Than ma thu ha_Chap 30

Chương 30: Mối hận khắc cốt

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Đợi Hạ Linh từ trong nỗi kinh hãi tỉnh lại, nàng phát hiện mình lại đến một nơi xa lạ.

Đây là một cái quảng trường không rộng lắm, dưới đường lót bằng đá xanh, ở mỗi cạnh góc đều phủ một tầng rêu xanh, trong đó có vài tảng đá xuất hiện vết nứt phía trên bề mặt, cho thấy quảng trường này đã được xây dựng khá lâu rồi.

Tại trên quảng trường, một vị bạch y nữ tử đứng cầm trường kiếm, mũi kiếm nhỏ máu, một mực che chở tiểu cô nương phía sau nàng. Ở phía đối diện nữ tử là một hắc y nam tử, tay không tấc sắt, thế nhưng toàn thân lại tản mát ra sát khí nồng đậm mùi máu giống như tử thần .

Trên quảng trường cũ nát sớm đã nhuộm đầy máu tươi, một vài thi thể nam nữ vô danh nằm trên mặt đất, bọn họ đều có cùng một trạng thái là khuôn mặt tiều tụy, con mắt trắng dã, thân thể lạnh cứng, tử trạng vô cùng thê thảm.

Hạ Linh dùng sức bịt miệng lại, không biết là vì muốn chống đỡ phản ứng chán ghét muốn ói theo bản năng hay là vì ức chế chính mình bởi vì sợ hãi mà kìm lòng không được run rẩy. Nàng quay đầu nhìn hướng khác, quả nhiên ở cách đó không xa thấy được tấm bia đá khắc ba chữ “Thanh Nhạc Tông”.

Đây là …  sư môn của Hàn Dục?

“Tự Cẩm, nàng yêu tên tiểu tử kia rồi, đúng không?”

Hắc y nam tử chậm rãi bước lên phía trước, thanh âm khàn khàn lạnh như băng. Hạ Linh rốt cục thấy được mặt của hắn, làn da trắng nõn, hai mắt hẹp dài như đao, đồng tử đỏ thẫm giống như địa ngục chi hỏa, đây là một khuôn mặt cực kỳ yêu mị, dường như chỉ cần cười một cái là có thể khiến người ta hồn xiêu phách lạc. Thế nhưng nam nhân này lại hết lần này tới lần khác chỉ khẽ nhếch môi mỏng, thần sắc hung tàn, giống như trên khuôn mặt này, cả đời đều khó có khả năng xuất hiện một tia tình cảm loài người vậy.

Nam nhân đến gần lại khiến cho bạch y nữ tử —— Thường Tự Cẩm giống như gặp đại địch, nàng nắm thanh kiếm trong tay thật chặt, sắc mặt trắng bệch, mũi kiếm run nhè nhẹ, nhưng trong mắt của nàng lại không có nửa phần ý tứ lui bước.

“Ngay cả nàng cũng muốn phản bội ta?” Hắc y nam tử cười lạnh một tiếng, bàn tay trái chậm rãi nâng lên, “Ngay cả nàng cũng muốn vứt bỏ ta mà đi?”

Trong mắt Thường Tự Cẩm hiện lên một tia sáng phức tạp, thần sắc hơi hiện lên nhu hòa đau thương: “Nếu như ta muốn phản bội chàng, vứt bỏ chàng, vậy ta cũng không cần vì chàng làm nhiều như vậy. Mộ Dung Hình, ta vì chàng, thậm chí cả nhân tính cũng không cần, ngay cả tự tôn cũng có thể dẫm nát dưới chân. Ta đã cầu chàng hồi báo qua ta cái gì chưa?”

Mộ Dung Hình? Cái tên này nghe có vẻ quen tai? Hạ Linh cau mày, hơn nữa, hắc y nam tử này nàng rõ ràng cho tới bây giờ chưa từng thấy qua, thế nhưng hắn lại cho nàng một loại cảm giác quen thuộc.

Thường Tự Cẩm nói xong, khiến cho động tác hắc y nam tử —— Mộ Dung Hình có chút dừng lại, linh lực ngưng tụ ở tay cũng chầm chậm tan đi.

