Nam than phong ben_Chap 62

Chương 62: Tư xuân giữa tiết thu.

Edit- Beta: Hiểu Dương- Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Sáng ngày thứ hai Tô Song Song tỉnh giấc, trở mình, đột nhiên cảm thấy trước ngực rất vướng, rất không thoải mái, cô đưa tay gãi gãi, chợt phát hiện cái chốt khóa phía sau áo ngực không biết bị mở ra từ khi nào, hơn nữa phần áo ngực phía trước cũng bị nhăn lại.

Cô cau mày ngồi dậy, cúi đầu nhìn một cái, lập tức kinh sợ trừng to mắt, áo lót của cô sao lại trở nên thê thảm như vậy.

Mắt cô xoay một vòng, từ từ nhớ lại những chuyện xảy ra ngày hôm qua, rốt cuộc cô đã ngủ như thế nào.

Khi cô nhớ ra mình ngủ trong ngực Tần Mặc, liền bổ nhào về phía trước, ôm chăn kêu rên.

Tô Song Song lầm bầm một lần lại một lần: “Tô Song Song ơi là Tô Song Song! Mày có còn khí tiết hay không! Có còn khí tiết hay không!”

Nhưng ý nghĩ vừa chuyển, bình thường cô ngủ cũng coi như đàng hoàng, trước kia cũng có tình huống chưa cởi áo lót đã ngủ, nhưng chưa từng giống như bây giờ.

Đột nhiên một ý nghĩ hiện lên trong đầu Tô Song Song, cô kinh ngạc trợn to cặp mắt, cúi đầu vén chăn lên, thấy mình vẫn còn mặc đồ ngủ, thở phào nhẹ nhõm.

Từ lần trước ở nhà Tần Mặc xảy ra chuyện cái váy ngủ rất lúng túng, Tô Song Song liền đi tìm vài bộ áo ngủ tay dài.

Giờ phút này cô cảm thấy mình quá mức cơ trí, sớm đã dự đoán trước, nếu không tối hôm qua có lẽ khó giữ được trinh tiết gái già bao năm qua của mình rồi.

Tô Song Song thẳng lưng, thấy khí tiết của mình vẫn còn, cũng không có ý định mặc lại áo lót, muốn nghiên cứu làm thế nào xuống giường đi rửa mặt, đột nhiên cửa liền mở.

Ngay sau đó một cỗ mùi thơm nhẹ nhàng đi vào, cặp mắt Tô Song Song lập tức định vị ở cửa.

Cô trực tiếp bỏ quên Tần Mặc, cặp mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm túi đồ ăn trên tay hắn, cô hiểu rõ Tần Mặc, yêu cầu trong việc ăn uống của hắn luôn rất cao, cho nên Tô Song Song tràn đầy mong đợi nhìn Tần Mặc đi tới.

Khi nhìn thấy nhãn hiệu trên cái túi, Tô Song Song nhất thời càng thêm yêu thích Tần Mặc! Quả thật, theo sếp lăn lộn thì mỗi ngày sẽ có cháo Hoàng Ký để ăn…

Tô Song Song suy nghĩ một chút, ý định tự động bỏ qua chuyện áo lót của mình bị cởi ra, mặc dù mặt cô tương đối dày, nhưng cô cũng không dám nói sâu vào chuyện này nha.

Nào biết sau khi Tần Mặc đặt cháo lên bàn, rất lạnh nhạt quay đầu nhìn Tô Song Song, quét một vòng trước ngực cô, khẽ nhíu mày một cái, lộ ra biểu lộ ghét bỏ.

“Áo lót kia của em có vấn đề, căn bản không thể cách lớp áo mà cởi ra được.” Tần Mặc nghiêm trang nói, vẻ mặt kia giống như đang nghiên cứu một vấn đề học thuật.

“…”

Tô Song Song nhất thời cảm thấy mồ hôi lạnh tuôn ra, miệng cô có chút co quắp, rất muốn rống to: ai nói anh không thể cởi áo lót từ bên trong lớp quần áo chứ, mặc dù có kỹ năng này, nhưng anh là một nam nhân lạnh lùng làm sao biết được!

