Nam than phong ben_Chap 65

 

Chương 65: Rình trộm

Edit- Beta: Manie-Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy 

(*) Từ chương này là nhóm edit lại có một thành viên mới, Manie, gia nhập rùi. Mong mọi người tiếp tục ủng hộ. ( Ps quảng cáo: ai có ý định muốn tham gia, bất kể có kinh nghiệm hay không, thì để lại tin nhắn cho Mi trên blog, hoặc qua mail: hyemiju95@gmail.com nha. Mi lúc nào cũng hoan nghênh 🙂 )

Tần Mặc cúi đầu nhìn Tô Song Song, đôi mắt không còn ôn nhu như lúc nãy mà thay vào đó là vô cùng nghiêm túc, khiến trái tim nhỏ nhắn của Tô Song Song trong nháy mắt đập liên hồi, bất quá hiện tại cô cũng đã luyện tới trình độ da mặt dày, liền vội vàng cười nịnh hót.

“Cái đó… sếp, sắp trễ hội nghị rồi, chúng ta đi nhanh đi!”

Tâm tình Tần Mặc mặc dù có chút không tốt, bất quá cảm thấy thái độ biết nhận sai của Tô Song Song quả thực không tệ, hơn nữa cô cũng đã học được cách phỏng đoán suy nghĩ của hắn, hắn quyết định trước mắt cho qua chuyện này.

Nhưng trong lòng Tần Mặc một chút cũng không muốn bỏ qua cho Âu Dương Minh, dám đào góc tường* nhà hắn, thật sự là không để hắn vào mắt rồi!

(*) Đào góc tường: kiểu như lén lút vụng trộm với người yêu của người ta ấy. #Mi

Từ công ty đi ra, Tô Song Song ngồi vào trong xe Tần Mặc, vẫn là gương mặt tươi cười như cũ, giống như vẫn chưa có lấy lại tinh thần từ trong hội nghị sửa bản thảo kết cục <<Thục Tiên Truyền>>  vừa rồi vậy.

Cho đến khi Tần Mặc dừng xe trước lầu trọ, mở cửa bước xuống, đem Tô Song Song từ chỗ ngồi bế lên, cô mới trừng to hai mắt, ngây ngốc nhìn Tần Mặc.

Vừa nghĩ tới chính mình lại được tham dự 1 hội nghị lớn như vậy, cô liền cảm thấy như đây là phước đức tích 3 đời của mình vậy, ánh mắt hướng Tần Mặc cũng trở nên tràn đầy cảm kích và sùng bái!

Cô ngẩng đầu cười híp mắt hỏi: “Sếp! Thật sự để cho Song Song cùng nam thần thành một đôi à?”

Tần Mặc không nghĩ tới Tô Song Song vẫn còn đắm chìm trong niềm vui sướng này, từ lúc còn ở phòng làm việc, cái vấn đề này đã bị cô đem ra hỏi không dưới mười lần rồi.

Độ kiên nhẫn của Tần Mặc rốt cuộc cũng đến giới hạn, hắn cúi đầu lạnh lùng nhìn Tô Song Song, đôi mắt hoa đào không có bất kỳ cảm tình gì, lạnh như băng, tràn đầy ý tứ uy hiếp.

Tô Song Song lập tức thu hồi lại nụ cười trên mặt, quay đầu nhìn trời, giả vờ như mình chưa từng nói qua cái gì, chẳng qua cái vẻ mặt nghiêm túc này không duy trì được quá 1 giây, khóe miệng cô lại không nghe lời mà nhếch lên.

Cô quên đi bi thương, ở trong lòng Tần Mặc ngẩng đầu, nhìn lên cái cằm anh tuấn của hắn, bởi vì tâm tình tốt, cảm giác hôm nay cái cằm của hắn cũng phá lệ đẹp hơn!

