Nam than o phong ben_Chap 64

Chương 64: Giở thủ đoạn

Edit-Beta: Hiểu Dương-Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Buổi trưa, Tần Cầm tìm Tần Mặc có chuyện, Tô Song Song liền cùng Tô Mộ ăn trưa tại phòng ăn.

Tô Song Song ngồi trên ghế, thật muốn ngửa mặt lên trời gào to một tiếng: Lúc này cô không muốn ăn cơm cùng với Tô Mộ! Cơm này tuyệt đối ăn không nổi!

Lúc nội tâm Tô Song Song đang gào thét, Tô Mộ bưng hai phần cơm tới, đẩy một phần sang cho Tô Song Song.

Tô Song Song vội vàng cúi đầu giả bộ, rầu rĩ ăn cơm, tuyệt đối không nhìn Tô Mộ.

Tô Mộ không ăn cơm mà chống cằm nhìn Tô Song Song, không buồn chớp mắt một cái, Tô Song Song ăn xong mấy thìa cơm, rốt cuộc không chịu nổi ánh mắt như tia X của Tô Mộ nữa.

Cô trực tiếp ném đũa trên bàn, ngẩng đầu lên nhìn Tô Mộ, bộ dạng cô muốn hỏi cái gì thì hỏi đi, cứ nhìn người ta làm gì.

Tô Mộ nhíu mày, Tô Song Song lập tức liền yên tĩnh lại, cô cúi đầu, trong nháy mắt biến thành dáng vẻ biết sai có thể sửa chữa, hào sảng nói: “Cô hỏi đi hỏi đi hỏi đi hỏi đi!”

Tô Mộ gõ bàn một cái, hừ lạnh: “Tô Song Song cô lừa gạt tôi thật là vất vả nha! Thiếu chút nữahại tôi mất mặt trước mặt Boss, liên lụy đến tiền đồ của tôi! Tiền đồ vốn đang bừng sáng của tôi!”

“…” Tô Song Song mếu máo, nhịn không được liền nói: “Tôi nói này, tiền đồ của cô cũng đâu có sáng lắm đâu!”

“Cái rắm!” Tô Mộ vừa nghe Tô Song Song chỉ trích tiền đồ sáng chói của mình, nhất thời liền nổi giận, mở miệng nói bậy, mới ý thức được có hơi tục, vội vàng che miệng nhìn xung quanh.

Cũng may bọn họ rất thức thời, biết Tô Song Song là nữ nhân của Boss, cũng không dám trêu chọc, tất cả đều coi cô giống như một loài động vật quý hiếm, chỉ dám nhìn từ phía xa.

Tô Mộ dáng vẻ bà tám bu lại, thấp giọng hỏi Tô Song Song một câu: “Song Song, khi nào thì cô lại hòa hợp với sếp như vậy? Có phải cô gặp vận cứt chó hay không, như thế cũng có chút quá lộ liễu rồi?”

Tô Song Song đang uống một hớp sữa đậu nành thiếu chút phun ra ngoài, cô vội vã nhìn xung quanh, thấy không có ai nhìn các cô, cũng hạ thấp giọng nói theo.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

“Ai nói tôi và sếp hòa hợp hả? Đây là trò đùa xuyên quốc gia gì vậy! Thậm chí bát tự còn không hợp lấy một nét, mà đừng nói có một nét hay không, ngay cả một dấu chấm cũng không có”

“Thật sao?” Tô Mộ nhướn mày nhìn Tô Song Song, mặc dù trong lòng không tin, nhưng cô rất hiểu Tô Song Song, về phương diện tình cảm này nọ cô rất hồ đồ, nếu cô đứng thứ hai, thì không ai dám đứng thứ nhất. Còn Tần Boss so với cô thì có vẻ là thông suốt hơn nhiều lắm.

“Thật! So với tôi không phải là đàn ông mà là phụ nữ còn thật hơn!” Tô Song Song lập tức thề, cô cũng không dám đùa giỡn với Tần Mặc, tránh cho trong lúc vô tình bị hắn trả thù ngay cả cặn bã cũng không còn.

