Nam than phong ben_Chap 68

Chương 68: Sếp, anh thật đẹp trai.

Edit-Beta: Hiểu Dương – Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Vừa nhắc tới Tần Mặc, sức chiến đấu của Tô Song Song trong nháy mắt đã tăng lên một độ cao mới, ánh mắt vốn đang mềm mỏng cũng trở nên đầy tính công kích.

Tô Song Song cau mày nhìn hai nữ nhân viên đối diện, hơi nheo mắt một cái, khí thế trong nháy mắt đã áp đảo hai ả.

Hai nữ nhân viên cảm thấy khí thế của Tô Song Song có cái gì đó không đúng, đối mặt với một Tô Song Song đột nhiên biến đổi, hai ả lập tức nhớ tới chuyện Bạch Cốt Tinh lúc trước, trong lòng có chút chột dạ.

Theo nhiều lần hai ả quan sát, cảm thấy bình thường Tô Song Song là một người hiền lành, vừa nhìn đã biết dễ bị bắt nạt, chỉ cần đi qua giễu cợt Tô Song Song một chút liền có được một khoản tiền lớn, cho dù có bị đuổi việc, cũng không sợ thua thiệt.

Nhưng hôm nay xem ra, chuyện này dường như không dễ dàng như vậy, nếu làm không tốt, hai ả chẳng những không lấy được tiền mà còn mất cả công việc. Vừa nghĩ tới đó, khí thế của hai ả liền giảm xuống ngày một thấp hơn.

“Tôi trịnh trọng nói lại một lần nữa, tôi và Tần Mặc chẳng qua chỉ là bạn bè, cho nên xin các cô đừng có đem cái đề tài này ra mà tán dóc nữa, nếu không tôi có thể kiện các cô tội phỉ báng!”

Tô Song Song nói xong, quét nhìn hai người kia, tiếp tục nói: “Còn nữa, trên web ghi cái gì thì tin cái đó sao? Người ta vừa nói thì các cô liền lập tức tin tưởng à?”

“Vậy ngày hôm qua tôi nhìn thấy cô và trưởng phòng kinh doanh anh anh em em trong thang máy đi ra, theo tôi được biết trưởng phòng kinh doanh đã có vợ. Vậy cô là tiểu tam đúng không? Vì muốn thăng chức sao?”

Tô Song Song vừa nói vừa chỉ vào một trong hai nữ nhân viên, sắc mặt tỉnh táo, lời nói vô cùng kiên định như đang kể lại một sự thật hiển nhiên, ngay sau đó cô quay đầu nhìn về bốn phía.

Cô tiếp tục chậm rãi nói: “Nếu các người không tin, có thể xem lại camera quan sát, nhất định có thể tìm thấy đoạn video hai người bọn họ một trước một sau đi vào thang máy.”

“Cô! Cô nói bậy!” Nữ nhân viên kia hét lên một tiếng, thiếu chút nữa xông tới đánh Tô Song Song, Tô Mộ bước lên một bước, che chắn trước người Tô Song Song.

Nữ nhân viên kia có chút sợ Tô Mộ, cắn răng quát lên với Tô Song Song: “Tôi đã có bạn trai rồi, cô nói bậy bạ cái gì đó, Tô Song Song cô cũng không sợ đầu lưỡi bị hư thối hay sao?”

Tô Song Song dừng một chút, nghe bốn phía xì xào bàn tán, không để ý tới nữ nhân viên này, hỏi ngược lại: “Các người tin lời tôi vừa nói sao?”

Nhân viên xung quanh nhất thời sửng sốt, tiếng bàn luận xôn xao ngày càng lớn, đều bán tán rốt cuộc Tô Song Song đang giấu cái gì trong hồ lô*.

(*) Kiểu như chuyện hấp dẫn vẫn còn ở hồi sau, chưa đc SS công khai á.

Tô Song Song cảm thấy thời cơ đã đến, liền mở miệng nói: “Mới vừa rồi tôi chỉ nói bậy, căn bản không có xảy ra chuyện này, cũng không có chuyện camera giám sát nào.”

