Hoa gia hi su_Chap 19

Chương 19: Đại hội Bách Hoa

cropped-fb368243d797277172f05d86.jpg

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Cái gọi là Đại hội Bách Hoa kỳ thật chính là dịp để các thiếu gia và tiểu thư trẻ tuổi của kinh thành gần gũi với nhau. Các cô nương sẽ đem tên của mình cột vào cành hoa, nếu phải lòng vị công tử nào, thì đem cành hoa của mình đặt vào lẵng hoa trước mặt công tử đó. Thời điểm các tiểu thư tặng hoa thì các công tử cũng không thể cự tuyệt, chờ tất cả mọi người tặng xong rồi thì bọn họ chọn từ trong đó ra một cành, làm như vậy không những được thành toàn nhân duyên, còn bảo toàn mặt mũi của các tiểu thư khuê các khác.

Năm trước, Mạnh Hoài Cẩn bởi vì được nhiều hoa nhất cho nên mới được phong làm kinh thành đệ nhất mĩ nam!

Ngoài ra, Đại hội Bách Hoa còn có một ước định đã trở thành tập tục, đó là nếu công tử đã từ trong lẵng hoa lấy ra cành hoa của vị cô nương nào, thì được tính là nguyện ý thú vị cô nương đó, vô luận cha mẹ song phương có đồng ý hay không, cũng phải chấp nhận hôn sự này.

Nguyên nhân vì có quy định này, các công tử, tiểu thư tham gia Đại hội Bách Hoa đều được lựa chọn vô cùng khắt khe kĩ lưỡng, không phải đời sau của danh môn thì cũng phải là thanh niên tuấn tú, không phải tiểu thư khuê các cũng phải là tuyệt đại giai nhân, nếu không các bậc cha mẹ thật sự không thể khinh địch mà đáp ứng đứa nhỏ nhà mình tham gia đại hội được.

Đại hội Bách Hoa bao năm qua đều có thể thành toàn mấy mối nhân duyên tốt, lưu lại vài đoạn giai thoại, cũng bởi vì như thế mà thiệp mời Đại hội Bách Hoa cho dù là thiên kim cũng khó cầu. Vì vậy, Mạnh Hoài Cẩn cũng chính là mất sức chín trâu hai hổ, đáp ứng rất nhiều hiệp ước không bình đẳng mới thay Hoa Thanh Vũ giành lấy cái thiệp này!

“Lát nữa đi vào, ta và nàng không thể ở cùng nhau, nàng đừng để mấy cô nương khác khi dễ, biết không?”

“Ta……” Hoa Thanh Vũ nói còn chưa dứt đã bị ngắt lời ……

“Còn có nhớ rõ, hoa nhất định phải cho ta, không thể cho người khác, biết không?”

“Ta……”

“Tử Điệp sẽ đi theo nàng, có cái gì không hiểu nàng liền hỏi cô ta, không cần tự mình chạy loạn, biết không?”

“Ta……”

Mạnh Hoài Cẩn tiếp tục lải nhải: “Cách Phan Sương Nhi xa một chút, trăm ngàn lần không được tới gần Diêu Cảnh Hành, biết không?”

Hoa Thanh Vũ yên lặng khép miệng, buông tha cho việc trả lời.

“Haizz, ta nói nhiều như vậy, nàng cũng không thèm để ý ta sao!”

Hoa Thanh Vũ sửng sốt, ngơ ngác nhìn Mạnh Hoài Cẩn, bất đắc dĩ hỏi ngược lại: “Huynh cảm thấy vì sao?”

“Chê ta phiền?” Mạnh Hoài Cẩn hừ lạnh một tiếng, tiếp tục nói đâu đâu: “Ta nói nhiều với nàng là vì muốn tốt cho nàng, nàng không biết mấy nhóm tiểu thư khuê các kinh thành có bao nhiêu bưu hãn đâu, đừng nói Phan Sương Sương, nàng có biết năm trước có bao nhiêu cô nương vì ta mà đánh nhau không? Nàng nghĩ rằng ta đây là đang lải nhải với nàng sao? Ta là vì nghĩ tốt……”

Tử Điệp không thể làm gì khác hơn mà nhìn chủ tử nhà mình không ngừng nói nhảm, bỗng nhiên cảm thấy Hoa cô nương có điểm đáng thương……

“Tử Điệp, ta đem Tiểu Hoa giao cho ngươi, ngươi nên lưu ý một chút!”

