Hoa gia hi su_Chap 22

Chương 22: Thiếu niên bị tổn thương

cong tu khong nen a

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Mới vừa ra khỏi tửu lâu liền thấy đại tướng quân một thân chật vật đứng cách đó không xa, hơn nữa đại tướng quân còn giống như đang phát hỏa với Tử Điệp đáng thương.

“Ngươi sao lại để nàng đi mất hả! Không phải bảo ngươi luôn phải đi theo nàng sao? Ngươi sao có thể vì cùng tên trạng nguyên kia cãi nhau mà bỏ quên nàng hả! Nàng một người chạy ra, vạn nhất nghĩ quẩn trong lòng thì phải làm sao bây giờ!”

Tử Điệp nhịn không được than thở nói: “Hoa cô nương mới không phải người yếu đuối như vậy, mới sẽ không chỉ vì chút chuyện nhỏ ấy mà nghĩ quẩn đến mức tự sát đâu……”

“Ai nói tự sát!” Mạnh Hoài Cẩn tức giận đến giơ chân,“Ta sợ nàng nghĩ quẩn, nhất thời mềm lòng, đi theo cái tên Thổ Bao ca ca gì đó thì phải làm sao bây giờ!”

Tử Điệp sửng sốt, bừng tỉnh đại ngộ.

Thật đúng là có khả năng này nha!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Mạnh Hoài Cẩn quả thực bị tức chết, thật vất vả mới thoát khỏi đám tiểu thư kia, quần áo tóc tai đều bị người ta xé loạn tới mức biến thành một thân chật vật, nhưng nào ngờ vừa ra khỏi cửa lại nghe thấy tên giữ cửa nói Hoa Thanh Vũ theo cửu vương gia đi mất rồi!

Nha đầu kia thế nhưng cứ như vậy cùng nam nhân khác đi mất, hơn nữa lại còn ở ngay trên con đường đã cùng mình hẹn hò, hắn há có thể không tức giận?!

“Ta ở chỗ này, ta không có nghĩ quẩn!”

Mạnh Hoài Cẩn cùng Tử Điệp đều giật mình, lập tức quay đầu lại, liền thấy một tiểu cô nương mặc áo xanh đang nghiêng đầu nhìn bọn họ.

Nha đầu chết tiệt kia không phải Hoa Thanh Vũ thì là ai?

Mạnh Hoài Cẩn đang nổi nóng, vừa nhìn thấy Hoa Thanh Vũ liền tiến lên, chất vấn nói: “Nàng vì sao không nói một tiếng lại chạy theo Trầm Ký Ngôn! Có biết ta sẽ lo lắng hay không!”

Hoa Thanh Vũ đuối lý, cúi đầu đáng thương nói: “Thực xin lỗi…… Nhưng người ta là vương gia, huynh ấy bảo đi cùng huynh ấy, ta cũng không thể không đi nha……”

Thì ra là tên Trầm Ký Ngôn kia dùng thân phận vương gia áp chế nàng ……

Hừ……

Mạnh Hoài Cẩn hừ lạnh một tiếng, cũng không còn tức giận như vừa rồi.

“Đừng tưởng rằng chuyện hôm nay liền có thể cho qua như thế, ta hỏi nàng, vì sao  hôm nay nàng không đem hoa tặng cho ta? Lại còn đưa cho tên trạng nguyên quái dị kia! Không phải đã đồng ý cho ta rồi sao?”

Nghe Mạnh Hoài Cẩn hỏi như vậy, cảm giác chua xót kia lại nổi lên trong lòng Hoa Thanh Vũ, nàng rầu rĩ bĩu môi nói: “Nhiều cô nương tặng hoa cho huynh như vậy còn muốn của ta làm gì, huynh cũng có thèm đâu!”

Lời này là có ý tứ gì đây?

Mạnh Hoài Cẩn ngẩn ngơ, thầm nghĩ đến một loại khả năng……

Ha ha ha ha ha ha ha ha!

Mạnh Hoài Cẩn đã muốn ở trong lòng cất tiếng cười to 100 lần!

Tiểu Hoa tuyệt đối là ăn dấm chua của hắn! Hắn đã biết nàng đem hoa tặng cho tên trạng nguyên kia là có nguyên nhân mà! Xem ra là vì nàng vì ghen hắn được người ta tặng hoa nhiều như vậy, cho nên mới cố ý đem hoa cho một tên nam nhân xấu xí để chọc giận hắn!

“Anh tuấn tiêu sái Mạnh đại công tử, huynh cười cái gì vậy?”

