Nam than phong ben_Chap 73

Chương 73: Nỗi đau không thể nói.

Edit-Beta: Hye Mi
Ngu
n: Hye Mi sweet home – Bo bình thiên th

Tô Song Song hoàn toàn bị tiếng hét kinh hãi này làm cho thanh tỉnh, cô vội vàng vươn tay ra bịt miệng Tô Mộ, kéo cô vào nhà, sau đó nhìn lướt qua bên ngoài, khẩn trương đóng cửa lại.

Thời điểm cửa vừa đóng lại, Tô Song Song không nhịn được oán trách: “Tô Tô, cô gào thét cái gì vậy chứ! Không biết như vậy sẽ làm phiền hàng xóm sao? Coi chừng lát nữa bảo vệ sẽ lên bắt cô đó!”

Tô Mộ sau khi đi vào vẫn nhìn chằm chằm vào Tô Song Song, bày ra bộ dạng vô cùng kinh hãi, Tô Song Song oán trách xong cũng nhận ra được Tô Mộ có chút điểm là lạ.

Tô Song Song nhìn đối phương nhìn chằm chằm vào hai mắt của mình, theo bản năng đưa tay ra sờ mặt mình một cái, sau đó ngón tay chậm rãi dời lên trên, chạm vào hai mắt của mình.

Nhất thời chính cô cũng sửng sốt, Tô Song Song vội vàng quay đầu nhìn về phía chiếc gương treo trên tường đối diện, vừa nhìn một cái, chính mình cũng không nhịn được kêu lên một tiếng.

Một tiếng la này của cô ngược lại khiến Tô Mộ lấy lại tinh thần, Tô Mộ nhìn thân thể Tô Song Song lảo đảo muốn ngã, vội vàng vươn tay ra đỡ lấy cô, sợ cô lại bị thương lần thứ hai.

“Cô như vậy là sao? Hai mắt sao lại sưng thành bánh bao rồi hả?” Tô Mộ kinh ngạc không thôi đỡ Tô Song Song về giường, sau đó để cho cô ngồi xuống.

Tô Song Song kịch liệt hít thở hai cái, mới lấy lại tinh thần, cô đưa tay xoa xoa hai con mắt bị  sưng tới mức biến thành một đường thẳng của mình, đáng thương nhìn Tô Mộ.

Bảo sao hôm nay cô vừa mở mắt, nhìn cái gì cũng thấy chúng như bị nhỏ đi, Tô Song Song nhìn Tô Mộ ở một bên dùng ánh mắt hỏi thăm thì thở dài.

Ngay sau đó Tô Song Song cúi đầu xuống, cũng không nói chuyện, thật ra thì cô không phải là không muốn nói cho Tô Mộ, mà là không biết nên nói với cô như thế nào.

Dù sao chuyện cô đoạn tuyệt với Tần Mặc đối với người ngoài cũng không phải việc gì lớn, người khác cũng chỉ cảm thấy giữa bọn họ chính là  quan hệ hàng xóm, nhiều lắm thì coi như là bạn bè bình thường.

Thế nhưng trong nội tâm cô rất khó chịu, cho nên Tô Song Song không muốn mở miệng, sợ thời điểm Tô Mộ nghe xong tâm tình của cô lúc này, sẽ châm biếm cô, thậm chí còn hiểu lầm cô đối với Tần Mặc có ý tứ gì đó.

Nào ngờ bà tám Tô Mộ lại vô cùng hiểu chuyện, không hỏi gì nhiều, lưu loát đứng dậy, đến phòng vệ sinh mang cho Tô Song Song khăn tay thấm qua nước lạnh, dán lên trên mặt Tô Song Song.

Tô Song Song theo bản năng đưa tay muốn gỡ thứ đồ đang dán ở trên mặt mình, nhưng sau khi ý thức được là cái gì, cô thuận thế đỡ lấy tấm khăn tay lạnh như băng dán ở trên mặt, nặng nề thở dài một cái, trực tiếp ngã về phía sau, nằm ở trên giường.

Tô Mộ thấy Tô Song Song mặt mày ủ dột, cũng không có mở miệng tra hỏi cô cái gì, ngược lại ngồi vào bên cạnh cô, loay hoay một chút, tìm một vị trí thoải mái, lại tựa vào trên đầu giường, rũ mắt nhìn Tô Song Song nằm ở trên giường chưa gượng dậy nổi.

“Nói đi, xảy ra chuyện gì?” Tô Mộ hỏi xong thấy Tô Song Song vẫn nằm ở trên giường giả chết, không có ý tứ nào là muốn giải thích, cô liền duỗi chân, đá đá vào bắp đùi Tô Song Song.

“Được rồi, đừng giả chết nữa, bằng vào cái đầu của cô thì cho dù có nghĩ tới mức nổ não cũng nghĩ không ra biện pháp giải quyết đâu, còn không bằng nói ra để cho tôi giúp cô suy nghĩ một chút!”

Tô Mộ nói xong lại đá đá vào thân thể không phản ứng chút nào của Tô Song Song, mặc dù cô cố tình làm ra vẻ thoải mái, nhưng thật ra trong nội tâm đã sớm hoảng loạn rồi.

