Nam than phong ben_Chap 54

Chương 54: Vô sự ân cần.

Ren the Bartender:

Edit-Beta: Hiểu Dương – Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Tô Song Song nháy mắt mấy cái, cô cảm giác mình tuyệt đối nhìn thấy ảo giác, Tần Mặc là người mà người lạ chớ động vào, tiểu cầm thú coi phụ nữ là sinh vật nguy hiểm, dĩ nhiên lại để cho một người phụ nữ thân mật kéo hắn như thế?

Tô Song Song không thể tin được, lại vươn tay dụi mắt, nhưng mỹ nữ phía trước vẫn như cũ lôi kéo Tần Mặc, cặp mắt đào hoa săm soi chế nhạo cùng một chút tìm tòi nghiên cứu, không kiêng nể gì đánh giá cô.

Tô Song Song cảm giác được đây là một loại khiêu khích, cô cũng trừng mắt nhìn lại, chỉ là vừa nhìn liền cảm thấy tự ti.

Mỹ nữ đối diện có bộ dáng cao gầy, vóc người có lồi có lõm, đôi mắt quyến rũ, môi dày gợi cảm, quanh thân lại lộ ra một loại khí chất cao nhã.

Mỹ nữ tuyệt đối không phải là người Thẩm Ôn Uyển có thể so sánh, mà cô cũng hiểu mình trước cô ta cũng chỉ là một cây củ cải nhỏ bé. Tô Song Song vô thức cắn môi.

Vậy mà Âu Dương Minh đột nhiên vươn tay, nhẹ nhàng kéo người cô, này quả thực là đột nhiên tập kích, làm cho Tô Song Song trở tay không kịp.

Tô Song Song nhất thời bị hù dọa ngây ngẩn cả người, đợi đến khi kịp phản ứng, Âu Dương Minh đã rút tay về, mang theo ngữ khí ôn nhu nói:

“Cắn môi là hành vi không tốt.”

“…”

Tô Song Song mắc cỡ đến đỏ bừng cả khuôn mặt nhỏ nhắn, nuốt nước miếng một cái, không biết nên nói gì.

Khí chất quanh thân Tần Mặc vẫn đang trầm mặc lại càng thêm lạnh, hắn muốn đi tới phía trước, lại bị mỹ nữ dùng sức ngăn cản.

Mỹ nữ kia nét mặt tươi cười như hoa nhìn Tô Song Song, lông mày khẽ giương lên, ngữ khí lộ ra một loại trêu chọc: “Cô chính là cô hầu gái kia? Lớn lên cũng rất đáng yêu đấy.”

Tô Song Song vừa nghe, nụ cười có chút cứng ngắc, cô không nghĩ tới Tần Mặc có thể đem cả việc này nói với mỹ nữ kia, loại cảm giác khó chịu này càng thêm rõ ràng, thật giống như trái tim nhỏ của cô có kim châm vào.

Âu Dương Minh cảm giác được Tô Song Song có chút khác thường, tay nắm đầu vai cô có chút dùng sức, hắn cúi đầu thân mật nhìn Tô Song Song một cái, ôn nhu nói: “Thời gian không còn sớm, chúng ta đi vào thôi.”

Tô Song Song vốn muốn giải thích với Tần Mặc, nhưng hiện tại nhìn bộ dạng này của Tần Mặc, lại cảm giác được chính mình tự mình đa tình giải thích cái gì chứ?

Người ta với mỹ nữ đi hẹn hò, căn bản sẽ không để ý cô đi cùng với ai, Tô Song Song khó chịu nghĩ, cô đến cùng ở chỗ này rối rắm cái gì.

“Được.”

Tô Song Song gật đầu với Âu Dương Minh, không nhìn Tần Mặc nữa, cũng không quan tâm hắn có tức giận hay không.

Âu Dương Minh lễ phép nhìn thoáng qua Tần Mặc, sau đó đỡ Tô Song Song đi vào bên trong. Tần Mặc theo bản năng muốn vươn tay, nhưng mỹ nữ gần như không cho hắn bất kỳ cơ hội nào.

Đại mỹ nữ hạ giọng nhắc nhở Tần Mặc: “Ở đây không thích hợp để dỗ dành bạn gái nhỏ của cậu đâu, Tần Mặc, chúng ta cũng đi thôi!”

Nói xong cô kéo cánh tay Tần Mặc, kéo hắn đi một hướng khác, cùng Tô Song Song mỗi người một ngả, càng lúc càng xa.

————————————-

Tô Song Song mới vừa tới đại sảnh, cảm xúc vẫn dâng trào, trong nháy mắt trở nên yên lặng, cô không muốn làm cho Âu Dương Minh khó xử, nhưng không biết tại sao trong lòng lại cảm thấy mất mát. Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Âu Dương Minh nhìn thấy bộ dáng của Tô Song Song, hắn trầm mặc không lên tiếng, chỉ cười cười giới thiệu Tô Song Song với bạn của hắn.

Tô Song Song ngồi trên ghế, nhìn thấy hắn muốn giới thiệu chỉ có một người bạn, nhất thời nhẹ nhàng thở ra, lần này nếu mà cả một nhóm, không chừng cô thật sự vô lực ứng phó rồi.

