Nam than o phong ben canh_Chap 63

Chương 63:Hai chúng ta được coi là gì.c4

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy 

Tô Song Song nghĩ một hồi rồi đẩy cái hộp trở về, nói với Tần Mặc: “Cám ơn sếp, nhưng món quà mắc như vậy tôi không thể nhận được.”

Tần Mặc ngược lại không có chút ngoài ý muốn, Tô Song Song tuy thoạt nhìn rất không có tiết tháo, bình thường thích chiếm một chút món lời nhỏ, nhưng kỳ thật nội tâm bên trong rất có nguyên tắc, đây cũng là  một điểm khiến hắn yêu thích – không tham lam.

“Xem như đây là công ty chuẩn bị cho em, em thân là trợ lý của tôi, nếu suốt ngày cứ cầm cái điện thoại di động rách nát kia, mặt mũi của tôi còn đâu nữa.”

Tần Mặc nói xong thì nhìn sang cái điện thoại đã sớm “tan xương nát thịt” của Tô Song Song, sau đó lại vươn tay đem hộp điện thoại trên mặt bàn đẩy về phía trước.

Tô Song Song trừng to hai mắt, cảm thấy theo như thân phận tổng giám đốc của Tần Mặc, hắn sợ cô làm hắn mất mặt cũng là tự nhiên.

Tô Song Song nhìn hộp điện thoại trước mặt, cô giơ lên khuôn mặt tươi cười, bất quá vẫn bổ sung thêm một câu: “Tôi làm trợ lý không cần lương, vậy coi như nhận chiếc điện thoại này coi như bù đắp vậy!”

Tô Song Song nói xong thì cười tủm tỉm vươn tay, nhìn vỏ hộp có in hình một nửa quả táo, liền lập tức mở ra, phát hiện đó là chiếc Iphone loại mới nhất, hơn nữa còn được sơn màu hồng nhạt rất phong cách.

Hai mắt Tô Song Song lập tức biến thành hai trái tim, mà bởi vì hưng phấn nên đầu ngón chân cuộn tròn lại, ngay sau đó hai bàn chân nhỏ bắt đầu lộn xộn …không nghĩ tới lại kéo miệng vết thương rách ra, đau tới mức khiến cô nhe răng nhếch miệng, bất quá vẻ mặt vẫn ngọt ngào như cũ.

“Tùy em.”

Tần Mặc nói xong ngồi trở lại trên giường, nhìn Tô Song Song bởi vì một chiếc điện thoại mới lại có thể vui thành như vậy, thế nhưng mỗi ngày nhìn hắn lại mang vẻ mặt sầu mi khổ kiểm, tâm tình hắn lập tức không được tốt lắm.

Theo như Tô Song Song mà nói, Tần boss tâm tình một khi không tốt, cô chắc chắn khỏi phải nghĩ tới sẽ được thoải mái nữa. Quả thật Tần Mặc lập tức xuất ra đại chiêu, hắn cúi đầu nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay của mình, lạnh lùng nói: “Em còn mười lăm phút.”

Không gian màu hồng xung quanh Tô Song Song trong nháy mắt lập tức vỡ vụn rơi đầy mặt đất, cô quay đầu nhìn thoáng qua đồng hồ treo trên tường, trong nội tâm gào lên một tiếng: Không phải còn hơn một giờ mới đến giờ làm việc sao!

Bất quá vừa mới nhận đồ tốt của người ta, Tô Song Song giận mà không dám nói gì cúi đầu rất nhanh húp cháo, ánh mắt một mực hiện lên hình trái tim nhìn chằm chằm vào cái Iphone đặt ở bên cạnh.

Cơm nước xong xuôi, Tô Song Song loay hoay lấy điện thoại mới, đột nhiên nhớ tới, cô còn chưa gọi cho Tô Mộ, liền vội vàng đem thẻ sim điện thoại di động của mình bỏ vào trong điện thoại mới, nghe thanh âm máy khởi động, cô cứ cười mãi mà vẫn không khép miệng lại được.

Tần Mặc trở về nhà trọ của mình chuẩn bị đơn giản xong liền quay lại chỗ Tô Song Song thì nhìn thấy bộ dạng cười ngây ngô của cô, Tần Mặc quyết định không nhìn nữa.

Hắn bước lên, rất tự nhiên đem Tô Song Song từ trên giường ôm ngang lên.