“Tự Cẩm …” Hắn lẩm bẩm nói, “Ta biết rõ, ta thiếu nàng, cả đời này cũng không trả hết … Nàng vì ta bỏ đi tất cả, nhưng lại chưa bao giờ yêu cầu ta hồi báo cái gì, thậm chí cả vị trí Phù Loan đế quốc hoàng hậu, nàng cũng cam nguyện tặng cho muội muội của nàng. Hôm nay, là lần đầu nàng cầu ta, cũng là lần duy nhất …”

Phù Loan đế quốc … Mộ Dung Hình … Hạ Linh trong đầu linh quang chợt lóe, cả kinh kêu lên: “Đế sát Mộ Dung Hình? !”

Trời ạ, thì ra hai người đệ nhất tu tiên giới, có vị trí song song nhau, Ma tu Hàn Dục và Đế sát Mộ Dung Hình, giữa hai bọn họ lại rõ ràng còn có gút mắc qua lại như vậy? Qủa thật tình tiết máu chó không chỗ nào không có sao?

“Thế nhưng mà …” thanh âm Mộ Dung Hình nhẹ nhàng chậm chạp, ánh mắt ôn nhu đau buồn như nhớ lại hồi ức cũ, lại đột nhiên trở nên đỏ thẫm, nét mặt cũng đột nhiên trở nên dữ tợn như ác quỷ, “Ta tuyệt không thể nhẫn nại, lần đầu nàng cầu xin ta, dĩ nhiên lại là vì nam nhân khác! Tự Cẩm, trên tay của nàng từng nhiễm qua hàng ngàn hàng vạn tính mạng phàm nhân tu giả, lúc trước nàng có từng mềm lòng, có từng dao động chưa?”

Mộ Dung Hình giẫm chân tại chỗ một cái, thuấn di đến trước mặt Thường Tự Cẩm, một mực bắt lấy bả vai thon gầy của nàng, trong mắt để lộ ra đau khổ cùng ghen ghét khó có thể thừa nhận: “Tự Cẩm, nàng yêu hắn! Nếu không, nàng sẽ không vì một câu nói của hắn, vì một cái môn phái nhỏ bé nhàm chán này mà bán mạng; càng sẽ không vì hắn, cùng ta đao kiếm tương hướng.”

“Im ngay!” Thường Tự Cẩm mãnh liệt lắc đầu, đôi môi trở nên trắng bệch, thanh âm êm tai như châu ngọc khàn khàn run rẩy, “Mộ Dung Hình , ta nói rồi, người ta yêu là chàng! Vẫn luôn là chàng!”

Hai mắt Mộ Dung Hình dần sáng lên, ngọn lửa đỏ rực lúc nãy cũng như tan đi, hắn đưa tay bắt lấy tiểu cô nương sau lưng Thường Tự Cẩm, ôn nhu nói: “Tự Cẩm, nếu như nàng thật sự không có yêu hắn, nếu như người nàng yêu là ta, vậy thì … giết ả ta. Tự tay giết chết con gái sư phụ hắn, không được giữ lại cho mình đường lui.”

Thân thể Thường Tự Cẩm đột nhiên run lên, lảo đảo lùi lại một bước, trường kiếm trong tay leng keng một tiếng rơi xuống trên mặt đất.Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Nàng kịch liệt thở mạnh, chậm rãi lắc đầu, một giọt nước mắt long lanh từ trong con ngươi xanh đen xinh đẹp của nàng chảy xuống: “Mộ Dung Hình, chàng đừng bức ta nữa, ta đã lừa hắn đi luyện huyết tiêu ma thể, lừa hắn chỉ vì cái trước mắt bí quá hoá liều, ta bỏ lại một mình hắn vùng vẫy giãy chết trong sơn động một tháng chẳng quan tâm, hắn hôm nay tất nhiên đã oán hận ta mà chết, thứ chàng muốn đều đã đạt được rồi, đến tột cùng còn muốn thế nào? Đây là thỉnh cầu cuối cùng của hắn với ta, ta chỉ là muốn hoàn thành hứa hẹn duy nhất này, cũng không được sao?”

“Phi ——!” Cô bé trong tay Mộ Dung Hình đột nhiên phun một miếng nước bọt lên trên mặt Thường Tự Cẩm, thét lên mắng to: “Nữ nhân xấu xa, ta còn tưởng rằng ngươi liều chết bảo hộ chúng ta, thậm chí chết còn không sợ … Thì ra chính ngươi là người hại tiểu sư huynh. Hắn đối với ngươi tốt như vậy, vì ngươi cái gì cũng chịu làm, ngươi tại sao phải hại chết hắn! Vì cái gì … Ô ô, bại hoại, ngươi trả sư huynh cho ta! Trả sư huynh cho ta!”

