Nam than phong ben_Chap 60

Chương 60: Hoan nghênh lại đến.

✮ ANIME ART ✮ anime couple. . .romantic. . .love. . .sweet. . .cuddle. . .sitting on lap. . .almost kissing. . .cute. . .kawaii:

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy 

Tần Mặc rõ ràng cảm giác được cảm xúc của Tô Song Song không đúng, hắn dùng lực nắm cả bả vai Tô Song Song, sau đó nhìn về phía bác sỹ thú y kia, đôi mắt hoa đào vốn đã rất lạnh lùng, giờ phút này hàn quang phát ra lại càng nhiều.

Ánh mắt như vậy trực tiếp đem bác sỹ thú y đối diện dọa cho sợ cháng váng, cô còn chưa từng trông thấy qua ai có khí thế áp bách người như vậy, lập tức cảm thấy mình nếu nói ra cái gì không nên nói, đoán chừng anh chàng đẹp trai trước mặt này có thể dùng ánh mắt trực tiếp giết chết cô.

Bác sỹ thú y lập tức im lặng, bởi vì điều cô muốn nói cũng không phải tin tức tốt, cô bị sợ nên căn bản không dám mở miệng. Cô im lặng như vậy lại khiến Tô Song Song càng thêm luống cuống, quay đầu nhìn thoáng qua cánh cửa nửa mở của phòng phẫu thuật.

Cô muốn tự mình đi vào xem, nhưng lại cảm giác thân thể vô cùng nặng nề, nhất là cái chân bị thương kia, tựa hồ như muốn đem cô trực tiếp cắm chặt xuống dưới nền đất vậy.

Tô Song Song dùng sức hít vào một hơi, đem nước mắt sắp chảy ra nén trở về, cô nghẹn ngào nhìn bác sỹ thú y đối diện, sau đó mạnh mẽ kéo tay bác sỹ thú y, vừa mở miệng đã bắt đầu khóc: “Tứ Gia có đau đớn lắm không?”

Bác sỹ thú y nghe xong thì sửng sốt một chút, sau đó nhẹ gật đầu: “Tuy nhiên tôi đã tiêm thuốc tê cho nó, chỉ là sợ tổn thương tới thần kinh của nó, nên không có tiêm nhiều, cho nên nó rất đau đớn, không thể cử động được.”

Tô Song Song nghe xong càng khó chịu, chăm chú kéo tay bác sỹ thú y: “Vậy nó…” Nói đến chỗ này, Tô Song Song đột nhiên nói không nên lời, thân thể mềm nhũn, muốn ngã ngồi dưới đất, cũng may Tần Mặc vẫn luôn đỡ lấy cô.

Tần Mặc để cho thân thể xụi lơ của Tô Song Song dựa vào trên người mình, dùng thân thể của mình chống sức nặng của cô, để cô không đến mức bị trượt ngã.

Tô Song Song lập tức cảm thấy mình không còn gì nữa, cô buông ra bàn tay đang lôi kéo bác sỹ thú y, cả người đờ đẫn, hai mắt trống rỗng vô thần, ngay cả mình đang rơi lệ cũng không biết.

“Tứ Gia! Tứ Gia, em không thể chết được, em chết thì chị phải làm sao bây giờ!”

Tô Song Song giống như kịp phản ứng, bắt đầu gào khóc, thanh âm kia trong bệnh viện trống trải đặc biệt rõ ràng.

Mấy con mèo, con chó ở trong bệnh viện lập tức bị kinh sợ, bắt đầu kêu lên. Không gian bệnh viện thúc cưng trong chốc lát giống như món thập cẩm, đủ mọi loại thanh âm.

Bác sỹ thú y rốt cục phản ứngkịp, cô vội vàng kéo lại tay Tô Song Song, sau đó dùng tay kia che miệng Tô Song Song lại, gấp gáp như lửa cháy tới nơi: “Tiểu tổ tông của tôi ơi! Cô có thể đừng khóc được không! Cứ như vậy thì lát nữa hàng xóm tìm đến, cái bệnh viện này của tôi cũng đừng nghĩ mở cửa được nữa!”

Tô Song Song nghẹn ngào, càng nghĩ càng thương tâm, Tứ Gia của cô cũng đã chết, thế mà bác sỹ thú y vô lương tâm này lại còn không cho cô khóc. Cô hất bàn tay đang bụm miệng cô của bác sỹ thú y, khóc thương tâm như cũ, thanh âm tựa hồ so với vừa rồi còn lớn hơn.