“Công tử ngài cứ yên tâm một trăm lần đi!”

Tử Điệp đẩy Mạnh Hoài Cẩn vào cửa của nam nhân, đại tướng quân nếu còn không chịu đi thì cho dù Hoa cô nương không phiền hắn, nàng cũng không thể kiên nhẫn !

Thật vất vả mới tiễn được Mạnh đại công tử, Tử Điệp lúc này mới dẫn Hoa Thanh Vũ đi vào cửa dành cho nữ nhân.

Gã sai vặt giữ cửa sau khi kiểm tra thiệp mời thì đưa cành hoa cho Tử Điệp nói: “Hoa tiểu thư, có thể dẫn nha hoàn của tiểu thư đi vào được rồi.”

Tử Điệp có chút xấu hổ khoát tay, chỉ vào Hoa Thanh Vũ nói với gã sai vặt: “Vị này mới là tiểu thư nhà ta, ta là nha hoàn.”

Gã sai vặt lần này tỉnh ngộ, trong lòng yên lặng cảm thấy vị Hoa tiểu thư này thật không tệ, hoàn toàn khác với mấy tiểu thư đều mang nha hoàn khó coi hơn mình theo, còn vị tiểu thư này lại không chỉ chọn người đẹp hơn mình, mà thậm chí còn để nha hoàn mặc quần áo diễm lệ hơn cả mình, thật sự là người rộng lượng hiếm có!

Nghĩ vậy, gã sai vặt lập tức đổi lấy một đóa hoa đẹp nhất, diễm lệ nhất, chỉ cần liếc mắt một cái là khiến người ta thích nhất cho Hoa Thanh Vũ.

Thật ra Hoa Thanh Vũ không thèm để ý, nhận lấy cành hoa rồi cười tủm tỉm đưa cho Tử Điệp nói: “Cô cầm đi, dù sao đóa hoa này đối với ta cũng vô dụng, ta không thích mang mấy thứ như vậy trên người.”

“Ai nói đóa hoa này là để cho cô mang hả!”

“Không phải mang thì để làm gì?”

Tử Điệp dùng một loại ánh mắt nhìn tiểu hài tử không hiểu chuyện để nhìn Hoa Thanh Vũ, một mặt dẫn nàng tới vị trí ngồi, một mặt viết lên tờ giấy tên “Hoa Thanh Vũ” rồi thắt lên cành hoa.

“Hoa này đại biểu cho tâm ý của các tiểu thư, lát nữa cô xem trúng vị công tử nào thì đem hoa này đặt vào rổ của hắn, tỏ vẻ cô nguyện ý gả cho hắn, các tiểu thư khác cũng sẽ làm như vậy. Nếu công tử cô thích lấy hoa của cô từ trong rổ, thì chính là hắn nguyện ý lấy cô, lúc đó hôn sự của các người cũng đã được ước định, cho dù là hoàng đế cũng không thể phản đối, đều phải tôn trọng tập tục này, biết không?”

Hoa Thanh Vũ hơi giật mình nghe Tử Điệp nói xong quy củ này, bỗng nhiên nhớ tới lời của Mạnh đại công tử.

“Nhưng đại tướng quân bảo ta nhất định phải đem hoa tặng huynh ấy nha?”

Tử Điệp nhịn không được bật cười, xoa đầu Hoa Thanh Vũ nói: “Còn chưa hiểu rõ sao đứa nhỏ ngốc?”

Hoa Thanh Vũ nhìn đóa hoa trong tay mình, bỗng nhiên rất hối hận mình lúc trước sao lại dễ dàng đáp ứng điều kiện Mạnh Hoài Cẩn như vậy……

————–Hye Mi sweet home———————

Mấy gã sai vặt đi theo Mạnh Hoài Cẩn đều biết đại tướng quân bọn họ năm nay phá lệ coi trọng Đại hội Bách Hoa, vì đại hội lần này mà bỏ ra số tiền lớn cho việc đặt may vài bộ quần áo. Nào giống như năm trước, cái gì cũng không thèm chuẩn bị, đã vậy còn sau khi luyện tập đến mức cả người đầy mồ hôi ở thao trường xong mới lôi tha lôi thôi đi.