“Thôi đi, trừ bề ngoài cô lớn lên giống phụ nữ thì có điểm nào giống phụ nữ đâu?” Tô Mộ không nhịn được nói ra, nhưng mà bây giờ điều cô quan tâm hơn chính là quan hệ của Tô Song Song và Tần Mặc rốt cuộc là loại quan hệ nào.

Bằng vào dáng vẻ ngây ngốc này của cô, nhiều khi bị ông chủ lớn lừa, sau đó còn cảm tạ ân đức mà đếm tiền giúp người ta cũng nên.

“Song Song này, vậy rốt cuộc quan hệ của cô với sếp là quan hệ gì vậy?” Tô Mộ ăn một miếng cơm, vừa nhai vừa hỏi.

Đây là người thứ hai hỏi Tô Song Song như thế, lúc trước cô đã nói rõ với Tần Mặc, cho nên lần này trả lời vô cùng nhanh chóng và tự tin.

“Hai người chúng tôi chính là quan hệ cách mạng hữu nghị, dù sao chúng tôi cũng coi như là đồng cam cộng khổ với nhau!”

“…” Tô Mộ nghe xong, biểu lộ thở dài, cô rất muốn hỏi ngược lại Tô Song Song:  Đồng cam cộng khổ? Như thế còn không gọi là gian tình, vậy xin hỏi cái gì mới gọi là gian tình?

Tô Mộ đang muốn phản bác Tô Song Song, nhưng thấy vẻ mặt thành thật của Tô Song Song, dáng vẻ không nghi ngờ gì, cô nhất thời cảm thấy có thể Tô Song Song muốn như vậy, cảm thấy có chút nhức đầu.

“Thì ra em và Tần tổng không có quan hệ gì đặc biệt, thật là tốt quá!” Đột nhiên sau lưng Tô Song Song truyền tới một thanh âm.

Tô Mộ và Tô Song Song đều sợ hết hồn, vội vàng nhìn sang, lại là Âu Dương Minh, Tô Mộ dáng vẻ một bộ không rõ, cho nên lúc này lại đến phiên Tô Song Song nhức đầu.

Cô thật sự không hiểu, đây là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ trời đã sang thu mà cô vẫn gặp phải hoa đào?

“Âu Dương phó tổng, xin chào!” Tô Song Song lễ phép lên tiếng chào hỏi, Tô Mộ cũng vội vàng đứng lên chào một tiếng, đây chính là cấp trên trực tiếp của cô, vẫn có uy lực hơn so với Tần Mặc.

Âu Dương Minh ôn nhu cười với Tô Song Song và Tô Mộ, sau đó quơ quơ bản vẽ trong tay: “Vẫn muốn trả cho em, nhưng luôn quên mất, xin lỗi!”

Vốn từ khi chứng kiến tính cách động kinh của Âu Dương Minh, Tô Song Song cũng không muốn bản vẽ này, nhưng gần đây cô rất bận, hơn nữa hoạt động bất tiện, căn bản không có cách nào mua được bản vẽ mới.

Tô Song Song vừa thấy bản vẽ của chính mình, liền cảm thấy rất thân thiết, vì những ngày không có bản vẽ thật sự là quá khó khăn.

Cô không có cách đứng dậy, liền nặng nề khom lưng với Âu Dương Minh: “Cám ơn Âu Dương phó tổng! Ngài đưa tới thật là đúng lúc!”

Tô Song Song mặc dù cảm ơn hắn, nhưng không mời hắn ngồi xuống, bởi vì Tô Song Song có một loại dự cảm, nếu ở cùng một chỗ với Âu Dương Minh, tuyệt đối không có chuyện gì tốt lành xảy ra.

“Không có gì, đây là việc tôi nên làm!” Nào biết Âu Dương Minh nói xong những lời này, liền rất tự nhiên ngồi vào bên cạnh Tô Song Song.

Ngay cả Tô Mộ luôn luôn khôn khéo cũng có chút sửng sốt, Tô Mộ nhìn Tô Song Song, nháy mắt một cái, hỏi thăm phải làm gì.

