Nam than phong ben_Chap 55

Chương 55: Hoàn toàn rạn nứt.

Anime couple, , manga couple, , black and white:

Edit: Hye Mi
Ngu
n: Hye Mi sweet home – Bo bình thiên th

“Rất lâu không có pha chế rượu rồi, cô nếm thử xem hương vị thế nào?”

Âu Dương Minh duỗi ngón tay chỉ vào ly rượu trước mặt Tô Song Song, mong đợi nhìn cô.

Tô Song Song nghĩ nghĩ rồi cúi người, ánh mắt nhìn thẳng ly rượu, cuối cùng lướt qua, cầm nó lên, cẩn thận uống một ngụm nhỏ.

Chua chua ngọt ngọt, số độ cũng không cao, cô nhịn không được lại uống thêm một ngụm, nở nụ cười thỏa mãn, ngẩng đầu nhìn Âu Dương Minh, hỏi: “Cái này tên gì vậy? Hương vị thật thơm!”

Âu Dương Minh khẽ mỉm cười, một tay cầm lấy ly rượu đỏ lắc nhè nhẹ, nhấp một ngụm, sau đó trên mặt mang theo ôn nhu vui vẻ nhìn Tô Song Song.

“Tôi còn chưa đặt tên cho nó.” Hắn suy tư một chút, lại nói với Tô Song Song: “Cô là người đầu tiên thử nó đấy, không bằng cô đặt tên cho nó đi?”

Tô Song Song nghe xong, có chút kinh ngạc, không nghĩ tới đây là loại rượu mà Âu Dương Minh mới sáng chế*, cô lập tức thụ sủng nhược kinh, bất quá một giây sau cô lại có chút khó xử.

(*) Cv: ‘không nghĩ tới đây là Âu Dương Minh đột nhiên nguyên sang rượu.’
Dịch sát là ‘không nghĩ tới đây là ADM đột nhiên gốc sáng tạo [bản gốc] rượu ’…Mi ko rõ lắm, nên chuyển sang câu tương tự với ngữ cảnh. Ai có ý kiến cmt ở dưới để Mi sửa nha. #mi

Tô Song Song cô chính là kẻ nổi tiếng với biệt danh ‘đặt tên xấu thậm tệ’! Mỗi ngày đều bị Tô Mộ cằn nhằn, nói mấy cái tên cô đặt quá gò bó, thậm chí còn thể hiện phong cách kém cỏi, thật sự kiến cô ta mỗi lần như vậy đều cầm lòng không được mà phải ra tay.

Tô Song Song đấu tranh tư tưởng, lắc nhẹ ly rượu trong tay, màu sắc bên trong rượu dần dần trộn lẫn lại một chỗ, sau đó lại thần kỳ bắt đầu phân tầng, khôi phục lại bảy màu như cũ.

Cô mím môi, tựa như nghĩ tới gì đó, hết sức trịnh trọng nhẹ gật đầu, sau đó ngẩng đầu nhìn Âu Dương Minh thử hỏi một câu: “Vậy gọi là Thất Thải Lưu Ly nhé?*”

(*)Thải = màu, dịch ra là ngọc lưu ly bảy màu =]]]]]] #hyemi

Tô Song Song nói xong cũng cảm thấy cái tên này có chút quê mùa, bất quá cô thật sự là nghĩ không ra cái tên nào khác.

Trước kia đặt tên cho nhân vật trong truyện của mình, cô đều phải tham khảo ý kiến từ các bà mẹ hay các bác gái để tìm kiếm cái tên dễ nghe nhất.

Thế nhưng lúc này, điện thoại di động của cô đã hỏng, căn bản không thể dựa vào  ý kiến của các bà mẹ ‘đại thần’ rồi, cho nên chỉ có thể dựa vào chính mình thôi, mà đây đã là cái tên cao cấp nhất mà cô có thể nghĩ ra.

Âu Dương Minh hạ mắt nhìn bàn tay nhỏ trắng nõn của Tô Song Song cầm chặt ly rượu, khẽ gật đầu, thời điểm ngẩng đầu lên, trong mắt lộ ra nồng đậm tình cảm ấm áp cùng sủng nịch: “Tên không tệ, không hổ là tác giả truyện tranh!”

Đây là lần đầu tiên Tô Song Song được tán dương là đặt tên không tệ, nhưng cô vẫn không quên phải khiêm tốn, vội vàng cười tủm tỉm lắc đầu, lại cẩn thận cúi đầu thưởng thức nhấp một ngụm rượu.

“Nếu như cô thích ly Thất Thải Lưu Ly này, về sau tôi sẽ tùy thời vì cô pha chế.” Thanh âm Âu Dương Minh cùng tiếng sóng biển chậm rãi bay vào trong lỗ tai Tô Song Song, trầm thấp giống như một loại ma lực khiến người ta cảm thấy yên bình, “Chỉ vì một mình cô pha chế.”

