Hoa gia hi su_Chap 23

Chương 23: Lần sau nhìn thấy Thổ Bao nhất định phải nhớ thân hắn một ngụm

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Mạnh Hoài Cẩn không để ý mọi người khuyên can, nhất quyết muốn ra ngoài tìm Hoa Thanh Vũ, nhưng vừa ra tới cửa mới nhớ tới, hắn hình như ngay cả hai người bọn họ đi đâu cũng không biết!

“Buổi trưa Hoa cô nương cùng Cửu vương gia đi hướng nào?” Mạnh Hoài Cẩn thở phì phì hỏi thị vệ giữ cửa .

“Thưa đại tướng quân, tiểu nhân……” Thị vệ nuốt nước miếng nói:“Tiểu nhân không biết……”

“Ngươi sao lại không biết chứ!”

Mạnh Hoài Cẩn nhất thời cả bụng hỏa không có chỗ phát, liền bắt đầu giáo huấn thị vệ không ngớt lời, thị vệ nửa ngày không dám mở miệng chen ngang!

Rốt cục chờ Mạnh đại tướng quân dong dài xong rồi, thị vệ lúc này mới nhỏ giọng than thở: “Thời điểm Hoa cô nương đi không phải lúc tiểu nhân trực…… Tiểu nhân làm sao biết được chứ……”

Bên ngoài phủ Tướng quân chớp mắt yên tĩnh, vô luận là  gã sai vặt đuổi theo ra ngoài, hay là nhóm thị vệ gác cửa cũng không dám hé răng, thậm chí ngay cả hít thở mọi người cũng không dám, bởi vì ánh mắt đại tướng quân thật sự là rất đáng sợ.

Mạnh Hoài Cẩn trừng mắt nhìn gã thị vệ kia nửa ngày, rốt cục thì cũng nghẹn được búng máu trở về.

Hắn có chút xấu hổ ho khan hai tiếng, sau đó mặt không chút thay đổi vỗ vỗ bả vai thị vệ nói: “Thực xin lỗi, hiểu lầm ngươi rồi. Bất quá lần sau ngươi nên giải thích sớm một chút, không cần chờ ta giáo huấn xong, thật khiến ta quá ngại ngùng .”

Ngài có cho ta cơ hội sao! Thị vệ trong nội tâm thầm kêu thảm.

“Các ngươi nhìn cái gì?” Mạnh Hoài Cẩn đối với nhóm người đang ở một bên xem náo nhiệt quát: “Còn không mau chuẩn bị ngựa cho bản tướng quân !”

“Tướng quân, ngài thật muốn tìm Hoa cô nương về sao?” Lão quản gia lo lắng đi ra nhắc nhở Mạnh Hoài Cẩn: “Nàng dù sao cũng là đi theo Vương gia, ngài lỗ mãng đi như vậy hình như không được tốt lắm?”

“Có cái gì không tốt ? Trời đã tối rồi mà nàng còn chưa trở về, nhất định là bị tên Vương gia lòng dạ nham hiểm kia lừa bỏ chạy rồi!”

“Ta mới không cùng Thổ Bao chạy đâu, chỉ có cô nương hư hỏng mới bỏ chạy cùng người ta, ta là cô gái đàng hoàng!”

Mạnh Hoài Cẩn sửng sốt, vừa quay đầu liền nhìn thấy một tiểu cô nương mặc áo xanh tay  cầm một chuỗi mứt quả đang đứng trên bậc thang mất hứng nhìn hắn.

Nha đầu kia không phải là Hoa Thanh Vũ hắn nhớ thương một ngày thì còn là ai?

Mạnh Hoài Cẩn đang nổi nóng, nhìn thấy Hoa Thanh Vũ liền cất bước tiến lên, chất vấn nói: “Không phải nói nàng trước bữa tối nhất định phải trở về sao? Vì sao bây giờ mới trở về!”

“Kỳ thật cũng không muộn lắm,” Lão quản gia giảng hòa,“Cũng chỉ mới hơn nửa canh giờ thôi.”

Mạnh Hoài Cẩn quay đầu trừng mắt nhìn quản gia, nói:“Quản gia ông không đi chuẩn bị bữa tối còn đứng ở cửa làm cái gì?”

Lão quản gia kinh ngạc, đành phải ngượng ngùng quay trở về an bài bữa tối .