Lui một vạn bước nói, ngài nghiêm trang như vậy lại cùng một cô gái chưa từng hôn qua đàn ông đi thảo luận vấn đề này có ổn hay không?

Nhưng Tô Song Song lại giật giật lỗ mũi, hít vào một hơi, nghe thấy hương vị ngọt ngào trong không khí của cháo, vì thức ăn ngon, nhịn.

Cô dùng sức hít vào một hơi, bình tĩnh lại, sau đó kéo ra một nụ cười nịnh hót, cười híp mắt chân chó nói: “Boss, ai nói cho anh áo lót không thể cởi ra từ bên trong? Chuyện tà ác như vậy sao có thể nói với anh, làm ô nhục tâm linh thuần khiết của anh chứ? Thật sự là một tội ác vô cùng lớn!”

Trên mặt Tần Mặc không có biểu lộ gì đặc biệt, chẳng qua là tia nghi hoặc trong ánh mắt lạnh như băng lập tức chuyển sang vẻ chê cười.

Ngón tay thon dài của hắn gõ bàn đựng điểm tâm hương vị ngọt ngào, môi mỏng hơi mở ra, rất bình thản khạc ra ba chữ: “Nói tiếng người.”

Tô Song Song sống chung với Tần Mặc rất lâu, nhất thời cũng cảm giác được ý vị uy hiếp nồng nặc, cô lập tức bày ra bộ mặt nghiêm túc, nói: “Quả thật như thế, nhưng đối với người thiếu hụt kinh nghiệm thực chiến như Boss mà nói, không làm được!”

Trong lòng Tô Song Song đã sớm rơi lệ đầy mặt, không nhịn được muốn nôn: Mặc dù biết Boss anh là xử nam tâm linh thuần khiết, nhưng sáng sớm thảo luận một vấn đề đáng sợ như vậy với cô cũng được sao? Anh thích trêu chọc người ta như vậy, là do ông nội anh dạy cho sao?

Tần Mặc vừa nghe, chân mày nhíu lại, theo bản năng bước đến chỗ Tô Song Song, Tô Song Song thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tần Mặc, nhất thời bị dọa đến hai tay ôm ngực, bày ra dáng vẻ thà chết chứ không khuất phục.

Cô lùi về phía sau một bước, dập đầu ba cái nói: “Boss, anh muốn rèn luyện kinh nghiệm thực chiến, xin tìm người khác, tôi không thể cung cấp dạng phục vụ này.”

Bước chân Tần Mặc dừng một chút, ngay sau đó thần sắc chê cười trong mắt càng thêm nồng đậm, hắn đưa tay ra, một bộ không muốn phản ứng với bộ dạng này của Tô Song Song: “Em không rửa mặt?”

Hắn vẫn tích chữ như vàng như cũ, thế nhưng bốn chữ này lại làm cho Tô Song Song giống như được đặc xá, cô vội vàng cảm tạ ân đức, đưa tay ra, kéo lấy tay Tần Mặc.

Mới vừa rồi cô thật sự sợ Tần Mặc sẽ nhào lên, lấy cô làm thí nghiệm, rèn luyện kinh nghiệm thực chiến! Bởi vì Tô Song Song hoàn toàn tin tưởng, y theo chỉ số EQ bằng 0 của tiểu cầm thú, hắn khẳng định có thể làm ra chuyện như vậy.

Tô Song Song rửa mặt xong, hạnh phúc ngồi ở bàn nhỏ ăn sáng, đột nhiên nghĩ tới cái gì, Tô Song Song chợt ngẩng đầu, nhìn về phía Tần Mặc đang chậm rãi ăn hết sức nho nhã.

“Boss, điện thoại di động của anh có thể cho tôi mượn một chút được không?” Tô Song Song vừa nói vừa chống ghế, cầm áo khoác đặt ở đầu giường, từ bên trong lấy ra điện thoại di động đã nát.

