Nam than phong ben_Chap 52

Chương 52: Hiểu lầm.

Edit – Beta: Hiểu Dương – Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy 

Vậy là chap 52 đã kết thúc đợt bonus lần này rùi nhé. Từ hôm nay, Nam thần sẽ ngừng ra chap mới cho đến hết tết. Tin zui với mọi người là sau tết cả 2 nhà (có lẽ) sẽ cho Nam thần lên sàn thật hoành tráng. Mong mọi người tiếp tục ủng hộ nhóm dịch và chúc mọi ăn tết zui zẻ ^^

Nam thư ký cũng đi ra ngoài cùng bọn họ, ánh mắt nhìn Tô Song Song và Âu Dương Minh như cũ vẫn không nhịn được mang theo một chút tò mò nghiên cứu.

Tô Song Song mặc dù không quay đầu lại, nhưng vẫn cảm giác phía sau ruột gan nóng như lửa đốt, trong lòng thở dài, xem ra nam thư ký này nhất định sẽ nói cho Tần Mặc chuyện cô bị ngã.

Nếu đã nhất định mất mặt, Tô Song Song cũng chẳng suy nghĩ lo lắng nữa, ngược lại vô cùng thoải mái, quay đầu nhìn Âu Dương Minh, nói chuyện với hắn về truyện tranh, không khí rất hòa hợp.

Nam thư ký đưa Tô Song Song và Âu Dương Minh tới cửa thang máy, cung kính cúi đầu, Tô Song Song theo bản năng cũng khom lưng đáp lễ.

Lúc cúi người, thân thể không khống chế được thăng bằng, Tô Song Song mới nhớ tới lúc này cô là thương binh, không nên có động tác quá mạnh.

Nhưng cô ý thức vấn đề quá muộn, Tô Song Song không nhịn được suy nghĩ, nếu người đứng bên cạnh cô là tiểu cầm thú thì tốt rồi, cô có thể không biết xấu hổ mà kéo đồ của hắn.

Bây giờ người bên cạnh là Âu Dương Minh, cô thật sự không thể hạ thủ, vạn nhất nếu không cẩn thận kéo cả quần hắn xuống thì làm sao bây giờ!

Ở lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tô Song Song thở dài, chấp nhận kết cục mình lại tiếp tục cùng mặt đất thân mật.

Không nghĩ tới lúc cô sắp đụng tới đất, đột nhiên bên hông liền bị một lực kéo lên, thân thể thoáng một cái ngã vào lồng ngực cường tráng nhưng lại hết sức ấm áp.

Tô Song Song ngay lập tức phản ứng, Âu Dương Minh cứu cô, chỉ là tiềm thức cô vươn tay chắn giữa hai người, chờ cô phản ứng xong thì đã làm ra tư thế phòng bị.

(Dương: với trai lạ phải làm như vậy mới đúng :v)

Tô Song Song tay đẩy ngang ngực Âu Dương Minh, cô lập tức cảm giác thân thể hắn cứng ngắc, cô biết động tác này rất là làm tổn thương người khác.

Tô Song Song vội vàng thu tay lại, nhưng vẫn duy trì khoảng cách với Âu Dương Minh như cũ, cô ngẩng đầu cảm ơn hắn một chút, sau đó định ngồi xổm duỗi tay lấy nạng chống.

Nam thư ký vẫn đứng bên cạnh hết sức nhanh chóng nhặt cây nạng của Tô Song Song lên, đưa tới tay cô.

Nhưng mới vươn tay, Âu Dương Minh dùng tay trái nhận lấy nạng, động tác này của Âu Dương Minh làm cho cả nam thư ký và Tô Song Song đều nghi hoặc.

Chỉ thấy Âu Dương Minh tay trái cầm nạng, đổi tư thế cùng Tô Song Song đối mặt chuyển thành giữ vai phải của cô, vừa dùng sức vừa nhấc, Tô Song Song đã cảm thấy áp lực dưới chân bớt đi không ít.

