Hoa gia hi su_Chap 16

Chương 16: Thổ Bao ca ca

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Bởi vì Trầm Ký Ngôn cùng Hình Nhạn Lai tới đột ngột, Hoa Thanh Vũ cũng chưa kịp đi trước, đành phải mặc một thân áo giáp nặng nề đứng ở phía sau Mạnh Hoài Cẩn vụng trộm đánh giá hai người vừa mới đi vào đại môn phủ tướng quân.

Cũng không biết có phải Hoa Thanh Vũ xuất hiện ảo giác hay không, hôm nay cửu Vương gia cùng tiểu Chiết Hoa hình như đặc biệt anh tuấn!

Bởi vì trời lạnh, cho nên Trầm Ký Ngôn khoác áo choàng lông chồn màu tím bên ngoài, xiêm y lại dùng vải gấm Tứ Xuyên mà nghìn vàng khó cầu, đầu tay áo thêu hình cỏ đuôi chồn, hai vai trước sau được nhấn điểm bằng hình một con rồng, ở giữa là đám mây ngũ sắc. Mái tóc dài được tùy ý dùng trâm bạch ngọc cố định ở một chỗ, tăng thêm vài phần phong thái tiêu sái, quả thực là phong hoa tuyệt đại đến mức khiến Hoa Thanh Vũ nhìn không được!

Hoa Thanh Vũ không biết cửu vương gia chính là đặc biệt mặc như vậy để qua đây, còn tưởng năng lực chịu đựng người đẹp của mình bỗng nhiên thụt lùi. Nếu không vì sao chỉ mới nhìn đôi mắt phượng biết cười của cửu vương gia thì nàng liền khó chịu như vậy?

Mạnh Hoài Cẩn nhận thấy được Trầm Ký Ngôn vừa tiến đến là liếc mắt nhìn Hoa Thanh Vũ đầu tiên, lập tức nói khẽ với nàng: “Còn đứng ở trong này làm gì, không mau lui xuống trước đi.”

Hoa Thanh Vũ ước gì có thể chạy thật nhanh để mau chóng thoát khỏi ba tên nam nhân đang tỏa sáng rực rỡ này, thế nhưng chỉ mới vừa quay người lại bị người ta gọi ngược trở lại.

“Hoa cô nương vì sao vừa thấy bổn vương liền đi rồi?”

Trừ bỏ Hình Nhạn Lai vẻ mặt ủ rũ như trước, hai người còn lại ở đây đều trở nên ngây ngốc. Hoa Thanh Vũ ngây người là vì không nghĩ tới cửu vương gia thế nhưng còn nhớ rõ chính mình là ai, Mạnh Hoài Cẩn ngây người là vì không nghĩ tới cửu vương gia lại vô lễ như vậy!

Hay cho tên tiểu tử Trầm Ký Ngôn này, vừa vào cửa cũng không thèm chào hỏi với bản tướng quân, liền trực tiếp phớt lờ hắn đi quyến rũ lôi kéo tiểu Hoa, thật sự khiến cho hắn mở rộng tầm mắt!

Cửu vương gia đã kêu chính mình, Hoa Thanh Vũ không thể làm gì khác, đành phải xoay người hướng về phía hai người bọn họ làm cái lễ.

“Cửu vương gia cát tường, Hình Thị Lang cát tường.”

Nghe thấy Hoa Thanh Vũ gọi mình, Hình Nhạn Lai vẫn ủ rũ rốt cục ngẩng đầu lên, hắn nhìn thoáng qua Trầm Ký Ngôn, lại nhìn thoáng qua Hoa Thanh Vũ, âm thầm xiết lại nắm tay, lại ủ rũ cúi đầu xuống.

Hoa Thanh Vũ khó hiểu nhìn Hình Nhạn Lai, không biết hắn hôm nay xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ Chiết Hoa thật sự thành Bông Cải, cho nên vì trời lạnh mới ủ rũ như vậy?

Mạnh Hoài Cẩn  luôn đứng bên cạnh quan sát cũng nhận thấy được Hình Nhạn Lai cổ quái, hắn nhạy cảm đi lên trước một bước nhỏ, cố ý đem Hoa Thanh Vũ che ở phía sau, hướng về phía Trầm Ký Ngôn mời khách nói: “Cửu vương gia, vào bên trong ngồi thôi, trời lạnh không nên đứng mãi ở trong sân.”

Trầm Ký Ngôn lúc này mới đem ánh mắt không nhanh không chậm dời sang Mạnh Hoài Cẩn, tươi cười lãnh đạm nói: “Không cần phiền tướng quân, hôm nay ta tới là tìm Hoa cô nương ôn chuyện.”

Mạnh Hoài Cẩn nghe vậy liền sửng sốt, lập tức quay đầu trừng Hoa Thanh Vũ, tròng mắt hận không thể trợn rớt ra ngoài!

