Nam than phong ben_Chap 70

Chương 70: Nhớ rõ là phải tới cứu tôi

Edit-Beta: Hiểu Dương-Hye Mi
Nguồn: BBTT-HMSH

Tô Song Song do dự một chút, liền nghe điện thoại, sau khi kết nối, cô tính toán địch không động thì cứ làm như mình không hiểu, trầm mặc không nói, chờ đối phương mở miệng trước.

Đầu kia đầu tiên truyền tới một tiếng cười yếu ớt, tiếng cười kia căn bản không giống loại ôn nhu  bình thường của Âu Dương Minh, mà lộ ra một chút lỗ mãng.

Tô Song Song nhất thời khẩn trương, sau đó đối phương lên tiếng, trong giọng nói cũng lộ ra loại vui vẻ khinh bạc: “Thế nào, nha đầu ngốc, rốt cuộc đã biết là tôi làm sao?”

“Anh mới ngốc!”

Tô Song Song không nhịn được phản bác một câu, không có cách nào khác, vừa nghe thấy có người nói cô ngốc, cô liền không nhịn được phản bác theo phản xạ.

Nói xong Tô Song Song mới ý thức được mình có chút quá kích động, vội vàng im lặng, trầm mặc không nói.

“Xuy…” Đối phương chê cười một tiếng, hiển nhiên là vì Tô Song Song không sợ hãi khi biết chính hắn làm chuyện này, hắn tiếp tục nói: “Đoán chừng bây giờ Tần tổng đang tìm chứng cứ, sau đó rửa oan cho em.”

Tô Song Song vẫn trầm mặc như cũ, đến bây giờ cô còn không hiểu Âu Dương Minh gọi cho cô là có ý gì, suy nghĩ một chút, cô mở miệng nghiêm túc nói một câu: “Nói chuyện chính đi, nếu không tôi cúp.”

Lúc này Tô Song Song cảm thấy, Âu Dương Minh nhất định có cái gì đó không đúng, tính cách này của hắn thật quá khác biệt, như thế, hắn có thể đúng là người đa nhân cách!

Chẳng lẽ bên trong hắn còn có một nhân cách khác?

Thật ra lúc trước Tô Song Song cũng cảm thấy có cái gì đó không đúng, chẳng qua tiềm thức cô không muốn nhìn Âu Dương Minh phức tạp lên như vậy, liền tin hắn nói hắn chẳng qua là quá căng thẳng nên tính cách có chút vấn đề.

Nhưng lúc này cô không thể lừa dối mình được nữa, Âu Dương Minh này chính là người đa nhân cách!

Chẳng qua là cô rất muốn biết, Âu Dương Minh ôn nhu đó bây giờ đang ở đâu, hắn còn trở lại hay không, tính cách ác độc này của Âu Dương Minh sao lại muốn làm chuyện này với cô, dường như cô không có chọc gì đến hắn nha!

“Chuyện chính sao? Vậy tôi nói chuyện chính với em, em không muốn vì sao tôi lại làm như thế sao? Kế tiếp tôi sẽ làm cái gì, hơn nữa chuyện này cuối cùng không phải là nhằm vào Tần Mặc?”

Âu Dương Minh mang theo sự vui vẻ chậm rãi nói, giọng nói hàm hồ bất định, nhưng mỗi điểm hắn nói ra cũng vừa đúng thắc mắc trong lòng Tô Song Song.

Nhất là câu cuối cùng kia, hắn có nhằm vào Tần Mặc hay không, trong nháy mắt làm cho cô khẩn trương lên.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Cô rốt cuộc nghĩ đến vấn đề, cô chỉ là tiều nhân vật, cùng Âu Dương Minh không thù không oán, hắn tội gì phí công lớn để hãm hại cô như vậy để làm cái gì chứ?

Nhưng nếu mục đích cuối cùng của hắn là lật đổ Tần Mặc, thì mọi chuyện liền sáng tỏ, bây giờ cô ở gần Tần Mặc nhất, quan hệ dường như cũng không tệ lắm.