“Thế nhưng các người vẫn tin, cho nên các người dựa vào cái gì mà nhận định tôi là nội gián chỉ bằng một tin tức?”

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

“A!” Bốn phía nhất thời kinh hô, sau chốc lát yên tĩnh, tiếng bàn tán xung quanh lập tức càng lúc càng lớn, chẳng qua nội dung lần này không hoàn toàn nhằm vào Tô Song Song.

Mà nữ nhân viên vừa bị khiêu khích ở đối diện nhất thời mặt đỏ đến mang tai, không nói ra được một câu.

Ngược lại nữ nhân viên khác hai mắt lại sáng lên, tiến lên một bước, hừ lạnh với Tô Song Song: “Cô vừa nói bậy một chuyện, chỉ cần xem camera giám sát là biết được, nhưng chuyện của cô, cô có chứng cứ gì chứng minh cô trong sạch?”

Cô ta không đợi Tô Song Song mở miệng, từng bước ép chặt, nói tiếp: “Không có chứ gì? Tô Song Song, nếu cô vô tội, làm sao cô không có chứng cứ chứng minh mình trong sạch chứ?”

Cô ta trực tiếp định tội Tô Song Song, khí thế cũng nổi lên, “Cho nên cô vừa ăn cắp vừa la làng, muốn dời đi sự chú ý của chúng tôi, gái điếm còn muốn lập bàn thờ, thật sự làm cho người ta cảm thấy ghê tởm!”

Tô Song Song bị cô ta nói như vậy, sức chiến đấu trong nháy mắt hạ xuống thấp hơn nhiều, đối với chuyện chứng cứ này, cô còn chưa tìm được, cho nên… cô không thể nào phản bác được.

Tô Song Song nghĩ như thế, nhất thời sức chiến đấu rớt xuống thành số không, không biết phải nói cái gì.

Lời người thật đáng sợ, ba người thành một tổ liên tiếp ra oai, cô không có chứng cứ thì có nói bao nhiêu cũng không có ai chịu tin cô cả.

Tô Song Song mím môi, đột nhiên cảm thấy cãi nhau cùng các cô ả chanh chua ở nơi này căn bản không có ý nghĩa gì cả, hoàn toàn lãng phí thời gian, bây giờ việc quan trọng nhất đó là cô phải tìm được chứng cứ chứng minh mình trong sạch.

“Tô Tô, chúng ta đi thôi.” Tô Song Song nhất thời cảm thấy mệt mỏi, suy cho cùng, cô có phải nội gián hay không thì có quan hệ gì với đám người này, bọn họ ở chỗ này hả hê nhìn cái gì, lòng người không lẽ đều là như vậy?

Tô Mộ cũng nhận ra tâm tình xuống thấp của Tô Song Song, cô đỡ Tô Song Song, hung hăng trợn mắt nhìn hai nữ nhân viên kia, nhưng các cô ả lại không thèm tránh ra, ngược lại còn tiếp tục hếch mũi.

“Chấp nhận rồi? Tô Song Song, cô cút khỏi công ty nhanh một chút, cô ở chỗ này thật xấu hổ!” Nữ nhân viên mới vừa bị Tô Song Song nói bừa liền nắm lấy cơ hội bắt đầu bộc phát.

Một người khác thì liếc nhìn hướng Âu Dương Minh đang đứng, ý bảo hắn có thể đi ra làm anh hùng cứu mỹ nhân được rồi.

Âu Dương Minh vừa bước ra, nhưng còn chưa kịp đến bên Tô Song Song, đột nhiên ở cửa xôn xao một trận, ngay sau đó các nhân viên vốn vây quanh Tô Song Song nhất thời tản ra, còn có người trực tiếp chuồn ra bên ngoài.

“Nhân viên của tôi lúc nào thì đến phiên người khác đuổi?” Một tiếng chất vấn lạnh lùng, trong nháy mắt làm cho không khí trong đại sảnh xuống thấp mấy độ.

#Mi: Chội ôi, đến cảnh nam thần lên sàn ùi, hóng mãi  >v<!!!