Quên đi, chuyện của vợ chồng son người ta, lão già như hắn xen vào làm cái gì……

Hoa Thanh Vũ thấy lão quản gia cũng bởi vì mình mà bị mắng, tự biết đuối lý, cúi đầu đáng thương rẩu rĩ nói: “Ta là nhớ kỹ giờ phải về, nhưng mà……”

Mạnh Hoài Cẩn nhìn gần Hoa Thanh Vũ hỏi:“Nhưng mà sao?”

Hoa Thanh Vũ nhăn nhó cúi đầu, có chút ngượng ngùng nói: “Thời điểm ta chuẩn bị vào cửa thì bỗng nhiên nhớ tới hôm nay Thổ Bao ca ca mang ta đi thành Bắc ăn mứt quả, ta cảm thấy mứt quả kia ăn ngon nhất từ trước đến giờ, nghĩ nên mua một chuỗi về cho huynh nếm thử…… Ta vốn nghĩ mình có thể về kịp, nhưng hình như vẫn là chậm một chút……”

Mạnh Hoài Cẩn ngây người, nhìn mứt quả Hoa Thanh Vũ đưa tới trước mặt cũng không động đậy nổi.

“Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử……” Hoa Thanh Vũ lại đem mứt quả đưa tới trước mặt Mạnh Hoài Cẩn, ngượng ngùng hỏi: “Huynh có thể đừng giận ta nữa được không?”

Mạnh Hoài Cẩn không nói gì, chỉ cúi đầu cắn một ngụm mứt quả trên tay Hoa Thanh Vũ!

Hoa Thanh Vũ ngượng ngùng dùng sức thu hồi tay, lại bị Mạnh Hoài Cẩn giữ lại.

“Làm gì vậy, không phải mua cho ta ăn sao? Nàng hiện tại thu hồi vậy là có ý gì?”

Hoa Thanh Vũ chán nản, tại sao lại thành nàng không phải nữa đây? Nàng thở phì phì, lại vươn tay ra nói:“Vậy huynh mau chóng cầm lấy ăn đi!”

Nhưng nàng vừa dứt lời thì đại tướng quân lại cúi đầu lại cắn thêm một ngụm mứt quả trên tay nàng! Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

“Huynh không có tay à!”

“Ta đương nhiên có!” Mạnh Hoài Cẩn lập tức vươn hai tay bắt lấy cái tay không cầm hồ lô của Hoa Thanh Vũ, cười tủm tỉm nói:“Nhưng hiện tại cả hai tay của ta đều đang bận rộn rồi!”

“Huynh……”

“Huynh cái gì mà huynh?” Mạnh Hoài Cẩn hướng về chuỗi hồ lô đường bĩu môi nói: “Mua cho ta thì chính là của ta, còn không mau đút ta ăn, ăn chưa xong thì không cho nàng vào!”

Hoa Thanh Vũ  không có cách nào đối phó với tướng quân, đành phải đỏ mặt để hắn nắm tay đưa qua.

Không khí lạnh như băng trước cửa phủ Tướng quân rốt cục hòa tan, ngay cả nhóm thị vệ chung quanh đó cũng đều có thể cảm nhận được tâm tình đại tướng quân bỗng nhiên chuyển biến tốt lên, bởi vì nụ cười sáng lạn trên mặt hắn như hận không thể nở ra hoa luôn vậy.

Chỉ là tâm tình nhóm thị vệ một chút cũng không tốt.

Van xin các ngươi, vào nhà rồi mới buồn nôn đi được không!

(*) Tâm trạng gato điển hình của nhiều thanh nhiên FA hiện nay ╮(╯▽╰)╭

“Tốt lắm, ăn xong rồi, hiện tại có thể vào chưa!”

“Có thể! Nàng ở bên ngoài chơi một ngày có lẽ cũng đói bụng rồi, quản gia hẳn đã chuẩn bị tốt bữa tối, ta có nói phòng bếp làm đồ ăn mà nàng thích nhất đấy, chúng ta cùng nhau vào thôi!”

Mạnh Hoài Cẩn lôi kéo Hoa Thanh Vũ chuẩn bị vào trong quý phủ, nhưng ngay lúc đó hắn phát hiện ra một chuyện mà hắn vừa rồi không chú ý tới.

