Than ma thu ha_chap 29

Chương 29: Âm sát chi nguyệt.

6c5c7ed6t935b05b926e2690

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Khi Hạ Linh mở mắt ra, phát hiện mình lại đến một nơi xa lạ, nàng lại bình tĩnh đến mức ngay cả kinh ngạc cũng không có.

 Suy nghĩ một chút, nếu có ai giống như nàng, vài năm làm một chuyến đại xuyên, vài ngày thì làm một chuyến tiểu xuyên, vậy thì còn có thể mất bình tĩnh sao?

Hạ Linh giơ tay lên, nhìn thân thể hơi mờ của mình, chân cách mặt đất một khoảng, gió thổi qua liền phiêu động trái phải.

Rất tốt, lần này là linh hồn xuyên, không mang theo thân thể Thường Tự Cẩm.

Thế nhưng mà, đây đến cùng là có chuyện gì xảy ra?

Nếu như nói mấy lần trước đó bị cuốn vào không gian đặc biệt là vì nàng không may chạm phải thần long mộc, thế nhưng lúc này, nàng rõ ràng cái gì cũng không có đụng nha!  

Hạ Linh khó hiểu cào tóc, nhưng có lẽ vì không có thân thể khống chế sức lực cho linh hồn, mỗi lần cử động đều tốn khá nhiều khí lực.

Nhưng mà, càng làm cho nàng gấp gáp hơn chính là, giờ này khắc này, nàng đang ở trong một sơn động.

Sơn động chật hẹp ẩm ướt, trên vách động che đầy rêu xanh, ngẫu nhiên còn có thể thấy được một hai con côn trùng không biết tên từ trong khe hở đá hết chui ra lại bò vào.

Tại chỗ sâu nhất trong sơn động, có một thanh y thiếu niên đang nằm, chỉ thấy đôi môi hắn tím tái, hai gò má ửng hồng, đáy mắt lại phát ra một tia sáng xanh đen.

Đứng bên cạnh thiếu niên là một vị bạch y nữ tử, nhìn diện mạo thì có vẻ đó là một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi, dung nhan thanh lệ độc nhất vô nhị, da thịt nõn nà như ngọc. Đó không phải là Thường Tự Cẩm khuynh quốc khuynh thành thì còn là ai?

Hai người tựa hồ vừa mới nói mấy thứ gì đó, Hạ Linh vừa rồi còn đang phiền muộn nên không có nghe thấy, sau đó chỉ thấy Thường Tự Cẩm quay người rời đi

Khoảnh khắc Thường Tự Cẩm xoay người, Hạ Linh đang cố gắng nương theo sức gió đi lên phía trước để  nghe xem bọn hắn đang nói cái gì, đột nhiên chống lại một cặp mắt sáng ngời đến hoặc người, nhưng lại lạnh lùng đến vô tình. Mặt hai người cơ hồ chỉ cách khoảng nửa tấc.

Hạ Linh kinh hô “A ——” một tiếng, vội vàng ngửa ra sau, kéo ra khoảng cách với nàng.

Đúng lúc này, nàng nghe được một thanh âm khàn khàn từ sau lưng Thường Tự Cẩm truyền đến: “Tỷ tỷ …”

Thường Tự Cẩm dừng lại bước chân, nhưng không quay đầu lại. Hạ Linh nhịn không được thăm dò nhìn kỹ thiếu niên nằm trên mặt đất kia, sau một khắc, nàng hoàn toàn bị chấn kinh.

Thiếu niên này có một gương mặt thanh tú ôn hòa, mâu quang thanh tịnh, con ngươi đen thẫm, dù đang trong thời khắc chật vật như vậy, khóe miệng vẫn giương lên nụ cười ôn nhu.

Hạ Linh mạnh mẽ che miệng của mình, thân thể bởi vì khó có thể tin mà khẽ run rẩy.

Khuôn mặt này, có phần nhu hòa tuấn tú của tiểu nam hài, ngũ quan lại còn … tương tự với tên biến thái kia tới cực điểm. Hai khuôn mặt, không, ba khuôn mặt tại trước mắt nàng chậm rãi dung hợp, sau cùng biến thành một người.

Hàn Dục, Hàn Dục! Thì ra tiểu nam hài ngày đó thật sự là Hàn Dục! Cậu bé có nụ người làm cho người ta đau lòng, ánh mắt thông thấu, nhẹ nhàng kêu mình là “Tỷ tỷ”, lại thật sự là Hàn Dục!