“Sếp! Cằm của ngài trông đẹp quá!” Tô Song Song si mê nói, suy nghĩ một chút lại thêm mắm thêm muối, “Tựa như cằm của nam thần vậy!”

“…”

Tần Mặc không muốn đáp lại thái độ si mê này của Tô Song Song, bởi vì Tô Song Song một khi lên cơn si mê, quả thực không phải là người có thể tiếp cận, quá đen tối.

“Sếp! Ngài để cho 1 nhân vật phụ đột nhiên xuất hiện cướp đi trái tim nam thần, fan nữ thần có thể biểu tình hay không! Bọn họ có thể khiển trách ngài hay không !”

Tần Mặc quả thực sợ Tô Song Song lại hỏi thêm 1 lần nữa, không thể làm gì khác hơn là hoàn toàn bất đắc dĩ lắc đầu một cái, suy nghĩ một chút, sợ Tô Song Song xem không hiểu hắn lắc đầu là ý gì, hắn lại bổ sung một câu:

“Đó là việc của bọn họ, không liên quan tới kết cục của chúng ta.”

Tô Song Song nhìn thân ảnh kiên định của Tần Mặc phản chiếu trên cửa thang máy, lần đầu cảm thấy hắn đúng thực là tổng tài bá đạo, cũng có bộ mặt cao ngạo như vậy.

Gương mặt tê liệt không cảm xúc kết hợp cùng với lời nói khô khan khốc liệt dường như càng trở nên thêm hàm súc ý vị! Giờ phút này, bao nhiêu lời mắng chửi ghét bỏ mà ngày thường vẫn quăng lên trên người Tần Mặc đều biến thành những lời tán dương hoa mĩ!

Ngay tại thời điểm Tô Song Song đang tự sướng vui vẻ, thang máy ngừng lại, Tần Mặc ôm Tô Song Song đi ra ngoài, thuần thục mở cửa, sau đó đem Tô Song Song thả lên giường.

Tô Song Song ngồi ở trên giường, thật ra thì trong lòng luôn có một vấn đề muốn hỏi, nhưng lại không dám hỏi.

Cô suy nghĩ một chút vẫn là hỏi ra lời: “Sếp, ngài vì sao lại chọn Song Song là người kết đôi cùng nam thần?”

Thời điểm cô hỏi lời này, Tần Mặc vẫn chưa đứng dậy hoàn toàn. Hắn trực tiếp bước đến, ngồi xổm trước mặt Tô Song Song, nhìn thẳng vào cặp mắt của cô.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Tô Song Song chống lại ánh mắt của Tần Mặc, nói tiếp: “Song Song chỉ là một tay mơ ở tiên giới, cái gì cũng không thể làm, cảm giác căn bản là không xứng với nam thần .”

Tô Song Song lúc nói lời này không hiểu tại sao trong lòng có chút mất mát, tay cô đặt ở mép giường theo bản năng liền níu chặt tấm chăn.

Tần Mặc hướng về đôi mắt trong suốt của Tô Song Song, quét mắt qua chiếc miệng nhỏ đầy đặn hơi cong lên, đột nhiên cảm thấy cổ họng căng thẳng, hắn vội vàng cúi đầu xuống.

Tần Mặc đưa tay nắm lên cái chân bị thương của Tô Song Song, đem nó đặt ở trên đầu gối, nhìn một chút, cảm giác tựa hồ tốt hơn nhiều.

Đang lúc Tô Song Song cảm thấy Tần Mặc sẽ không cho cô câu trả lời, Tần Mặc lại đột nhiên chậm rãi lên tiếng.

“Ở trong mắt nam thần, Song Song rất lạc quan, hiền lành, nàng là một người đơn giản, thuần khiết, sẽ không vì bất cứ mục đích gì mà tiếp cận hắn, chỉ là đơn thuần muốn cùng hắn ở cùng nhau, điều này đối với nam thần mà nói là đủ rồi.”