Năm trước như vậy mà Mạnh Hoài Cẩn vẫn được nhiều cô nương ưu ái nhất, năm nay chuẩn bị cẩn thận thế kia, chỉ sợ sẽ gây ra một hồi bạo động không nhỏ.Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Kỳ thật, Mạnh Hoài Cẩn để ý Đại hội Bách Hoa năm nay như vậy ngược lại không phải vì muốn bảo vệ ngôi vị đầu bảng của mình, mà là muốn nhân cơ hội tốt lần này khiến cho Tiểu Hoa cảm nhận được hắn là đẹp trai đến mức điên đảo trời đất như thế nào!

Mạnh Hoài Cẩn tổng kết qua các ưu điểm của mình, cái thứ nhất chính là đại anh hùng uy vũ anh dũng; Cái thứ hai chính là anh tuấn, anh tuấn tới mức người thần phải phẫn nộ! Hắn cảm thấy nguyên nhân mà Hoa Thanh Vũ không thích hắn chính là vì nàng không cảm nhận được hai điểm này sâu sắc. Lần trước ở thao trường hắn đã khiến Hoa Thanh Vũ cảm nhận được cái gì là uy vũ, còn Đại hội Bách Hoa lần này chính là cơ hội tốt khiến cho Hoa Thanh Vũ cảm nhận vẻ anh tuấn của hắn.

Chờ một lát nữa, khi hắn thay “Chiến bào” được đặc biệt chuẩn bị, thời điểm mà tiếng thét chói tai của hầu hết các cô gái ở đây xuất hiện, hắn tin Hoa Thanh Vũ nhất định có thể hiểu được vẻ đẹp của hắn, nhất định có thể hậu tri hậu giác phát hiện đoạn thời gian này nàng thế nhưng lại xem nhẹ phong cảnh đẹp bên người như vậy, sau đó nàng sẽ khóc rống! Sẽ rơi lệ! Sẽ đấm ngực dậm chân! Sẽ không thể chống lại mà quỳ gối trước mị lực của hắn, từ nay về sau điên cuồng mà yêu hắn!

Đúng! Chính là như vậy!

Mạnh Hoài Cẩn nhịn không được ha ha cười to đi ra, thẳng đến khi nhóm hạ nhân dùng một loại ánh mắt quỷ dị nhìn về phía hắn, hắn mới nhanh chóng thu lại nụ cười, ho khan hai tiếng nói:

“Thất thần làm cái gì, còn không đem áo choàng của bản tướng quân lại!”

“Vâng.”

Gã sai vặt lập tức phủ thêm áo choàng lên người Mạnh Hoài Cẩn, Mạnh Hoài Cẩn cố ý không có vừa ra khỏi cửa liền mặc lên bộ áo này, chính là muốn cho Hoa Thanh Vũ một kinh hỉ.

Chính là cái loại nhất hạ rung động như vậy!

Mạnh Hoài Cẩn nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương đồng nhịn không được thở dài — Haizz, gương mặt đẹp như vậy, nhất định sẽ khiến các tiểu thư kia điên đảo, nhưng nhiều người như vậy ta chỉ chọn Tiểu Hoa, hắc hắc, nha đầu kia nhất định sẽ cao hứng chết!

Bất quá rất rõ ràng, anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử vẫn là không thể hiểu rõ Hoa Thanh Vũ .

Từ khi Hoa Thanh Vũ bắt đầu bước vào hội trường cùng những người khác đã vạn phần hối hận vì đã đến đây tham gia náo nhiệt.

Bởi vì nơi này, mỗi một cô nương đều xinh đẹp tựa thiên tiên! Thậm chí ngay cả Tử Điệp ở bên trong này đều chỉ có thể tính là trung bình! Mà mấy vị cô nương kia vốn đã xinh đẹp rồi, còn tỉ mỉ chăm chút trang phục, liền ngay cả nha đầu mang theo bên người cũng đều là người đẹp.

