Nam than phong ben_Chap 61

Chương 61: Ngọt ngào ngắn ngủi.

Edit: Hye Mi
Ngu
n: Hye Mi sweet home – Bo bình thiên th

Tô Song Song vốn đang rất cao hứng, nhưng suy nghĩ lại, vô công bất thụ lộc, cô do dự một khắc, cuối cùng vẫn nói ra: “Cái kia… Lần này tiền cho Tứ gia xem bệnh, tạm thời tôi trả lại anh từng này.”

Nói đến đây, Tô Song Song vội vàng bỏ thêm một câu: “Anh cho bác sỹ thú y kia nhiều tiền boa như vậy, tôi không liên quan đâu đấy nhé, ha ha…!”

Tần Mặc hiểu rõ tính của Tô Song Song, nhìn thì có vẻ mềm yếu nhẹ dạ, nhưng một khi nổi lên tính quật cường… thì cho dù có tám con ngựa kéo không cũng không nổi, hắn cũng không muốn hao tâm tổn trí cùng cô bàn thêm về vấn đề này nữa.

Cùng lắm thì đợi đến lúc phát tiền lương, tìm thêm mấy cái điều khoản, cho cô nhiều phụ cấp một chút là được rồi.

Trong xe lập tức an tĩnh trở lại, Tô Song Song dựa đầu vào cửa sổ xe, nhìn cảnh vật nhanh chóng lướt qua bên ngoài, trong nội tâm vô cùng mất mát.

Tứ gia tuy không có chuyện, nhưng cục cưng mèo con lại không còn. cô mím môi, muốn tự cổ vũ mình phải kiên cường lên, nhưng không biết hôm nay bị làm sao, dường như rất muốn khóc, nhưng cô lại không muốn lại ở trước mặt Tần Mặc xấu hổ nữa, vì vậy đành cố kìm nén.

Tần Mặc liếc nhìn Tô Song Song, cũng biết cô vì cái gì đột nhiên ỉu xìu, hắn định mở miệng, cuối cùng cảm thấy loại sự tình này vẫn là nên để cô tự mình nghĩ thông.

Hơn nữa, Tần Mặc nghĩ đến một vấn đề quan trọng, nếu hắn đột nhiên quan tâm an ủi cô vài câu, theo như lối tư duy hiếm thấy của Tô Song Song, khẳng định sẽ cho rằng hắn lại phát sốt.

Cho nên Tần Mặc trầm mặc không nói, tùy ý mặc Tô Song Song dùng loại tư thế ưu thương dựa đầu vào cửa sổ để phát tiết khó chịu trong lòng.

Chẳng qua mặt đường phía trước đột nhiên có mấy chỗ xóc…khiến cho xe khẽ lắc lư, thân thể Tô Song Song cũng run run lên, kết quả là làm cho đầu của cô cùng cửa xe thủy tinh tiếp xúc thân mật. (ẻm bị cụng đầu ấy =]]]]] ) #mi

Tô Song Song cắn răng, ngồi thẳng người dậy, dựa vào ghế ngồi. Đầu vừa mới cụng có chút choáng váng, cô định vươn tay xoa bóp, nhưng lại liếc qua nhìn Tần Mặc, sợ hắn thấy một màn vừa rồi của mình sẽ chê cười, cô liền cứ thế nhịn xuống.

Khi hai người đến dưới lầu trọ, Tô Song Song thở dài, sau đó lại để cho Tần Mặc ôm cô đi lên, ai bảo cái nạng của cô còn nằm ở cửa ra vào nhà trọ của mình đây.

Tô Song Song tựa vào trong lòng Tần Mặc, hơi có vẻ bi thương ngẩng đầu nhìn cửa sổ nhỏ của nhà trọ mình.

Cô trong lòng nghĩ: Cũng không biết cái nạng của mình có bị người ta lấy đi hay không, nếu như bị người vô lương nào đó nhặt đi, buổi tối hôm nay cùng với buổi sáng ngày mai cô phải sống thế nào đây!

Thời điểm Tần Mặc ôm Tô Song Song đi ra thang máy, đèn cảm ứng âm thanh cũng phát sáng lên, Tô Song Song vội vàng nhắm mắt lại, sau đó cẩn thận từng li từng tí mở ra, liếc một cái, lập tức cô lại nhắm mắt lại, trong lòng bắt đầu rối bời như tơ vò.