Tô Song Song nháy nháy con mắt, hiển nhiên có chút không hiểu, nam thần yêu cầu tựa hồ cũng quá đơn giản, dưới cái nhìn của cô, một người bình thường thì hẳn cũng như vậy đi.

Lúc này Tần Mặc đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt hoa đào nhìn chằm chằm vào mắt Tô Song Song, từng chữ từng câu so với khi nãy càng nói chậm hơn:

“Cái nhìn của người khác đối với nam thần mà nói không có bất kỳ ý nghĩa gì, bởi vì trong mắt hắn Song Song là người độc nhất vô nhị tồn tại trên cõi đời này.”

Tô Song Song cảm giác trái tim của mình đột nhiên đập chậm đi một nhịp, ngay sau đó bắt đầu điên cuồng nhảy lên, Tô Song Song bị dọa sợ tới mức còn cho là mình bị bệnh tim.

Tô Song Song trong lòng một lần lại một lần tự nói với mình, lời Tần Mặc nói chẳng qua là đang ám chỉ nhân vật trong << Thục tiên truyền >> thôi, cùng cô không có liên quan, nhưng cô như cũ vẫn không cách nào khống chế trái tim đang đập loạn của mình.

Tô Song Song cảm thấy nếu còn tiếp tục mắt đối mắt với Tần Mặc như vậy, thì cô phải thở mạnh mới thu được dưỡng khí cần thiết để sống, mà như vậy thì khẳng định cô sẽ bị bại lộ.

(bại lộ là ẻm đang hồi hộp í #Mi )

Tô Song Song vội vàng xoay đầu, nhìn Tứ Gia uể oải nằm trên kệ, cố ý chuyển chủ đề khác.

“Ui, Tứ gia, lông em thế nào lại càng ngày càng đen vậy, quả thực sắp thành mèo mun luôn rồi!”

Nói xong, Tô Song Song liền hận không thể cho mình một bạt tai, Tần Mặc căn bản là không cách nào hiểu được cô và Tứ Gia. Gian, tình ảnh hưởng lẫn nhau, tác động qua lại, hắn khẳng định nghĩ cô thành kẻ bị bệnh tâm thần mất!

Tô Song Song nhắm mắt hít một hơi thật sâu, quả thật sau khi bị chấn động mạnh vùng não, chỉ số IQ bình thường của cô đã thấp giờ lại càng thấp hơn!

Hơn nữa trình độ thưởng thức cũng kém đi, rõ ràng đối mặt là Tiểu Cầm thú lại còn có thể loạn nhịp tim, thật sự là quá không bình thường rồi.

Tô Song Song nghĩ ngày nào đó phải len lén đến khoa tim xem một chút, kiểm tra xem tim mình có phải xảy ra vấn đề gì rồi không !

“Sáng mai tôi tới đón em đi làm, bữa sáng muốn ăn cái gì?” Tần Mặc cũng không có nghĩ Tô Song Song sẽ đột nhiên thông suốt, như vậy cũng không giống cô.

Tô Song Song thụ sủng nhược kinh, cười ha ha, nịnh hót nói: “Cái đó… ăn giống sếp là được rồi, tôi không kén ăn!”

Tần Mặc gật đầu một cái, đứng dậy muốn đi, bây giờ Tô Song Song đã có thể nhón chân đi mấy bước rồi, buổi tối không có hắn ở cùng cũng sẽ không xảy ra chuyện lớn gì.

Chẳng qua là Tần Mặc còn chưa kịp đứng dậy, điện thoại liền vang lên, có thể đúng lúc này gọi điện cho hắn, tuyệt đối không phải là chuyện nhỏ.Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Hắn lấy ra nhìn một cái, là Bạch Tiêu, hắn suy nghĩ một chút, đứng dậy, vừa đi vừa áp điện thoại vào tai.

Tô Song Song chưa bao giờ nghĩ sẽ có người dám gọi một cú điện thoại cho tên Tiểu cầm thú Tần Mặc có thể coi là bạo quân này, nên cũng tò mò vươn đầu nhìn sang.

