Nam than phong ben_Chap 67

Chương 67: Tiểu nhân

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy 

Tô Song Song hơi cúi đầu, biểu tình trên mặt rất ngưng trọng, đôi môi mím chặt lại, suy nghĩ một chút, rồi lại ngẩng đầu lên chăm chú nhìn Tô Mộ.

Tô Mộ rất ít khi thấy Tô Song Song dùng vẻ mặt nghiêm túc như thế, chẳng những hết giận, còn có một chút lo sợ, luôn cảm thấy Tô Song Song sẽ làm ra chuyện gì đó không bình thường.

Tô Mộ tiến lên một bước, đưa tay ra nắm bả vai Tô Song Song, thận trọng hỏi một câu: “Song Song! Cô có phải là bị tức quá thành nội thương rồi không? Có chỗ nào không thoải mái, tôi đưa cô đi bệnh viện.”

“…”

Hình tượng nghiêm túc mà Tô Song Song thật vất vả mới dựng ra được trong nháy mắt sụp đổ, cô thiếu chút phát điên, nói: “Không có, tôi chỉ là không muốn ở chỗ này làm con rùa đen rút đầu, rõ ràng là do tôi gây họa, làm sao có thể để một mình Tần Mặc đối mặt.”

Tô Song Song càng nói thanh âm càng nhỏ, nhưng quyết định trong lòng càng thêm kiên quyết, người nào gây chuyện thì người đó chịu, mặc dù đến bây giờ cô cũng không biết tại sao việc này lại có dính dáng đến cô, bất quá nếu cô đã là người thứ nhất trong cuộc, thì cô cũng không thể trốn tránh ở chỗ này mãi được.

“Tôi nói này, giữa hai người thật sự không có chuyện gì sao?” Tô Mộ thu tay về, mặt đầy hoài nghi nhìn Tô Song Song, như muốn nhìn ra thử cô có chút ngượng ngùng nào không.

Tô Song Song vội vàng lắc đầu: “Không có chuyện gì! Cô hiểu rõ tôi nhất mà, nếu giữa hai người bọn tôi thật có chuyện gì, vậy tôi sẽ không cần phải đi đâu nữa, trực tiếp trốn phía sau anh ta là tốt rồi!”

Tô Mộ nghĩ cũng phải, Tô Song Song nếu đã thành đôi với Tần Mặc, cô ấy đã sớm yên tâm thoải mái tránh ở sau lưng Tần Mặc làm con rùa đen rồi, bây giờ giương nanh múa vuốt đi công ty, phỏng chừng chính là vì ngại khi để cho Tần Mặc giúp cô gánh vác.

“Tôi nói này, cô đã có cơ hội tốt, ‘làm quan hưởng lộc vua, ở chùa ăn lộc Phật’, tại sao đến bây giờ còn chưa giải quyết nổi sếp lớn vậy hả?”

Tô Mộ biết Tô Song Song một khi nổi lên tính khí ngang bướng, nhất định là phải đi công ty bằng được, cho nên cô cũng không cùng Song Song nói dóc nữa, thay vì khiến cho mình đã mệt thân càng mệt lòng, vậy cứ dứt khoát giúp cô cầm nạng, đỡ cô ra ngoài vậy.

Tô Song Song chống nạng, nhìn quần áo của mình một chút, thấy không có vấn đề gì lớn, thì quay đầu nhìn Tô Mộ đang ở bên cạnh cô bày ra vẻ mặt đầy khó hiểu, ném cho cô ta một cái lườm nguýt.

Tô Song Song vừa thu dọn đồ vừa lầm bầm: “Cô cảm thấy Tần Boss người ta có thể vừa ý tôi sao?” Đây không phải là vì Tô Song Song tự coi nhẹ mình, mà thật sự khoảng cách giữa hai người bọn họ quá lớn.

Mặc dù không đến mức cách biệt trời đất, nhưng khoảng cách giữa cô và hắn cũng đã sánh bằng Thái Bình Dương rồi, cô không hề tin cái gì gọi là Tổng tài bá đạo yêu cô bé Lọ Lem đâu.

Tô Mộ nghe xong cũng hơi lộ ra vẻ đồng tình nhìn Tô Song Song, cô đỡ cô đi ra ngoài, rốt cuộc không nhịn được hỏi ra một câu đã nghẹn khuất ở trong lòng từ lâu.

“Song Song, mặc dù dung mạo cô cũng không phải loại tuyệt thế mỹ nhân quyến rũ động lòng người gì, nhưng dù sao cô cũng là con gái rượu, tại sao đến bây giờ lại không có nổi một người bạn trai vậy?”