Từ cô hạ thủ gieo họa cho Tần Mặc, hẳn là đơn giản nhất, Tô Song Song nghĩ đến đây, đột nhiên sợ hãi.

Cô biết mình lúc này không nên hốt hoảng, nhưng vẫn không thể khống chế được hỏi một câu: “Anh sẽ làm gì Tần Mặc?”

Bên kia Âu Dương Minh vừa nghe, liền bắt đầu cười khẽ, cười cực kỳ đê tiện, khiến cho Tô Song Song rất muốn cho hắn một bạt tai.

“Nói như vậy bây giờ Tần Mặc đã ra ngoài đúng không? Có muốn biết anh ta đi đâu không? Có muốn biết kế tiếp tôi sẽ làm gì không?” Giọng Âu Dương Minh nhẹ bỗng phảng phất như một chiếc lông vũ, trêu chọc lòng Tô Song Song.

Tô Song Song cúi đầu, tay dùng sức nắm điện thoại, vòng vo đảo mắt, đột nhiên nổi giận, rống lên cổ họng: “Anh có nói hay không, không nói tôi cúp.”

Mặc dù giờ phút này tâm cô loạn như ma, nhưng Tô Song Song xem nhiều tiểu thuyết như vậy nên biết rất rõ là phảu dùng khí thế trấn áp đối phương, không thể để cho hắn nắm mũi dắt đi!

“Xuy!” Âu Dương Minh lại bị Tô Song Song chọc cười, giống như thỏa hiệp nói: “”Được được được, nếu em muốn biết, đến quán cà phê bên ngoài công ty, tôi chờ em.”

Tô Song Song lập tức nhíu mày, trong lòng rất do dự, cô có đọc qua mấy tình tiết máu chó trong một số cuốn tiểu thuyết, truyện tranh, nếu giờ phút này cô đáp ứng yêu cầu của người xấu, đoán chừng sẽ chẳng có chuyện gì tốt.

Nhưng đối phương lại hẹn ở nơi nhiều người như quán cà phê, hình như cũng không thể làm được chuyện gì có tính uy hiếp.

Tô Song Song khẩn trương cắn môi, cô thật muốn hỏi thẳng Âu Dương Minh, rốt cuộc hắn muốn làm cái gì.

“Song Song, cơ hội lần này nếu em bỏ lỡ, sau này xảy ra chuyện gì, cũng đừng trách tôi không nể mặt tên ngốc Âu Dương Minh đó thích em, không cho em cơ hội.”

“!”

Hô hấp Tô Song Song liền dồn dập, cô nắm chặt điện thoại di động, lòng bàn tay đã chảy một tầng mồ hôi mỏng, cô khẩn trương nói: “Anh không phải là Âu Dương Minh sao?”

“Ha Ha, không phải em cũng đã đoán được rồi sao? Hắn không biết chuyện của tôi, nhưng tôi lại biết tất cả chuyện của hắn, hơn nữa phải từ từ thay thế hắn.”

Câu cuối cùng kia của Âu Dương Minh nhẹ bỗng, lộ ra vui vẻ, Tô Song Song lại nhất thời khẩn trương, cô một tay chống bàn, chợt đứng lên, suy nghĩ một chút, đáp một tiếng: “Chờ tôi, bây giờ tôi đến.”

“Được, quán cà phê đối diện, lầu hai, 203, chờ em đó. Còn nữa, không được nói cho Tần Mặc, nếu không em cũng không gặp được tôi, cơ hội này cũng… không có!”

Âu Dương Minh vừa nói xong, Tô Song Song liền cúp điện thoại. Cô lấy nạng chống dưới đất, không lập tức đứng lên, mà ngồi trên ghế thở dốc hai cái.