Thường Tự Cẩm từ từ nhắm hai mắt, lông mi dày long lanh nước mắt, nhẹ nhàng run rẩy.

Mộ Dung Hình  đưa tay nhẹ nhàng lau đi vết nước bọt trên mặt nàng, thần sắc ôn nhu đau lòng tới cực điểm. Hắn khoát tay, thanh kiếm kia đã đến trong tay hắn, vết máu ở mũi kiếm run rẩy, phát ra  âm thanh vù vù.

Mộ Dung Hình đem kiếm nhét vào trong tay Thường Tự Cẩm, tiến đến bên tai nàng, nhẹ nhàng dụ dỗ nói: “Tự Cẩm, nhìn thấy không, nàng đã không còn đường lui rồi. Đừng nói tiểu tử kia đã chết, cho dù không chết, nàng cho rằng hắn sẽ tha thứ cho nàng sao? Đừng do dự nữa, thế gian này, có thể cùng nàng nương tựa lẫn nhau, phi thăng thành tiên… Cho tới bây giờ cũng chỉ có ta.”

#Mi: ghét cái thằng cha này nhất truyện =’’= !!!

Hạ Linh càng nhìn Mộ Dung Hình càng tức giận, thực hận không thể một cước đạp hắn, ở trên người hắn hung hăng đâm vài cái lỗ thủng.

Thế nhưng mà, nàng chỉ là linh hồn, chỉ là người diễn vai quần chúng, ngoại trừ tự mình chửi rủa vài câu, đạp mấy cước trong không trung, những thứ khác cái gì cũng không làm được.

Nàng chỉ có thể trơ mắt ếch nhìn Thường Tự Cẩm mở mắt ra, nhìn đôi mắt vốn lấp lánh như những ngôi sao trên trời chậm rãi mất đi ánh sáng, bị tuyệt vọng cùng tĩnh mịch bao phủ, nhìn nàng dùng đôi tay run rẩy tiếp nhận trường kiếm, sau đó …

“Thường Tự Cẩm, không được đâm!” Hạ Linh vội vã điên cuồng gào to trên không trung, “Hàn Dục không có chết! Các ngươi còn có hi vọng! Một kiếm này nếu hạ xuống, các ngươi sẽ thật sự không còn khả năng nữa, hết thảy đều tan biến. Đừng để tên tiện nhân Mộ Dung Hình kia thực hiện được mưu đồ! Khốn nạn!”

Thế nhưng Thường Tự Cẩm nghe không được thanh âm của nàng, cả thế gian này căn bản e rằng cũng không có người nào sẽ nghe được thanh âm của nàng.

Cho nên, nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn Thường Tự Cẩm một kiếm đâm vào trong cơ thể cô bé, máu tươi tung tóe bắn lên nửa người nàng, nhuộm hồng cả bộ đồ tuyết trắng cùng đôi mắt xanh đen.

Cô bé “A ——” phát ra một tiếng hét thảm, thân thể mềm oặt rủ xuống, linh lực trong đan điền nghiền nát tràn ra, lập tức mất đi sinh cơ.

“Diêu Diêu ——! !” Một tiếng la thê lương từ đằng xa truyền đến, bầu trời lập tức trở nên u ám, sấm sét cuồn cuộn.

Hạ Linh tuyệt vọng nhắm mắt lại, không nhìn thiếu niên đến chậm một bước kia, không nhìn Thường Tự Cẩm lập tức cứng ngắc thân thể cùng khuôn mặt tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng, càng không muốn nhìn Mộ Dung Hình vừa rồi còn nồng đậm đắc ý trong mắt phút chốc tan biến, chỉ còn lại thù hận cùng biến thái.

Hết thảy có lẽ đều là số mệnh, bọn hắn chỉ kém một bước, lại nhất định cách xa nhau vạn dặm!

Hàn Dục vội vã lao đến, phi thân xuống, ôm lấy cô bé ướt đẫm trong vũng máu, dốc sức liều mạng đem  linh khí trong cơ thể truyền cho nàng.

Cô bé chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy Hàn Dục, trong đôi mắt mất đi sinh cơ lại đột nhiên hiện lên dị sắc: “Tiểu sư huynh, huynh … không chết, thật tốt quá. Muội cùng sư huynh sư tỷ, ai cũng không tin huynh chết.”