“Khục khục…”

Câu cuối cùng thành công dọa Tô Song sợ đến mức sặc một ngụm rượu ở cổ, cô kịch liệt ho khan, trái tim lại bắt đầu bang bang đập loạn.

Cô cúi thấp đầu, che giấu bối rối trong mắt, tâm tư lại rất nhanh chuyển động, nghĩ: Anh ta nói cái lời gây shock này là có ý gì chứ ? Chẳng lẽ kẻ có tiền đều ưa thích chơi trò mập mờ sao?

Thời điểm Âu Dương Minh đem bàn tay lớn cách cái bàn nhỏ vỗ nhè nhẹ lên phía sau lưng Tô Song Song, Tô Song Song sợ tới mức lập tức ngồi thẳng người, tay một mực che miệng, ngăn không được ho khan.

Tô Song Song ngẩng đầu nhìn Âu Dương Minh, muốn xem hắn đến cùng muốn làm gì, nhưng khi chống lại hai mắt tràn ngập sủng nịch kia của Âu Dương Minh, Tô Song Song lại cảm thấy hoang mang lo sợ, cô quết định giả vờ ngây ngốc.

Tô Song Song chậm chạp trì hoãn, tiếp nhận cốc nước ấm Âu Dương Minh đưa tới, dùng sức uống một hớp lớn, không có ý tứ cười cười: “Cái kia… Anh vừa mới nói cái gì nhỉ? Tôi không nghe rõ.”

Tô Song Song vừa thấy Âu Dương Minh muốn mở miệng, căn bản là không để cho hắn có cơ hội, nói tiếp: “Ha ha, có lẽ bây giờ chúng ta nên trở về thôi, cũng trễ như vậy rồi!”

Nói xong, Tô Song Song cầm ly rượu trước mặt lên , trực tiếp một hơi uống hết toàn bộ, hào sảng nhếch môi, ha ha cười cười: “Uống xong rồi, ta đi thôi, ngày mai không thể không đi làm được nha!”

Âu Dương Minh nhìn cái ly trống không trước mặt, tựa hồ bất đắc dĩ thở dài, hắn đứng dậy, một bên đứng dậy rời khỏi, một bên hỏi Tô Song Song: “Song Song, cô cảm thấy tôi thế nào?”

“Anh? Âu Dương phó tổng giám đốc ngài rất tốt nha!” Tô Song Song không biết vì cái gì, đột nhiên cảm giác không khí trở nên vô cùng quỷ dị, cô không khỏi đổi lại xưng hô với Âu Dương Minh, muốn kéo ra khoảng cách giữa hai người.Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Âu Dương Minh cười càng bất đắc dĩ, hắn vươn tay đỡ Tô Song Song, ngay khoảnh khắc tiến lại gần cô, hắn đột nhiên ghé sát bên tai cô nói nhỏ: “Song Song, vừa rồi tôi nói rất nghiêm túc, tôi nghĩ cả đời chỉ vì một mình cô pha chế Thất Thải Lưu Ly.”

Tô Song Song ngược lại dùng sức hít một hơi, quay đầu nhìn Âu Dương Minh. Nhưng vì cô đột nhiên quay đầu, nên mặt hai người mặt gần như dán lại cùng một chỗ, Tô Song Song vội vàng lùi về phía sau trốn.

Động tác không có cân nhắc hậu quả này, liền làm cho Âu Dương Minh phải duỗi tay ra thật xa, đem cô kéo vào trong ngực. Tô Song Song tựa ở trong ngực Âu Dương Minh, nghe tiếng tim hắn đập rất nhanh, cô có chút hồ đồ.

Đây là tình huống gì đây? Cô và Âu Dương Minh chỉ mới gặp qua vài lần, số lần cùng nhau nói chuyện cũng có thể dùng đầu ngón tay để đếm đi!

“Song Song, tôi không biết em có tin chuyện “vừa gặp đã yêu” hay không, nhưng sau khi tôi gặp em, liền rất tin nó.”

Âu Dương Minh nói xong thì thu hẹp lại khoảng cách ở giữa hai người, cúi đầu dùng đôi mắt thâm trầm ôn nhu lưu luyến chăm chú nhìn Tô Song Song.

“Có lẽ chuyện này đối với em mà nói quá đường đột, tôi sẽ không ép em, nhưng xin em cho tôi một cơ hội.” Âu Dương Minh nói xong, sâu lắng nhìn Tô Song Song, thấy cô đã quay lại nhìn mình nhưng vẫn giữ bộ dạng có chút hồ đồ thì thở dài.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Tô Song Song kỳ thật đã sớm lấy lại tinh thần, nhưng cô không dám biểu hiện ra ngoài, bởi vì cô thật sự là không biết nên đáp lại cái gì! Chỉ đành có thể giả vờ ngây ngốc.