Tô Song Song suy nghĩ một chút, lấy điện thoại di động ra, nhắn một ‘tin nhắn hẹn giờ’ cho Tô Mộ. ( loại tin nhắn soạn nội dung trước rồi hẹn giờ gửi cho ng ta í)

Thời gian định là một giờ sau, nội dung là: Tôi ở cùng một chỗ với Âu Dương Minh, nếu như trước khi tin nhắn này tới mà không nhận được điện thoại của tôi, nhất định phải tìm người tới cứu tôi! Tôi ở quán cà phê đối diện Tần thị, 203.”

Tô Song Song làm xong tất cả, cảm giác khẩn trương tan đi không ít, nhất thời cảm thấy mình vô cùng thông minh, cô làm một tư thế cố gắng, sau đó chống nạng thận trọng đi ra ngoài.

Thư ký nam của Tần Mặc ở phòng làm việc thứ nhất bên ngoài, thấy Tô Song Song đi ra, vội vàng đi tới: “Trợ lý Tô, cô muốn đi đâu?”

Tô Song Song cố làm vẻ trấn định nhìn hắn một cái: “Tôi đi gặp một người bạn của tôi, Tô Mộ, đã báo cáo với Tần tổng rồi, anh yên tâm, sẽ không gây phiền toái cho anh đâu!”

Thư ký nam này nhìn Tô Song Song một cái, cảm thấy cô không đến nỗi nói dối, gật đầu một cái: “Có cần tôi đưa cô đi không?”

“Không cần không cần, trực tiếp đi thang máy là đến, tôi cũng không muốn làm việc gì quá gây chú ý, cám ơn anh!” Tô Song Song vội vàng lộ ra thần sắc khổ sở.

Nam thư ký vừa nghe xong, lập tức hiểu rõ Tô Song Song đang ám chỉ tới việc mình được Tần tổng đặc biệt chiếu cố, dường như đã trở thành kẻ địch của phái nữ trong tập đoàn Tần thị, hắn nghĩ nếu hắn thực sự đưa cô đi, khẳng định sẽ càng làm lớn chuyện.

Hắn gật đầu một cái, nhìn Tô Song Song rời đi, rất lễ phép dặn dò một câu: “Trợ lý Tô cẩn thận, có chuyện gì nói cho tôi biết, tôi sẽ gọi người đến giúp.”

Kì thật Tô Song Song  rất khẩn trương khi mình vừa nói dối, lúc này coi như tài diễn bộc phát, cô không dám quay đầu lại, vội vã nói câu cám ơn rồi đi vào thang máy.

Vừa vào thang máy, Tô Song Song dựa vào cửa thang máy thở phào một cái, vỗ vỗ trái tim nhỏ đang nhảy bang bang của mình, trong lòng lầu bầu một câu: Nói dối quả là một dạng khảo nghiệm công lực!

Sau khi Tô Song Song đi ra ngoài, liền đến thẳng đến quán cà phê đối diện, đi tới lầu hai, đứng ở ngoài cửa 203, tâm tình trấn định lại loạn lên.

Tô Song Song nhìn cửa kéo đối diện, đột nhiên não bắt đầu tưởng tượng, con ngươi loạn chuyển, suy nghĩ không ngừng, không nhịn được nghĩ đến: Sẽ không phải là cô vừa vào, liền bị Âu Dương Minh đánh thuốc mê, sau đó dùng cô uy hiếp Tần Mặc chứ!

Nghĩ như vậy, Tô Song Song cảm thấy mình có chút tự mình đa tình, lấy cô uy hiếp Tần Mặc, đó không phải là chuyện vô lý nhất hay sao?

Cô và Tần Mặc không quen không biết, dựa theo tính tình kia của tiểu cầm thú, sao lại có thể đến cứu cô?

Nghĩ như vậy, Tô Song Song lại cảm thấy mình giống như chẳng có gì để lợi dụng cả, cô càng không rõ, Âu Dương Minh này rốt cuộc gọi cô đến để làm gì?

Chẳng lẽ là rảnh rỗi đến đau trứng, muốn tìm người tới chia sẻ kế hoạch vĩ đại của hắn, nhưng nếu cô không cẩn thận biết điều không nên biết, cô có thể rước họa vào thân không? Tò mò hại chết mèo, bị giết người diệt khẩu!