Nhìn gần trăm vị cô nương xinh đẹp động lòng người, Hoa Thanh Vũ chỉ cảm thấy cả người có chút không khỏe……

Nàng vốn là không thích người có bộ dạng đẹp mắt, vừa thấy người nào xinh đẹp liền cảm thấy khó chịu, buồn phiền, hiện tại nhìn một dàn mĩ nhân này…… Nàng chỉ cảm thấy chung quanh hết thảy đều bắt đầu xoay tròn, nàng tùy thời tùy chỗ đều có thể ngất xỉu!

“Tử Điệp, chúng ta có thể đi trước được không?”

“Đương nhiên không thể nha!” Tử Điệp kinh ngạc nhìn Hoa Thanh Vũ nói: “Cô tới được chỗ này đã khó khăn tới nhường nào rồi, vì sao phải đi trước?”

Hoa Thanh Vũ bĩu môi nói: “Ta khó chịu……”

“Cô thấy người không khỏe?”

“Kỳ thật cũng không phải trên người có chỗ nào không khỏe……” Hoa Thanh Vũ nhìn một vòng các cô nương xinh đẹp xung quanh, nhịn không được che mắt nói: “Nhưng trường hợp này đã sắp vượt qua phạm vi ta có thể chịu đựng, nhiều cô nương xinh đẹp như vậy, ta chịu không nổi, ta rất khó chịu.”

Tử Điệp trước còn chưa nghe hiểu, nhưng nghĩ nghĩ bỗng nhiên liền hiểu được, hóa ra là Hoa cô nương tự ti a!

“Đừng lo lắng, người khác dù cho có tốt xem thế nào, đại tướng quân cảm thấy tốt mới được.” Tử Điệp an ủi Hoa Thanh Vũ nói: “Cô nên tự tin, tuy rằng các nàng là so với cô dễ nhìn hơn, nhưng mặc kệ các nàng cỡ nào xinh đẹp, đại tướng quân cũng chỉ nhìn cô!”

Lần này đến phiên Hoa Thanh Vũ không hiểu, tuy rằng lời của Tử Điệp dường như là phi thường có triết lý, nhưng vì sao lại giống như vấn đề nàng ta và nàng nói không phải cùng một việc?

“Tử Điệp, ta……”

“Tin tưởng ta!”

Tử Điệp đè lại tay Hoa Thanh Vũ, dùng ánh mắt tràn ngập yêu thương quan tâm nhìn nàng. Hoa Thanh Vũ chỉ biết cười khổ, bỏ đi ý định đào tẩu trước đó.

Tử Điệp tốt với nàng như vậy, nàng không thể làm cho nàng ta thất vọng.

Vì thế Hoa Thanh Vũ vẫn không nhúc nhích nhìn phía trước, tận lực không cho ánh mắt của mình nghiêng loạn.

Nhịn một chút, chỉ cần nhìn mấy cái….chỗ ngồi trống ở lan can đằng trước là ổn rồi!

Nhưng rất nhanh Hoa Thanh Vũ liền hối hận, bởi vì nàng nhìn thấy Mạnh Hoài Cẩn, Hình Nhạn Lai, Trầm Ký Ngôn cùng \nhóm thiếu gia phong lưu phóng khoáng, từng người một nối tiếp nhau từ sau đài ra ngoài rồi đứng vào chỗ ngồi trống ở lan can đằng trước……

So với trăm vị mỹ nữ này, mười mấy công tử được chọn kỹ lựa khéo qua kia mới là nhóm người chân chính có lực sát thương!

Thật sự là đẹp trai tới mức làm cho Hoa Thanh Vũ không đành lòng nhìn thẳng……

Hoa Thanh Vũ thầm nghĩ muốn ngẩng đầu lên trời hét lớn một tiếng: Vì sao cho ta ở trong cái địa ngục này chứ, ai tới cứu ta với!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

2 thoughts on “Hoa gia hi su_Chap 19

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s