Hoa gia hi su_Chap 21

Chương 21: Trên đời này chỉ có nàng là hắn không muốn lừa dối.

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Hoa Thanh Vũ cũng không biết mình như vậy có tính là đã bị tổn thương không, bởi vì mấy loại lời này cũng không phải nàng chưa từng nghe qua, thậm chí lời còn khó nghe hơn nàng cũng nghe qua rồi, nhưng nàng hình như vẫn cảm thấy có chút khổ sở.

Có lẽ tỷ tỷ nói đúng, ngoại trừ tên thiếu gia bị bệnh lao sắp chết ở quê nhà, khắp thiên hạ này sẽ không có ai muốn thú một cô nương như nàng. Thậm chí ngay cả tên trạng nguyên xấu đau xấu đớn kia cũng ghét bỏ nàng.

Bất quá tiểu Hoa không thương tâm, nàng từ nhỏ đã luyện thành một loại bản lãnh, chính là đÓng hết cửa phòng cửa sổ, không nghe không nhìn người bên ngoài nói cái gì hay làm cái gì.

Tiểu Hoa bước ra khỏi hội trường, lập tức liền đem tâm tình vừa rồi còn bi thương kia quên đi.

Không cần suy nghĩ, không cần truy hỏi, như vậy là tốt rồi.

Tuy nàng vừa xấu, vừa không có bản lĩnh, làm cái gì cũng đều rất kém cỏi, nhưng nàng vẫn có suy nghĩ muốn sống thật vui vẻ.

“Tiểu Hoa!”

Hoa Thanh Vũ mới vừa đi ra ngoài Bách Hoa đại hội chưa được vài bước đã bị người khác gọi lại, nàng vừa quay đầu liền nhìn thấy một nam nhân mặc tử y tuyệt đại tao nhã — cửu vương gia Trầm Ký Ngôn.

Gặp lại Trầm Ký Ngôn, tâm tình Hoa Thanh Vũ có chút phức tạp, không biết hắn rốt cuộc vẫn là Thổ Bao ca ca, hay là hoàng tử mà Hoàng thượng sủng ái nhất – cửu vương gia.

Hoa Thanh Vũ nghĩ một chút, giống như cái gì đều không có phát sinh qua, cung kính hành lễ với Trầm Ký Ngôn.

“Cửu vương gia cát tường.”

Trầm Ký Ngôn thấy Hoa Thanh Vũ đối xử với mình vẫn như người xa lạ, không có chút nào bởi vì biết thân phận mình mà có chỗ cải biến, không kìm được có chút buồn bã, nhưng hắn vẫn miễn cưỡng cười vui nói: “Chúng ta đến nơi khác nói chuyện được không? Gần đây có một tửu lâu, chúng ta lại đó tâm sự chuyện trước đây được không?”

Hoa Thanh Vũ quay đầu nhìn Bách Hoa đại hội, lại ngẩng đầu nhìn Trầm Ký Ngôn, cúi đầu trầm mặc không nói, bày ra một bộ dạng không nguyện ý.

“Sao vậy, không muốn bồi bổn vương sao?”

Trầm Ký Ngôn vừa nói, Tiểu Hoa không kìm được giật mình một cái, đúng rồi, thiếu chút nữa quên mất người ta là vương gia .

Tuy rằng Tiểu Hoa trong lòng không tình nguyện một trăm lần nhưng vẫn phải hành lễ với vương gia, ủ rũ nói: “Tuân mệnh.”

Thấy Hoa Thanh Vũ khách khí với mình như vậy, Trầm Ký Ngôn cũng không có gì phật ý, bởi vì nàng nguyện ý cùng hắn ở cùng một chỗ đã là một khởi đầu tốt lắm rồi. Hắn dẫn Hoa Thanh Vũ đi tới tửu lâu gần đó, thế nhưng mãi cho đến khi vào phòng mà Hoa Thanh Vũ vẫn cúi đầu không nói một lời như trước.

“Ngồi đi.”