Tô Song Song nghe thấy âm thanh, trái tim đột nhiên nhảy lên một cái, cô chậm rãi quay đầu, vừa lúc nhìn thấy Tần Mặc một thân âu phục màu đen đang đi về phía cô.

Tần Mặc cảm nhận được ánh mắt của Tô Song Song, ngẩng đầu nhìn lên, khoảnh khắc đôi mắt hoa đào lạnh như băng kia nhìn vào đôi mắt nguyệt nha của Tô Song Song, cô nhất thời cảm thấy trong đó xen lẫn rất nhiều tia tình cảm mà cô không hiểu.

Nếu như cô không tự mình đa tình, thì có lẽ loại tâm tình đó gọi là đau lòng.

Trái tim Tô Song Song nhất thời điên cuồng đập loạn, cứ ngây ngốc nhìn Tần Mặc, ngay cả biểu lộ trên mặt là gì cũng quên mất.

Cho đến khi Tần Mặc đi đến bên cạnh cô, một tay ôm lấy cô, cô mới chợt lấy lại tinh thần, thiếu chút nữa hét lên một tiếng chói tai, cô vội vàng đưa tay che miệng mình, lo lắng sợ hãi nhìn chung quanh.

Chỉ thấy mấy người nhân viên mới vừa rồi còn hận không thể ăn luôn cô lúc này đều nhất loạt cúi đầu, ngay cả liếc nhìn cũng không dám, lúc này Tô Mộ cũng dùng một mặt hoa si ngu ngốc nhìn chằm chằm Tô Song Song, quăng cho nàng ám hiệu ‘cố gắng lên’.

“Tôi mời các người đến đây để tán gẫu sao?” Tần Mặc lại lạnh lùng khạc ra một câu, các nhân viên ở bốn phía nhất thời không biết làm sao, toàn bộ đều giải tán.

Hai nữ nhân viên gây chuyện kia khi gặp Tần Mặc đã sớm hồn bay phách tán, vừa nghe được lời của Tần Mặc, vội vàng lẩn vào đám người trốn đi, chỉ sợ Tần Mặc nhìn thấy các ả.

Tô Mộ liếc Tô Song Song một cái, ném cho cô một cái mị nhãn, cũng gấp gáp về nơi làm việc của mình.

Âu Dương Minh đứng trong đám người nhìn Tần Mặc một cái, lại nhìn lướt qua Tô Song Song ở trong ngực hắn, hơi nheo mắt, đẩy mắt kính lên sống mũi, ánh mắt thoáng qua một tia không cam lòng, sau đó xoay người rời đi.

Đại sảnh náo nhiệt trong nháy mắt chỉ còn lại Tô Song Song và Tần Mặc.

Tô Song Song ở trong ngực Tần Mặc, còn chưa kịp phản ứng, ngây ngốc ngẩng đầu nhìn cằm Tần Mặc, lúc này ‘thần bướng bỉnh’ đã thoát ly khỏi người cô, Tô Song Song liền quay trở về bộ dạng ngốc ngếch như cũ.

“Sếp, vừa rồi ngài và tổng tài bá đạo trên ti vi giống nhau như đúc, nhưng ngài nhìn nhỉnh hơn một chút, quả thật vô cùng đẹp trai nha!”

Tần Mặc cúi đầu liếc nhìn Tô Song Song, khó thấy được ánh mắt sùng bái của cô, hắn cũng lười so đo chuyện cô không nghe lời mình mà chạy tới đây.

Nhưng hắn cảm thấy cũng không thể cổ vũ Tô Song Song làm ra loại chuyện không nghe lời mình này, nhíu mày nghiêm túc hỏi một câu: “Tại sao không chờ tôi cùng đi làm?”

Trời mới biết khi Tần Mặc không thấy Tô Song Song ở nhà, trong lòng có bao nhiêu hốt hoảng, hắn vội vã chạy tới đây, chính là sợ Tô Song Song ở công ty chưa từng thấy qua chuyện ngươi lừa ta gạt, bị cái gì đó kích thích.