Nhìn di động mới mua không lâu biến thành bộ dáng này, Tô Song Song lại đau lòng một lần nữa.

Tần Mặc nhìn di động trên tay Tô Song Song, ánh mắt hoa đào một mực không có tâm tình đột nhiên sáng lên, Tô Song Song nhìn bộ dáng kia của hắn, nhất thời bất mãn trong lòng muốn thoát ra: cao hứng em gái anh!

Tần Mặc lấy điện thoại di động từ trong túi quần ra, sau đó không đầu không đuôi nói một câu: “Bởi vì di động của em hư cho nên mới không nhận điện thoại của tôi?”

Tô Song Song nháy nháy mắt, giờ mới hiểu được, chẳng lẽ Tần Mặc gọi điện thoại tìm cô? Cô gật đầu một cái: “Boss, anh gọi cho tôi lúc nào? Tìm tôi có gì không?”

Tô Song Song nói đến đây, đột nhiên nghĩ đến ngày hôm qua đụng phải Tần Mặc ở nhà ăn, nhìn thấy hắn cầm điện thoại gọi, nhưng điện thoại giống như không có kết nối.

Tô Song Song không nhịn được nghĩ, chẳng lẽ lúc đó Tần Mặc gọi cho cô sao? Chẳng lẽ là quan tâm cô có về nhà hay không? Hay là cái khác?

Tô Song Song cảm giác nhất định là mình suy nghĩ nhiều, nhưng trái tim không biết tại sao lại đập loạn cả lên.

Cô vội vàng im miệng, rầu rĩ nhấp một hớp cháo, muốn che giấu tâm tình lúng túng này, lại quên cháo rất nóng, một hớp này, cô theo bản năng ngửa đầu phun ra ngoài, tất cả đều phun lên mặt Tần Mặc.

Tô Song Song nhìn thịt băm trong cháo chậm rãi chảy xuống khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng của Tần Mặc, vốn trái tim còn đang nhảy loạn, trong nháy mắt ngừng nhảy cả nửa ngày.

Tô Song Song bị dọa sợ đến mặt nhăn lại, đầu trống rỗng, theo bản năng liền đưa tay chùi loạn mặt Tần Mặc.

Khoảnh khắc Tần Mặc bị Tô Song Song phun trúng, liền ngây ngẩn cả người, người đã quen bình tĩnh như hắn lần đầu tiên nếm được cái gì gọi là ‘khiếp sợ không thể tưởng tượng được’!

Ngay sau đó móng vuốt nhỏ của Tô Song Song bắt đầu sờ loạn trên mặt hắn, cứ như vậy cháo trên mặt hắn bị cô lau đi.

Tần Mặc nhắm mắt chậm rãi hít sâu một hơi, sau đó bình tĩnh đứng dậy, xoay người, sải bước đến toilet, chẳng qua là cửa toilet bị hắn dùng sức đóng mạnh đến mức run rẩy, hoàn mỹ thể hiện vào giờ phút này, Tần Mặc tức giận bao nhiêu.

Tô Song Song ngồi tại chỗ, liếc mắt nhìn cánh cửa toilet đóng chặt, thu tay về, lại nhìn cháo dính trên tay mình, lúc này mới kịp phản ứng, đầu lưỡi của mình cũng đã bị nóng mà tê rần.

Cô lè lưỡi, đúng lúc Tần Mặc rửa mặt xong đi ra, Tô Song Song nghe động tĩnh, quay đầu nhìn, định nói chút lời nịnh hót, tránh bị lửa giận của Tần Mặc tiêu diệt.

Nhưng một khắc nhìn thấy Tần Mặc kia, Tô Song Song lại một lần nữa cảm nhận được cảm giác dừng nhảy của buồng tim, ngay sau đó tim bắt đầu tăng tốc, cuồn loạn lên, tiểu cầm thú đối diện bây giờ thật quá hấp dẫn.

Tô Song Song cảm thấy nếu cứ nhìn Tần Mặc như vậy, sớm muộn gì cô cũng bị bệnh tim.