Nha đầu kia, nàng lúc nào thì ở sau lưng hắn quen biết với cửu vương gia! Hơn nữa quan hệ còn tốt đến mức cửu vương gia tự mình đến tìm nàng! Thật sự là không thể tha thứ!

Hoa Thanh Vũ cũng choáng váng, nàng không biết cửu vương gia vì sao lại bỗng nhiên tìm nàng, hai người bọn họ không phải chỉ gặp qua một lần ở yến tiệc Trung thu thôi sao? Dựa theo lẽ thường cùng với nhiều năm kinh nghiệm sống của nàng mà nói, cửu vương gia hẳn là xoay người liền lập tức quên diện mạo của nàng mới đúng, như thế nào còn cố ý tới tìm nàng đây?  Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Trong nháy mắt, Hoa Thanh Vũ thầm nghĩ đến một khả năng — nàng nhớ rõ Hình Nhạn Lai đã nói qua với nàng, trăm ngàn lần không thể để cửu vương gia biết nàng là Hoa Thanh Vũ, bởi vì hắn hiện tại đang giúp đỡ tỷ tỷ tìm tung tích của nàng!

Hôm nay cửu vương gia đến phủ tướng quân, phía sau còn có Hình Nhạn Lai đi theo, cũng không đến để ngồi chơi, mà nói là đến tìm nàng, vậy chỉ có thể là tới bắt nàng thôi!

Trầm Ký Ngôn nhận thấy được thân thể Hoa Thanh Vũ run nhè nhẹ, còn tưởng rằng nàng nhìn thấy mình liền rất kích động, lập tức cười cười an ủi Hoa Thanh Vũ, sau đó quay đầu nói với Mạnh Hoài Cẩn: “Nếu đại tướng quân không ngại, có thể để bổn vương ở một mình với Hoa cô nương một chút được  chứ?”

Rất ngại!

Ngại muốn chết!

Tuy Mạnh Hoài Cẩn đang gào thét trong nội tâm, nhưng người ta lại là cửu vương gia, yêu cầu hắn cho gặp một thị nữ, cũng không phải cái yêu cầu không an phận gì, hắn hoàn toàn không có lý do gì để không đáp ứng a!

Ngay tại thời điểm Mạnh Hoài Cẩn đấu tranh tư tưởng, một màn mà tất cả mọi người không ngờ tới đã xảy ra……

Hoa Thanh Vũ không hề báo trước đã nhào tới trước mặt Mạnh Hoài Cẩn, gắt gao ôm đùi hắn!

“Đại tướng quân, huynh cứu cứu ta! Ta không muốn đi cùng cửu vương gia đâu! Oa……”

Hoa Thanh Vũ òa một tiếng liền khóc, Hình Nhạn Lai ngạc nhiên, Trầm Ký Ngôn tan nát cõi lòng, Mạnh Hoài Cẩn…… đắc ý mỉm cười.

Ý thức được biểu hiện của mình rất đắc ý, Mạnh Hoài Cẩn lập tức thu lại nụ cười, hắn ra vẻ nghiêm túc xoa đầu Hoa Thanh Vũ, an ủi nói: “Đừng sợ, cửu vương gia hẳn là có chuyện gì muốn nói với nàng, sẽ không làm gì nàng đâu.”

“Huynh gạt người, hắn rõ ràng là muốn đem ta bắt về giao cho tỷ tỷ, sau đó đem ta gả cho tên thiếu gia bệnh lao kia.”

“Đây là cách lý giải gì vậy?” Trầm Ký Ngôn bật cười nói: “Hoa cô nương lần trước không phải còn cùng bổn vương ở trên núi giả trong vương phủ tâm tình sao? Bổn vương nếu thật muốn bắt nàng, tội gì phải đợi tới hôm nay?“

Cái gì? Mạnh Hoài Cẩn nghe vậy lại trừng mắt nhìn về phía Hoa Thanh Vũ, nha đầu kia khi nào thì cùng cửu Vương gia phát triển đến bước này rồi! Nàng còn chưa cùng hắn ở trên núi giả tâm tình qua nha!

Hoa Thanh Vũ vẫn gắt gao ôm chân đại tướng quân không buông tay, nhìn sang vẻ mặt khẩn trương của Hình Nhạn Lai, sau đó mới bĩu môi nói: “Vậy vì sao có người nói cho ta biết, ngài tới tìm ta là vì muốn bắt ta về Hoa gia để thành thân đây?”

Thấy Hoa Thanh Vũ nhìn Hình Nhạn Lai, Trầm Ký Ngôn lập tức hiểu được là chuyện gì đã xảy ra. Hắn cũng không tức giận, chỉ lạnh lùng nhìn thoáng qua Hình Nhạn Lai, sau đó nói với Hoa Thanh Vũ: “Bổn vương chỉ có thể nói cho nàng biết tin tức đó là giả, ta tìm nàng lâu như vậy cũng không phải vì nguyên nhân đó.”