Tô Song Song tựa hồ cũng đã quen với việc bị Tần boss ôm đến ôm đi, sớm đã không còn loại cảm giác mất tự nhiên lúc ban đầu nữa rồi, cô một tay ôm lấy cổ Tần Mặc, quơ quơ cái chân bị thương.

“Sếp, tôi đã cùng Tô Tô bàn bạc, về sau cô ấy sẽ đưa tôi tới công ty, dù sao chân của tôi cũng khá hơn, chân sau cũng có thể nhảy lò cò được rồi!”

Tần Mặc ôm Tô Song Song đứng trong thang máy, đối với lời này của cô không có phản ứng. Tô Song Song bĩu môi một cái, tự cho rằng Tần Mặc đồng ý.

Không khí giữa hai người lập tức lại trở nên có chút xấu hổ, cũng may thang máy đã rất nhanh xuống tới tầng dưới chót.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Tần Mặc ôm Tô Song Song đi nhanh ra ngoài. Tô Song Song từ bên trong nhìn quét qua ra bên ngoài, đã nhìn thấy cái xe nhỏ cũ kĩ mà ngay cả bánh xe cũng sắp rời ra của Tô Mộ.

Đúng lúc đúng lúc này Tô Mộ từ trên xe bước xuống, trông thấy Tần Mặc ôm Tô Song Song đi ra, cô vẫy vẫy tay, trong mắt lại tràn ngập ý tứ: Em gái ngươi, đã có boss hộ tống còn giày vò ta!

Tô Song Song vội vàng mở to hai mắt, nịnh nọt Tô Mộ. Tô Mộ hiện tại đã biết rõ Tần Mặc là boss của công ty, thấy hắn đi tới, liền gấp rút cúi đầu khom lưng, hành lễ vấn an.

Bộ dạng chân chó kia khiến cho Tô Song Song luôn tự cho mình là người rất hiểu chuyện cũng cảm thấy không bằng ….

Tần Mặc hướng Tô Mộ khẽ gật đầu, cái này xem như vinh dự lớn lao rồi, hai mắt Tô Mộ lập tức hiện ra hình trái tim, cảm giác tiền đồ của mình phút chốc liền bừng sáng.

Chỉ là thời điểm kịp phản ứng, Tần Mặc đã ôm Tô Song Song lướt qua cô, tiếp tục đi lên phía trước, lúc này Tô Song Song cũng kịp phản ứng, đưa cổ ra, duỗi ngón tay chỉ vào chiếc xe tồi tàn mà Tần Mặc vừa mới lướt qua.

“Sếp, xe ở đằng kia kìa! Cho dù nhìn nó cũ nát và không giống một chiếc xe đi nữa, nhưng ngài cũng không thể bỏ qua nó như vậy chứ!”

Tần Mặc nghe Tô Song Song cằn nhằn, rốt cục dừng lại cước bộ. Hắn cúi đầu nhìn Tô Song Song, có chút cau mày, lại bắt đầu dùng tư duy Tần thị nói chuyện: “Tôi là người em muốn dùng thì dùng, không muốn dùng thì liền trở mặt không cần sao? Lúc nào không phải đưa em đi nữa, tôi tự có tính toán.”

#Mi: soái ca bá đạo ♥o♥…..bạn bị bấn loạn rồi….>.<!!!

Quá đẹp trai rồi. . . Tô Song Song lập tức như bị sấm sét đánh, trừng hai mắt thật to nhìn chằm chằm vào đôi mắt hoa đào tràn ngập khí phách của Tần Mặc.

Mà Tô Mộ vốn dĩ đứng sau lưng bọn họ lập tức bị loại khí thế tràn ngập phong cách tổng tài bá đạo này của Tần Mặc đánh bại.

Cô nhảy dựng lên, vẫy tay hướng Tô Song Song, sau đó nhanh như chớp chạy về trong xe của mình, vẫn không quên thêm mắm thêm muối ồn ào một câu: “Sếp, tiểu nha đầu không biết tốt xấu Song Song này giao cho ngài xử trí! Tùy tiện xử trí như thế nào đều được!”

“Này. . . Tôi nói cô!” Tô Song Song giương nanh múa vuốt tựa vào đầu vai Tần Mặc, như muốn giơ nắm đấm hướng Tô Mộ, nhưng chỗ đó nào còn bóng dáng Tô Mộ nữa chứ, mà ngay cả cái xe tồi tàn kia của cô ta cũng nhanh như chớp biến mất rồi.

“Em có phải nên leo xuống rồi hay không?” Tần Mặc giương mắt lên, liếc nhìn Tô Song Song.