Nếu nhớ không lầm, Hoa Thanh Vũ thời điểm xuất môn mặc hẳn không phải là kiện quần áo này mới đúng……

Ở đâu bỗng nhiên xuất hiện bộ váy này trên người nàng vậy! Nàng cùng tên Cửu vương gia kia đã làm cái gì!

Mặt Mạnh Hoài Cẩn lại một lần nữa đen thui.

“Trên người nàng là có chuyện gì xảy ra? Vì sao lại thay đổi quần áo?”

Hoa Thanh Vũ không nghe ra được giọng nói Mạnh Hoài Cẩn có gì không tốt, vẻ mặt hưng phấn nói: “Bộ váy này là do Thổ Bao đưa cho ta! Huynh ấy đi vào tiệm mua quần áo, sau đó người ta tặng huynh ấy một bộ nữ trang. Thổ Bao ca ca nói hắn giữ bộ nữ trang này cũng vô dụng, sẽ không đòi tiền của ta! Hắc hắc, huynh nói có phải rất may mắn không.”

Thì ra là thế……

Tên Trầm Ký Ngôn này thủ đoạn thật nham hiểm, hắn ngoài mặt lừa Hoa Thanh Vũ nói là tặng phẩm, kỳ thật đều là hắn trước đó đã an bài tốt đi?

Mạnh Hoài Cẩn tuy rằng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn có chút mất hứng nói: “Nàng sao lại cầm đồ của người khác cơ chứ, nếu nàng muốn mua quần áo mới, lẽ nào ta còn không mua nổi cho nàng sao?”

Thấy Mạnh Hoài Cẩn tức giận, Hoa Thanh Vũ liền sửng sốt, bất quá nàng rất nhanh liền hiểu được mình đã làm sai chỗ nào.

Xong đời, nàng lại phạm sai lầm rồi.

“Thực xin lỗi……”

Nhanh như vậy liền biết sai rồi? Mạnh Hoài Cẩn có điểm hoài nghi.

“Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, huynh nói đúng, ta không nên vô duyên vô cớ nhận đồ của người ta, mặc dù là cho cũng không được, ta sẽ trả lại cho huynh ấy bộ áo này!”

“Ân, cái này đúng rồi, ta sẽ mua cho nàng bộ khác!” Mạnh Hoài Cẩn lần này vô cùng vừa lòng, vô cùng cao hứng nói: “Lúc trước có nói cho người làm đao phù hợp để nàng dùng, hôm nay đao cũng vừa được đưa tới, lát nữa dùng xong bữa tối đi ta mang vào phòng cho nàng.”

“Không được !” Hoa Thanh Vũ dứt khoát xua tay, nói:“Huynh không cần đưa đao cho ta.”

“Vì cái gì không được?”

“Bởi vì ta không nên vô duyên vô cớ nhận đồ của huynh, Thổ Bao ca ca không thể nhận, đại tướng quân cũng không thể nhận. Huynh đã đối với ta tốt lắm rồi, ta không thể lại mặt dày nhận lễ vật của huynh được, ta cũng không có gì có thể tặng lại huynh.”

Trong nháy mắt, Mạnh Hoài Cẩn cảm thấy mình có điểm tự làm tự chịu……

“Nàng sẽ không về sau cũng không muốn ta tặng nàng thứ gì chứ?”

Hoa Thanh Vũ không chút do dự gật đầu.

“Hoa Thanh Vũ, nàng hãy nghe cho kỹ, đồ vật của người khác nàng không thể nhận, nhưng đồ của ta nàng có thể nhận.Về sau, tất cả đồ dùng của nàng đều phải do ta mua, đã biết chưa?”

Hoa Thanh Vũ dứt khoát lắc đầu, khoát tay nói: “Không được, ta không thể vô duyên vô cớ nhận đồ của huynh, đó là chuyện chỉ có cô nương hư hỏng mới làm.”

“Sao lại là vô duyên vô cớ chứ, chúng ta không phải đang hẹn hò sao? Thời điểm hẹn hò, cô gái nhận quà của thiếu niên đó mới là chuyện thiên kinh địa nghĩa .”

“Vậy sao?”

“Đúng vậy!” Mạnh Hoài Cẩn mặt không đỏ tâm không loạn nói dối: “ Người đang hẹn hò chính là khác với người bình thường điểm đó! Đương nhiên, sau khi cô gái tiếp nhận quà của thiếu niên, cũng phải có chút đáp lễ.”

