Nam than phong ben_Chap 56

Chương 56: Người đa nhân cách.

Edit – Beta: Hiểu Dương – Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Tần Mặc đứng tại chỗ, nhìn Âu Dương Minh đỡ Tô Song Song đi vào trong phòng,  chân vô ý thức bước về trước một bước, cuối cùng lại dừng lại.

Khóe mắt Tô Song Song nhìn lướt qua Tần Mặc, cuối cùng cắn răng một cái, không quay đầu lại, được Âu Dương Minh đỡ tiếp tục bước đi. Trong khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, Tô Song Song không nhịn được quay đầu lại liếc mắt nhìn.

Lúc đó cô nhìn thấy trong đôi mắt hoa đào lạnh lùng củaTần Mặc giờ phút này lại xen lẫn nhiều loại tâm tình cô không hiểu, tâm tình đó giống như gọi là đau thương.

Cô còn muốn quay đầu nhìn rõ một chút, chỉ tiếc lúc này cửa đã bị Âu Dương Minh xoay người đóng lại.

Tần Mặc cứ như vậy đứng ở cửa, phiền não hít một hơi thuốc, sau đó vứt đầu mẩu thuốc lá dưới chân, giẫm tắt lửa. Trong phút chốc đèn trên hành lang tắt hết, Tần Mặc lại tựa người lên trên tường, nhắm hai mắt lại.

Tô Song Song vừa vào đến phòng, trong nháy mắt cả người đều ỉu xìu, cô ngồi trên giường, muốn nặn ra vẻ mặt tươi cười với Âu Dương Minh, nhưng là nặn nửa ngày lại cảm thấy bắp thịt trên mặt cứng ngắc.

Cuối cùng cô cam chịu bỏ qua, thở dài, chỉ cái ghế bên cạnh: “Mời ngồi, phòng bếp có trà hoa, chân tôi không tiện, phải làm phiền anh tự pha rồi.”

Âu Dương Minh nhìn Tô Song Song một cái, xoay người đi vào phòng bếp, thuần thục rót một chén trà hoa, đi tới đặt vào tay Tô Song Song.

Tô Song Song một mực cúi đầu, tâm tình vô cùng sa sút, cô cắn môi, hai mắt không biết tại sao lại hồng lên.

“Mới vừa rồi tôi nói bậy, anh đừng để trên lòng.” Đầu Tô Song Song bây giờ ong ong đau, căn bản chẳng nhớ nổi cụ thể mình đã nói cái gì, chỉ biết mình nói lời rất quá đáng, hơn nữa lại dính tới Âu Dương Minh.

Âu Dương Minh đứng bên cạnh Tô Song Song, nhìn bộ dạng cô như vậy, thở dài, chậm rãi ngồi xổm xuống, lúc này tầm mắt của hắn và Tô Song Song đã ngang hàng.

Hắn chậm rãi mở miệng, lời nói ôn nhu như gió phất qua trái tim Tô Song Song: “Song Song, em cũng không có nói sai cái gì, tại sao tâm tình lại kém như vậy!”

Tô Song Song được an ủi một câu, cảm thấy cũng không đến mức đó, cô ngẩng đầu, nhìn Âu Dương Minh gần trong gang tấc, đột nhiên nhớ tới hắn vừa mới thổ lộ với mình, vội vàng chống hai tay xuống giường, nhích ra phía sau, kéo rộng khoảng cách giữa hai người.

Ngờ đâu Âu Dương Minh đột nhiên đứng dậy, giữ lấy hai tay Tô Song Song, thân thiết nhìn cô, ôn nhu trong mắt chảy thành nước.

“Song Song, ngày mai tôi bắt đầu tới đón em đi làm được không?” Âu Dương Minh vừa mở miệng, hơi thở ấm áp kia liền đập vào mặt, Tô Song Song nhất thời cảm thấy nhịp tim chậm lại.

Không phải bởi vì kích động mà vì sợ, cô nháy mắt, vội vàng cười khan hai tiếng, lui về phía sau: “Cái đó… Không cần phiền thế đâu, tôi… Tô Tô sẽ tới đón tôi, tôi nói với cô ấy rồi!”