Tô Song Song lúc này mới kịp phản ứng, cái tư thế này của cô thật quá mức làm càn! Cô một tay chống bả vai Tần Mặc, tay khác thì một mực đè lấy đầu Tần Mặc, quả thực giống như muốn bay lên người Tần Mặc vậy.

Cô sợ tới mức thân thể mềm nhũn, vội vàng thu tay lại, áy náy kéo ra nụ cười chân chó, vươn tay cẩn thận từng li từng tí sửa sang lại mái tóc bị cô làm loạn của Tần Mặc.

“Sếp, tôi thật sự biết sai rồi! Nếu không ngài làm lại nhé?” Tô Song Song nói xong liền đưa đầu ra.

Tần Mặc giống như là ‘tuyển thủ hệ sức mạnh’, một tay ôm cô căn bản giống như chơi, cho nên nếu hắn thật sự muốn trả thù, đương nhiên là thập phần thuận tiện.

Bất quá Tần Mặc lại cúi đầu xuống, dùng cằm của mình tựa lên đỉnh đầu Tô Song Song, sau đó lạnh như băng nói: “Còn như vậy, cái chân này của em còn muốn tốt trở lại không đây?”

 

Tô Song Song thò tay xoa xoa  đỉnh đầu vừa mới bị Tần Mặc sờ qua, đột nhiên có chút mê man, tiểu tử cầm thú này lúc nào đổi tính rồi? Hắn trở nên ôn nhu như nước thế kia, thật sự làm cho cô sợ hãi không thôi.

Tần Mặc không nói thêm gì, hắn chờ Tô Song Song tự mình nghĩ thông, đang muốn mở rộng bước chân đi về hướng bãi đỗ xe, đột nhiên cách đó không xa vang lên một tiếng tiếng còi xe.

Tần Mặc cùng Tô Song Song quay đầu nhìn sang thì nhìn thấy Âu Dương Minh từ trong chiếc xe màu đen phiên bản hạn chế bước xuống, hướng Tô Song Song cười dịu dàng.

Tô Song Song hiện tại đối với Âu Dương Minh không biết lúc nào đổi sang một tính cách khác có chút sợ hãi, nhưng mặt ngoài vẫn phải nể mặt, cô kéo ra một nụ cười tươi vẫy vẫy tay.

“Chào ngài, Âu Dương phó tổng!”

Từ khi Âu Dương Minh lộ ra tính cách bất cần đời kia, Tô Song Song liền quyết định đối với hắn nên có chút khách khí, mọi người còn chưa hiểu rõ, sao có thể làm bạn?

Âu Dương Minh hiển nhiên đối với thái độ đột nhiên trở nên khách khí của Tô Song Song …có chút không thích ứng, vẻ mặt hắn biểu lộ thoáng có chút cứng ngắc nhưng lại lập tức bước lên.

Hôm nay Âu Dương Minh đeo một cái kính mắt màu bạc nhã nhặn, vô cùng phù hợp với khí chất nho nhã của hắn: “Song Song, tôi nhớ tôi có nói hôm nay tới đón em đi làm.”

Tô Song Song có chút sững sờ, nhưng cô cũng nhớ rõ cô ngày hôm qua đã cự tuyệt rồi! Chẳng lẽ hắn mất trí nhớ tạm thời, đem chuyện này quên mất? Thế nhưng hắn như thế nào lại nhớ thành cô đã đáp ứng để cho hắn tới đón cô đây?

Tần Mặc nghe xong lời của Âu Dương Minh…thì cúi đầu nhìn Tô Song Song, trong đôi mắt hoa đào kia tràn đầy nồng đậm tra xét, ý tứ rất rõ ràng: Em nếu đã thật đáp ứng, vậy thì chết như thế nào tự em chọn!

Tô Song Song cảm nhận được ánh mắt giống như dao găm của Tần Mặc, vội vàng ngẩng đầu cười cười với hắn, sau đó lại quay đầu hướng Âu Dương Minh cười xin lỗi.

Cô giải thích: “Âu Dương phó tổng, hảo ý của ngài tôi xin nhận, nhưng thật sự không cần làm phiền ngài, để sếp đưa tôi đi là được rồi! Hai chúng tôi còn thuận đường, như vậy sẽ giúp.. bảo vệ môi trường!”

“. . .”