Tô Song Song ngoài cười nhưng trong không cười nhìn bạn của Âu Dương Minh ở phía đối diện, Âu Dương Minh nói cái gì cô cũng cười tủm tỉm gật đầu, kỳ thật một câu nói cũng không có để ý.

Đến cuối cùng, ngay cả mình ăn gì, uống gì cũng không biết, cho đến khi Âu Dương Minh dìu Tô Song Song đứng dậy, Tô Song Song mới lấy lại tinh thần.

Cô nhìn chỗ ngồi trống rỗng phía trước, mới kịp phản ứng, thì ra là bạn của Âu Dương Minh đã rời đi.

Tô Song Song rất xấu hổ, quay đầu cười khan với Âu Dương Minh một tiếng, cuối cùng cảm giác chính mình có chút điểm quá phận, liền cúi đầu ủ rũ, áy náy không biết nói gì cho phải.

“Xin lỗi… Đã làm hỏng chuyện của anh.” Tô Song Song rầu rĩ, cúi đầu càng thấp.

Âu Dương Minh kỳ thật vẫn chăm chú nhìn Tô Song Song, thấy bộ dáng cô như thế này, thở phào một cái, cũng không trách cứ hay nói gì, chỉ dìu cô ra ngoài.

Tô Song Song càng thêm áy náy, vốn muốn giúp đỡ, kết quả lại làm hỏng chuyện, cô thấy Âu Dương Minh không trách mình, cũng không lên tiếng, nghĩ ngợi sau này phải mời hắn ăn cơm để đền bù khuyết điểm hôm nay.

Đến khi xe dừng lại một lúc, Tô Song Song mới ngẩng đầu nhìn Âu Dương Minh nhận lỗi một lần nữa: “Xin lỗi.”

Âu Dương Minh nghe tiếng thì nhìn chăm chú vào hai mắt Tô Song Song, thấy trên mặt cô là chân thành áy náy cùng mất mát ẩn dấu, đột nhiên không biết tại sao trong lòng có chút tức giận.

Nội tâm hắn mặc dù không thoải mái, nhưng vẫn như cũ mang ý cười ôn nhu trên mặt, hắn muốn xuống xe giúp Tô Song Song mở cửa, đỡ cô đi ra ngoài, nhưng lại thay đổi suy nghĩ, nhấn chân ga, chạy như bay.

Sau đó, Tô Song Song mới kịp phản ứng, lăng lăng nhìn Âu Dương Minh, không rõ hắn muốn nháo như thế nào.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Tô Song Song đợi một khắc, Âu Dương Minh vẫn không mở miệng, cô thấy đường càng lúc càng xa, càng lúc càng hẻo lánh, não bắt đầu mở rộng, nháy nháy hai tròng mắt, nhất thời cảm giác Âu Dương Minh dưới ánh đèn đường lộ ra một chút khủng bố.

Tô Song Song theo tiềm thức nắm chặt váy mình, không nhịn được nghĩ, người càng ôn nhu càng dễ có nhân cách thứ hai, chẳng lẽ Âu Dương Minh kỳ thật là một đại biến thái? Dù sao cô căn bản không biết rõ Âu Dương Minh.

Khóe mắt Âu Dương Minh vẫn chú ý tới Tô Song Song, hắn không nói đi đâu thật ra là muốn cho cô một kinh hỉ, nhưng nhìn cô càng lúc càng gấp, đột nhiên hiểu rõ cô đã hiểu sai, không nhịn được cười rộ lên.

“Nghĩ cái gì vậy?” Âu Dương Minh biết nhà vẽ truyện tranh bình thường có trí tưởng tượng phong phú, nếu không sao có thể nghĩ được nhiều chuyện như vậy.

Tô Song Song vừa nghe Âu Dương Minh nói, cảm thấy chính mình bị hắn nhìn thấu, cô ha ha cười, mới phát hiện tật xấu của mình tái phát, lại bắt đầu miên man suy nghĩ.

Cô vội vàng lắc đầu, đùa à, nếu Âu Dương Minh biết cô nghĩ cái gì, nếu không phải biến thái cũng bị mình làm cho biến thái.

Cũng không cần hắn phanh thây, chỉ cần bỏ cô ở nơi rừng núi hoang vu này, cô chỉ dựa vào một chân phỏng chừng bò cũng không về được.

“Không cần khẩn trương, tôi thấy tâm tình cô không tốt, muốn mang cô đi giải tỏa, phía trước có một nơi không tồi, tôi nghĩ cô nhất định sẽ thích.”

Thanh âm Âu Dương Minh trầm thấp có nhiều từ tính, ngữ điệu không vội không hoảng hốt, làm cho người nghe hết sức thoải mái, không có nửa phần áp lực.

Tô Song Song không khỏi buông lỏng tinh thần đang buộc chặt, tựa lưng vào ghế ngồi, nhìn phong cảnh bên ngoài, đột nhiên phát hiện Âu Dương Minh mang mình tới biển.