Tô Song Song kích động, vội vàng nói xong câu đó, sau đó một tay đẩy lồng ngực Âu Dương Minh: “Cái đó… Đứng lâu sẽ mỏi đấy, anh ngồi… Anh ngồi xuống đi…”

Âu Dương Minh nhìn Tô Song Song một cái, biết nếu mập mờ thêm, cô có thể sẽ nóng nảy thật, đứng dậy, ngồi vào cái ghế đối diện Tô Song Song.

Âu Dương Minh đột nhiên cúi đầu, dáng vẻ nghiêm trang kia, giống như người vừa trêu đùa Tô Song Song vốn dĩ không phải là hắn, đột nhiên hắn ngẩng đầu lên, vươn tay vuốt hết tóc lên, lộ ra cái trán sáng bóng.

(Dương: giống bị hói quá :v)

Hắn cau mày, nhìn Tô Song Song, ánh mắt vốn ôn nhu đột nhiên mang theo âm trầm, thanh âm cũng trở nên trầm thấp có vẻ khàn khàn, cường thế hỏi: “Tại sao tôi lại không được?”

“Gì?”

Tô Song Song bây giờ rất loạn, trong lòng cũng đang giãy dụa, cô cảm thấy thái độ của mình với tiểu cầm thú rất quá đáng.

Nhưng lại nghĩ tới hành động ngang ngược của tiểu cầm thú, lại cảm thấy mình làm vậy rất đúng, hai cái ý tưởng này đánh nhau trong đầu, cho nên cô không có nghe được Âu Dương Minh vừa nói gì.

“Tại sao tôi lại không được?” Âu Dương Minh nhắc lại một lần, thân thể nghiêng về phía trước, hai tay chống lên mép giường, vây lấy Tô Song Song trong lồng ngực của mình.

Tô Song Song bị loại hơi thở cường thế quanh thân Âu Dương Minh tỏa ra làm cho luống cuống, cảm giác giống như Âu Dương Minh thay đổi thành một người khác.

Khi cô đối diện với cặp mắt kia của Âu Dương Minh, loại cảm giác này càng thêm rõ ràng, cô bị dọa sợ, thân thể rụt ra sau, nặn ra một nụ cười: “Cái đó, anh có cái gì không được à? Tôi cảm thấy Âu Dương phó tổng anh rất lợi hại.”

Âu Dương Minh đột nhiên duỗi một cánh tay ra, hơi có vẻ khinh bạc nắm một lọn tóc của Tô Song Song, đặt dưới mũi ngửi ngửi, sau đó tiến tới gần cô, động tác hết sức ngả ngớn.

Hắn híp lại hai mắt, nhìn Tô Song Song, đột nhiên nhẹ nhàng nở nụ cười, chẳng qua nụ cười này không còn cảm giác ôn nhu nữa, ngược lại lộ ra thập phần lỗ mãng.

Hắn mang theo một tia trêu đùa hỏi: “Đúng vậy! Tôi chỗ nào cũng rất lợi hại? Nhất là cái kia, em có muốn thử một chút hay không?”

Tô Song Song vừa nghe liền sửng sốt, ngay sau đó liền xù lông rồi dồn sức lực, trực tiếp dùng chân không bị thương đá một cước, làm cho hắn không kịp ứng phó ngã trở về trên ghế.

Cô trừng hai mắt hung tợn nhìn Âu Dương Minh té trên ghế lại đột nhiên yên tĩnh, cắn răng nghiến lợi quát: “Cút! Anh là đồ hèn hạ!”

Âu Dương Minh nhắm mắt lại, đầu giống như rất đau, đưa tay xoa xoa mi tâm, vuốt lại mái tóc tán loạn, cả người hắn trở nên nhu hòa rất nhiều.

Âu Dương Minh đột nhiên ngẩng đầu, lộ ra một đôi mắt lo âu và không hiểu, giọng nói hết sức nhu hòa, mở miệng: “Song Song, em làm sao vậy? Sao sắc mặt lại khó coi như vậy?”

“?”

Tô Song Song đối với tính cách biến hóa này của Âu Dương Minh, chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung tâm tình của mình lúc này, đó chính là: Ha ha!

Cô là họa sĩ vẽ manga, trong não chứa rất nhiều ý tưởng, hơn nữa gần đây có loại giả thiết nhân cách phân liệt, cô nuốt nước miếng một cái, thật muốn sử dụng phần mở đầu cẩu huyết trong một tình tiết xuyên việt để diễn tả nội tâm của mình lúc này một chút.