“Vẫn là để tôi dìu cô ra ngoài đi, nếu không lại ngã thì làm thế nào.” Âu Dương Minh nói hết sức có lý, Tô Song Song cảm giác nếu cự tuyệt, ngược lại chính mình có vẻ suy nghĩ quá nhiều.

Cô do dự, Âu Dương Minh giống như nhìn thấu nội tâm lo lắng của Tô Song Song, cười ôn hòa mở miệng.

“Không cần phải lo lắng, bạn bè trong lúc khó khăn thì giúp đỡ lẫn nhau, nếu có nhân viên bị thương hành động bất tiện, tôi cũng sẽ giúp đỡ, cũng coi như học tập Tần tổng lấy việc giúp người làm niềm vui.”

Tô Song Song vừa nghe, có chút sững sờ, nội tâm rất nhanh nghĩ đến khuôn mặt co quắp tê liệt của Tần Mặc, nuốt nước miếng một cái, bi ai nghĩ đến, Tần Mặc sẽ không thể nào lấy giúp người làm niềm vui, hắn chẳng qua vì muốn chèn ép hết giá trị thặng dư của cô thôi.

Chỉ là lời này Tô Song Song không dám nói ra miệng, dù sao vẫn còn nam thư ký gian tế của Tân Mặc đứng bên cạnh, cô cười ha ha một tiếng, tỏ vẻ đồng ý với Âu Dương Minh.

Trong lòng cô nghĩ, đây coi như cũng là hành động ‘vuốt mông ngựa’ Tần Mặc trá hình rồi, hy vọng nam thư ký kia lúc báo cáo có thể đem chi tiết này thêm vào, như vậy lúc Tần Mặc cười nhạo cô có thể xem lại một ít tình cảm này.

“Đi thôi, chúng ta trực tiếp tới bãi đỗ xe, không có ai chú ý đâu.” Âu Dương Minh như cũ trấn an Tô Song Song, gật đầu một cái với nam thư ký, sau đó vỗ về Tô Song Song vào thang máy.

Tô Song Song thay đổi suy nghĩ, bãi đỗ xe của công ty ở tầng hầm, có thể có ai nhìn thấy đây, nghĩ như vậy, liền yên tâm để cho Âu Dương Minh đỡ mình đi.

Chỉ là Tô Song Song đã quên, bây giờ là giờ cao điểm tan tầm, người trong bãi đỗ xe tấp nập, nối liền không dứt.

Cô bị Âu Dương Minh dìu đi, nhân viên khác tìm xe của mình, nhìn cô bằng ánh mắt không rõ, cô thật sự là muốn chết.

Tô Song Song vội vàng cúi đầu, tuy nhiên cô không ngờ tới Âu Dương Minh nhưng lại rất thu hút. Hơn nữa chiều cao hắn là 1m80, đi chỗ nào cũng là hạc trong bầy gà.

Hết lần này đến lần khác Âu Dương Minh đỗ xe tận bên trong, một đường này đi qua, giống như bị kiểm dịch, bị mọi người nhìn tới mấy lần.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Đến cuối cùng Tô Song Song lạnh nhạt ngẩng đầu, tâm lý bình tĩnh nghĩ: Dù sao cô cũng không thẹn với lương tâm, bọn họ nói cái gì cũng được, nếu cô sợ hãi rụt rè, người khác lại tưởng cô làm chuyện gì trái với lương tâm cũng nên.

Đợi đến khi đến chỗ xe của Âu Dương Minh, lúc Tô Song Song ngồi vào xe mới cảm giác phía sau có một tầng mồ hôi, không phải vì bước đi mệt mỏi, mà là vì khẩn trương.