Mạnh Hoài Cẩn không ý thức mình lại bất tri bất giác cười ra ngoài, nhớ tới hiện tại mình còn đang tức giận với Hoa Thanh Vũ, lập tức lại lạnh mặt, nói: “Sổ sách giữa chúng ta còn chưa có tính xong đâu! Trở về lại tính với nàng!”

Nghe đại tướng quân nói như vậy, Hoa Thanh Vũ lập tức liền ủ rũ, chỉ biết đáng thương bĩu môi với Tử Điệp, sau đó cùng nàng ta ngoan ngoãn theo sau Mạnh Hoài Cẩn.

“Đi chậm như vậy làm cái gì?” Mạnh Hoài Cẩn quay đầu trừng Hoa Thanh Vũ: “Đi tới bên cạnh ta này!”

“Vâng……”

Hoa Thanh Vũ ngoan ngoãn đi tới bên người Mạnh Hoài Cẩn, bỗng nghe thấy Mạnh Hoài Cẩn vừa nhìn về phía trước, thần sắc vừa cực kỳ mất tự nhiên nói: “Lời hôm nay của tên trạng nguyên kia nói nàng không cần để ý, nàng không xấu, ta cảm thấy nàng rất dễ nhìn.”

Hoa Thanh Vũ động tác trì trệ, cảm thấy có một dòng nước ấm chầm chậm loan tỏa khắp lòng của nàng.

Nàng mở to mắt nhìn Mạnh Hoài Cẩn, có chút nghẹn ngào nói: “Đại tướng quân, huynh thật sự là người tốt nhất với ta trên thế giới này!”

Nghe Hoa Thanh Vũ nói như vậy, Mạnh Hoài Cẩn lại bắt đầu đắc ý, liền ngẩng đầu ưỡn ngực nói: “Đó là đương nhiên, ta là người rất tốt! Ta nói cho nàng biết, về sau nàng không cần quản người khác nói như thế nào về nàng, chỉ cần nghe bản tướng quân nói là đủ rồi! Bản tướng quân là loại người nào? Bản tướng quân chính là kinh thành đệ nhất mĩ nam! Kinh thành đệ nhất mĩ nam nàng biết không? Đối tượng mà ngàn vạn cô gái truy đuổi! Ta lợi hại như vậy, giỏi giang như vậy, nàng không tin lời của ta thì tin ai ? Cho nên mà nói, không thể tin lời nói của người khác! Ta……”

Tử Điệp yên lặng đi theo phía sau hai người, nghe đại tướng quân không sợ phiền chết người mà lải nhải, thật không biết làm sao để diễn tả tâm trạng của mình.

Nàng từ nội tâm đồng tình với Hoa cô nương !

Nhưng khi nhìn đến Hoa Thanh Vũ vẻ mặt sùng bái cùng cảm động nhìn đại tướng quân, rồi lại nhìn bộ dáng lỗ mũi hếch lên trời kia của đại tướng quân, nàng lại bỗng nhiên đồng tình không nổi ……

Tử Điệp thật sự cảm thấy hai người kia rất ngốc!

Các người mau chóng ở cùng một chỗ đi!

Ta thật sự chịu đủ hai kẻ ngu ngốc các người rồi!

Từ sau đại hội Bách Hoa, Mạnh Hoài Cẩn tổng kết một chút hai lần hẹn hò mà hắn an bài này, phát hiện tuy rằng hắn cảm thấy rất đắc ý, nhưng giữa hắn và Tiểu Hoa cũng không có cái gì thực sự tính là tiến triển.

Hoa Thanh Vũ đối với hắn vẫn giống như trước, không những sẽ không giống các cô nương thích hắn lộ ra ánh mắt mê luyến, mà còn ngẫu nhiên ghét bỏ hắn!

“Anh tuấn tiêu đại uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, mặt của huynh có thể không cần gần với ta như vậy được không? Ta rất khó chịu.”

Mạnh Hoài Cẩn trừ bỏ rất khó chịu còn cảm thấy chính mình có điểm thất bại.

