Nam than phong ben_Chap 72

Chương 72: Triệt để đoạn tuyệt.

Edit- Beta: Hiểu Dương-Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Tô Song Song luôn cảm thấy loại ý nghĩ này của mình nếu bị người khác biết, nhất định sẽ bị cười nhạo, nhất là Tần Mặc, cho nên Tô Song Song không muốn nói.

Thật ra ít nhiều cô cũng cảm giác được Tần Mặc đối với mình rất đặc biệt, nhưng cô giống như con rùa rụt trong mai, không muốn thừa nhận, hốt hoảng trốn tránh.

Bởi vì từ ban đầu Tô Song Song đã biết, khoảng cách giữa mình và Tần Mặc rất xa, mà cái hào rộng này cô cũng không có dũng khí bước qua.

Hơn nữa cô cũng rõ một tổng tài như Tần Mặc làm sao có thể coi trọng một người không có chỗ nào đặc biệt như mình, cô không muốn ôm hy vọng để rồi sau đó thất vọng.

Cô chính là một họa sĩ vẽ truyện manga, những loại chuyện lãng mạn như vậy cô sớm đã nhìn chán, thậm chí đến viết cô cũng đã viết chán, cho nên cô căn bản không hề tin vào chuyện đại loại như cô bé lọ lem có thể xảy ra.

Lúc Tô Song Song bắt đầu viết chuyện, đã xác định tư tưởng vững chắc rằng, mấy loại chuyện lãng mạn đến hoàn mỹ vô khuyết này chẳng qua chỉ là để lừa gạt các bé gái mà thôi.

Tô Song Song cúi đầu, không muốn nhìn cặp mắt Tần Mặc, chỉ sợ hắn nhìn thấu suy nghĩ của chính mình: “Cái đó… Tôi cảm thấy Âu Dương Minh có chút kỳ quái, anh ta nói anh ta sẽ cho tôi biết sự thật.”

Tô Song Song dừng một chút, lè lưỡi liếm đôi môi khô khốc của mình một chút, tiếp tục nói: “Tôi cảm thấy quán cà phê tương đối an toàn, hắn không làm được chuyện gì nguy hiểm, cho nên đi ngay, không nghĩ tới… Thật xin lỗi, đã mang thêm phiền toái tới cho anh!”

Tần Mặc một mực trầm mặc nghe, càng nghe chân mày càng nhíu chặt, hắn thật không biết Tô Song Song lại có thể ngốc đến trình độ này.

Hắn nhắm mắt hít sâu một hơi, nhưng hít vào chỉ toàn mùi hương sữa tắm trên người Tô Song Song.

Loại mùi hương đặc trưng của Tô Song Song càng làm cho hắn tâm phiền ý loạn, căn bản không có biện pháp hạ quyết tâm dựa vào kế hoạch mà tiến hành, hắn chợt mở hai mắt ra.

Vừa nhìn đã thấy Tô Song Song đưa ra đầu lưỡi hồng phấn liếm môi của mình, một màn này thật sự rất kích thích thần kinh của Tần Mặc.

Đầu hắn hơi nghiêng về phía trước, ngay lúc môi mỏng của hắn sắp chạm vào môi Tô Song Song, hắn đột nhiên nhìn thấy tia hoảng sợ trong mắt Tô Song Song, hắn dùng sức đứng dậy, xoay người, đưa lưng về phía Tô Song Song, có chút thở dốc.

Tô Song Song căn bản cũng không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ cảm thấy Tần Mặc giống như rất tức giận, cô theo bản năng không muốn để cho Tần Mặc hiểu lầm mình.

Tô Song Song cũng điều chỉnh hô hấp của mình một chút, sau đó hai tay chống giường ngồi dậy, nhìn bóng lưng Tần Mặc, muốn hỏi hắn giận cái gì, Tần Mặc lại đột nhiên chủ động lên tiếng.

“Lời tôi nói không hề có trọng lượng gì với em sao?” Tần Mặc lạnh lùng hỏi.