Trong lòng cô nói thầm một câu: Thật không có tiền đồ mà, cô hiện tại…không có bạn trai, cùng ai đó thân mật một chút thì có việc gì chứ, nhìn cô giống như yêu đương vụng trộm vậy, ngẫm lại đã cảm thấy kìm nén đến phát tức.

Tuy nhiên Tô Song Song cũng chỉ nghĩ trong lòng vậy thôi, nếu tái diễn lại cảnh đó một lần, cô vẫn khẩn trương đến mức cả người đẫm mồ hôi, dù sao lời ra tiếng vào của người khác cũng rất đáng sợ nha!

Âu Dương Minh lên xe, Tô Song Song nhìn thoáng qua váy của mình, quay đầu hỏi hắn: “Có phải tôi nên về nhà thay quần áo không?”

Âu Dương Minh gật đầu, lại đột nhiên lắc đầu, tầm mắt hướng về phía trước, khóe mắt lại hướng về phía Tô Song Song.

Hắn nói với cô: “Tôi cũng cần thay quần áo, nếu đưa cô về nhà thay rồi lại về nhà tôi thay, thì lại không kịp thời gian, tôi biết một cửa hàng quần áo, chúng ta đến đó chọn một bộ, thế nào?”

Muốn mua quần áo? Suy nghĩ đầu tiên của Tô Song Song là cô không có mang thẻ tín dụng! Trên người cũng chỉ có 50 đồng bạc để ứng phó với những lúc bức thiết thôi, mà 50 đồng thì có thể mua được cái gì chứ?

Ý nghĩ kế tiếp chính là, cho dù cô có mang thẻ, cũng chỉ có 3000, đó là sinh hoạt phí của cô, cô cũng không đủ tiền mua quần áo!

Nhưng Tô Song Song không nói nên lời cô không có tiền, như vậy không phải ám chỉ muốn Âu Dương Minh trả tiền quần áo cho mình hay sao!

Tô Song Song nhìn xe đã đi ra, vẻ mặt rối rắm, cô muốn gọi Tô Mộ cho mượn ít tiền khẩn cấp, nhưng mới thò tay vào túi mới nhớ tới, điện thoại di động của mình đã vỡ nát.

Vẻ mặt của cô nhất thời càng thêm khó coi, mặt cũng nhăn lại, cô không thể không có điện thoại di động, cho nên 3000 đồng này còn phải dùng để mua một chiếc điện thoại rẻ tiền.

Âu Dương Minh nhìn như chuyên tâm lái xe, nhưng vẻ mặt rối rắm của Tô Song Song lại không tránh được tầm mắt của hắn.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Hắn có chút nhếch môi, lúc đèn đỏ, quay đầu nói với cô: “Song Song, cô giúp tôi chuyện lớn như vậy, tôi rất áy náy, lát nữa cô chọn hai bộ quần áo cô thích, coi như tôi cảm ơn cô có được không?”

Tô Song Song vừa nghe, liền muốn mở miệng cự tuyệt, cô mặc dù nghèo, cũng thích chiếm những tiện nghi nhỏ, nhưng cái tiện nghi này không phải tùy tiện có thể chiếm, cô vẫn có nguyên tắc của chính mình.

Âu Dương Minh không cho Tô Song Song có cơ hội mở miệng, hắn nói tiếp: “Nếu như cô từ chối, tôi sẽ rất áy náy.”

Tô Song Song suy nghĩ một chút, một bộ đồ cũng ngàn tám, hoặc là thấp hơn, dù sao cô cũng giúp Âu Dương Minh gỡ gạc rắc rối, lấy một bộ cũng không tính là chiếm tiện nghi.

Nghĩ thông suốt, Tô Song Song liền học Âu Dương Minh cười nói: “Tôi cũng chỉ lấy bộ nào có thể mặc là tốt rồi, nếu không tôi cũng sẽ áy náy!”

Hai người dừng lại một chút, đột nhiên nhìn nhau cười, Âu Dương Minh gật đầu, lúc này đèn xanh sáng, hắn liền chuyên chú lái xe.