“Vậy thì vì nguyên nhân gì?”

Trầm Ký Ngôn bất đắc dĩ thở dài nói: “Hoa cô nương, chúng ta tìm một nơi tâm sự riêng được không?”

“Không được.” Hoa Thanh Vũ trảm đinh chặt sắt cự tuyệt.

Mạnh Hoài Cẩn đắc ý nhìn về phía Trầm Ký Ngôn, mỉm cười nói: “Xem tiểu Hoa sợ vương gia như vậy, không bằng vương gia có thì thì nói ngay tại nơi này đi, dù sao giữa ta và tiểu Hoa không có bí mật.”

Khi nào thì giữa bọn họ không có bí mật? Hoa Thanh Vũ nghi hoặc nhìn thoáng qua Mạnh Hoài Cẩn, nhưng không có phản bác.

Trầm Ký Ngôn không nghĩ tới hiện tại sẽ biến thành cục diện này, cũng không thể làm gì khác, cười khổ lắc đầu, hỏi Hoa Thanh Vũ: “Hoa cô nương, nàng thật không nhớ rõ năm đó khi bị bỏ quên ở Tĩnh An tự trên núi gặp được Thổ Bao ca ca sao?”

Hai tay Hoa Thanh Vũ vốn đang gắt gao ôm đùi Mạnh Hoài Cẩn bỗng nhiên buông lỏng ra, nàng chậm rãi đứng lên, không thể tin đi lên phía trước từng bước, hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn về phía Trầm Ký Ngôn, nghẹn ngào hỏi: “Huynh…… Huynh thật là Thổ Bao ca ca của ta?”

Trầm Ký Ngôn cũng nhìn về phía Hoa Thanh Vũ, mỉm cười gật gật đầu.

Hai người đắm đuối nhìn nhau, giống như thiên địa này chỉ còn lại bọn họ, còn Mạnh Hoài Cẩn và Hình Nhạn Lai hóa thành tảng đá cùng nước hồ, ở một bên sắm vai cảnh vật.

Trầm Ký Ngôn vui mừng nhìn Hoa Thanh Vũ, trong lòng ấm áp, quả nhiên tiểu Hoa vẫn nhớ rõ hắn ……

Trong thoáng chốc, Trầm Ký Ngôn lại nhìn thấy tiểu cô nương cầm trong tay một cái ná gỗ thật to, cười tủm tỉm nhìn mình.

“Huynh vì sao lúc nào nhìn cũng không vui như vậy? Huynh tên gì còn chưa nói cho ta biết đâu đấy!”

“Hắc hắc, không muốn nói cho ta thì thôi, nhìn vẻ mặt như cái bánh bao của huynh, ta gọi huynh là Thổ Bao được chứ?”

“Huynh vì sao lại cảm thấy ta chán ghét huynh chứ? Bởi vì mụn nhọt khắp trên mặt huynh sao?”

hyemihomesweethome.wordpress.com

“Tuy rằng huynh xấu vượt tiêu chuẩn, bất quá ta không chê huynh! Ta thích huynh như vậy đấy!”

“Thổ Bao ca ca, ta muốn bắt cá, huynh có thể giúp ta được không? Mấy ngày nay ở trong miếu ăn chay đều muốn đem ta ăn thành con thỏ rồi!”

Trầm Ký Ngôn cảm thấy chính mình giống như trở về năm mười ba tuổi kia, mà Hoa Thanh Vũ cũng về lại năm chín tuổi, bọn họ trong lúc đó vẫn tốt đẹp như vậy, hết thảy đều không thay đổi……

Hắn mỉm cười nhìn Hoa Thanh Vũ, như là cổ vũ cho nàng.

Hoa Thanh Vũ cũng bước từng bước một chậm rãi hướng về Trầm Ký Ngôn, mỗi một bước đều kiên định mà tràn ngập cảm tình.

Thế nhưng thời điểm Trầm Ký Ngôn đang định mở ra vòng tay chuẩn bị cho tiểu Hoa một cái ôm lâu ngày xa cách gặp lại thì……

“Đại lừa gạt!”

Tiểu Hoa hít một hơi không giữ nghi lễ nhấc cao chân hung hăng đạp một cước lên bụng Trầm Ký Ngôn, sau đó xoay người bỏ chạy mất dạng ở trong sân!

Hình Nhạn Lai thề, hắn đời này chưa bao giờ gặp qua cửu vương gia có biểu tình phong phú, muôn màu muôn vẻ như vậy……

Ps: Chương sau sẽ hé mở ra một đoạn kí ức của HTV nhé!  (─‿‿─)

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 16

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s