời ạ ——! ! Đây là đâu? Người nàng vừa mới cứu rốt cuộc là ai? Nàng là nghe nhầm hay là thần chí hồ đồ, hay vẫn là đang nằm mơ?

Hạ Linh mắt thấy nam hài muốn đi vào cửa thành, vội vàng xông lên, thời điểm đầu ngón tay sắp phủ lên bả vai gầy yếu của hắn, trong đầu đột nhiên truyền đến một hồi kịch liệt đau nhức, một cái thanh âm đáng sợ vô cùng quen thuộc ở trong thần thức của nàng không nhanh không chậm vang lên: “Thường Tự Cẩm, mau đến bên cạnh ta!”

Thời không lập tức đảo lộn, vạn hoa héo tàn lại nở rộ. Hạ Linh mãnh liệt mở mắt ra, há mồm thở dốc, chậm rãi chống lại một đôi mắt ôn nhuận vừa quen thuộc cũng vừa lạ lẫm, trong đáy mắt kia có nghi ngờ, lại thâm sâu giống như vực sâu biển lớn, lạnh như hàn băng.

Hạ Linh nhìn qua đôi mắt kia, lại giống như gặp ma, dùng thanh âm khàn khàn chậm rãi nhả ra hai chữ: “Hàn … Dục …”

#Mi: Đến đây thì chắc ai cũng biết đứa bé Hạ Linh gặp là ai rồi nhỉ. Đúng là lúc bé đáng yêu bao nhiêu thì lớn lên càng biến thái bấy nhiêu.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi home sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Than ma thu ha_Chap 26

  1. Pingback: Thần ma thủ hạ dễ sai bảo | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s