Hoa Thanh Vũ chẳng những không ngồi xuống mà còn lui từng bước về phía sau, lắc đầu nói: “Không dám.”

“Bổn vương cho nàng ngồi thì nàng cứ ngồi!”

Hoa Thanh Vũ lập tức an ổn ngồi xuống.

Thấy Hoa Thanh Vũ chỉ có thời điểm mình lấy thân phận vương gia áp chế thì nàng mới nghe lời, Trầm Ký Ngôn không khỏi cảm thấy một hồi chán nản.

Hai người trầm mặc ngồi đối diện thật lâu, Trầm Ký Ngôn cảm thấy cứ mãi như vậy cũng không phải biện pháp, liền thở dài, cố ý bày ra bộ dáng khổ sở nói: “Nàng định mãi khách khí với ta như vậy, vĩnh viễn cũng không thừa nhận Thổ Bao ca ca của nàng sao?”

Thấy Trầm Ký Ngôn lộ ra bộ dáng khổ sở, Hoa Thanh Vũ lập tức có chút xúc động.

Trầm Ký Ngôn nhìn thấy nàng như vậy nhịn không được giương lên một nụ cười nhu hòa, nàng quả nhiên vẫn như xưa, trong lòng nghĩ gì đều biểu lộ ra ngoài. Bởi vì thời điểm nàng khổ sở luôn không có người an ủi, cho nên thời điểm khi người khác khổ sở nàng cũng sẽ đau lòng.

Trầm Ký Ngôn tiếp tục ra vẻ xuống tinh thần nói: “Nàng muốn cả đời giận ta, cả đời không tha thứ cho ta sao?”

Hoa Thanh Vũ chậm rãi lắc đầu, tuy rằng tâm tình nàng hiện tại cũng không tốt, nhưng khi nhìn thấy người khác khổ sở, nàng vẫn là nhịn không được quan tâm tới bọn họ.

Cho nên Hoa Thanh Vũ quyết định nhường bước, thấp giọng nói: “Nếu huynh có nỗi khổ, ta sẽ tha thứ cho huynh.”

“Thật sao?”

“Thật,” Hoa Thanh Vũ ngẩng đầu nhìn Trầm Ký Ngôn hỏi:“Vậy nỗi khổ của huynh là gì?”

Trầm Ký Ngôn cười khổ nhìn Hoa Thanh Vũ, như là có chút bất đắc dĩ, hắn trầm mặc một chút, sau đó mới chậm rãi nói: “Sau khi ta hồi kinh mới biết được bọn họ đón ta trở về là vì mẫu phi của ta đã chết.”

Hoa Thanh Vũ sửng sốt, cảm thấy có chút buồn bã, còn có chút áy náy.

“Thực xin lỗi, ta thật không ngờ là vì mẫu thân huynh đã chết, ta không nên nói huynh là đại lừa gạt, là ta không tốt, huynh tha thứ cho ta được không, Thổ Bao ca ca?”

Lại nghe Hoa Thanh Vũ gọi mình là Thổ Bao ca ca, Trầm Ký Ngôn rốt cục nhẹ nhàng thở ra, hắn nhịn không được lắc đầu mỉm cười hỏi: “Nàng tha thứ cho ta dễ dàng như vậy sao?”

“Đúng vậy, vì huynh có nỗi khổ mà.”

“Cho dù ta khiến nàng phải đợi ba tháng.”

Hoa Thanh Vũ nghĩ về những ngày chờ đợi kia, trong lòng lại nổi lên một trận chua xót, nhưng nàng rất nhanh bắt mình không cần suy nghĩ tới nó nữa.

“Ừ, tuy rằng khi đó có chút thương tâm, nhưng chuyện năm đó cũng đã qua rồi, ta hiện tại không còn đau lòng nữa. Huống chi huynh là bởi vì mẫu thân mất mới không thể tuân thủ lời hứa, không phải bởi vì bỏ quên ta nha.”