Bởi vì cô cùng Tô Song Song quen biết nhiều năm như vậy, ngoại trừ thời điểm cha mẹ của cô (SS) qua đời ngày hôm đó ra, cô (TM) cho tới bây giờ vẫn chưa từng nhìn qua cô (SS) bày ra nét mặt như đưa đám như thế, hơn nữa còn thở dài tới hai lần, thật sự là quá hiếm thấy rồi!

Tô Song Song rốt cuộc chuyển động, đem khăn tay đã âm ấm từ trên mặt lấy xuống, quay đầu nhìn Tô Mộ.

Cô mặc dù không muốn Tô Mộ lo lắng cho cô, nhưng cô vẫn không nhịn được mà đỏ cả cặp mắt, không nói lời nào còn tốt, vừa nói, liền muốn khóc, cô vội vàng quay đầu trở lại, che kín khuôn mặt, bực bội không lên tiếng.

Tô Mộ càng gấp gáp hơn, rốt cuộc tiêu hết kiên nhẫn, trực tiếp nhảy đứng lên, nắm lấy cái khăn mà Tô Song Song đang dùng để che mặt lại, nhìn cô, thở hổn hển hét.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi! Nói!”

Tiếng gào này, chấn động tới mức cả hai màng nhĩ Tô Song Song đều đau, cô cố sức mở ra con mắt sưng muốn híp lại, nói nhỏ: “Tôi bị người ta hiểu lầm!”

Tô Mộ nghe xong, không cần Tô Song Song nói thêm gì nữa, cũng biết cô tại sao lại uể oải như vậy.Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Cô giật giật môi của mình, nhưng vẫn không biết nên khuyên cô cái gì cho tốt, cuối cùng dùng sức đá đá chân của cô, một bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép hét: “Nhìn cô thiếu tiền đồ chưa kìa, bị hiểu lầm thì liền giải thích thôi!”

Tô Song Song cuối cùng cũng đem tầm mắt tập trung đến mặt Tô Mộ, vô cùng bi thương nói: “Ngay cả cơ hội giải thích cũng không có.” s của hai nhà.

Đột nhiên Tô Song Song nghĩ đến cái gì, dùng sức bật dậy, cô xem nhìn đồng hồ trên tường, tinh thần trở nên tỉnh táo hơn, đưa tay ra bắt lấy cánh tay Tô Mộ.

“Tô Tô, nhanh đưa tôi đi công ty, tôi có thể giải thích trong giờ làm việc nha!”

Ngay tại thời điểm Tô Song Song tràn đầy phấn khởi muốn đứng dậy thay áo, Tô Mộ lại đứng tại chỗ, trầm mặc, hơn nữa biểu tình trên mặt cực kỳ khó coi.

Tô Song Song không biết tại sao, nhất thời liền có một loại cảm giác xấu, cô mới vừa chống giữ nạng đứng dậy, lại ngồi về trên giường, ngước đầu nhìn vẻ mặt muốn nói lại thôi của Tô Mộ.

“Tô Tô, cô tới tìm tôi có chuyện gì à?” Tô Song Song ngược lại quên mất, hiện tại là thời gian làm việc, Tô Mộ đột nhiên đến tìm cô, nhất định là có chuyện gì, hơn nữa còn phải là chuyện rất quan trọng.

Nếu không cái người yêu tiền như mạng này mới sẽ không mạo hiểm mất đi điểm chuyên cần mà tới nhà cô chơi đùa vô ích.

Quả thật Tô Song Song vừa mở miệng hỏi xong, thân thể Tô Mộ giống như bị Tô Song Song đâm trúng tâm sự, cơ thể có chút lay động.

Tô Song Song thấy Tô Mộ bày ra dáng vẻ đắn đo này, cô bây giờ liền có thể khẳng định, chuyện này là liên quan tới cô, hơn nữa tuyệt đối không phải là chuyện tốt.

“Nói đi, Tô Tô, có chuyện gì mà tôi không thể vượt qua đâu!” Tô Song Song cố làm ra vẻ thoải mái, xoa xoa hai mắt sưng thành bánh bao của mình, cố nặn ra nụ cười nhìn Tô Mộ.

Tô Mộ vẫn có chút do dự, cô suy nghĩ một chút, cúi đầu rút ra một tờ giấy nhăn nhúm trong túi áo của mình, sau đó căn bản không dám nhìn hai mắt Tô Song Song, đem tờ giấy đưa cho cô.

Tô Song Song nghi hoặc nhìn tờ giấy trên tay Tô Mộ, tựa hồ như bị bộ dạng của cô làm cho nghiêm túc hẳn lên, cô cầm lấy tờ giấy, mở ra xem, trong nháy mắt trên mặt không còn chút máu.

Tờ giấy này là thư đuổi việc cô, Tô Song Song dường như không dám tin, cẩn thận nhìn qua một lần, thời điểm khi nhìn thấy chỗ cuối cùng đề thật sự là tên của mình, tờ giấy từ tay cô rớt xuống, rơi trên mặt đất.