Tô Song Song vừa khóc vừa nấc mà phàn nàn: “Nhất định là tại cô! Nếu như cô cố gắng cứu nó, nó sẽ không phải chết! Cô trả lại Tứ Gia cho tôi!”

Tô Song Song kỳ thật cũng không phải muốn trách móc bác sỹ thú y, chỉ là hiện tại trong lòng cô thật sự quá khó tiếp thu, giống như nếu tìm được một người để trút giận, thì cái loại đau đớn trong lòng kia mới có thể biến mất.

Bác sỹ thú y rốt cục cũng hiểu rõ Tô Song Song đã hiểu lầm, cô vội vàng mở miệng giải thích: “Tiểu tổ tông của tôi, con mèo đen của cô không có chuyện gì cả, chỉ là con mèo nhỏ trong bụng nó đã bị chết non rồi, bất quá nó về sau vẫn còn có thể sinh con, cô đừng thương tâm nữa! Tóm lại là,Tứ Gia của cô không có chuyện!”

“Cái gì?”

Tô Song Song nghe xong Tứ Gia không có chuyện, lập tức phục hồi lại tinh thần, nấc cục nhìn bác sỹ thú y, một giây sau kịp phản ứng, liền vội vàng lôi kéo cánh tay Tần Mặc để hắn đỡ mình vào xem.

Tần Mặc nhìn Tô Song Song khóc rất khó chịu, thật vất vả mới thấy cô ngừng khóc, vội vàng theo cô, đưa cô dìu vào phòng phẫu thuật.

Bên trong phòng phẫu thuật hơi có chút lộn xộn là một cái lồng thủy tinh trong suốt sạch sẽ, Tô Song Song tập trung nhìn vào, Tứ Gia đang yên tĩnh nằm ở bên trong.

Tuy Tứ Gia còn chưa tỉnh lại, nhưng tựa hồ bởi vì đau đớn, thân thể có chút run rẩy. Nhưng như thế này lại đã chứng minh nó còn sống.

Tô Song Song cảm giác trái tim vừa mới chết của mình dường như lại sống lại, cô bởi vì quá hưng phấn, trực tiếp quay lại ôm cổ Tần Mặc, tựa vào trong lòng hắn, kích động cọ cọ đầu của mình.

Tô Song Song cọ cọ, dây hết ước mắt nước mũi lên áo sơ mi Tần Mặc, nhưng lần này Tần Mặc lại không chút nào ghét bỏ, ngược lại còn cúi đầu nhìn Tô Song Song, trong đôi mắt hoa đào vốn tràn ngập lãnh đạm giờ lại lộ ra một chút đau lòng cùng với sủng nịch.

Bác sỹ thú y nghe mấy con thú nuôi trong bệnh viện còn chưa chịu dừng lại mà còn liên tiếp kêu lên, lập tức cảm thấy đau đầu, cô hít vào một hơi thật sâu, mới bảo đảm mình đã tận lực sử dụng hết chút nhẫn nại cuối cùng.

Bác sỹ thú y nhìn hai người đứng một chỗ ôm nhau, đột nhiên cảm thấy có chút chướng mắt. Người đàn ông thì đẹp trai xuất sắc, xem ra là người có nhiều tiền, còn cô gái kia tuy có chút ngốc nghếch nhưng lại đáng yêu, xem ra rất phù hợp với tiêu chuẩn tiểu nữ chủ trong mấy cuốn tiểu thuyết về tổng tài, thật sự khiến cho một kẻ cô độc lấy nuôi chó trong nhà làm thú vui mỗi ngày nhìn mà muốn khóc.

#Mi: hụ hụ, bác sĩ….chúng ta chính là đồng chí chung hoàn cảnh mà….hụ hụ… Ọ^Ọ

Bác sỹ thú y ho nhẹ một tiếng, tuy rằng không muốn biến thành ‘bóng đèn không có mắt’ phá hoại hình ảnh ôm nhau ngọt ngào của bọn họ, nhưng có vài việc cô phải nói.

“Hai vị đồng chí, con mèo đen này phải ở lại đây để quan sát một đêm, sáng mai các vị hãy quay lại đón nó, tôi nghĩ hiện tại hai người có thể về nhà rồi.”