Nghe thấy Hoa Thanh Vũ trả lời như vậy, nụ cười trên mặt Trầm Ký Ngôn dần dần nhạt đi, hắn nhìn đôi mắt hồn nhiên của Hoa Thanh Vũ, quyết tâm nói: “Ta không đi tìm nàng không phải bởi vì mẫu thân đã qua đời, mà là vì sau khi mẫu thân qua đời ta đã thay đổi.”

“Thay đổi gì cơ?”

Vẻ mặt Trầm Ký Ngôn lạnh lùng như băng đá, hắn cứng ngắc nói:“Ta không phải không thể đi tìm nàng, cũng không phải không nhớ rõ lời hứa của ta và nàng, mà là ta quyết định không tuân thủ lời hứa của ta.”

“Vì sao?”

“Bởi vì lúc đó ta quá yếu, cho nên ta quyết định cái gì cũng không để ý, không cần bằng hữu cũng không cần hôn nhân.” Trầm Ký Ngôn nhìn Hoa Thanh Vũ nghiêng đầu nghi hoặc, quyết tâm nói: “Cho nên không phải ta quên nàng, mà là ta vứt bỏ nàng. Cho dù vậy, nàng vẫn nguyện ý gọi ta là Thổ Bao ca ca sao?”

Những lời này Trầm Ký Ngôn vốn dĩ có thể không nói, bởi vì Tiểu Hoa rất đơn thuần, bất luận hắn nói cái gì nàng cũng sẽ tin tưởng.Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Nhưng trên đời này chỉ có nàng là hắn không muốn lừa dối.

Hoa Thanh Vũ nghĩ nghĩ, không chút do dự nói:“Ta hiểu ý của huynh, Thổ Bao ca ca là do thân bất do kỷ, có phải không?”

Trầm Ký Ngôn nghe đáp án của Hoa Thanh Vũ quả thực là dở khóc dở cười, có đôi khi hắn thật sự không biết Tiểu Hoa muội tử của hắn là quá ngu ngốc hay là quá thông minh, ngốc đến mức không hiểu trên thế giới này còn có người xấu, lại thông minh tới mức chỉ một câu nói đầu tiên đã có thể đâm trúng trái tim hắn.

Đối với Trầm Ký Ngôn mà nói, cuộc sống trong hoàng cung giống như là một cuộc tranh đấu quyết liệt, hắn muốn sống thì phải không ngừng phán cho người vô tội tội tử hình, vì vậy hắn không được có tình cảm, cũng không được có nhược điểm.

Mỗi một ngày, đồ ăn hắn nuốt vào đều là xác chết của động vật, bi thương ở trong lòng cũng bị tiêu hóa.*

(*) Mi dịch tạm khúc này nhé, Cv là ‘Mỗi một ngày hắn nuốt vào đi được đồ ăn đều là chết đi động vật được thi hài, trong thân thể bi thương địa bị tiêu hóa hấp thu’.

Mỗi một ngày ở dưới mắt hắn đều diễn ra chuyện cốt nhục tương tàn, con giết cha, thần hành thích vua, cấp dưới phản bội, huynh đệ thành thù.

Thiên thu muôn đời, vạn thọ vô cương trong miệng nhóm thần tử kia đều là dùng huyết lệ mà đúc thành.

Đúng vậy, thân bất do kỷ. Bởi vì bị phản bội, cho nên phải học trăm phương ngàn kế; Bởi vì bị ngã đau, cho nên phải học cách thận trọng.

“Nhưng Tiểu Hoa, nàng có biết loại chuyện ‘thân bất do kỷ’ này theo mặt khác mà nói chính là — ta yêu bản thân mình nhiều hơn là để tâm tới nàng hay không .”

“Như vậy không phải là đương nhiên sao?” Hoa Thanh Vũ nghi hoặc hỏi:“Vì sao huynh phải để ý ta nhiều hơn bản thân mình chứ ?”

Trầm Ký Ngôn bị Hoa Thanh Vũ hỏi lại liền sửng sốt.

“Bởi vì mỗi người đều là hy vọng như vậy.”

“Vì sao?”

Trầm Ký Ngôn cười khổ nói: “Đại khái là vì mọi người ích kỷ, vì ích kỷ nên hy vọng người khác không ích kỷ.”