Trừ bỏ đại hội Bách Hoa mà hắn mang tiểu Hoa đi tham gia lần trước còn gián tiếp làm cho Hoa Thanh Vũ cùng Trầm Ký Ngôn tiêu tan hiềm khích!       Tên Trầm Ký Ngôn da mặt dày kia  có việc hay không có việc thì cứ có cơ hội liền chạy qua phủ tướng quân hắn, mặc dù Mạnh Hoài Cẩn đã cố ý đem Hoa Thanh Vũ đi giấu rồi, nhưng Trầm Ký Ngôn vẫn không để ý, an vị ở một chỗ đấu mắt với hắn, cứ như vậy vài ngày, Mạnh Hoài Cẩn thật sự là chịu không nổi, hơn nữa lúc nào cũng cự tuyệt vương gia người ta cũng không tốt, nên đành để hắn gặp Hoa Thanh Vũ một lần……

Thế nhưng tên cửu vương gia không biết xấu hổ kia gặp được Hoa Thanh Vũ còn chưa thấy đủ mà còn đem nàng ra ngoài! Vốn hai người ở dưới mí mắt hắn hắn đã cảm thấy khó nhịn rồi, huống chi bây giờ còn đi tới nơi hắn nhìn không tới!

Chuyện càng khiến cho Mạnh Hoài Cẩn tức giận hơn là, chuyện ra ngoài đi chơi này lại là do Tiểu Hoa đề nghị!

Mạnh Hoài Cẩn trừ bỏ rất phẫn nộ còn cảm thấy chính mình đặc biệt thất bại!

“Tướng quân, Hoa cô nương còn chưa trở về, ngài muốn dùng bữa trước hay không?” Tử Điệp dò hỏi.

“Không cần!”

Mạnh Hoài Cẩn nghĩ tới việc đã đến canh giờ ước định mà Hoa Thanh Vũ còn chưa trở về, cả người đều ngồi không yên.

Không phải nói là trước bữa tối sẽ trở về sao!

Chắc sẽ không bị tên Trầm Ký Ngôn kia lừa bỏ chạy luôn đấy chứ?

Chẳng qua tên cửu vương gia ‘mạnh vì gạo, bạo vì tiền’ kia, Mạnh Hoài Cẩn luôn luôn cảm thấy hắn thủ đoạn lợi hại, hôm nay tiểu Hoa muội tử rơi vào trong tay hắn, hắn có thể hay không đem nàng giấu đi, sau đó không bao giờ để mình gặp lại nàng ?

Mạnh Hoài Cẩn cảm thấy mình sắp bị các loại ảo tưởng tra tấn tới điên rồi, hắn vỗ bàn một cái liền cầm lấy kiếm đi nhanh về hướng cửa phủ tướng quân, nói là muốn đi tìm Hoa Thanh Vũ, mọi người quả thực không thể cản nổi!

——————Hye Mi sweet home——————–

“Thổ Bao ca ca, thời điểm không còn sớm, ta muốn trở về!”

“Gấp gáp như vậy làm gì?” Trầm Ký Ngôn xoa nhẹ đầu Hoa Thanh Vũ nói:“Ta đưa muội đi ăn tối rồi lại trở về, được chứ?”

(*) Từ chương trước, HTV và TKN đã nhận nhau lại rồi, hơn nữa HTV còn gọi TKN là “Thổ Bao ca ca” nên để Mi sửa lại xưng hô của 2 người là: ta-huynh/muội nha.

“Không được, ta đã đáp ứng đại tướng quân trước bữa tối nhất định phải trở về rồi!” Hoa Thanh Vũ có chút sốt ruột,“Nếu không trở về huynh ấy khẳng định sẽ tức giận!”

Lại là tên đại tướng quân kia!

Trầm Ký Ngôn nặng nề cười, hỏi: “Muội từ khi nào bắt đầu ở quý phủ Mạnh tướng quân?”

“Ba tháng trước đi……” Hoa Thanh Vũ đắc ý dào dạt nói: “Làm nha hoàn bên người Mạnh đại công tử! Mỗi tháng còn có bạc nữa!”

Ở phủ tướng quân ngốc lâu như vậy ?

Trầm Ký Ngôn nhíu mi nói: “Muội không phải nữ nhi thứ hai của Hoa gia sao? Vì sao lại đi làm nha hoàn, Mạnh Hoài Cẩn cũng là kẻ không biết nặng nhẹ, biết rõ thân phận của muội vì sao còn bắt muội đi làm loại chuyện này?”

“Không cần trách đại tướng quân, huynh đừng tức giận với huynh ấy!” Hoa Thanh Vũ thay Mạnh Hoài Cẩn biện giải nói: “Ta không phải đào hôn sao, hành lý cũng đã đánh mất, lại nợ Mạnh đại công tử bạc, huynh ấy là hảo tâm thu lưu ta, mới để ta ở quý phủ làm nha hoàn, vừa sống tốt lại có thể trả nợ……”

Trầm Ký Ngôn nghe Hoa Thanh Vũ nói như vậy bỗng nhiên mỉm cười:“Thì ra là thế……”

Hoa Thanh Vũ nhìn Trầm Ký Ngôn, không hiểu sao lại cảm thấy nụ cười của hắn có chút kỳ quái.