Thường Tự Cẩm chậm rãi xoay người, cúi đầu nhìn xuống khuôn mặt tiều tụy, giữa lông mày ẩn ẩn đau khổ của thiếu niên, thản nhiên nói:

“Huyết tiêu ma thể là chính ngươi nguyện ý luyện, nói không tiếc bất cứ giá nào bảo hộ ta cũng là ngươi. Hôm nay, đau khổ của âm sát chi nguyệt mới bắt đầu, ngươi đã không chịu nổi rồi sao?”

Thiếu niên trên mặt đất hơi rũ xuống mí mắt, lông mi thật dài khẽ run rẩy, phủ lên đôi mắt đen như ngọc lưu ly. Gương mặt tái nhợt, thân thể gầy gò run rẩy, bộ dạng thiếu niên đáng thương làm cho ai thấy cũng phải đau lòng. Thế nhưng mà Thường Tự Cẩm lại dường như không có cảm nhận gì, cúi thấp đầu nhìn hắn, ánh mắt không có nửa phần chấn động:

“Ta nói rồi, ta sẽ không cảm kích ngươi. Nếu như ngươi chịu không nổi tới nửa tháng âm sát đã chết, ta cũng sẽ không vì ngươi mà có nửa phần thương cảm.”

“Tỷ tỷ, lời ta nói ta sẽ không quên.”

Hàn Dục suy yếu nhếch khóe miệng, tự giễu nói, “Cho dù tỷ sớm đã quên ta, ta cũng một mực nhớ kỹ, không một ngày nào quên, không phải sao? Tỷ tỷ, lời ta muốn nói không phải là những thứ này.”

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Thường Tự Cẩm cau mày, thời điểm khi Hàn Dục nói “Cho dù tỷ sớm đã quên ta”, lại lộ ra có phần nôn nóng: “Ngươi còn muốn nói điều gì?”

Hàn Dục đột nhiên khẽ cắn môi, thân thể kích động run rẩy một chút, trong mắt hiện ra một tia đau khổ, nhưng hắn vẫn cắn chặt hàm răng ngăn lại tiếng rên rỉ, sau đó lại nở nụ cười thanh thuần như bình thường:

“Sư môn của ta … tin tức Thanh Nhạc tông chấn giữ Thanh Dương kiếm quyết cùng Cửu Chuyển Âm Dương trận không biết bị ai truyền ra ngoài. Sư phụ đã qua đời, sư huynh đệ tỷ muội không ai có thể chủ trì trận này, nếu như bị các phái vây công, tất nhiên họa cả nhà. Cầu tỷ tỷ, thay ta bảo hộ bọn hắn một tháng, được chứ?”  

Thường Tự Cẩm nhíu chặt mày, đứng nguyên tại chỗ thật lâu, đột nhiên xoay người rời đi. Hàn Dục chống đỡ khởi thân thể, ở phía sau nàng đau khổ cầu xin: “Tỷ tỷ, xin tỷ bảo hộ bọn hắn tránh khỏi kiếp nạn này, cầu xin tỷ, tỷ tỷ …”

Bóng dáng Thường Tự Cẩm rốt cục biến mất bên ngoài sơn động, thiếu niên Hàn Dục chán nản ngã xuống đất, thân thể khi thì do dự, khi thì run rẩy, vô cùng thê thảm đáng thương.

Hạ Linh trôi nổi trên không trung, ánh mắt phức tạp rơi vào gương mặt trắng bệch lại có phần hơi ửng hồng của thiếu niên, khẽ thở dài.

Thì ra Hàn Dục này, thực đúng là Hàn Dục kia.

Cậu bé nhu thuận đáng yêu năm đó, hôm nay trở thành thiếu niên kiên nghị thiện lương, rốt cuộc là do đâu lại biến thành kẻ mặt người dạ thú sau này đây?

Hạ Linh trong nội tâm ẩn ẩn có phần đoán được, thời điểm khi thiếu niên nói ra “Cho dù tỷ sớm đã quên ta, ta cũng một mực nhớ kỹ”, nàng cũng đã mơ hồ nảy ra ý niệm nào đó trong đầu, thế nhưng ý nghĩ này lại làm cho nàng vô cùng sợ hãi cùng kháng cự.

Khi Thần long mộc đưa nàng tiến vào lỗ hổng thời gian, trên thực tế là mang nàng về tới mấy trăm năm trước, tại đó, nàng cứu được phàm nhân Hàn Dục, cũng tại lúc đó, nói cho hắn biết mình tên là Thường Tự Cẩm.

Về sau … về sau, Hàn Dục gặp Thường Tự Cẩm chân chính, nhưng lại không biết Thường Tự Cẩm lại nghe theo mệnh lệnh của hắc y nam tử kia, muốn khiến hắn hàm oan mà chết.