Nạng của cô thật sự bị người vô lương nào đó lấy mất rồi! Vì sao thời điểm cô bị ngã cầu cứu trên mặt đất, toàn bộ nhà trọ lại giống như không có ai, căn bản không có người đến cứu cô.

Nhưng cô chân trước vừa đi, đã có người đi ra nhặt cây nạng của cô, cái này cũng thật quá âm hiểm à nha!

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Tần Mặc đương nhiên cũng nhận ra, hắn ôm Tô Song Song vào nhà trọ của cô, sau đó đặt Tô Song Song lên trên giường.

Tần Mặc đứng ở bên cạnh, mặt không biểu tình, vô cùng đứng đắn nói: “Áo ngủ để ở đâu? Tôi giúp em lấy, thay đồ xong thì tôi đỡ em đi toilet rửa mặt.”

“…”

Tô Song Song nửa ngửa đầu nhìn Tần Mặc, giống như lần đầu tiên nhìn thấy hắn, cô cười khan một tiếng, sau đó duỗi ngón tay chỉ mình rồi chỉ vào tủ quần áo.

Cô còn chưa kịp mở miệng, Tần Mặc liền trực tiếp xoay người đi mở cửa tủ áo.

Thôi xong! Tô Song Song hai ngày này vô cùng lười biếng, đem tất cả quần áo nhét vào tủ, vì vậy thởi điểm cửa tủ vừa mở, toàn bộ quần áo đủ mọi loại kiểu dáng màu sắc đều rớt ra ngoài.

Tần Mặc nhìn bộ nội y nhỏ rơi lên giày da sáng bóng của hắn, lập tức cảm thấy hơi nhức đầu.

Tô Song Song lập tức sợ ngây người, một tiếng “Không muốn” kia dường như kẹt ở trong cổ họng, hiện tại cô có suy nghĩ ‘biết vậy chẳng làm’, vì sao vừa rồi không nói trước khi làm động tác chứ!

Cô vừa rồi im lặng là vì muốn biểu đạt: Cô là nữ sinh, lại để cho Boss lấy giúp áo ngủ, như vậy có chút không tốt lắm đi!

Thế nhưng Tần Mặc căn bản không cách nào lý giải cách tư duy của Tô Song Song, hắn còn tưởng Tô Song Song chỉ tủ quần áo là muốn hắn giúp cô lấy áo ngủ trong tủ.

Tô Song Song ha ha cười khan một tiếng, hai tay chống xuống giường, muốn đi qua, biểu lộ trên mặt cô có thể nói là vô cùng đặc sắc, giờ phút này cô hận không thể trực tiếp giả bộ ngất đi cho rồi.

“Cái kia… Tủ quần áo là bị Tứ gia làm cho lộn xộn đấy! Tứ gia làm đấy!” Tô Song Song nói một câu, cũng mặc kệ Tần Mặc có thể tin hay không, dù sao cô tin là được.

Tần Mặc cúi người vừa định nhặt bộ nội y rớt trên giày hắn, Tô Song Song liền lập tức kích động, cũng mặc kệ chân của mình có bị thương hay không, trực tiếp nhào qua, một tay cầm lấy bộ nội y trên Tần Mặc, bởi vì quá sốt ruột, trực tiếp thuận tay quăng ra sau.

Sau đó bộ nội y của cô bay theo một vòng cung hoàn mỹ trên không trung, trực tiếp rơi vào bát cơm cô lúc nãy ăn xong còn chưa kịp thu dọn.

Tần Mặc cùng Tô Song Song đồng thời quay đầu lại nhìn, Tô Song Song trực tiếp nằm rạp trên mặt đất, giả chết không đứng dậy, cô hiện tại xem như vò đã mẻ lại sứt rồi.

Dù sao cô ở trước mặt Tần Mặc hình tượng gì cũng không có, cô trực tiếp nằm ngay đơ, trong lòng nghĩ ‘có thể chiếm tiện nghi thì ngu sao mà không chiếm’, rên rỉ nói: “Sếp, đỡ tôi đứng lên đi, tôi đứng dậy không được!”

Tô Song Song còn chưa nói xong, Tần Mặc đã sớm khom người xuống, vươn cánh tay, đem Tô Song Song ôm lên, hắn đặt một cánh tay ngang eo Tô Song Song, để cô đứng thẳng chân sau.