“Tuy cô có chút ngu xuẩn đáng yêu, nhưng dáng dấp cũng không tệ, học tập lại tốt, hai điểm này hoàn toàn có thể che giấu khuyết điểm ngu ngốc của cô nha.”

Tô Mộ thấy Tô Song Song không có xù lông, tiếp tục tự nói, càng nói càng cảm thấy kỳ quái, giống như phát hiện một vấn đề nan giải mới của nhân loại, hàng lông mày cũng xoắn lại cùng một chỗ.

“Mặc dù cô nhảy lớp, nhưng dù sao một cô gái so với bạn cùng lứa nhỏ tuổi hơn, nam sinh cùng cấp hẳn phải càng thích thể loại ‘em gái nhỏ bé đáng yêu’ này chứ, tại sao bọn họ cũng xa lánh cô vậy? Đây rốt cuộc là tại sao vậy chứ?”

Tô Song Song trước khi đóng cửa lại thì nhìn lướt qua Tứ Gia, thấy nó an ổn nằm ở trên giường nhỏ, lúc này mới đóng cửa lại, cô suy nghĩ một chút về vấn đề của Tô Mộ, cảm thấy chỉ số thông minh của cô ấy gần đây thế nào lại rơi xuống thấp như vậy.

“Tô Tô, tôi là luôn dành tâm trí cho việc học, sao có thể giống như người Mỹ luôn hào phóng nói chuyện yêu đương, lại nói, tôi hiện nay 20, thời điểm học đại học còn chưa tròn mười tám, cô cảm thấy đám nam sinh kia chỉ vì một ‘em gái nhỏ đáng yêu’ mà bất chấp chuyện có thể phạm tội với ‘người chưa thành niên’ sao!”

“…”

Tô Mộ  liếc mắt nhìn Tô Song Song, khinh bỉ nói: “Hai mươi tuổi là nghiên cứu sinh, Tô Song Song, xem ra tất cả chỉ số thông minh của cô toàn bộ đều đặt ở việc học rồi, khó trách bình thường sinh hoạt lại ngu ngốc như vậy!”

Cô thở dài, giọng có chút ngưng trọng nói: “Cô cũng đừng nên tức giận, chuyện lần trước ở phòng giải khát không nói tới, cái chân này của cô đã chứng minh rồi, nhưng lần thăng cấp này, ngay cả ai có tà tâm với cô cô cũng không biết, vậy làm sao xoay mình đây.”

Tô Song Song nghe xong vẻ mặt cũng ngưng trọng không ít, vốn dĩ còn muốn phản bác đôi câu, cuối cùng lại đành im lặng, hai người ở trên xe duy trì bầu không khí yên tĩnh.

Chờ đến khi xuống lầu dưới, Tô Mộ đột nhiên quay đầu nhìn Tô Song Song, ánh mắt lóe lên một vẻ lo âu, cô kéo cánh tay Tô Song Song nói: “Một hồi gặp phải kẻ tiểu nhân nào cũng đừng để ý tới, có tôi ở đây, tôi đưa cô đi lên!”

Tô Song Song nếu quyết định đi công ty làm như bình thường, cô đương nhiên đã nghĩ đến kết quả xấu nhất có thể xảy ra, nhưng cho dù có người ném lên đầu cô trứng gà thúi thì cô cũng sẽ không lùi bước!

Tô Song Song ngưng trọng gật đầu một cái, ánh mắt lóe lên một tia kiên định, cô cầm ngược lại tay Tô Mộ, vô cùng trịnh trọng nói: “Nếu như quả thực không được, vậy cô nhớ phải lập tức báo cảnh sát tới cứu tôi đó.”

“…”

Tô Mộ nghe xong, bị Tô Song Song nhỏ bé chọc cười, liền “Phốc xuy” một tiếng bật cười, cô đưa tay ra vỗ nhẹ đầu Tô Song Song.

Cô so với Tô Song Song lớn hơn sáu tuổi, Tô Song Song coi như đã đi theo cô bốn năm rồi, có thể nói là từ lúc cô nhận việc thì cô ấy đã theo cô, hai kẻ tay mơ như bọn họ có thể cùng nhau đi đến hiện tại này, Tô Mộ đã đem cô coi như em gái của mình.

Cô hít một hơi thật sâu, cười nói: “Nhìn cô khẩn trương kìa, bọn người trên lầu kia đều là nhóm bạch cốt tinh trình độ học vấn cao, coi như không vừa ý cô, thì cùng lắm cũng chỉ cho cô cái nhìn xem thường mà thôi.”