Bác sỹ thú y nói xong, nhìn thoáng qua chân Tô Song Song: “Chân của tiểu thư đây vẫn là không nên đứng lâu, nên nhanh chóng trở về nằm xuống nghỉ ngơi đi!”

Kỳ thật ý ngầm của cô chính là, hai người các ngươi đã đủ rồi! Muốn mập mờ thì về nhà mập mờ đi, cái giường lớn như vậy tùy cho hai người các ngươi lăn, đừng có ở chỗ này kích thích kẻ độc thân quanh năm nuôi chó trong nhà như tôi!

Tô Song Song lúc này mới ý thức được mình vừa rồi hành động có chút quá phận, cô vội vàng rời khỏi ngực Tần Mặc, cùng hắn kéo ra một chút khoảng cách.

Lần đầu tiên khuôn mặt dày của Tô Song Song thẹn thùng tới mức đỏ hồng như quả táo, cô ha ha cười khan một tiếng với bác sỹ thú y, không biết nên trả lời cái gì cho phải.

Bác sỹ thú y lớn lên rất đáng yêu, thoạt nhìn rất thân thiết, cô  liếc nhìn Tô Song Song, lại nhìn Tứ Gia đang nằm ở đằng kia, cuối cùng cảm thán một câu: “Tiểu thư, tôi biết rõ tình cảm của cô và con mèo đen này rất tốt, nhưng cô cũng không cần phải thương tâm như thế, vừa rồi thật sự là dọa hỏng tôi rồi.”

Tô Song Song cũng hiểu mình vừa rồi không có ý tứ, cười nói một tiếng cám ơn: “Cám ơn cô! Thật làm phiền cô rồi! Nếu như ngày mai có người tới tìm cô, cô có thể nói tôi để tôi đền bù thất cho cô!”

Tô Song Song hiện tại tỉnh táo lại, tự nhiên nghe thấy tiếng chó mèo gào thét ầm ĩ trong bệnh viện, đến cả cô cũng cảm thấy ồn ào chứ đừng nói tới mọi người xung quanh nơi này, đoán chừng bọn họ buổi sáng ngày mai sẽ đến tìm bác sỹ thú y.

Tuy túi tiền của Tô Song Song hiện tại có chút cạn kiệt, khô quắt khô queo, nhưng cho dù cô có phải vay tiền, cũng không thể tạo thêm phiền toái cho người ta.

Bác sỹ thú y nghe Tô Song Song nói như vậy, hài lòng nhìn Tô Song Song, lập tức cảm thấy cô rất tốt, cô nghĩ nghĩ, quyết định khuyên một câu thật lòng:

“Tiểu thư, tôi thấy cô là người rất tốt, tôi mới nhịn không được muốn khuyên một câu, cô nếu là thật tâm ưa thích mấy con chó mèo này, đem bọn chúng coi thành bạn cũng rất tốt, nhưng cũng đừng biến nó thành mối quan hệ ruột thịt! Tuổi thọ của bọn chúng ngắn hơn so với con người, sẽ có một ngày phải qua đời, cô đừng quá thương tâm!”

Bác sỹ thú y này trong bệnh viện thú cưng đã nhìn quen cảnh sinh ly tử biệt của thú cưng và chủ nhân, cho nên mới có thể lạnh lùng bình tĩnh nói ra những loại lời này.

Mẹ Tô Song Song là một thiên kim đại tiểu thư, chẳng qua là lúc cùng Tô ba ‘một nghèo hai trắng’ (nhà nghèo + trắng tay) bỏ trốn, Tô mẹ đã cùng người trong nhà cắt đứt quan hệ.

Hiện tại, người nhà Tô mẹ không có ai thừa nhận bọn họ, cũng đoạn tuyệt quan hệ, cha mẹ Tô ba cũng đã mất, nên cô càng không có người thân.

Từ khi cha mẹ Tô Song Song qua đời, chỉ còn lại Tô Song Song cùng Tứ Gia mà mẹ cô nuôi dưỡng sống nương tựa lẫn nhau.

Tuy thỉnh thoảng chị họ của cô cũng sang thăm cô. Nhưng vì Tô gia vẫn không thừa nhận cô, cho nên chị họ cô cũng không dám quá công khai tới tìm cô, chỉ khi cô có thời điểm đặc biệt cần mới sang đây giúp đỡ cô.