“Thật không? Vì sao ta chưa từng nghe nói qua?”

“Nàng có từng hẹn hò với nam nhân khác sao?”

Hoa Thanh Vũ lắc đầu.

Mạnh Hoài Cẩn nhướng mày cười nói:“Vậy nàng đương nhiên không biết, ta sao có thể lừa nàng chứ, đúng không?”

“Vậy cô gái kia không cần đưa cho thiếu niên cái gì sao?”

“Loại thời điểm này, cô gái chỉ cần hôn thiếu niên một chút là đủ rồi.”

Cho xin đi đại gia!

Thị vệ đứng gác cửa đã muốn nghe không nổi nữa, đại tướng quân bọn họ làm sao lại đen tối như vậy chứ? Sao có thể lừa gạt cô nương đàng hoàng người ta như vậy?

Vô sỉ!

Hẹn hò thì sẽ hôn sao? Hoa Thanh Vũ cảm thấy có điểm kỳ quái, nhưng Mạnh đại công tử đối với nàng tốt như vậy, khẳng định sẽ không lừa nàng.

“Chúng ta đây vẫn xem như đang hẹn hò sao?”

“Sao lại không phải? Ta và nàng, cô nam quả nữ ngây người lâu như vậy, còn không tính là hẹn hò thì là cái gì?”

Thì ra cô nam quả nữ đứng cùng nhau thật lâu thì tính là hẹn hò, vậy vừa rồi nàng không phải cũng cùng Thổ Bao hẹn hò sao?

“Vậy ta hẳn nên hôn huynh? Có thể hôn ở hai má không?”

Mạnh Hoài Cẩn gật gật đầu, lộ ra nụ cười đã thực hiện được kế hoạch nói: “Có thể, hôn đi, không cần khách khí.”

Tuy rằng Hoa Thanh Vũ vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng nếu Mạnh Hoài Cẩn đã nói, thì hẳn chuyện đó là thật.

“Vậy được rồi, ta hôn.”

Vì thế Hoa Thanh Vũ kiễng mũi chân tiến đến trước mặt Mạnh Hoài Cẩn, ở trên mặt hắn như chuồn chuồn lướt nước in lại một nụ hôn.

“Như vậy là được rồi chứ?” Hoa Thanh Vũ hỏi.

Mạnh Hoài Cẩn không nói chuyện, ngơ ngác nhìn nàng.

Ân, xem ra như vậy là được rồi!

Hoa Thanh Vũ cười tủm tỉm lui trở về, nói: “Hắc hắc, anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, huynh sao lại choáng váng như vậy? Hơn nữa mặt của huynh còn rất hồng nga……”

Người choáng váng còn có cả tên thị vệ vẫn đứng ở một bên, đại gia à, một chiêu này của ngài thật đúng là hữu dụng nha, thì ra bây giờ vẫn còn muội tử dễ lừa như vậy!

Lát nữa hắn cũng phải lấy chiêu này đi lừa Mộng Điệp!

Mạnh Hoài Cẩn đích thật là choáng váng.

Lúc trước hắn chỉ biết nếu Tiểu Hoa chủ động hôn hắn cảm giác hẳn sẽ rất tốt, nhưng hắn thật không ngờ cảm giác lại có thể tốt như vậy!

Giống như là muốn bay ngay lên trời vậy……

Hoa Thanh Vũ cảm thấy anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử nhà nàng choáng váng rất nặng, không thể nề hà mà dắt tay hắn, nói: “Mạnh đại công tử, ta dắt huynh vào nhà nhé.”

Mạnh Hoài Cẩn vừa mới cảm thấy mình cao hứng như muốn bay ngay lên trời, nhưng hiện tại Tiểu Hoa còn chủ động nắm tay hắn, hắn thế mới biết, nguyên lai…… còn có Thiên ngoại hữu thiên!

Bất quá, có lẽ là bởi vì hắn thật sự còn đang vô cùng hưng phấn, chưa phục hồi tinh thần lại, nên Mạnh đại tướng quân oai hùng của chúng ta không nghe rõ câu nói cuối cùng của Hoa Thanh Vũ.

Hoa Thanh Vũ nói: “Lần sau nhìn thấy Thổ Bao nhất định phải nhớ rõ thân hắn một ngụm.”

……

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 23

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s