Nào biết Tần Mặc nghe xong nội dung trong điện thoại, bước chân liền dừng lại một chút, ngay sau đó sải một bước dài ra ngoài.

Thời điểm đi tới cửa, Tần Mặc cúp điện thoại, dùng sức quay đầu liếc mắt nhìn Tô Song Song.

Ánh mắt của Tần Mặc rất nghiêm túc, dọa Tô Song Song giật mình, cô cảm thấy hai ngày này mình rất thức thời, dường như chưa có trêu chọc qua Tần Mặc!

Tần Mặc liếc mắt nhìn Tô Song Song thật lâu, giống như đang suy nghĩ làm sao mở miệng, liền cứ như vậy một hồi, nhìn tới mức Tô Song Song chợt cảm thấy rợn cả tóc gáy, giống như cô đã làm sai chuyện gì vậy.

“Hôm nay ngủ sớm một chút, bác sĩ vừa điện thoại tới, nói chân của em hồi phục không được tốt.” Tần Mặc dừng một chút, lại lặp lại một câu, “Bây giờ đi ngủ nhanh! Cái gì cũng không cần làm nữa.”

Tô Song Song vừa nghe chân mình hồi phục không được tốt, bị dọa sợ đến mức lập tức không dám cử động, dùng sức gật đầu một cái.

Bất quá ánh mắt cô lướt qua đồng hồ trên tường, lúc này mới hơn bảy giờ, bây giờ ngủ có phải quá sớm hay không, cô còn muốn lên mạng xem hoạt hình một chút, hôm nay hình như có tập mới đó nha.

“Nhớ kĩ! Bác sĩ nói em ngủ không đủ giấc, trong thời gian dài nên ảnh hưởng không tốt cho xương.” Tần Mặc đột nhiên bắt đầu dài dòng, lại bổ sung thêm một câu, “Điện thoại di động hay máy vi tính cũng không được chơi, có phóng xạ.”

“Ồ!” Tô Song Song nhất thời cảm thấy có chút không hiểu, bất quá từ nhận biết của cô về Tần Mặc, hắn mặc dù có đôi lúc ngang ngược không nói lý lẽ, nhưng hắn chưa bao giờ nói nhảm, cũng sẽ không lừa cô.

Nhìn sắc mặt mới vừa rồi của hắn, hình như là có chuyện gì đó không tốt, phỏng chừng thật sự là bởi vì chân cô hồi phục không tốt, Tô Song Song lập tức nghiêm túc, lại gật đầu một cái.

Tần Mặc giờ mới yên tâm, nói: “Tôi ngày mai khả năng có chút việc, chờ tôi tới đón em hãy đi làm lại.”

“Ùm!” Tô Song Song lại gật đầu một cái, thân là trợ lý của Tần Mặc, nên Tần Mặc nếu là không đi làm, cô đi cũng không có ý nghĩa.

Tần Mặc vừa ra khỏi phòng trọ của Tô Song Song, liền cầm điện thoại lên, hắn trầm giọng hỏi “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Bạch Tiêu ở đầu dây bên kia thấy Tần Mặc dặn dò xong, vốn còn tưởng hắn nói chính sự kia cơ đấy.

Nhưng nghĩ lại, Tần Boss luôn lạnh lùng như băng sơn vừa rồi lại giống như mấy bà mẹ già dặn dò một đống chuyện vô bổ, thật sự không nhịn được mà “Phốc xuy” một tiếng bật cười.

Tần Mặc nhất thời mặt tối sầm, cho dù nói chuyện qua điện thoại, Bạch Tiêu cũng cảm thấy không khí xung quanh lập tức giảm nhiệt độ, hắn vội vàng ho nhẹ một tiếng, dùng tiếng ho che giấu tiếng cười khi nãy.