Tô Song Song vốn chỉ tưởng rằng chỉ là một bộ đồ bình thường, nhiều lắm là ngàn tám, cô nhận cũng không tính là cái gì, nhưng khi xe dừng ở một con phố xa xỉ, Tô Song Song trợn tròn hai mắt.

Quần áo ở nơi này, không thể chỉ một ngàn tám! Mắt thấy Âu Dương Minh sẽ xuống xe, Tô Song Song lập tức kéo cánh tay hắn.

Âu Dương Minh thu hồi cánh tay đặt trên cửa xe, quay đầu lại nhìn Tô Song Song, Tô Song Song chống lại ánh mắt nghi vấn của hắn, không biết nên nói như thế nào, sau đó giọng có chút ngượng ngùng: “Quần áo ở đây rất đắt!”

Âu Dương Minh vừa nghe, lắc đầu, cũng học theo Tô Song Song hạ giọng, giống như muốn nói bí mật gì đó vậy: “Kỳ thật đây là nơi bạn tôi bán hàng nhái, không phải rất đắt, yên tâm.”

Tô Song Song vừa nghe, làm bộ dáng tôi hiểu rồi, tôi sẽ không nói ra, cười cười gật đầu. Bởi vì Tô Song Song hành động bất tiện, nên Âu Dương Minh như cũ để cô dựa vào hắn, dìu cô vào cửa hàng.

Đợi đến khi Tô Song Song vào trong cửa hàng, nhìn quần áo rực rỡ màu sắc bên trong, mỗi bộ đồ đều lòe lòe tỏa sáng giống như đang tranh nhau lên tiếng: “Tôi rất đắt! Tôi rất đắt nha! Cô không mua nổi đâu!”

Cô có chút nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Âu Dương Minh, trong mắt mang theo ý thăm dò, chỉ là Âu Dương Minh lại chỉ nhìn về phía trước, không có chú ý tới ánh mắt của cô.

Chủ của hàng thấy Âu Dương Minh tới, liền cười nghênh đón, tầm mắt quét tới trên người Tô Song Song, mang theo một ít thần sắc mập mờ chế nhạo.

Âu Dương Minh như trước ôn hòa khiêm tốn cười, cúi đầu nhìn thoáng qua Tô Song Song giới thiệu: “Bạn tốt của anh, lát nữa cùng anh đi gặp bạn, em giúp cô ấy chọn một bộ quần áo thích hợp đi.”

Chủ cửa hàng là một cô gái xinh đẹp nữ tính, cười ý vị thâm trường lặp lại một lần: “Bạn tốt…” Cô cố ý đem âm thanh kéo dài, sau đó cười vô cùng mập mờ, “Em biết rồi, em biết rồi, yên tâm đi!”

Tô Song Song cảm giác được không khí có chút quỷ dị, vẫn chưa kịp giải thích, đã bị cô chủ kéo vào một gian thử đồ.

Chân Tô Song Song bất tiện, cho nên yên tĩnh ngồi bên trong gian thử đồ, lúc cô chủ cầm một bộ váy trắng Channel đưa cho Tô Song Song, Tô Song Song nhìn giá tiền trên nhãn hiệu, nhất thời nuốt nước miếng một cái.

Cô chủ bây giờ lười biếng dựa vào cửa gian thử đồ, trên mặt vẫn mang theo một ít ý cười mập mờ, nhìn khuôn mặt kinh ngạc nhỏ nhắn của Tô Song Song thì càng thêm thích bộ dáng thuần phác này của cô.

Cô ta nghĩ đến lời Âu Dương Minh dặn, cười nói: “Cũng chỉ là hàng giả, yên tâm mặc đi, chút tiền ấy nếu Âu Dương Minh cũng không chịu chi ra, tôi cũng không tha cho anh ta!”

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

14 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 52

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s