Như vậy, đến tột cùng là chính mình tạo ra cuộc gặp gỡ đầy tổn thương giữa Hàn Dục cùng Thường Tự Cẩm, hay là do Hàn Dục gieo gió gặt bão vì sắp đặt mình chạm vào thần long mộc?

Hạ Linh nghĩ đến mức đầu như muốn nứt ra, chỉ đành vứt bỏ cái vấn đề tuần hoàn này ra khỏi đầu.

Nàng cố gắng bay ra ngoài cái sơn động này, rời xa thiếu niên làm cho nàng vừa đau lòng vừa chán ghét dưới mặt đất, thế nhưng hết lần này tới lần khác lại không di chuyển được chút nào, chỉ có thể nhàm chán ngồi ngốc ở lại đó, chờ đợi thời khắc trở về —— nếu như hồn phách cũng có thể được người kia triệu về được.

Nhưng mà, mười ngày sau, Hạ Linh cảm thấy mình nhanh sắp điên rồi. Mười ngày này, nàng một khắc cũng không thể rời khỏi cái sơn động âm u này. Ở đây, dường như ngay cả một tia nắng mặt trời cũng chiếu không tới, đặc biệt nảy sinh đau khổ, dày vò cùng thù hận.

Bên tai thỉnh thoảng truyền đến tiếng rên rỉ thống khổ của thiếu niên Hàn Dục, Hạ Linh quay đầu, căn bản không đành lòng nhìn bộ dạng giờ phút này của hắn.

Từ lúc suy yếu và đôi lúc thống khổ ban đầu, đến giai đoạn thân thể không ngừng run rẩy, và hiện tại thì thân thể chậm rãi hư thối.

Thiếu niên không ngừng lăn qua lăn lại trên mặt đất dơ bẩn, nước mắt mồ hôi trộn lại còn có pha lẫn máu tươi, thấm ướt đống rơm rạ mỏng dưới người hắn.Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Vùng da thịt ngoài cổ và cánh tay của hắn dần dần xuất hiện vết rách, dòng máu đỏ sậm hòa cùng nước mủ trắng đục, chỉ cần liếc thoáng qua cũng khiến người ta giật mình.

Mấy ngày đầu, thiếu niên một mực nhịn đau, dù cho thời điểm thân thể run rẩy co rút, cũng chỉ phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp. Môi mỏng bị cắn ra máu tươi, móng ngón tay đâm sâu vào trong thịt, hắn cũng chỉ giống như dã thú bị thương, trầm thấp kêu đau vài tiếng.

Càng về sau, làn da hắn càng bắt đầu rạn nứt hư thối, thẳng đến khi các đốt xương ngón tay cũng phát ra tiếng răng rắc, hắn mới rốt cục không cách nào chịu được cơn đau đớn thể xác này nữa, bắt đầu thê lương kêu đau.

Lăn lộn, kêu rên, giãy giụa, khẩn cầu, từng giọt nước mắt nóng hổi từ khóe mắt hắn chảy xuống, thấm vào trong đất.

Hạ Linh cảm thấy cõi lòng như tan nát, nàng cho tới bây giờ … cho tới bây giờ cũng không biết, thì ra trong cuộc sống còn có loại thống khổ như vậy.

Thống khổ như vậy, cho dù có chết, thì loại tra tấn này cũng sẽ in dấu thật sâu vào linh hồn.

Nếu như người đang lăn lộn trước mắt này là Hàn Dục của trăm năm sau, có lẽ nàng còn có thể nói vài lời như tự làm tự chịu, gieo gió gặt bão.

Thế nhưng mà, người thiếu niên trước mắt nàng giờ này khắc này, tuy là hắn, nhưng lại là kẻ vô tội.

Mà việc hắn hiện tại phải thừa nhận thống khổ, lại hết lần này tới lần khác là do mình vô tình vô ý góp tay vào.

Thiếu niên toàn thân suy yếu đột nhiên mở mắt ra, hai mắt đỏ thẫm nhìn vào không trung, rồi đột nhiên phát ra tia sáng chói mắt, dùng thanh âm khàn khàn lẩm bẩm nói: “Tỷ tỷ … Tỷ tỷ, tỷ rốt cục tới tìm ta rồi. Ta biết rõ … Chúng ta cuối cùng có một ngày sẽ lại tương kiến, ta một mực đều tin tưởng. Tỷ không có quên ta, có đúng không?”

Hạ Linh dùng sức nhắm mắt lại, một loại cảm giác chua xót đến đau nhức, thậm chí xé gan xé thịt chậm rãi cắm rễ lan tràn trong cơ thể nàng.

Nàng nghĩ, nếu như bây giờ nàng không phải là linh hồn, như vậy, trong mắt của nàng nhất định có nước mắt.