“Chẳng qua là Tiểu Tần tần à! Chú không muốn để cho Nhị Song đáng yêu ngốc nghếch kia của chú biết tin tức, vậy chú liền trực tiếp cho cô ta một nụ hôn thắm thiết, hôn tới mức khiến người ta mụ mị luôn là được mà.”

Từ lần trước Bạch Tiêu ở nhà trọ Tần Mặc gặp được Tô Song Song, hắn liền trực tiếp cho Tô Song Song một cái biệt danh: Nhị Song đáng yêu ngốc nghếch*.

(*) Như đã giải thích ở mấy chap đầu: tên của Tô Song Song, chữ Song sẽ bị liên tưởng tới chữ Nhị với cái nghĩa là ngu ngốc (1 cách chửi xéo bên TQ), mà ẻm còn có tới 2 chữ Song nên trở thành ngu ngốc gấp đôi. Biệt danh trên của SS trong bản raw là : 萌呆二货双, bản cv: ‘manh ngốc hai hàng song’, nên Mi sẽ dịch thoáng nghĩa là ‘Nhị Song đáng yêu ngốc nghếch’, cho lời văn suông và dễ hiểu nhé J

Bạch Tiêu càng nói càng không đứng đắn, càng nói càng hưng phấn, bắt đầu quên hết tất cả: “Đoán chừng cô ta cái gì cũng không nghĩ ra! Càng đừng nói tới lên mạng…”

“Đông Phương Nhã trả lời là rất có hứng thú đối với việc giải phẫu thân thể của anh.” Tần Mặc lạnh lùng phun ra mấy chữ này, Bạch Tiêu đầu dây bên kia trong nháy mắt không dám lên tiếng.

Ngay sau đó Bạch Tiêu hít vào một hơi thật sâu, cười ha hả nói: “Cái đó… Không có chuyện gì, không có chuyện gì, chúng ta nói chính sự!”

“Lần này phỏng chừng Nhị Song đáng yêu ngốc nghếch hẳn phải gặp họa rồi, những tin tức kia đều chỉ mũi nhọn vào cô ấy.”

Bạch Tiêu nhắc tới chuyện này, lập tức nghiêm túc, có thể thấy chuyện này tương đối khó giải quyết.

” Ừ, tôi sẽ đi với anh tới nơi đó.” Tần Mặc nói xong, cúp điện thoại, đôi mắt hoa đào lộ ra một tia phiền não.

Tô Song Song sau khi lấy lại tinh thần, nằm ở trên giường, theo bản năng muốn lấy điện thoại di động ra chơi, nhưng không biết có phải trong lòng bị ảnh hưởng hay không, cô cảm thấy chân của mình bắt đầu hơi tê tê đau.

Tô Song Song vội vàng đem điện thoại di động đặt qua một bên, nhắm mắt lại, nhu thuận nằm ở trên giường, nhưng lúc này vẫn chưa tới tám giờ, cô thật sự là không ngủ được!

“Meow…!” Lúc trước Tô Song Song mỗi ngày đều phải đợi đến mười một mười hai giờ mới tắt đèn, nhưng hôm nay còn chưa tới tám giờ đã tắt đèn, Tứ gia cũng không thích ứng nổi.

Mèo của cô trên kệ nhảy tới nhảy lui loạn lên, gây ồn ào khiến Tô Song Song càng không ngủ được.

Tô Song Song suy nghĩ một chút, lặng lẽ xuống giường, giống như ăn trộm, len lén vịn tường nhảy lò cò chân sau, hướng sân thượng đi lên.

Sân thượng Tô Song Song cùng sân thượng Tần Mặc gần sát kế bên, mở cửa sổ ra liền có thể rình trộm đối phương.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

 

Advertisements

5 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 65

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

  2. Ẻm SS đúng thật ngu gấp đôi :)) nghĩ sao tên gái trong truyện cùng tên, cùng đc nam thần đối tốt như mình mà ko nghi ngờ nam thần đời thực ta :))

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s