Tô Song Song sửng sốt, còn chưa kịp phản bác, Tần Mặc lại cướp trước một bước, nói tiếp: “Lần trước cũng vậy, bảo em ở lại phòng trọ, em cũng đến công ty, lần này còn…”

Tần Mặc dừng lại một chút, mạnh mẽ xoay đầu, cặp mắt hoa đào kia giống như càng lạnh hơn, Tô Song Song giật giật đôi môi, cô cảm thấy những lời giải thích đều ở khóe miệng, nhưng há miệng lại không thể nói ra được gì.

Bởi vì không lần nào cô nghe lời Tần Mặc, mặc dù cô cho là tốt, nhưng cô hiểu điều này chạm vào lòng tự ái của hắn.

Huống chi cả hai lần cô tự chủ trương, đều phát sinh chuyện không tốt, vẫn luôn làm tạo thêm phiền toái cho Tần Mặc.

“Cái đó…”

Tô Song Song mặc dù không dám ở cùng một chỗ với Tần Mặc, nhưng cô cảm thấy quan hệ bây giờ của cô và Tần Mặc rất tốt, cô có thể nhìn thấy hắn mỗi ngày, cho nên Tô Song Song không muốn mất đi cơ hội gặp mặt Tần Mặc, cô còn muốn giải thích.

Nhưng giờ phút này Tần Mặc rất kỳ quái, một mực không cho Tô Song Song cơ hội giải thích, hắn vốn dĩ là người trầm tĩnh dứt khoát nhưng bây giờ lại bắt đầu không ngừng phán đoán chủ quan.

“Quan hệ giữa em và Âu Dương Minh rất tốt sao? Tô Song Song, từ đầu đến cuối em đang đùa giỡn tôi có phải không, các người muốn gì? Cơ mật kinh doanh của Tần thị sao?”

Những lời này của Tần Mặc làm cho Tô Song Song bối rối, ánh mắt cô chợt trợn to, gắt gao nhìn chằm chằm Tần Mặc, theo bản năng liền lắc đầu một cái.

Nhưng Tần Mặc nói xong những lời này, liền trực tiếp xoay người, không hề nhìn cô, sau đó sải bước ra ngoài, căn bản một cơ hội giải thích cũng không cho cô, rõ ràng hắn đã nhận định đây là sự thật!

(Dương: thẹn quá hóa giận đây mà :v)

Tô Song Song ngồi trên giường, đột nhiên ý thức được Tần Mặc hiều lầm mình, cô theo bản năng đưa tay muốn kéo vạt áo hắn, muốn giữ hắn lại để nói rõ ràng.

Nhưng Tần Mặc cũng không cho cô cơ hội này, khoảnh khắc Tô Song Song đưa tay ra, hắn đã sải bước ra cửa.

Khi Tần Mặc đặt tay lên cánh cửa, Tô Song Song đột nhiên quát to một tiếng: “Tần Mặc! Không phải như thế!”

Tần Mặc đặt tay lên tay nắm cửa, trong đôi mắt hoa đào tràn ngập sự do dự, hắn thoáng dừng bước chân, nhưng vẫn mở cửa đi ra ngoài.

Tô Song Song nhìn cánh cửa đóng lại, tầm mắt vòng vo xoay chuyển, trong phòng trống rỗng, cô bắt đầu lo lắng.

Đột nhiên Tứ Gia kêu một tiếng, Tô Song Song bị dọa sợ đến run người, làm cho cô lấy lại tinh thần.

Tô Song Song ngồi trên giường, đến bây giờ còn có chút mông lung, chờ cô kịp phản ứng, Tần Mặc đây là hiểu lầm cô và Âu Dương Minh thông đồng, coi cô như gián điệp, cô cúi người nhặt nạng chống trên đất.

Tô Song Song vội vã chống nạng ra cửa, tới bên ngoài cửa phòng Tần Mặc, dùng sức gõ một cái, bên trong không có động tĩnh gì.