Một lát sau, tiếng sóng biển từ từ rõ ràng, Tô Song Song không nhịn được nhìn ra bên ngoài, chỉ tiếc bên ngoài tối như mực, căn bản không thấy rõ biển.

Tô Song Song nhất thời có chút mất mát, nhưng càng khó hiểu hơn, tại sao nửa đêm rồi Âu Dương Minh còn chở cô tới biển đây? Theo như châm ngôn của cô mà nói: Nơi này giờ như được phủ lên một lớp sơn đen, tối thui như vậy, xem cái cọng lông sao!*

(*) Khúc này Mi có chế biến xíu nhé, nguyên văn cv là: Cái này nước sơn đen mà hắc đấy, xem len sợi ah!

Chỉ là lúc Âu Dương Minh dừng xe, dìu cô tới một chỗ ngoặc, Tô Song Song nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền ngây ngẩn cả người.

Trên bờ biển có một quán cà phê nho nhỏ, được chiếu bởi ánh sáng của hải đăng, như mộng như ảo, quán giống như màu kẹo ốc trong đêm bình thường, vừa nhìn là khiến cho người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.

Tô Song Song không nhịn được vươn tay chỉ về phía trước, chớp mắt mấy cái, cô nhớ rõ cô đã tới biển rồi, tại sao lại không chú ý đến quán cà phê đáng yêu như thế này chứ!

Âu Dương giống như nhìn thấu nghi hoặc của Tô Song Song, vừa dìu cô đến quán cà phê vừa giải thích: “Quán này ban ngày không mở cửa, ban ngày nó chỉ là một căn phòng nhỏ bình thường, cô có thể không chú ý tới.”

Tô Song Song đến gần nhìn, liền hiểu rõ tại sao Âu Dương Minh lại nói như vậy, quán cà phê này đúng thật chỉ là căn phòng của một người bình thường, nếu không có những vật trang trí phát sáng, quả thật là làm cho người khác cảm thấy đây là căn nhà gỗ vứt đi.

Tô Song Song nhìn vào bên trong, dĩ nhiên một người cũng không có, cô không nhịn được khẽ gọi: “Có ai không? Có khách đến!”

Chỉ tiếc đáp lại cô là tiếng vang trống rỗng, Tô Song Song lúc này ngây người, đêm nay mở quán, chủ quán sao lại không có ở đây, hơn nữa kỳ quái nhất là, địa phương tốt như thế này sao lại không có khách?

Cô quay đầu nhìn vẻ mặt mang đầy ý cười của Âu Dương Minh, chẳng lẽ hôm nay quán đóng cửa? Vậy quán này không có ai, bọn họ đến làm gì?

Âu Dương Minh như cũ không lên tiếng, dìu Tô Song Song vào vị trí trung tâm quán cà phê, Tô Song Song không nhịn được tò mò đánh giá bốn phía.

Quán cà phê nho nhỏ chỉ có năm cái bàn lớn, cái bàn cô ngồi chính là cái ở giữa, đèn trong quả bí ngô mờ nhạt chiếu xuống, làm cho căn phòng có một cỗ màu ấm áp.

Ngọn đèn mờ mịt làm cho cả căn phòng có cảm giác thần bí, Tô Song Song thu hồi tầm mắt mới phát hiện không biết từ khi nào Âu Dương Minh đã đứng ở quầy bar.

Hắn mỉm cười với Tô Song Song, liền cúi đầu, bắt đầu loay hoay các loại bình rượu trong tay, bộ dáng như phục vụ, thần thái hết sức nhu hòa, ánh đèn hải đăng mờ nhạt chiếu lên người hắn, tựa hồ làm cho cả người hắn mang một tầng ánh sáng màu vàng, khiến bộ dáng hắn càng thêm dịu dàng.

Tô Song Song một tay chống cằm, nhìn ra bên ngoài, nghe tiếng sóng biển truyền đến, lại nhìn Âu Dương Minh thuần thục pha chế rượu, tựa như làm xiếc hay ảo thuật, tâm tình có chút không hiểu.

Một lát sau, Âu Dương Minh đã điều chế xong hai ly cocktail, mỗi tay bưng một ly, chậm rãi đi về phía cô, ngồi đối diện cô, đem một ly để trước mặt Tô Song Song.

“Rượu không nặng, có thể làm cho thần kinh cô thoải mái một ít, yên tâm uống đi.” Thanh âm Âu Dương Minh hết sức vững vàng, tựa hồ cùng không khí yên lặng hiền hòa xung quanh hòa vào một thể.

Tô Song Song cúi đầu nhìn ly rượu trước mặt mình, hai mắt trợn tròn, bởi vì cô chưa từng thấy ly cocktail nào đẹp mắt như vậy, bảy màu như có ma pháp lưu động, cô cũng không đành lòng uống.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

3 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 54

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

  2. Bạn update nhanh ghê luôn. Cảm ơn nhiều nha.
    mình sẽ cố quảng cáo trang nhà cho mí bạn đọc ở web truyện.
    Phải ghi nhận công lao mới có động lực tiếp tục chớ, phải hông??

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s