Tô Song Song ngồi ở trong xe vẫn còn duy trì một bộ dạng sợ ngây người, nhưng trong nội tâm cô đã sớm hoàn toàn đảo lộn lên xuống rồi!

Đây vẫn là lần đầu tiên có một soái ca đẹp trai như vậy thổ lộ với cô, Tô Song Song cảm thấy theo như loại người như cô, dù cho không đáp ứng, cũng có thể kích động lệ nóng doanh tròng, hoặc là cũng phải xúc động cỡ như Trương Phi đến mức có thể hạ gục được một con ngựa chứ!

Vì sao giờ này khắc này cô lại bình tĩnh như vậy, hơn nữa còn rất bực bội, Tô Song Song suy nghĩ tới phát điên rồi! Cô vươn tay sờ lên trán của mình, cũng không có nóng nha!

Âu Dương Minh một mực không nói thêm gì nữa, vững vàng lái xe về nhà trọ của Tô Song Song, Âu Dương Minh bình tĩnh đỡ Tô Song Song tiến vào thang máy, hai người gần như cứ như thế đi mà không nói thêm câu nào.

Lúc cửa thang máy tầng trệt mở ra, Tô Song Song nhìn thoáng qua hành lang, hít vào một hơi, vừa muốn khẽ quát một tiếng để mở hệ thống đèn (chắc đèn cảm ứng :v ), đột nhiên trông thấy cuối hành lang có ánh sáng màu đỏ, một lát lại chớp chớp tắt tắt, cứ như ma trơi vậy.

Tô Song Song kinh hô một tiếng, sợ tới mức trực tiếp khẽ dựa vào trong ngực Âu Dương Minh, hệ thống đèn cảm ứng âm thanh lập tức sáng lên, Tô Song Song thận trọng liếc mắt nhìn, liền trông thấy cuối hành lang, có một người đang dựa vào ngoài cửa nhà trọ của cô.

Tần Mặc đã đợi một giờ, ánh đèn cứ sáng tắt vài lần, nhưng mỗi một lần người đi lên lại vẫn không phải Tô Song Song, cho nên tâm trạng bực bội đã dần trở nên lạnh như băng.

Hắn một tay cầm điện thoại, thế nhưng bên trong vĩnh viễn truyền đến tín hiệu điện thoại bên kia đã tắt máy.

Hắn hơi khẽ cúi đầu, ngón tay thon dài cầm điếu thuốc, hít một hơi thật sâu. Tần Mặc bình thường không thích hút thuốc lá, chỉ có thời điểm tâm tư cực kỳ bực bội mới có thể hút vài điếu.

Chỉ là lần này, cho dù trên mặt đất đã xuất hiện đầy tàn thuốc ngắn ngủn, nhưng tâm tình của hắn vẫn không thể cải thiện nổi.

Đột nhiên phía trước truyền đến ánh sáng chướng mắt, Tần Mặc chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thang máy đối diện lần nữa mở ra. Thời điểm trông thấy Tô Song Song,trong đôi mắt hoa đào lạnh như băng hiện lên một tia sáng.

Thế nhưng một khắc sau tiếng thét kinh hãi khiến toàn bộ đèn hành lang sáng lên này, lại để hắn nhìn thấy Tô Song Song thân mật tựa vào trong ngực Âu Dương Minh, lửa giận trong lòng hắn lập tức bay lên tới đỉnh điểm.

Tần Mặc càng giận dữ thì càng trở nên thập phần bình tĩnh, chỉ là đôi mắt hoa đào kia lại tối tăm không chút ánh sáng, lạnh lùng không chút tình cảm.

Trái tim Tô Song Song lập tức như đình chỉ, hô hấp cũng trở nên chậm chạp, cô không dám ngẩng đầu lên nhìn, chỉ là ánh mắt lại chậm chạp dời từ dưới lên trên.

Từ giày da đen nhánh, hai chân thon dài, bộ vét màu đen, tới điều thuốc lúc sáng lúc tối kẹp trên ngón tay thon dài, Tô Song Song nuốt nước miếng một cái, giống như xông pha trận mạc mà dùng sức ngẩng đầu, cùng Tần Mặc đối mặt.

Vừa nhìn đến, Tô Song Song cảm thấy toàn thân đều không thoải mái, đối mặt với đôi mắt lạnh như băng của Tần Mặc, cô đột nhiên cảm thấy có chút ủy khuất.