“Nếu trả tiền xong thì sao?”

Hoa Thanh Vũ nghĩ nghĩ rồi nói:“Theo đạo lý mà nói, trả tiền xong thì hẳn là nên rời đi!”

Trầm Ký Ngôn vừa cười vừa hỏi Hoa Thanh Vũ: “Nếu Thổ Bao ca ca thay muội trả nợ thì sao?”

“Kia không phải giống nhau sao, ta nợ huynh tiền cùng nợ đại tướng quân tiền có cái gì khác nhau chứ?”

Trầm Ký Ngôn cảm thấy tiểu Hoa có chút tích cực, bất đắc dĩ lại hỏi:“Ta không cần muội trả tiền, ta chính là nguyện ý giúp muội trả nợ, không được sao?”

“Huynh vì sao phải cho không ta bạc để trả nợ chứ?” Bảo ta an cái gì tâm đây?

“Bởi vì ta không muốn muội làm nha hoàn, không muốn muội chịu khổ. Muội nếu không có nơi nào để đi thì đến quý phủ của ta, ta sẽ cho muội ăn thật ngon, còn muội thì cùng ta sống một chỗ, được không?”

Hoa Thanh Vũ không hề nghĩ ngợi liền dứt khoát cự tuyệt .

“Như vậy không được, ta không thể ăn không uống không của huynh được!”

Trầm Ký Ngôn suy nghĩ, xác thực tính cách Hoa Thanh Vũ chính là không muốn chiếm tiện nghi của người khác.

“Vậy muội đến phủ của ta, ta cũng cho muội làm việc. Nếu đều là làm nha hoàn, không bằng làm cho Thổ Bao ca ca của muội, có phải hay không?”

Hoa Thanh Vũ lui ra phía sau từng bước, bắt đầu nhìn Trầm Ký Ngôn từ trên xuống dưới, một mặt suy tính mức khả thi của chuyện này.

Nàng làm sao cũng không nghĩ đến, Thổ Bao ca ca xấu xí mà nàng từng thích nhất thế nhưng khi trưởng thành lại có bộ dáng đẹp bức người tới mức không ai dám nhìn thẳng……

Hoa Thanh Vũ cúi đầu nhìn đôi giầy thêu hoa của mình, cảm thấy Thổ Bao ca ca có chút xa lạ.

Trầm Ký Ngôn chỉ nghĩ là Hoa Thanh Vũ đang ngượng ngùng, ôn hòa cười cười, nắm tay nàng, nói: “Theo ta đi, không cần ở Mạnh gia làm nha hoàn gì đó, muội nợ Mạnh Hoài Cẩn bao nhiêu bạc, ta giúp muội trả.”

Hoa Thanh Vũ sợ tới mức lập tức rút lại tay khỏi tay Trầm Ký Ngôn, lắc đầu nguầy nguậy nói: “Vẫn là quên đi, ta cảm thấy làm nha hoàn của đại tướng quân, chậm rãi trả nợ cho huynh ấy cũng tốt lắm.”

“Vì sao? Muội thích làm nha hoàn của hắn như vậy à?”

“Bởi vì……” Hoa Thanh Vũ tìm lý do nói:“Bởi vì làm nha hoàn rất tốt! Có ăn có uống có chơi! Hơn nữa ta không lo làm nha hoàn bị khi dễ gì, ở phủ tướng quân ta còn có thể kiếm chút bạc nữa nha!”

“Vậy muội đến quý phủ ta cũng chẳng phải giống nhau sao.”

Hoa Thanh Vũ lại nghĩ, rồi vẫn lắc đầu, nói: “Làm sinh không bằng làm thục*, ta ở phủ tướng quân là tốt rồi.”

(*) Kiểu như ở chỗ mới không bằng chỗ cũ í #mi

Nghe vậy Trầm Ký Ngôn có chút bất mãn, nói: “Ta quen muội trước, muội và Mạnh Hoài Cẩn bất quá chỉ mới quen biết được mấy tháng mà thôi, lại nói tiếp, muội hẳn là cùng ta quen thuộc hơn một ít đi?”

“Nhưng là khi chúng ta quen biết được một tháng thì huynh bỗng nhiên biến mất nha, luận thời gian, ta quen với Mạnh tướng quân lâu hơn. Hơn nữa…… Hơn nữa……”

“Hơn nữa cái gì?”