“Cô lại còn coi nơi này như cái chợ, một lời không hợp liền ném cải trắng thối nát gì đó sao! Yên tâm! Yên tâm!”

Tô Song Song nghe xong thì càng thêm yên tâm, thân thể vốn dĩ căng thẳng cũng thư giản không ít, cô gật đầu một cái, đẩy cửa xe ra rồi bước xuống.

Lúc này chính là thời gian vàng đi làm của công ty, nhân viên nối liền không dứt tiến vào công ty.

Thời điểm Tô Song Song chống nạng tiến vào cửa phòng khách, chuyện thứ nhất Tô Song Song làm chính là quay đầu nhìn Tô Mộ, hỏi một câu: “Không phải cô nói nơi này đều là nhân tài tư chất cao sao?”

Tô Mộ nhìn chiến trận trước mắt cũng có chút ngây ngốc, cô nuốt nước miếng một cái, con ngươi chuyển động cảnh giác nhìn bốn phía, nhẹ giọng nói: “Có lẽ áp lực công việc của bọn họ gần đây tương đối lớn đi.”

Giờ phút này toàn bộ nhân viên phòng khách dừng bước lại, thẳng tắp nhìn  Tô Song Song đang chống nạng đứng trong đại sảnh.

Có ánh mắt hả hê, có ánh mắt xem náo nhiệt, đủ loại ánh mắt ở đây cũng đủ để làm thành một nồi thức ăn, cảnh tượng này cũng sắp vượt qua cành có đại minh tinh gì đó đến rồi.

“Bình…bình tĩnh, chúng ta đi đường của chúng ta!” Tô Mộ nhỏ giọng nói, đỡ Tô Song Song đi tiếp, làm bộ như không nhìn thấy từng đạo ánh mắt vô cùng có sức uy hiếp, có thể so với viên đạn đang đồng loạt bắn về phía bọn họ.

Chẳng qua là luôn có loại người không sợ thiên hạ loạn, hai người bọn họ mới đi về phía trước một bước, thì có hai người phụ nữ tương đối diêm dúa đi tới, trực tiếp chắn ngang trước mặt Tô Song Song.

Tô Song Song ngẩng đầu nhìn hai người phụ nữ ăn mặc trang điểm lộng lẫy này, lần đầu cảm thấy hình tượng người xấu hay được miêu tả trong truyện tranh hay tiểu thuyết là rất có căn cứ, cứ nhìn hai người này đi, nhìn một cái liền biết không phải người tốt.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Tô Mộ liếc các cô một cái, ánh mắt vô cùng sắc bén, cô ở tập đoàn Tần Thị này lăn lộn đã hơn năm năm, từ một em gái thực tập đi tới chủ biên, chức vị hôm nay cũng không phải là dùng để trưng cho đẹp.

Một cái liếc này nhất thời để cho hai người phụ nữ vốn còn đang phách lối có chút khiếp đảm, bất quá ngay sau đó, một trong hai người dường như thẹn quá hóa giận, trực tiếp chống eo cười lạnh một tiếng.

“Ôi, tôi còn tưởng là ai chứ, thì ra là đệ nhất nội gián của công ty chúng ta nha!” Thanh âm bén nhọn, tràn đầy giễu cợt, nhìn một cái liền biết không phải người tốt.

Tô Song Song trong lòng không nhịn được nhổ nước bọt: Cô ta còn tưởng mình đang ở thời tam quốc sao? Niên đại gì rồi mà còn nội với chả gián, cứ gọi trực tiếp là gián điệp thương mại có được hay không! Không học thức thật là đáng sợ! Hai người bọn họ rốt cuộc là làm thế nào lẫn vào tập đoàn Tần Thị mà Tô Mộ luôn miệng nói chỉ có người có tư chất cao đây.

Bất quá cô cũng chỉ là ở trong lòng biểu thị một chút bất mãn của mình, cô cũng không muốn chọc giận đại biểu quần chúng trước mặt, tránh việc kích thích mọi người.

Tô Mộ cũng không thèm để ý đến ả ta, đỡ Tô Song Song đi về phía trước, còn rất khách khí nói một câu: “Xin tránh qua cho.”

Tô Song Song đối với việc Tô Mộ có thể nhẫn nhục như thế, cảm thấy hết sức cảm kích, chẳng qua là nữ nhân viên đối diện quá không nể mặt mũi, vẫn còn ở đó cản đường không cho các cô đi.