Tần Mặc duỗi ngón tay chỉ tủ quần áo vô cùng khó coi trước mặt, ngữ khí vốn dĩ lạnh như băng giờ đây lộ ra một chút bất đắc dĩ: “Tự em lấy.”

Tô Song Song nhìn nhìn chỗ quần áo bị cô chồng chất lung tung, cố gắng hồi tưởng áo ngủ ngày hôm qua bị cô nhét ở tầng thứ mấy, thế nhưng mà nghĩ nửa ngày cũng không ra.

Cô thở dài, nửa ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, một bộ dạng ‘tôi vì tốt cho anh’nói: “Cái kia, sếp, nếu như ngài thật sự không nhìn được, vậy thì quay đầu đi.”

Tô Song Song thật sự vì tốt cho Tần Mặc, xét thấy Tiểu Cầm thú thích sạch sẽ, lại để cho hắn chịu đựng nhìn cái tủ mất trật tự như thế, đoán chừng hắn không có trực tiếp đem cô ném ở chỗ này mặc kệ, đã xem như nhẫn nại lớn nhất, hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.

Nếu lại để cho hắn nhìn bộ dáng bưu hãn của mình khi lục tìm tủ quần áo, đoán chừng hắn cũng hết kiên nhẫn với cô, cô không có nạng, muốn cố gắng gì thì cũng phải nhịn đến ngày mai, cho nên Tô Song Song hảo tâm nhắc nhở hắn một chút.

Tần Mặc nghe xong, thực sự nghiêng đầu qua một bên, không hề nhìn tủ quần áo Tô Song Song nữa, Tô Song Song vội vàng vươn tay ra, tìm kiếm cực khổ một trận, rốt cục cũng từ trong đống quần áo kia tìm ra bộ áo ngủ nhăn nheo của cô.

Tô Song Song cau mày, không có biện pháp, quần áo quá nhăn, cô run rẩy, cố gắng miết phẳng nếp áo, vội vàng đóng cửa tủ lại, chỉ tiếc quần áo trong tủ quá lộn xộn, tất cả đều văng ra, căn bản là không khép lại cửa tủ được.

Tô Song Song sốt ruột, một tay cầm áo ngủ, một tay nhét đống quần áo chồng chất của cô vào bên trong lại.

Đột nhiên cô cảm thấy có chút không đúng, cô giương mắt nhìn lướt qua hướng Tần Mặc, loại cảm giác không đúng này càng gia tăng, cô chậm chạp quay đầu nhìn sang.

Lập tức đập vào mắt cô chính là hình ảnh Tần Mặc cau mày nhìn cô, cặp lông mày kia xoắn chặt tới mức quả thực muốn thành bánh quai chèo rồi.

Tô Song Song trong lòng lập tức hừ một câu: Cho anh hiếu kỳ! Xem đi! Xem đi! Hiếu kỳ hại chết mèo! Chính mình chịu không được thì đi đi!

Bất quá cô cũng không dám biểu hiện ra ngoài, vẫn dùng bộ dạng cười nịnh nọt, tay cũng không dừng lại, đem áo ngủ vắt lên vai của mình, trực tiếp dùng hai tay đem quần áo rơi trên mặt đất ném vào bên trong, cuối cùng thật vất vả đem cửa tủ đóng chặt lại.

Tô Song Song nhẹ nhàng thở ra, sau đó kéo ống tay áo Tần Mặc, ý bảo hắn cô xong rồi, Tần Mặc lúc này mới đen mặt đỡ Tô Song Song đi toilet.

Loại cửa kính toilet này là dạng cửa mờ, Tô Song Song bình thường chỉ ở một mình, cho tới bây giờ đều không có nghĩ qua thời điểm thay quần áo sẽ có người ngoài ở đây.

Thế nhưng hôm nay cô cầm áo ngủ, ngồi ở trên bồn cầu, nhìn bóng lưng cõng cô tựa ở cửa thủy tinh của Tần Mặc, tuy Tần Mặc chỉ dùng bóng lưng đối mặt với cô, nhưng cô vẫn cảm thấy không được tự nhiên!

Hơn nữa Tô Song Song phát hiện một vấn đề quan trọng, cô rốt cuộc có nên cởi nội y hay không đây?

Cuối cùng Tô Song Song cơ trí quyết định, trước mặc đồ xong, đợi Tần Mặc đi rồi, cô lại cởi ra rồi lên giường ngủ!