Hoa Thanh Vũ nhíu mày nói:“Bọn họ nghĩ như vậy là sai rồi!”

“Đúng, là sai.” Trầm Ký Ngôn nhịn không được nhéo khuôn mặt Hoa Thanh Vũ nói: “Nàng cứ mãi như thế này là tốt rồi.”

Hai người lại không biết nói cái gì, trong phòng rất nhanh liền yên tĩnh trở lại.

Trầm Ký Ngôn một bên uống trà một bên mỉm cười nhìn Hoa Thanh Vũ, nhưng Hoa Thanh Vũ cũng không thể nào tự tại như thế được.

Tuy rằng Trầm Ký Ngôn chính là Thổ Bao ca ca, nhưng Hoa Thanh Vũ vẫn cảm thấy hiện tại Thổ Bao ca ca này cùng Thổ Bao ca ca trước kia giống như có chỗ nào không giống, không chỉ trở nên đẹp hơn, mà còn như có gì đó rất khác, nàng không biết nên mô tả làm sao, vì thứ đó dường như đã hoàn toàn trở nên khác lạ.

Nàng có điểm sợ hãi, lại có chút mê hoặc cùng không thể buông bỏ.

Chỉ là nàng không có dũng khí nguyện ý đi tìm hiểu sâu, những năm gần đây nàng vẫn là như thế này, cái gì nghĩ không rõ thì nàng cũng chẳng đi suy nghĩ thêm nữa. Bởi vì Hoa Thanh Vũ tuy rằng hành vi ngôn ngữ đều khác biệt so với cô nương bình thường khác, nhưng tình cảm của nàng so với rất nhiều cô nương còn mẫn cảm hơn nhiều. Nàng biết, hồ đồ sẽ sống vui vẻ, hiểu rõ thì phải sống buồn chán. Càng là người thông minh, cuộc sống càng đau thương.

Cho nên nàng không muốn làm người thông minh.

“À, đúng rồi……” Hoa Thanh Vũ quyết định đánh vỡ không khí trầm mặc quỷ dị này, giống như là nhớ tới cái gì đó, mở to hai mắt nhìn hỏi: “Thổ Bao ca ca, tiểu người hầu lúc đó của huynh giờ ở đâu?”

“Tiểu người hầu? Nàng nói Hình Nhạn Lai sao?” Trầm Ký Ngôn nghi hoặc hỏi:“Chẳng lẽ nàng vẫn không biết Hình Nhạn Lai chính là tiểu người hầu từng theo chúng ta ở cùng một chỗ sao?”

“Cái gì? Bông cải chính là tiểu người hầu?!” Hoa Thanh Vũ kinh ngạc, tròng mắt như sắp rớt ra ngoài,“Vậy vì sao hắn vẫn không nói cho ta biết?”

Nghĩ đến việc Hình Nhạn Lai ở sau lưng nói xấu mình, Trầm Ký Ngôn cũng lười thay hắn giải thích, lạnh lùng nói: “Việc này nàng đi mà hỏi hắn, hỏi thử xem hắn đang che giấu tâm tư quỷ quái gì.”

“Có lẽ Bông Cải không nhớ rõ ta!” Hoa Thanh Vũ chẳng hề để ý nói,“A, đúng rồi, Bông Cải còn thầm mến tỷ tỷ của ta đấy, huynh biết chuyện này không?”

“Hắn không phải thầm mến tỷ tỷ nàng, hắn là nhận sai……” Trầm Ký Ngôn nói một nửa lại  nghẹn trở về, ngược lại nói: “Đúng rồi, vì sao lúc trước nàng không nói cho ta biết tên thật, lại tự gọi mình là Tiểu Hoa?”

“Huynh không phải cũng không chịu nói cho ta biết tên thật sao?”