Tô Song Song ở trong lòng vì ả ta mặc niệm một giây, quả thật một giây kế tiếp, Tô Mộ vốn dĩ trầm mặc rốt cục bộc phát, cô nhìn hai nữ nhân viên đối diện, lập tức bắt đầu giễu cợt.

“Thế nào? Rảnh rỗi đến nỗi nhức trứng rồi sao? Muốn ở chỗ này làm tiếp tân à? Tôi xin nhờ, các cô có thể cẩn thận ngắm mình trong gương để biết mình là cái dạng hùm beo hổ gấu gì được không, chỉ bằng các cô như vậy mà muốn đứng ở chỗ này làm tiếp tân sao? Có mà là quỷ môn thần thì có, coi chừng đem khách quý của công ty hù chạy đó nha!”

“Cô! Tô Mộ, cô đừng quá kiêu ngạo!” Nữ nhân viên kia tự biết tự mình nói không nổi Tô Mộ, trực tiếp chuyển hướng tấn công sang Tô Song Song vẫn đang một mực cúi đầu, nhìn qua rất dễ khi dễ .

“Tô Song Song, việc của cô mọi người trong công ty đều biết, cô lại còn có mặt mũi tới đây làm sao? Cô cũng thật là quá không biết xấu hổ!”

Nữ nhân viên này nói xong, bắt đầu liều lĩnh cười rộ, một số ít nhân viên xung quanh vốn dĩ không ưa Tô Song Song được Tần Mặc xem trọng cũng ồn ào theo, nhất thời tiếng nghị luận bốn phía dậy lên không ngớt.

Tô Mộ vừa muốn mở miệng, Tô Song Song liền ngăn cô lại, cô chống nạng tiến lên một bước, ngẩng đầu ưỡn ngực, không có phân nửa lùi bước nhìn hai người này.

Tô Mộ đứng sau lưng Tô Song Song nửa bước, nhìn Tô Song Song như vậy, biết cô khẳng định lại bị ‘thần bướng bỉnh’ bám vào người, sức chiến đấu nhất thời tăng lên không biết bao nhiêu cấp bậc, lúc này đến phiên Tô Mộ trong lòng vì hai tiểu yêu tinh kia đổ mồ hôi hột.

“Tôi cũng không có làm gì, tại sao tôi không thể tới công ty đi làm?” Tô Song Song tỉnh táo hỏi ngược lại, không có nửa phần rụt rè.

Hai nữ nhân viên đối diện vốn còn tưởng rằng Tô Song Song chính là không bị cảnh tượng này hù dọa phát khóc, thì cũng phải bị dọa cho rụt rè, không nghĩ tới cô lại dùng vẻ mặt nghiêm túc hỏi ngược lại hai ả, khiến cho hai ả nhất thời có chút bối rối.

Một người trong đó theo bản năng quay đầu hướng góc đông trên lầu nhìn, mà giờ phút này đứng ở đó, Âu Dương Minh chạm phải tầm mắt của cô liền nghiêng người, trốn vào trong bóng tối.

Một nữ nhân viên khác khí thế lớn hơn một chút, trực tiếp tiến lên một bước, nhìn Tô Song Song hừ lạnh một tiếng, trợn to hai mắt, dự định trước tiên dùng khí thế áp đảo Tô Song Song.

“Cô làm cái gì thì tự lòng cô biết rõ, cô coi như là đệ nhất nội gián trong tập đoàn Tần Thị rồi, Tô Song Song cô thật đúng là đặc biệt!”

Tô Song Song thở dài một cái, chậm rãi nói: “Tôi làm cái gì tôi đương nhiên biết, tôi không thẹn với lương tâm, cho nên tôi mới tới để đi làm bình thường, có gì không đúng?”

“Cô không thẹn với lương tâm? Việc của cô đều đã bị công khai, đưa lên đến trên mạng rồi, cô còn muốn chối sao! Tô Song Song, cô đừng tưởng rằng sau lưng có sếp tổng làm chỗ dựa, cô liền không cần sợ hãi, ánh mắt của mọi người đều vô cùng sáng tỏ đấy!”

Nữ nhân viên kia hừ lạnh rên một tiếng, đột nhiên phát hiện cái gì, ánh mắt sáng lên, bắt đầu giễu cợt nói: “Ôi, hôm nay thế nào không thấy cô lấy sếp ra nói rồi hả? Chẳng lẽ ngay cả sếp rốt cuộc cũng thấy rõ bộ mặt thật của cô? Không cần cô nữa!”

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 67

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s