Tần Mặc đã biết rõ đừng mong trông cậy vào Tô Song Song nói ra lời gì đó hữu ích, bất quá thấy cô trực tiếp cự tuyệt Âu Dương Minh, Tần boss tâm tình vốn dĩ khó chịu lúc này ngược lại tốt lên một chút.

“Song Song, hai người thật sự ở cùng nhau?” Âu Dương Minh nhíu mày nhìn hai người bọn họ, trong đôi mắt ôn nhu tràn ngập đau xót.Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

“Cái gì?” Tô Song Song kinh ngạc thét lên một tiếng kinh hãi, nháy nháy con mắt, một bộ dạng không hiểu.

Âu Dương Minh nhắm mắt lại hít vào một hơi, bày ra một bộ dạng thống khổ, hắn trước khi quay người đi thì nhìn thoáng qua Tô Song Song: “Nếu như hai người không ở cùng nhau, vậy giữa hai người được coi là gì?”

Coi là gì. . . Coi là gì. . . Ba chữ kia một mực xoay qua xoay lại trong đầu Tô Song Song, thẳng đến lúc xe ngừng dưới lầu công ty, Tần Mặc đỡ cô xuống xe, Tô Song Song mới kịp phản ứng.

Cô ngửa đầu nhìn Tần Mặc, sững sờ ha ha hỏi một câu: “Hai chúng ta được coi là gì?”

Tần Mặc bị Tô Song Song hỏi như vậy, cũng có một chút sững sờ, hắn sững sờ chính là vì, Tô Song Song sao có thể đần như vậy? Chuyện đơn giản như vậy mà vẫn còn nhìn không ra?

Tần Mặc không có ý định trả lời Tô Song Song, trực tiếp đỡ cô đi lên phía trước. Tô Song Song cúi đầu tự mình cười châm chọc, đột nhiên lại ngẩng đầu, nhìn Tần Mặc, ngây ngô hỏi một câu: “Hay là giữa hai ta không hề câu nệ, là cách mạng hữu nghị thâm hậu*!”

(*) Nguyên văn convert: Tựu là hai ta cái này không coi vào đâu, chỉ là thâm hậu cách mạng hữu nghị!

“Ừ, em biết tôi đối với em không giống như vậy là được rồi.” Tần Mặc nhìn vẻ mặt bối rối của Tô Song Song, cũng không có ý định bức cô, chủ yếu nhất là vì sợ đem cô dọa chạy.

Nói sao thì hắn cũng cần phải có thời gian để hiểu được đến cùng là như thế nào mới được xem là yêu một người.

Tô Song Song một đường giải quyết được vấn đề phức tạp, lại bắt đầu không tim không phổi nở nụ cười.

Vừa rồi thật sự là hù chết cô, nếu cô thật sự thích Tần Mặc, vậy làm sao bây giờ? Cho nên cô vô ý thức tránh né vấn đề này, cũng may Tần Mặc không có để ý, cũng không có phát giác được cô không đúng.

Tô Song Song mặt ngoài đắc chí, nhưng trong nội tâm lại không biết vì cái gì vẫn còn có chút mất mát, bất quá rất nhanh cô đã đem phần mất mát này quăng ra đằng sau.

Bởi vì cô lại nghĩ tới một chuyện rất quan trọng, cô kéo ống tay áo của Tần Mặc: “Sếp, chúng ta không phải đang bắt đầu thiết lập kết cục cuối cùng của < thục tiên truyền > sao?”

Tần Mặc nhẹ gật đầu, không coi ai ra gì đỡ Tô Song Song đi hướng văn phòng, nghĩ một chút lại bỏ thêm một câu: “Hôm nay là ngày làm cái kết cuối cùng, em cũng tham gia, bất quá nhớ kỹ phải giữ bí mật.”

Tô Song Song nghe xong, lập tức khôi phục hoàn toàn tinh thần, vươn tay làm một tư thế giữ kín miệng, sau đó gật đầu cười: “Sếp, ngài yên tâm, miệng tôi vô cùng kín!”

Tần Mặc dừng bước lại, cúi đầu nhìn lướt qua Tô Song Song, đôi mắt hoa đào lạnh như băng không lưu tình chút nào cho truyền cho Tô Song Song một ánh mắt rõ ràng xem thường: tôi như thế nào không nhìn ra em có chỗ nào kín miệng vậy.

Tô Song Song bĩu môi, đẩy gọng kính lên, một bộ dạng ‘không tin thì cứ chờ xem’.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

4 thoughts on “Nam than o phong ben canh_Chap 63

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s