Thật ra Tô Song Song cũng không biết phải làm gì! Cơm mới ăn được một nửa, cũng không thể hắn mới ngồi xuống, cô đã nói ăn xong muốn rời đi, chuyện này sẽ đắc tội với hắn.

“Cái đó… Ngài không ăn cơm à?” Tô Song Song tính toán tìm cách đối phó với Âu Dương Minh. Âu Dương Minh vừa nghe, đẩy gọng kính trên sống mũi, cười rất ôn nhu.

Chẳng qua là không biết tại sao, lúc Tô Song Song nhìn ánh mắt của hắn, luôn cảm thấy không đúng lắm, chẳng lẽ bởi vì đeo kính cho nên nhìn có chút kỳ quái?

“Tôi mới vừa ăn rồi, thật ra thì tôi còn có một việc.” Âu Dương Minh vừa nói vừa lấy danh thiếp nhân viên trong túi ra, đưa cho Tô Song Song.

Tô Song Song vội vàng nhận lấy, vừa nhìn danh thiếp này, nhất thời ánh mắt sáng lên. Cô là nhân viên tạm thời, căn bản là không làm được bao lâu, cho nên bộ phận hậu cần của công ty cũng chưa đưa cô cái này.

“Tôi cảm thấy nếu em là một nhân viên của tập đoàn Tần thị, cho dù là tạm thời, cũng nên có đãi ngộ giống với những người khác, cho nên tôi liền tự làm chủ bảo bộ phận hậu cần làm cho em một cái, không biết em có thích không?”

Tô Song Song lập tức gật đầu một cái, đây chính là thứ tượng trưng thân phận nha! Tô Song Song vội vàng gắn nó ở trước ngực, cảm kích nhìn Âu Dương Minh.

“Lúc trở về tôi có suy nghĩ một chút, lời tỏ tình của tôi có thể hù dọa em, cho nên Song Song, em coi như chưa có gì xảy ra, chúng ta tiếp tục làm bạn bè bình thường được không?”

Âu Dương Minh ôn nhu nói, nhưng ánh mắt lại không nhìn Tô Song Song, giống như lộ ra một chút xấu hổ.

Tô Song Song vừa nghe, dĩ nhiên đồng ý, nếu không sau này cô cũng không biết nên đối mặt với Âu Dương Minh như thế nào, cô vội vàng gật đầu một cái.

Mà Tô Mộ ở một bên, đã sớm cực kỳ kinh ngạc, cô há to mồm, tầm mắt quét qua quét lại giữa Tô Song Song và Âu Dương Minh.

Thật ra cô rát muốn hỏi một câu: Song Song à! Gần đây cô đi cầu miếu Bồ Tát nào vậy? Sao số đào hoa lại thịnh như vậy?

“Được rồi, vậy tôi cũng không quấy rầy em ăn cơm nữa, gặp lại sau.” Âu Dương Minh nói xong cũng đứng lên, cũng không dây dưa nhiều, cũng không có nói lời nào kỳ quái.

Tô Song Song rất thích Âu Dương Minh như vậy, trong nháy mắt cảm thấy không có áp lực, vội vàng xoay người khoát tay, tỏ vẻ cảm ơn hắn.

Âu Dương Minh vừa đi, Tô Mộ liền bùng nổ, cô trực tiếp đứng lên, hai tay chống bàn, thân thể ép xuống, tầm mắt hướng về phía Tô Song Song, dáng vẻ ép cung: “Nói nhanh! Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?”

Tô Song Song cười khan hai tiếng, thật ra thì cô cũng không giải thích được, cô cần một cái ngôn ngữ.

“Chính là không biết thế nào, Âu Dương phó tổng nói với tôi vừa gặp đã yêu, sau đó tỏ tình với tôi, nhưng cô biết tôi vẫn là người luôn có khí tiết, không thể bởi vì sắc đẹp mà đồng ý lung tung, cho nên… về sau cứ như vậy.”

“Ông trời bị mù thật rồi, sao mỗi đóa hoa đào tốt đều rơi hết vào người cô chứ!”