Khi Tần Mặc mở cửa phòng toilet, trông thấy Tô Song Song ngồi ở trên bồn cầu mặc bộ áo ngủ nhăn nheo, hắn nhắm mắt lại hít vào một hơi thật sâu.

Tần Mặc lập tức cảm giác đầu mình càng ngày càng đau, ngay cả huyệt thái dương cũng thình thịch nhảy lên, hắn rất muốn hỏi mình một câu, rốt cuộc là dây tình cảm chỗ nào bị hỏng rồi, hắn vì sao lại đi coi trọng Tô Song Song vậy chứ.

Nhưng khi Tô Song Song ngẩng đầu lên nhìn hắn cười không có ý tứ, đôi mắt cong cong lại như trăng lưỡi liềm, lộ ra một đôi  má lúm đồng tiền đáng yêu, bộ dạng như mèo con nhu thuận, lập tức khiến cho trái tim vốn đang nguội lạnh của Tần Mặc như được rót vào một dòng nước ấm áp.

Hắn tựa hồ có chút trách nhiệm, đi qua đỡ lấy Tô Song Song …tuy không cần thiết nhưng hắn vẫn đem cô ôm ngang như cũ …từng bước một đi thập phần trầm ổn.

Tô Song Song cảm giác mình như vì khóc nhiều nên đầu váng mắt hoa rồi, mí mắt cao thấp đã bắt đầu khép lại, cơ hồ không thể mở ra nổi.

Cô cố gắng không để cho mình ngủ, căn bản không có tâm tư đi quản Tần Mặc nghĩ như thế nào, cô hiện tại chỉ muốn nằm ở trên giường hảo hảo ngủ một giấc.

Chỉ là còn chưa tới trên giường, cô rõ ràng đã bị sâu ngủ đánh bại, tựa ở trong lòng ngực ấm áp cứng rắn của Tần Mặc, rất không có tiết tháo ngủ quên.

Tần Mặc vừa định đem Tô Song Song đặt lên trên giường, cũng cảm giác cái cổ vốn căng cứng của Tô Song Song đột nhiên nghiêng một cái, liền nhu thuận tựa ở trong lòng hắn.

Tần Mặc cúi đầu xuống nhìn Tô Song Song tựa ở đầu vai hắn, lại thả chậm động tác, cẩn thận từng li từng tí đem cô đặt lên trên giường, đỡ thân thể của cô, để cô ngồi xuống thật tốt.

Tần Mặc đang muốn thu hồi lại bàn tay đặt ở sau lưng Tô Song Song, đột nhiên phát hiện cô vẫn mặc nội y đi ngủ, hắn có chút cau mày.

Hắn trực tiếp vươn tay, cách lớp quần áo mở chốt áo ngực, thế nhưng suy nghĩ cả buổi vẫn không nghĩ ra phương pháp nào cởi nội y mà vẫn đảm bảo kiện tiên quyết là không cởi luôn cả quần áo Tô Song Song, cuối cùng Tần Mặc bỏ cuộc.

Hắn lại cúi người đắp kín mền cho Tô Song Song, ngồi ở mép giường cúi đầu nhìn Tô Song Song. Tô Song Song lúc an tĩnh thập phần nhu thuận.

Bởi vì lúc trước đã khóc, con mắt cô có chút sưng lên…, và cũng có thể là vì ngủ  không được an ổn, lông mi thật dài run rẩy liên hồi, Tần Mặc vươn tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Song Song, xúc cảm quả thật tốt như hắn nghĩ.

Cuối cùng Tần Mặc đứng dậy, dự định rời đi, nhưng thời điểm quay người kia, hắn lại quay người lại, cúi người, hôn thoáng qua cái trán trơn bóng của Tô Song Song, biểu lộ kia vô cùng trân trọng.

Chẳng qua là khi Tần Mặc đứng dậy, của tủ vừa rồi Tô Song Song thật vất vả mới đóng lại, “Bang” một tiếng, cửa tủ không chịu nổi được sức nặng, trực tiếp mở ra, quần áo Tô Song Song cố sức nhét vào trong một giây tất cả đều rơi ra ngoài.

Tần Mặc quay lại nhìn một màn này, lập tức cảm thấy đồ vật của Tô Song Song quả thật giống như con người của cô, sẽ luôn ở thời điểm đẹp nhất phá hỏng không khí!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

4 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 61

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s