Tần Mặc đang đứng ở cửa toilet, tóc bị nước làm ướt dính trên trán, vài gọt nước còn chậm rãi chảy xuống khuôn mặt anh tuấn của hắn.

Một giọt nước rơi vào lông mi thật dài, Tần Mặc theo bản năng nháy một cái, nhất thời giống như phóng điện, Tô Song Song thiếu chút nữa bị giật điện sinh tình.

“Đầu lưỡi em rút gân?” Tần Mặc hơi nhíu chân mày, mặc dù ngoài miệng hỏi như thế, nhưng vẫn xoay người đi lấy một ly nước lạnh cho Tô Song Song.

Tô Song Song lúc này mới kịp phản ứng, đầu lưỡi cô vẫn còn ở bên ngoài, quên thu lại, bộ dạng như vậy thật sự là quá mất mặt, Tô Song Song vội vàng thu lại đầu lưỡi bị nóng đến tê tê, cầm khăn giấy lên, lau tay của mình.

Tần Mặc đưa ly nước cho Tô Song Song, lại đưa tay đỡ cô dậy, dẫn cô vào toilet, nhìn cô rửa tay sạch sẽ, mới đỡ cô trở lại ghế ngồi.

Tần Mặc lúc này không còn khẩu vị gì, bất quá lúc này hắn xem như ngã một lần khôn hơn một chút, ngồi trên giường phía sau Tô Song Song.

Tô Song Song bĩu môi, cô biết mình làm sai chuyện gì, cũng không dám bày tỏ bất mãn, liền cúi đầu rầu rĩ ăn cháo.

Đột nhiên Tần Mặc bên kia bắt đầu gọi điện thoại, Tô Song Song mặc dù không quay đầu lại, nhưng vẫn vểnh tai nghe bát quái.

“Cầm một cái di động tới đây.” Tần Mặc lạnh lùng phân phó, một câu phù hợp với tổng tài bá đạo như hắn, đang muốn cúp điện thoại, lại đột nhiên nhớ tới cái gì, bổ sung một câu: “Dành cho nữ.”

Tần Mặc vừa dứt lời, liền thấy “ba” một tiếng, tiếng âm thanh khép lại điện thoại.

Tô Song Song lúc này không có tâm tình nịnh nọt, mặc dù cô không muốn tự mình đa tình, nhưng luôn cảm thấy Tần Mặc chuẩn bị cái điện thoại di dộng kia là cho cô.

Tô Song Song cắn muỗng muốn hỏi Tần Mặc, lại sợ mình thật sự đa tình, vậy thì thật mất mặt.

Thời điểm ngay cả cháo cô cũng ăn không trôi, chuông cửa đột nhiên vang lên, Tần Mặc tự nhiên đứng dậy đi mở cửa, lúc trở lại cầm trong tay một hộp điện thoại di động màu trắng.

Tô Song Song trừng hai mắt nhìn Tần Mặc từng bước đi tới phía cô, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cái hộp trong tay hắn, khi hắn đến trước người cô, Tô Song Song ngậm cái muỗng nuốt nước miếng một cái.

“Cho em.” Tần Mặc nói xong, để di động lên bàn, sau đó đẩy tới trước mặt cô.

Tô Song Song không biết tại sao, giờ khắc này đột nhiên nghĩ đến cảm nam cầu hôn nữ, cô vội vàng lắc đầu một cái, cố gắng xua tan ý tưởng đáng sợ này đi.

Tô Song Song vòng vo đảo mắt, đây cũng không phải là mùa xuân, làm sao cô lại luôn tư xuân trước mặt Tần Mặc được chứ.

(Dương: Sự thật chính là cô em đã động lòng -_-|||)

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

——————————

Ps:  Mi sorry mọi người trước là tuần này và tuần tới nữa tiến độ ra truyện sẽ chậm hơn bình thường vì Mi đang phải chạy deadline trên trường. Nhưng qua đợt sóng gió này, Mi sẽ tăng năng suất trở lại và bonus thêm chap để bù lại cho hai tuần này nhé! 🙂

 

Advertisements

6 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 62

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s