Mỗi khi nữ chủ tỉnh lại, nhìn thấy mình từ hiện đại xuyên đến cổ đại, cũng sẽ hét lớn một tiếng: “Chuyện quái dị gì đây! Không phải tôi xuyên qua chứ?”

Cô bây giờ cũng muốn hét lớn một tiếng: Chuyện quái dị gì đây, tôi sẽ không cẩu huyết gặp người có nhân cách phân liệt chứ?

Nhưng Tô Song Song cũng sợ Âu Dương Minh nguyên bản chính là người của nội tâm bóng tối, chẳng qua là mới vừa đánh lén cô không thành công, cho nên mới giả vờ trở lại vẻ ôn hòa.

Tô Song Song cố ý hơi mang vẻ trêu đùa thử dò xét một câu: “Âu Dương phó tổng, thật sự là anh trong phương diện kia rất mạnh?”

Âu Dương Minh vừa nghe, biểu lộ hơi chậm lại, ngay sau đó một bộ không thể tin nhìn Tô Song Song, sau đó nghiêng người về phía trước, đột nhiên đưa tay sờ trán Tô Song Song.

Tô Song Song bị dọa sợ đến suýt chút nữa hét to một tiếng, chẳng qua chưa kịp kêu thành tiếng, Âu Dương Minh đã thu tay khéo léo ngồi lại.

“Cũng không có nóng! Sao em lại đột nhiên trở nên như thế… dâng trào nhiệt huyết sao?” Âu Dương Minh vẫn cười ôn nhu như cũ, trong mắt còn mang theo một chút cưng chiều trêu chọc.

Tâm tình của Tô Song Song giờ khắc này chỉ có thể sử dụng một câu nói, chính là: Ha ha ha ha ha ha!

Cô cảm thấy như có một bầy ngựa đang ở trên đỉnh đầu mình đạp tới đạp lui, Tô Song Song lần đầu tiên cảm thấy dung lượng trong não không đủ dùng, cô lặng đi.

“Cái đó… Tôi đói quá, nói sai.” Tô Song Song cảm thấy rất mệt mỏi, thật sự là lười vận dụng đầu óc suy tính.

Âu Dương Minh vừa nghe, cũng không nói thêm gì, vẫn như cũ bao dung nhìn Tô Song Song, đứng lên, hắn tự nhiên đi vào phòng bếp, lấy một đống thực phẩm làm sẵn trong tủ lạnh ra, bỏ vào lò vi sóng, hâm nóng.

Tô Song Song vẫn nhìn Âu Dương Minh, thật ra thì bây giờ cô còn đang quan sát Âu Dương Minh, dù sao người đa nhân cách, cô chỉ mới thấy trên ti vi và tiểu thuyết, lúc này đây xuất hiện trước mặt cô, còn trong nháy mắt thay đổi, cô thật có chút chống đỡ không nổi.

“Cái đó… Âu Dương Minh, anh có cảm giác mình có chút không đúng hay không?” Tô Song Song thử dò xét hỏi một câu, nháy mắt, một bộ dáng vẻ rất chân thành.

Âu Dương Minh đột nhiên quay đầu lại, rất ôn nhu nhìn Tô Song Song, ánh mắt vòng vo một cái: “Ngược lại không có gì cả, chẳng qua là thời điểm áp lực lớn, sẽ làm một ít chuyện điên cuồng, sau đó sẽ quên.”

Ngay sau đó hắn lộ ra một chút biểu lộ nghi ngờ, áy nói hỏi: “Chẳng lẽ tôi mới vừa làm cái gì hù dọa em?”

“……”

Tô Song Song nhất thời nghĩ đến: Thì ra là Âu Dương Minh tự biết! Vậy đã nói rõ là không phải người tính cách phân liệt, có thể chẳng qua là… tính tình tương đối quái dị.

Tô Song Song muốn trả lời Âu Dương Minh một tiếng, chẳng qua là sau này Âu Dương Minh có thể là lãnh đạo trực tiếp của cô, cô vẫn là nên bao dung với cái chuyện mà Âu Dương Minh vừa nói là ‘chuyện điên cuồng’kia.