Cô hốt hoảng đưa tay sờ chìa khóa trong túi một chút, khi lấy chìa khóa ra, lúc cắm vào lỗ khóa, cô lại thu tay về, suy nghĩ một chút vẫn là không nên tự tiện mở cửa nhà Tần Mặc.

Tô Song Song cứ đứng ngoài cửa như vậy, một mực muốn làm gì đó, một tay cô chống nạng hết sức mệt mỏi.Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Sau đó Tô Song Song dứt khoát ngồi xuống đất, dựa vào cửa nhà Tần Mặc, suy nghĩ một chút nói: “Tần Mặc, tôi biết anh ở trong, anh cũng có thể nghe được những lời tôi nói.”

“Tôi và Âu Dương Minh không có gì cả, tôi cũng không phải gián điệp thương mại gì đó, tôi chỉ là một họa sĩ vẽ manga, không tin anh có thể đi hỏi Tô Tô, chính là Tô Mộ, cô ấy hiểu rất rõ về tôi.”

Lần đầu Tô Song Song gặp phải chuyện như vậy, lòng cô rất loạn, căn bản không biết nên giải thích cái gì cho Tần Mặc, chỉ biết nghĩ cái gì thì nói cái đó.

Đột nhiên Tô Song Song nghe bên trong cửa truyền đến tiếng động, cô lập tức kích động quay đầu nhìn, nhưng đợi một khắc, vẫn không có động tĩnh gì như cũ, Tô Song Song nhất thời mất mác quay đầu trở lại, lại cúi đầu.

Tô Song Song cắn môi, có chút hoang mang lo sợ, từ nhỏ cô không thích bị người khác hiểu lầm, tính tình cô rất quật cường, cho nên hôm nay vô luận như thế nào cô cũng muốn giải thích rõ ràng với Tần Mặc.

Nhưng lần này, Tô Song Song lại cảm thấy cảm giác không giống bình thường, bởi vì cô phá lệ không muốn Tần Mặc hiểu lầm cô.

Không biết tại sao, vừa nghĩ tới Tần Mặc coi cô là gián điệp, cảm thấy cô làm những chuyện trước kia là bởi vì muốn tiếp cận hắn, trong lòng cô liền có cảm giác khó chịu không gì tả nổi.

Tô Song Song không giải thích được đưa tay vuốt ngực trái hơi đau của chính mình, lồng ngực bên trong giống như cũng co quắp lại.

Cô bĩu môi, vội vàng ngửa đầu bốn mươi lăm độ làm bộ dạng ưu thương, nuốt nước mắt sắp rơi xuống trở về.

Trong lòng Tô Song Song ủy khuất, cô cũng không biết Tần Mặc có đang  nghe cô nói hay không, nhưng cô vẫn muốn cùng Tần Mặc thẳng thắn, không hề giấu diếm hay sợ mất mặt gì nữa.

“Tần Mặc, thật ra là vì Âu Dương Minh nói hắn muốn đối phó anh, nếu tôi đi, hắn sẽ nói cho tôi biết hắn sẽ làm gì, cho nên tôi thật sự không phải là gián điệp.”

Tô Song Song dừng một chút, lỗ tai giật giật, bên trong cửa vẫn không có thanh âm gì, cô miết lại đôi môi, lúc này thật không cầm được nước mắt.

Bị người mình quan tâm hiểu lầm, bây giờ không phải là chuyện tuyệt vời gì, Tô Song Song cúi thấp đầu, nói một câu nữa: “Tôi thật sự rất quan tâm đến anh, dù sao quan hệ hữu nghị giữa chúng ta thâm hậu như vậy, sao tôi có thể hại anh được!”

Tô Song Song nói xong những lời này cũng trở nên yên lặng, thấy Tần Mặc bên trong vẫn không có động tĩnh, nhất thời cảm thấy nản lòng thoái chí.