Trầm Ký Ngôn tuy rằng biểu hiện mặt ngoài như gió xuân, nhưng trong lòng đã có chút hờn dỗi, cũng không cho Hoa Thanh Vũ cơ hội trốn tránh, gắt gao nhìn thẳng, buộc nàng trả lời.

Hoa Thanh Vũ cũng không biết ‘hơn nữa’ cái gì, dù sao nàng chính là không nghĩ muốn rời khỏi phủ tướng quân!

Nhưng nàng vẫn cảm thấy hẳn phải có cái lý do đi, nếu không có một lý do thích hợp, nàng ngay cả chính mình cũng không thể thuyết phục được.

Thuyết phục không được chính mình thì thật sự rất đáng sợ !

Hoa Thanh Vũ trái lo phải nghĩ, dùng sức nghĩ, dùng lực nghĩ, không ngờ thật đúng là nghĩ ra một cái lý do vô cùng hợp tình hợp lý!

Nàng không thích nhất chính là người có gương mặt đẹp, thế nhưng gần đây nàng nhìn đại tướng quân lại gần như không còn cảm giác ghét bỏ, khẳng định là vì nàng nhìn mãi thành thói quen rồi!

Thật vất vả mới nhìn quen khuôn mặt kia của Mạnh Hoài Cẩn, nàng không nghĩ lại phải tốn thêm sức lực để thích ứng với gương mặt mỹ nhân khác đâu.

Đúng! Chính là vì nguyên nhân này!

Nghĩ đến đây, Hoa Thanh Vũ vô cùng cao hứng ngẩng đầu, nhìn về phía Trầm Ký Ngôn cười tủm tỉm nói: “Hơn nữa, ta cảm thấy ta quen với gương mặt của Mạnh đại công tử hơn một chút.”

“Muội không tới quý phủ của ta chính là bởi vì muội thích diện mạo của hắn hơn?” Trầm Ký Ngôn không thể tin hỏi.

Tuy rằng Hoa Thanh Vũ đều không thích diện mạo của bọn họ, nhưng nếu phải dứt khoát chọn một vậy tốt nhất vẫn là Mạnh Hoài Cẩn đi, dù sao khi nhìn lâu sẽ không cảm thấy đẹp như vậy nữa.

“Ân, đúng vậy.” Hoa Thanh Vũ quyết đoán ngắn gọn nói.

Nói xong nàng hoàn toàn không để ý Trầm Ký Ngôn bị đả kích đứng sững sờ tại chỗ, nhìn sắc trời rồi nói:“Ta thật sự phải đi, ra ngoài đã lâu như vậy rồi, nếu không trở về thì anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử nhất định sẽ giận ta…… Thổ Bao, ta phải đi rồi, lần sau sẽ tìm huynh chơi!”

Hoa Thanh Vũ cũng không quay đầu lại liền bỏ chạy, để lại Trầm Ký Ngôn một người đứng ở ven đường, nhìn bóng dáng nàng dần dần biến mất mà sững sờ.

Trầm Ký Ngôn nhịn không được vươn tay sờ sờ mặt mình, chẳng lẽ vết đậu mùa năm năm trước lưu lại còn chưa có tiêu hết?

Rõ ràng là hết rồi mà!

Vậy rốt cuộc vì sao lại kém hơn Mạnh Hoài Cẩn!

Nếu là phương diện khác không bằng Mạnh Hoài Cẩn, Trầm Ký Ngôn hắn còn có thể cố gắng một phen, nhưng hiện tại Tiểu Hoa muội tử ghét bỏ là diện mạo của hắn, hắn ngay cả cơ hội cố gắng cũng không có!

Lần đầu tiên trong đời, Trầm Ký Ngôn cảm thấy mình lại bất lực như vậy.

Không lâu sau, một màn này lại trở thành đề tài bát quái mới của toàn kinh thành.

Người ta nói, chỉ có gặp qua bóng dáng hiu quạnh của cửu vương gia một mình đứng lặng ở bên đường, ngươi mới biết được cái gì gọi là “Tan nát cõi lòng”.

Quả thực, một ngày kia, Trầm Ký Ngôn lần đầu tiên cảm giác được trái tim thiếu niên mà mình cực lực giấu sâu bị người ta tàn nhẫn tàn phá.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor.

—————————-

Ps: Do lý do tuần này và tuần sau thớt Mi bận chạy deadline trên trường nên 1 tuần chỉ có thể có 1 chap thui, sau đợt bão tố này Mi sẽ làm bù lại nhé. 🙂

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 22

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s