Tô Mộ nói rồi lại nói, nhưng vẫn còn lo lắng cho Tô Song Song, lại nói thêm một câu: “Nhưng mà Song Song, bọn họ đều là người có tiền, cô phải cẩn thận một chút, đừng bị lừa gạt đó!”

“Tôi biết rồi.” Tô Song Song cắn chiếc đũa, gương mặt nghiêm túc, cô biết rất rõ mình và bọn họ khác biệt, cho nên cho tới bây giờ vẫn không dám suy nghĩ nhiều chuyện giữa mình và Tần Mặc.

“Được rồi, cô biết là tốt rồi, nếu có chuyện gì nhớ phải thương lượng với tôi, đừng tự ý quyết định, bằng trí thông minh này, tôi thực sợ cô bị người khác bán đi mà còn giúp người ta đếm tiền đấy.”

Tô Mộ kể lể liên tục, nhưng đối với Tô Song Song vẫn không yên lòng, Tô Song Song biết cô ấy muốn tốt cho mình, liền gật đầu một cái, ngoan ngoãn lắng nghe.

Lúc này hai người bọn họ không nhìn thấy ở một nơi khác, Âu Dương Minh lấy kính xuống, câu môi lộ ra một nụ cười xấu xa, cúi đầu nhìn kính mắt trong tay mình.

Sau đó hắn bất cần đời cười lạnh một tiếng, đưa tay vuốt tóc trên trán lên, trực tiếp đi ra ngoài Tần thị.

Tô Song Song mới vừa ăn xong, Tần Mặc liền xuất hiện, hết sức đúng lúc đỡ cô quay về. Tô Mộ đứng tại chỗ cung kính tiễn Tần Mặc, chép miệng, như thế nào vẫn luôn cảm thấy gian tình trần đầy giữa Tần Mặc và Tô Song Song.

Vừa vào trong thang máy, Tần Mặc lại bắt đầu ôm ngang Tô Song Song lên, Tô Song Song tay ôm bản vẽ, đang nghĩ có nên nói chuyện của Âu Dương Minh với hắn hay không.

Nhưng cô lại nghĩ, cô làm vậy thật giống như bị bạn trai bắt tại trận vậy, chon nên cô quyết định không lên tiếng, giữa cô và Tần Mặc không phải quan hệ bạn trai bạn gái, không nhất thiết phải giải thích rõ với hắn.

Nghĩ như vậy, Tô Song Song liền trở nên mạnh mẽ, nhưng Tần Mặc căn bản không cho cô cơ hội trở người, trực tiếp cúi đầu nhìn lướt qua bản vẽ cô ôm trong ngực, lạnh lùng hỏi: “Ở đâu ra?”

Tô Song Song nhất thời lọt vào một tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, nói dối hay là không nói dối, đây cũng là một vấn đề! Đầu nhỏ của Tô Song Song bắt đầu chuyển động, nghiên cứu rốt cuộc là nói dối hay là không nói dối mới an toàn đây.

Nhưng Tần Mặc lại giúp cô lựa chọn xong, lúc thang máy mở ra, Tần Mặc trực tiếp mở miệng hỏi: “Âu Dương Minh đưa cho em?”

“Hả? Anh cũng biết sao?” Tô Song Song hỏi xong, chính mình cũng muốn đá mình một cước, trí thông minh của cô chẳng lẽ bị khỉ tha đi rồi?

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

 

Advertisements

7 thoughts on “Nam than o phong ben_Chap 64

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

    • NT 65 hên thì cuối tuần (t7 or cn) này có, ko thì tuần sau nhé! ^^
      Cơ mà ps tin vui cho các bạn là tuần sau Mi sẽ có 1 tuần off trên trường để SHCD nên chắc chắn sẽ có thêm bonus cho Nam thần bù đắp cho mí tuần vừa rồi nhé! Mặc dù không chắc có bonus được nhìu hay ít (vì bạn vẫn còn đang chạy deadline) nhưng chủ thớt sẽ cố gắng hết sức! Cám ơn các bạn đã thông cảm và ủng hộ cho nhà trong thời gian qua. Thân ♥

      Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s