Cho nên Tô Song Song vẫn cảm thấy Tứ Gia chính là người thân duy nhất của cô, cô đương nhiên sẽ cảm thấy Tứ Gia khác biệt. Tô Song Song tuy không đồng ý với quan điểm của bác sỹ thú y …nhưng cô cũng biết cô ấy là vì muốn tốt cho mình. Cô cười gật gật đầu, lại nói một tiếng cám ơn.

“Được rồi, đều đã trễ như vậy, mau trở về đi, nghỉ ngơi rồi ngủ một giấc thật tốt, con mèo cũng cần có thời gian khôi phục lại sức khỏe, đợi đến ngày mai cô tới đón nó về nhà, nó lại có thể hoạt bát trở lại rồi!”

Bác sỹ thú y rất thích nụ cười rạng rỡ của Tô Song Song, cho nên an ủi cô nhiều thêm một câu.

Kỳ thật ở phương diện khác, cô cũng là vì sợ công lực khóc của Tô Song Song, thật đúng là kinh thiên động địa, nếu lại lặp lại một lần nữa, đoán chừng cái bệnh viện thú cưng của cô sẽ bị nổ tung mất!

Tô Song Song không có ý tứ cười cười, Tần Mặc trực tiếp lấy tất cả tiền mặt có trong ví bỏ lên trên mặt bàn, cái kia cũng phải tới vài xấp tiền nha!

Bác sỹ thú y trợn tròn hai mắt, Tô Song Song cũng kinh ngạc. Cô tuy rất cảm ơn vị bác sỹ thú y này, nhưng cũng không cần dùng nhiều tiền như vậy chứ, xấp tiền kia nhìn vậy thôi nhưng cũng phải lên tới con số mấy ngàn đó!

Cô không ăn không uống còn phải tích lũy hai tháng, cái này sẽ khiến cô không còn gì cả! Chẳng lẽ cô thật sự phải bán mình sao!

Tô Song Song làm bộ muốn thò tay lấy lại xấp tiền đặt trên bàn của Tần Mặc, nhưng  vị bác sỹ thú y kia lại nhanh hơn cô một bước, trực tiếp cười tủm tỉm thò tay đem tiền nhét vào trong túi áo của mình. ( =]]]]] )

Tô Song Song trừng lớn hai mắt nhìn xấp tiền biến mất, trái tim đột nhiên cảm thấy chua xót! Cô thật muốn quay đầu chất vấn Tần Mặc tại sao lại hào phóng như vậy.

Chẳng lẽ hắn cảm thấy cô sẽ choáng váng vì tiền của hắn sao? Xấp tiền hào phóng kia thế nhưng là tiền của cô nha!

Thế nhưng Tần Mặc lại không thèm nhìn Tô Song Song, trực tiếp xoay người, ôm ngang Tô Song Song … gật đầu với bác sỹ thú y một cái, xem như tạm biệt.

Hắn trực tiếp ôm Tô Song Song đang trợn mắt há hốc mồm nhanh chóng rời khỏi, lưu lại bác sỹ thú y không chỉ hai mắt đang trừng to mà ngay cả trái tim cũng sắp nhảy loạn ra ngoài.

Cô vẫn không quên vẫy tay với bóng lưng Tần Mặc và Tô Song Song, giống như mụ tú bà, hai mắt biến thành hình trái tim nói: “Hoan nghênh lần sau trở lại! Tôi nhất định sẽ giảm giá 88% cho các vị!”

Thẳng đến lúc Tần Mặc ôm Tô Song Song ngồi vào trong xe, Tô Song Song mới kịp phản ứng, cô khẽ đập tay vào cửa sổ xe, nhìn bệnh viện đèn đuốc sáng trưng cách đó không xa, thịt đau lòng đau, chỗ nào cũng đều đau!

Thế nhưng Tần Mặc vẫn duy trì tư thế lái xe rồi, Tô Song Song chỉ quay đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn Tần Mặc, lầm bầm nói: “Đây chính là tiền của tôi mà! Tiền của tôi!”

Tần Mặc thật sự không muốn để ý tới Tô Song Song, nhưng lại sợ cô đau lòng không chịu nổi, lại nói một câu: “Có thể không cần trả tiền lại!”

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

6 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 60

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s