Tô Song Song  trong lòng mắng mình không có tiền đồ, sau đó cưỡng chế cảm giác khó chịu trong nội tâm, ưỡn ngực ngẩng đầu, thoáng rời khỏi người Âu Dương Minh, ý bảo hắn đỡ cô đi.

Tô Song Song một đường đều không có nhìn Tần Mặc, thẳng đến đi tới cửa, Tô Song Song cúi đầu lấy ra cái chìa khóa. Trong khoảnh khắc cửa vừa mở, Tần Mặc đột nhiên vươn tay kéo lại cánh tay Tô Song Song.

Ánh mắt của hắn lại nhìn Âu Dương Minh, lạnh lùng phân phó nói: “Tôi có lời muốn nói với một mình cô ấy.”

Quanh thân Tần Mặc rất lạnh, cái loại khí thế vương giả xuất ra này không thể nghi ngờ. Âu Dương Minh trong lòng cũng cả kinh, không nghĩ tới Tần Mặc thoạt nhìn tuổi không lớn lắm, nhưng khí thế lại có thể bức người như vậy.

Hắn vô ý thức hít vào một hơi, đè xuống sự nhát gan trong lòng, vẫn cười vô cùng hòa nhã, chậm rãi nói: “Thật có lỗi, Tần tổng, hiện tại đã là lúc tan việc, tôi không cần phải nghe mệnh lệnh của anh.”

Tần Mặc đột nhiên cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn Tô Song Song, ánh mắt lướt qua Âu Dương Minh: “Em cùng hắn ta ở cùng một chỗ? Em bị ngu sao?”

Tô Song Song bị thái độ châm chọc khiêu khích của Tần Mặc khiến cho rất khó chịu, hắn và đại mỹ nữ đi ra ngoài vui vẻ xong, dựa vào cái gì trở về liền chất vấn cô? Hắn có lập trường gì mà châm chọc khiêu khích cô như vậy.

Tô Song Song tự nghĩ cô đối với Tần Mặc thấu hiểu đã đạt đến một trình độ nào đó rồi! Bình thường cô như hầu gái hầu hạ hắn một ngày ba bữa cơm, mỗi ngày  cúi đầu khom lưng đấy cũng chỉ là vì sợ hắn nổi giận.

Thế nhưng còn hắn thì sao? Tần Mặc ngoại trừ ngang ngược sai bảo chèn ép cô, không hỏi nguyên nhân liền nghi ngờ, thì còn làm cái gì? Hiện tại lại là cái tình huống gì đây?

Cô cùng bạn bè ra ngoài ăn cơm, hắn lại không lưu tình chút nào nói cô ngu ngốc? Tô Song Song càng nghĩ càng giận, cô lại không nợ Tần Mặc cái gì, dựa vào đâu lại bị hắn mỗi ngày phá hỏng tâm trạng, cứ như hắn và cô là loại quan hệ địa chủ áp bức tiểu nha hoàn vậy.

Cô hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngangđối mặt với Tần Mặc, lúc này lại không có chút nhát gan và áy náy nào.

Cô chậm rãi nói ra từng chữ: “Tần Mặc, anh là gì của tôi? Dựa vào cái gì quản tôi? Tôi chính là cùng Âu Dương Minh ở cùng một chỗ, anh dùng cái tư cách gì đến chất vấn tôi?”

Tần Mặc hiển nhiên bị những lời này của Tô Song Song kích thích, con mắt của hắn mạnh mẽ giật vài cái, lập tức dứt khoát cười nhẹ một tiếng.

Tiếng cười kia thập phần lạnh, lập tức để cho Tô Song Song cảm thấy có chút chột dạ, cô há to miệng, lại cố gắng đè xuống lời giải thích trong miệng.

Cô lại không nợ Tần Mặc cái gì, dựa vào cái gì phải giải thích với hắn những…thứ này!

Tần Mặc chăm chú liếc nhìn Tô Song Song, Tô Song Song cũng nhìn lại Tần Mặc. Trong lúc hai người đối mặt, lại không có ai mở miệng.

Tô Song Song đột nhiên cảm thấy sức lực không đủ, cô quay đầu, dùng sức kéo cửa nhà trọ của mình ra, nói với Âu Dương Minh một câu: “Chúng ta vào thôi.”

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

————————————-

Ps: Tối nay lại có thêm chap mới nhé, sớm thì chừng 7,8g trễ thì 9,10 giờ nhé 🙂

Advertisements

9 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 55

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

  2. Tui hóng. Bạn Tiểu cầm thú ghen đi cho tui xem, ghen mạnh vào, uống dấm nhiều vào. Cứ thích cậy ta đây đẹp trai nhiều tiền, yêu cũng không chịu nói cho con nhà người ta biết cơ.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s