“Diêu Diêu, đừng nói chuyện.” Hàn Dục ôn nhu nói, “Sư huynh đưa muội đi chữa bệnh.”

Cô bé khẽ lắc đầu, dùng sức giãy khỏi bàn tay của hắn, mỉm cười nói: “Sư huynh … Thanh Nhạc Tông … không còn, phụ thân nhất định rất thương tâm. Thế nhưng mà, đại sư huynh, Lộ sư tỷ … Còn có Diêu Diêu… Chúng ta đều đã tận lực …”

Thân thể cô bé đột nhiên run rẩy, máu tươi tuôn ra ngoài thất khiếu của nàng, “Sư huynh, huynh đồng ý với muội … Sống … Sống sót, để Thanh Nhạc Tông … Thanh Nhạc Tông một lần nữa …”

Cô bé rốt cục chống đỡ không nổi, còn chưa nói hết lời muốn nói, liền ở trong ngực Hàn Dục nhắm mắt lại.

Hàn Dục ôm thật chặt nàng, con ngươi đen như mực lập lòe phát sáng, giống như thấm đẫm nước mắt: “Diêu Diêu, huynh đồng ý với muội, huynh … đồng ý với bọn muội.”

“Có đáp ứng hay không, chỉ sợ không phải do ngươi muốn là được.” Mộ Dung Hình  buồn bã nói, “Không nghĩ tới, ngươi, một tên tu giả vừa mới đột phá linh tịch kỳ cấp thấp, lại có thể đem huyết tiêu ma thể luyện đến đệ tam trọng, lại còn sống qua âm sát chi nguyệt, thiên phú như vậy, thật sự làm người ta ghen ghét a!”

Hàn Dục buông  cô bé trong ngực ra, đứng dậy, ánh mắt của hắn đảo qua thi thể cùng quảng trường trải rộng máu tươi, đôi mắt tối lại, hiện lên tia đau đớn rõ ràng có thể thấy được.

 Ánh mắt của hắn sau cùng rơi vào trên người Thường Tự Cẩm, im lặng nhìn nàng nửa ngày, mới nói khẽ: “Tỷ tỷ, tỷ còn lời gì muốn nói với ta không?”

Hạ Linh quay đầu nhìn Thường Tự Cẩm, chỉ thấy nàng cúi thấp đầu, hai tay nắm chặt thành quyền vẫn không nhúc nhích.

Hàn Dục nhẹ nhàng thở dài, khóe miệng chậm rãi câu dẫn ra, lộ ra một nụ cười ôn nhu: “Nếu như tỷ tỷ không có lời gì để nói, vậy để ta nói đi.”

Thường Tự Cẩm chậm rãi ngẩng đầu lên, chống lại ánh mắt của hắn, hai mắt tương giao, trong mắt của nàng lập tức bị tuyệt vọng cùng hối hận che phủ.

Đây cũng là lần đầu tiên Hạ Linh thấy thật rõ hối hận cùng …thâm tình ở trong mắt Thường Tự Cẩm.

Hàn Dục nghiêng người một bước, đối diện nàng, gió nhẹ nhàng thổi bay chiếc trường sam sạch sẽ của hắn —— Hạ Linh đoán, tên này đích thị là nghĩ muốn tới gặp Thường Tự Cẩm nên mới đặc biệt thay đổi —— phất qua mái tóc dài mềm mại của hắn, thiếu niên gầy yếu thần sắc lạnh nhạt, nụ cười ngoan ngoãn, nhưng mâu quang lại sâu không thấy đáy: “Tỷ tỷ, ân tình tỷ cứu ta một mạng, ta đã trong một tháng này hết thảy trả lại cho tỷ. Từ nay về sau, giữa ta và tỷ, cũng chỉ có thù hận không đội trời chung.”

Hắn dùng  thanh âm trong vắt như suối chảy, mỗi chữ mỗi câu, chậm chạp lại rõ ràng tuyên thệ ——

“Thường Tự Cẩm, Mộ Dung Hình, cuối cùng sẽ có một ngày, các ngươi sẽ rơi vào trong tay của ta. Cuối cùng sẽ có một ngày, ta sẽ khiến cho các ngươi vì nợ máu hôm nay trả một cái giá lớn gấp ngàn vạn lần!”

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

4 thoughts on “Than ma thu ha_Chap 30

  1. Pingback: Thần ma thủ hạ dễ sai bảo | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s