Hơn nữa bây giờ đầu Tô Song Song rất đau, bởi vì khuôn mặt lạnh lùng của Tần Mặc cứ bay qua bay lại trong đầu, làm cho tâm tư cô không được yên.

Tô Song Song phiền muốn chết, hơn nữa Âu Dương Minh đột nhiên thổ lộ và đột nhiên thay đổi, làm cho cô hận không thể trực tiếp đập đầu vào đậu hũ, ngất luôn hay giả bộ bất tỉnh cũng được!

 “Tôi thấy em cũng rất mệt mỏi, tôi về trước, nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai tôi tới đón em, như thế nào?” Âu Dương Minh khẽ mỉm cười, đưa tay chỉ vào lò vi sóng, “Đừng quên ăn cơm, vừa rồi em cũng chưa ăn cái gì.”

Tô Song Song thật sự bị loại tính tình ôn nhu này của Âu Dương Minh đánh bại, mặc dù hắn mới vừa rồi đột nhiên động kinh và ngả ngớn, nhưng lúc này lại nhớ tới mình đã phá đám chuyện gặp mặt của hắn và bạn.

Tô Song Song yên lặng cúi đầu, gật đầu một cái, nhưng chuyện hắn muốn ngày mai tới đón cô, vẫn không có biện pháp chấp nhận.

Cô ngẩng đầu cười một tiếng xin lỗi, nói với hắn: “Âu Dương Minh, tôi đã nói với Tô Tô ngày mai đến đón rồi, xin lỗi! Thật sự cám ơn anh!”

Tô Song Song đối diện với đôi mắt kia của Âu Dương Minh, nhất thời cảm thấy hắn như nhìn rõ tiểu tâm tư muốn cự tuyệt của cô, lại lúng túng cúi đầu.

Nhưng Âu Dương Minh cũng không có ép Tô Song Song nữa, nói với cô: “Được, em cẩn thận, nếu như có vấn đề gì thì lập tức gọi cho tôi, em cũng không cần phải thấy áp lực, tôi chỉ đơn thuần là thích em mà thôi.”

“!”

Tô Song Song kinh ngạc hít mạnh một hơi, nếu như lúc trước Âu Dương Minh mơ hồ mập mờ thổ lộ, thì những lời này chính là thổ lộ thẳng thừng.

Tô Song Song luống cuống, không biết ứng đối với hắn như thế nào, vẫn như cũ cúi đầu làm bộ không nghe thấy, rầu rĩ làm con rùa đen rụt đầu…

Âu Dương Minh nhìn Tô Song Song, nhẹ nhàng thở dài, dự định muốn xoay người rời đi, nhưng lúc xoay người, biểu lộ trên mặt hắn có chút thay đổi, giống như muốn chuyển đổi, lại bị hắn cau mày đè xuống.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

———————————————

Ps1 : Làm xong chương này, cả edit lẫn beta đều toát cả mồ hôi…vì bản raw này khó hơn bình thường, hi vọng các bạn cmt ủng hộ khích lệ tinh thần nhóm 🙂

Ps2: Tuần sau là mọi ng trong nhóm chính thức quay lại trường và ngập mặt với bài vở rùi. Tin bùn cho các tình yêu là từ tuần sau tiến độ ra truyện sẽ chậm lại nhé, và thảm nhất có lẽ một vài tuần cao điểm nào đó sẽ ko lên sàn được….Tin zui (an ủi tinh thần các đồng chí) là cuối tuần này Mi sẽ làm thêm vài chap, coi như ‘bù đắp’ trước nếu lỡ ‘tương lai’ (cái này chắc chắn rùi, nhất là mấy tuần thi cử =]]]] ) có drop truyện vài tuần. Có ai mong chờ đợt bùng nổ chap truyện cuối tuần này ko nè ?! 

Ps3: Như đã thông báo, từ tuần sau do cả nhóm đều bận, nên chắc chỉ cỡ 1 tuần/ chương, nhưng nếu đạt 7cmt/ like trở lên ở cả 2 nhà (theo quy tắc cũ ), nhóm sẽ bonus thêm 1 chap mới trong tuần nhé (Ko áp dụng trong tuần thi cử ) 🙂

Advertisements

16 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 56

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s