Tô Song Song chống thân thể lên, chống nạng đứng lên, nhìn cửa phòng đóng chặt trước mặt, lại gõ gõ: “Tần Mặc, có chuyện gì chúng ta nói chuyện cho rõ đi! Anh cứ trực tiếp nhận định tôi như vậy, đúng là không có nghĩa khí gì cả!”

Bên trong vẫn không có thanh âm gì như cũ, lúc này Tô Song Song hoàn toàn hết hi vọng, nước mắt nhất thời nhịn không được chảy xuống, cô đưa tay cố làm ra vẻ hào sảng xoa mặt mình.

Sau đó cúi đầu trở lại phòng mình, vừa vào, Tô Song Song liền tiến tới cái giường, những ủy khuất mấy ngày nay bộc phát, một phát không thể dừng lại.

Tô Song Song bắt đầu gào khóc, cô vẫn cảm thấy với những chuyện mà cô và Tần Mặc cùng trải qua, tuy không phải là tình nhân, những cũng được tính là đồng chí cách mạng nha!

Tại sao lúc này ngay cả cơ hội giải thích cũng không cho cô, trực tiếp chơi trò tuyệt giao với cô chứ.

Tô Song Song không nhịn được nghĩ, chẳng lẽ thật sự cô là tự mình đa tình, thật ra thì Tần Mặc căn bản không quan tâm cô, cho nên trong cuộc sống sau này, có gặp hay không gặp cô cũng không có gì đáng nói?

Tô Song Song càng nghĩ càng cảm thấy ủy khuất, ôm chăn, càng khóc càng lớn, cuối cùng như nước tràn đê, căn bản dừng không được.

———–HMSH-BBTT————

Giờ phút này, Tần Mặc ngồi dựa vào cửa, nhắm mắt lại, đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc tán loạn trên trán, chân mày nhíu lại sâu hoắm, giữa hai hàng lông mày cũng lộ ra một tia không đành lòng.

Hồi lâu sai, Tần Mặc chống hai chân tê dại đứng lên, tiện tay tắt đèn trong phòng, ngay sau đó hắn sải bước tiến đến ban công.

Lúc mở cửa sổ, Tần Mặc hơi do dự một chút, ngay sau đó thò đầu ra, nhìn về phía ban công nhà Tô Song Song, chẳng qua là góc độ này không nhìn thấy gì, nhưng tiếng khóc nhỏ kia lại phá lệ chói tai.

Tần Mặc gắt gao nắm chặt hai tay thành quả đấm, trong mắt thoáng hiện lên một tia hung ác, trong lòng hắn yên lặng thề: Đối với những người đứng sau màn kia, hắn nhất định phải nhanh chóng xử lý, tránh để cho Tô Song Song lâm vào nguy hiểm.

———–HMSH-BBTT————

Tô Song Song không biết mình ngủ lúc nào, cô mơ mơ màng màng bị tiếng gõ cửa đánh thức, Tô Song Song xoa xoa hai mắt sưng lên không giống người của mình, sau đó dứng dậy.

“Tô Song Song, cô đang làm cái gì đó, không phải muốn tự sát chứ, mau mở cửa cho lão nương, nếu không tôi báo cảnh sát xông vào!”

Tô Song Song vốn còn chút mơ hồ, nhưng vừa nghe tiếng kêu cửa quỷ khóc sói tru của Tô Mộ, nhất thời liền thanh tỉnh, cô thực sự sợ Tô Mộ sẽ trực tiếp phá cửa mà vào.
Đối với người “một nghèo hai trắng” như cô, thật không có đủ tiền để làm cửa mới, Tô Song Song vội vàng lăn một vòng nắm nạng chống lên, nhảy đến mở cửa.

Trong nháy mắt cửa mở, Tô Mộ cau mày nhìn sang, nhưng khi vừa nhìn thấy Tô Song Song, cô lập tức bị dọa sợ đến trợn to cặp mắt, sau đó một tiếng thét chói tai vang dội toàn bộ chung cư.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 72

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s