“Song Song, em không vào, tôi sẽ đi về.” Thanh âm của Âu Dương Minh bên trong nhất thời đánh thức Tô Song Song, nháy nháy ánh mắt, trong lòng nghi ngờ: Làm sao anh ta biết mình đang ở bên ngoài chứ?

Khi tầm mắt cô rơi vào cánh cửa, mới phản ứng được, thì ra cửa ở đây đều chỉ có một nửa, chỉ có thể ngăn trở nửa người trên.

Mặt Tô Song Song thoáng chốc đầy vạch đen, cũng may cửa này không phải trong suốt, nếu không Âu Dương Minh sẽ thấy hết dáng vẻ ngu ngốc này của cô.

Khoảnh khắc tay Tô Song Song đặt lên tay nắm cửa, đột nhiên quay đầu lại kéo nhân viên phục vụ phía sau, khẩn trương nói một câu: “Cái đó, tôi và người bên trong không phải là rất quen, nếu một lúc sau nhìn thấy tôi té xỉu bị anh ta đỡ ra ngoài, cô nhất định phải báo cảnh sát tới cứu tôi!”

Nhân viên phục vụ bị cô kéo nhất thời kinh ngạc, thiếu chút bị hù dọa bởi lời nói của Tô Song Song, nhưng ngay sau đó hiểu được là chuyện gì, gật đầu một cái.

Tô Song Song thấy cô gật đầu, cuối cùng thu tâm lại, quay đầu, ưỡn ngực, đẩy cửa tiến vào.

Thật ra Âu Dương Minh đã nghe Tô Song Song nói chuyện với nhân viên phục vụ, không nhịn được cười, thấy Tô Song Song đẩy cửa đi vào, hắn cũng không có thu liễm chút nào, thái độ cực kỳ ác liệt.

Tô Song Song liếc hắn một cái, ngay sau đó tìm một vị trí xa hắn nhất ngồi xuống, hất cằm lên, bày ra bộ dạng ta đây không thèm để ý, hỏi một câu: “Anh muốn nói gì? Nói mau!”

Lúc này Âu Dương Minh một thân âu phục đen, tất cả tóc đều bị hất lên trên, hắn nghiên đầu tháo kính trên sống mũi xuống, nhìn về phía Tô Song Song.

Nếu như lúc trước Tô Song Song trong lòng còn ôm một chút hi vọng, đây hết thảy đều là Âu Dương Minh muốn bày trò đùa giỡn, hắn căn bản không phải là người đa nhân cách.

Như vậy thì lúc này, khi Tô Song Song nhìn vào cặp mắt Âu Dương Minh, chút hi vọng này trong lòng cô nhất thời như bong bóng vỡ tan.

Bởi vì Âu Dương Minh đối diện lúc này hơi nheo mắt, trong mắt tràn đầy khinh bạc, ngả ngớn cùng phóng đãng không bị trói buộc, trừ ngoại hình giống Âu Dương Minh ôn nhu, thì tất cả những thứ còn lại hoàn toàn thuộc về một người có tính cách khác biệt.

Cô cảm thấy cho dù đối phương là ảnh đế, dáng vẻ như thế này, cũng tuyệt đối không phải nói giả vờ là có thể giả vờ!

Tô Song Song không nhịn được hỏi một câu: “Anh… rốt cuộc là ai? Anh ta… sẽ không trở lại nữa sao?”

Âu Dương Minh đối diện vừa nghe, để chân xuống, trực tiếp đứng lên, đi về phía Tô Song Song, Tô Song Song bị dọa sợ đến muốn đứng dậy.

Nhưng tay vừa trợt, nạng chống liền rơi trên mặt đất, “đùng” một tiếng, lòng cô cũng trầm xuống theo.

Tô Song Song vội vàng cúi người muốn nhặt nạng lên, Âu Dương Minh lại đi đến bên cạnh cô, một chân giẫm lên nạng,  ngay sau đó cúi người gần sát Tô Song Song.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

3 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 70

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s