“Đó là bởi vì thân phận của ta không tiện tiết lộ ra,” Trầm Ký Ngôn cười khổ lắc đầu nói: “Nàng thế nhưng là hại thảm ta và Hình Nhạn Lai rồi, hai năm này ta mới bắt đầu đi tìm nàng, lại còn tưởng rằng tỷ tỷ Hoa Trảm Nhan của nàng mới là nàng. Về phần tên tiểu tử Hình Nhạn Lai kia, phỏng chừng đã hiểu lầm năm năm.”

Bất quá tiểu tử kia cũng là đáng đời, Trầm Ký Ngôn nghĩ, hắn ở sau lưng mình tìm Tiểu Hoa, nhận lầm người là đáng đời, không công lại đi thầm mến một người xa lạ tới năm năm, đã vậy còn khiến cho khắp thiên hạ đều biết đến.

Hoa Thanh Vũ nghe Trầm Ký Ngôn nói như vậy thì càng thêm nghi hoặc .

“Các huynh vì sao lại nghĩ vậy? Ta kém tỷ tỷ nhiều như vậy, tỷ tỷ rất đẹp mà!”

Nghĩ vậy Trầm Ký Ngôn có chút áy náy, giải thích nói: “Về sau chúng ta nghe trụ trì nói mấy ngày nay trong miếu chỉ có Cẩm Quan thành Hoa gia đến dâng hương, nàng lại nói mình là Tiểu Hoa, mà tuổi của Hoa Trảm Nhan cũng thích hợp, mà chúng ta ngay từ đầu liền nghĩ rằng Hoa Trảm Nhan chính là Tiểu Hoa, không nghĩ tới Hoa gia còn một nữ nhi không ai biết đến khác, thực xin lỗi.”

“Không sao!” Hoa Thanh Vũ cười tủm tỉm đưa tay chỉ cây đào ngoài cửa sổ hỏi:“Thổ Bao ca ca, huynh xem, đó là cái gì?”

Trầm Ký Ngôn bị Hoa Thanh Vũ hỏi liền sửng sốt, không biết Tiểu Hoa vì sao đột nhiên hỏi như vậy, nghi hoặc nói:“Đương nhiên là hoa đào rơi.”

“Cho nên…!”

“Cái gì cho nên?”

“Nơi đó không chỉ có hoa đào, còn có lá cây và thân cây, nhưng huynh chỉ nhìn thấy hoa đào, không phải sao?” Hoa Thanh Vũ chẳng hề để ý cười,“Đây là lý do vì sao các huynh lại nghĩ đến tỷ tỷ là của ta, các huynh bị hoa đào hấp dẫn lực chú ý, đương nhiên sẽ không nghĩ tới lá cây cũng là một bộ phận của cây đào.”

Hoa Thanh Vũ mỉm cười nhìn Trầm Ký Ngôn, một bộ dáng không sao, thế nhưng trong lòng Trầm Ký Ngôn lại dâng lên một cảm giác chua xót, hắn vươn tay muốn sờ hai má Hoa Thanh Vũ, lại cảm thấy không thích hợp, đành phải thu hồi tay lại, bất đắc dĩ nở nụ cười.

“Thực xin lỗi.”

“Chuyện này có gì đâu mà xin lỗi, đây là chuyện hiển nhiên mà.” Hoa Thanh Vũ ngẩng đầu nhìn sắc trời, cảm thấy thời gian không còn sớm, liền nói: “Thổ Bao ca ca, ta phải đi rồi, nếu không trở về Tử Điệp sẽ lo lắng .”

“Này, Tiểu Hoa!” Trầm Ký Ngôn vội vàng gọi lại Hoa Thanh Vũ, “Chúng ta lần sau khi nào có thể gặp lại?”

“Chờ lúc ta không bận gì thì huynh tới phủ tướng quân tìm ta là được.”

Hoa Thanh Vũ trả lời xong liền vội vã ra khỏi tửu lâu, Trầm Ký Ngôn ngồi ở bên giường nhìn bóng dáng Hoa Thanh Vũ thì thào lẩm bẩm: “Trước kia luôn là ta đi trước, hôm nay lại là nàng không thể nhẫn nại mà quay bước rời đi …… Rốt cuộc vẫn là không giống ……”  

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 21

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s