Ngày thứ mười ba, phần lớn da thịt toàn thân thiếu niên đã thối rữa, huyết nhục chảy đầy trên đất.

Ngày thứ mười sáu, trên mặt của hắn cũng xuất hiện vết rách, thương tích đầy mặt, vô cùng thê thảm.

Ngày thứ  23, xương cốt toàn thân bắt đầu lẫn lộn, thân thể toát ra hơi nóng, thiếu niên đã vô lực phát ra bất kỳ thanh âm gì.

Ngày thứ 29, Hạ Linh cảm thấy, thiếu niên có lẽ đã chết, bởi vì nàng đã dùng hết sức lực toàn thân để ghé sát vào hắn, nhưng ngay cả nửa điểm hô hấp hay mạch đập gì đó đều không cảm thấy.

Vì sao Thường Tự Cẩm ngay cả một lần cũng không trở về thăm hắn? Cho dù là vì hắn mang một kiện quần áo sạch sẽ, cho dù là cho hắn một nụ cười an ủi cũng tốt mà!

Hắn đã chết sao? Cứ thế im hơi lặng tiếng, thê thảm cô đơn chết ở chỗ này sao?

Không, sẽ không đâu! Nếu như hắn chết thật, sao lại có Hàn Dục âm tàn độc ác trăm năm sau?

Ngoài động, ánh mặt trời từ lúc rạng rỡ nhất chuyển dần sang mờ nhạt, thẳng đến khi màn đêm buông xuống.

Suốt cả đêm, Hạ Linh đều trôi nổi ở phía trên thân thể thối rữa thiếu niên, không nhúc nhích, mãi đến khi lại có một chùm tia nắng chiếu vào trong động.

Hạ Linh khẽ thở dài, đang cố gắng trôi nổi lại đột nhiên dừng lại.

Thiếu niên đột nhiên mở mắt ra, đôi đồng tử đen như ngọc lưu ly lại nhiễm lên tia nắng đầu tiên buổi sáng sớm, dần dần, đôi đồng tử đen như mực kia như được toàn bộ ánh sáng rọi vào mà biến thành màu kim hồng, rực rỡ chói mắt đến mức mê hoặc lòng người.

Ngay sau đó, trong cơ thể thiếu niên không ngừng phát ra thanh âm ken két đan xen, giống như là chỗ khớp xương lẫn lộn trước đó lại một lần nữa trở về đúng chỗ. Sau đó, làn da vốn là hư thối bắt đầu chậm rãi khép vảy lại, thậm chí cả một vết sẹo cũng hoàn toàn biến mất.

Chỉ có, làn da thiếu niên vốn là tái nhợt giờ lại biến thành màu lúa mạch.

Sau nửa canh giờ, thiếu niên ngồi dậy, yên lặng lau huyết nhục trên người, đem mái tóc bẩn thỉu thắt lại sau đầu, lại xắn lên tay áo trái dính đầy máu đen, cúi đầu xem.

Hạ Linh cũng nhìn thấy, trên cánh tay trái của hắn có mấy cái văn tự kỳ quái, linh lực đỏ thẫm như máu  giống như giương nanh múa vuốt chạy giữa mấy chữ văn tự kia. Hạ Linh dùng sức thở ra một hơi, lẩm bẩm nói:

“Rốt cục sống qua khỏi âm sát chi nguyệt sao? Ngươi thật đúng là con gián đánh hoài không chết mà!”

Loại thống khổ này, người bình thường có thể chịu được sao? Một ngày đều sống không bằng chết, hắn vậy mà sống qua một tháng.

Thật sự quá cường đại!

Đúng lúc này, thiếu niên chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía ánh nắng tươi đẹp ngoài động, khóe miệng đột nhiên nhẹ nhàng câu dẫn ra, lộ ra một nụ cười thanh khiết, nụ cười kia trẻ trung ngại ngùng, ẩn chứa ôn nhu, thế nhưng đôi mắt lại như hàn đàm viêm uyên*, sâu không thấy đáy.

(*): Hàn đàm: lạnh lẽo; viêm uyên: nóng bỏng (QT hân hạnh tài trợ #mi )

Thiếu niên cứ như vậy cười, nhẹ giọng tự nói, như giải bày tâm sự: “Tỷ tỷ, ta … trở về rồi.”

Hạ Linh hô hấp đột nhiên trì trệ, tim đập cơ hồ đình chỉ (nếu như linh hồn có tim).

Nụ cười này là thuộc về….Hàn Dục của trăm năm sau.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

6 thoughts on “Than ma thu ha_chap 29

  1. Pingback: Thần ma thủ hạ dễ sai bảo | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s