“Không phải tôi đây lo cho anh phải chiến đấu ở công ty một mình sao? Cho nên vội tới đây giúp anh một tay, nào biết anh lại đến trễ, thật sự là không được …”

Tô Song Song vừa rồi còn hưng phấn khi nhìn thấy Tần Mặc đi vào, não lại bắt đầu mở rộng, nói chuyện nhất thời lạc đề.

Tần Mặc ôm Tô Song Song vào thang máy, hắn thích an tĩnh, không chịu nổi nàng om sòm, lạnh lùng nói một câu: “Nói tiếng người!”

Tô Song Song le lưỡi một cái, nói giản lược kết luận: “Tôi không muốn để anh phải đối mặt một mình!”

Bước chân của Tần Mặc dừng một chút, hắn cúi đầu nhìn sâu vào Tô Song Song một cái, mặc dù trong lòng hắn biết rõ, Tô Song Song nói lời này chỉ vì trách nhiệm, nhưng tim hắn vẫn như cũ vì những lời này mà nhảy lên một cái.

Tần Mặc dừng một chút, vừa mở miệng thanh âm có hơi khàn khàn, nhưng loại thanh âm từ tính này Tô Song Song nghe còn có tình cảm loài người hơn, cô cảm thấy rất dễ nghe.

“Dù có ra sao cũng sẽ ở bên cạnh tôi đúng không?”

“Ừ.” Tô Song Song cho rằng Tần Mặc muốn cô biểu hiện sự quyết tâm đối với chuyện này, vội vàng gật đầu một cái, sau đó cười với Tần Mặc một tiếng.

“Tô Song Song, sau này dù em có hối hận, cũng vô ích.” Tần Mặc cúi đầu nhìn sâu vào Tô Song Song, Tô Song Song cảm thấy ánh mắt kia khiến cô có chút sợ hãi.

Cô luôn cảm thấy mình giống như đã bỏ sót cái gì đó, nhưng lại nghĩ không ra, cô gật đầu một cái, vội vàng biểu thị quyết tâm: “Ừ, nếu tôi nói láo thì tôi chính là con khỉ!” (=]]])

Tần Mặc nghe thấy lời của Tô Song Song, đôi môi nhếch lên, lộ ra vui vẻ nhàn nhạt, Tô Song Song nhìn Tần Mặc lộ ra sự vui vẻ, nuốt nước miếng một cái.

Ngay sau đó cô cảm giác mắt của mình nhất định sẽ bị nụ cười này làm cho mù, thì ra tiểu cầm thú cười lên lại đẹp như vậy!

Tô Song Song vội vàng đưa tay che trái tim của mình, cô cảm giác nhất định mình bị bệnh tim rồi, nếu không tại sao thỉnh thoảng nó lại điên cuồng nhảy loạn như vậy.

“Tô Song Song, nhớ lời hứa hôm nay của em đấy.” Tần Mặc nói xong lời này, thang máy cũng mở ra, ngay sau đó nụ cười trên khóe miệng hắn cũng biến mất không thấy.

Tô Song Song vội vàng vỗ ngực, luôn cảm thấy vừa rồi nhất định là mình hoa mắt, tiểu cầm thú chỉ biết lạnh nhạt, sao có thể lộ ra nụ cười đẹp như vậy, hơn nữa còn lộ ra với cô?

Cô hít sâu một hơi, đã cảm thấy mũi mình nóng lên, theo bản năng đưa tay ra sờ, đột nhiên phát hiện mình chảy máu mũi, Tô Song Song bị dọa sợ đến nhất thời trợn to đôi mắt, vội vàng đưa tay bịt mũi mình.

“Sếp, sếp, mau đưa tôi đến phòng vệ sinh, tôi…” Tô Song Song thật sự không nói không ra lời, cô chảy máu mũi, cắn răng một cái, rống lên cổ họng: “Tôi học máu rồi!”

#Mi: Một nụ cười của TM đổi lấy 1 cây máu sao ?! =]]]]]]

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

3 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 68

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s