Tô Mộ phiền não nhíu mày, nhìn tờ giấy rơi trên mặt đất kia, hung tợn đạp một cước, giống như chỉ có như vậy mới có thể hả giận.

“Cái công ty tồi tệ này, thật sự là khinh người quá đáng rồi, rõ ràng cô mới chính là người bị hãm hại, lại trực tiếp sa thải cô!” Tô Mộ thấy Tô Song Song không nói lời nào, tức giận lầm bầm một câu.

Cô suy nghĩ một chút lại nói: “Nơi này không giữ thì nơi khác giữ, Song Song, cưng cứ yên tâm, chị sẽ giới thiệu cho cưng công việc khác tốt hơn!”

Tô Song Song nhìn tờ giấy bị Tô Mộ giẫm ở dưới bàn chân kia, không diễn tả nổi cảm giác hiện tại trong lòng là gì, có chút đau thương, chua xót, giống như bị thứ gì đó đè ép, khiến cho cô hô hấp khó khăn.

Tô Song Song biết, tờ giấy này đại biểu không chỉ công ty không tín nhiệm cô, mà còn cả Tần Mặc cũng không tin tưởng cô nữa! Hơn nữa hắn còn không muốn gặp lại cô!

Tô Song Song nhất thời cảm thấy đầu óc trống rỗng, cô không hề nghĩ ngợi, cúi người nhặt cây nạng trên đất, giống như bị điên lao ra ngoài. Tô Mộ sợ hết hồn, lúc kịp phản ứng, liền vội vàng chạy theo để bảo vệ Tô Song Song.

Tô Song Song đi thẳng tới cửa nhà trọ Tần Mặc, dùng sức gõ một cái, nhưng bên trong vẫn không có chút động tĩnh nào, hai mắt Tô Song Song hơi dao động, có một loại ý tưởng không tốt chạy lên não.

Tô Song Song dừng một chút, đưa tay lấy ra chìa khóa vẫn luôn nhét trong túi, Tô Mộ vào lúc này đứng ở bên cạnh, nhìn Tô Song Song có chìa khóa phòng bên cạnh thì sửng sốt một chút, ngay sau đó cũng không có nói gì nhiều.

Tô Song Song dùng sức đem chìa khóa tra vào ổ khóa trên cửa, thử đi thử lại nhiều lần, thế nhưng hai bàn tay cô cứ run rẩy kịch liệt, căn bản không thể tra chìa khóa vào đúng lỗ.

Tô Mộ thở dài, đoạt lấy chìa khóa  trong tay Tô Song Song, xoay chìa hai ba lần, cánh cửa liền “két ” một tiếng mở ra.

Tô Mộ lui về phía sau một bước, nhìn Tô Song Song, cũng không mở cửa, mà chỉ lẳng lặng đợi cô.

Thời điểm Tô Song Song đặt tay lên tay nắm cửa, thật ra thì cô ít nhiều đã biết tình huống trong phòng rồi, cô hít một hơi thật sâu, chậm rãi đẩy cửa ra.

Khoảnh khắc cửa mở ra, Tô Song Song giống như đà điểu nhắm hai mắt lại, nhưng trong phòng yên tĩnh, lòng của Tô Song Song cũng theo đó chìm vào đáy cốc.

Bởi vì cô biết cô đã đoán đúng, Tô Mộ vội vàng thò đầu vào nhìn một cái, nhìn cảnh tượng trong phòng, cô nhất thời nhíu mày, không biết nên nói gì.

Cuối cùng Tô Mộ có chút hào khí vỗ bả vai Tô Song Song một cái, rống lên: “Đừng làm con rùa đen rúc đầu nữa, cô rõ ràng đã biết chuyện gì xảy ra, mở mắt ra nhìn mau một chút cho chết tâm luôn đi!”

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Dừng lại một khắc, Tô Song Song ngược lại là bình tĩnh, cô chậm rãi mở hai mắt ra, nhìn căn phòng trống rỗng, trầm mặc một khắc, sau đó quay đầu nhìn về phía bộ mặt tức giận của Tô Mộ, cười khổ một tiếng.

Thật ra thì khoảnh khắc cô mở cửa kia, không có nghe thấy tiếng Như Hoa kêu, cô cũng biết, Tần Mặc đã rời đi.

Chẳng qua là cô không hiểu, Tô Song Song thật sự không hiểu, rốt cuộc là tại sao! Tại sao ngay cả một cơ hội giải thích cũng không cho cô, Tần Mặc đã dứt khoát đoạn tuyệt như vậy.

Tô Mộ xoay người kéo Tô Song Song trở về, mới đi một bước, Tô Song Song chợt ngồi xổm dưới đất, hai tay che mặt mình, bắt đầu thút thít khóc tỉ tê.

Tô Mộ cứ như vậy đứng tại chỗ, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói cái gì cho phải, qua một khắc, cô chậm rãi đứng ở bên người Tô Song Song, đưa tay ra khoác vai của cô.

“Tô Tô… Lòng tôi thật khó chịu… Tôi.. Thật giống như không tự lượng sức mình mà có chút thích tiểu cầm thú rồi…” Thanh âm của Tô Song Song rất nhỏ, mang theo tiếng khóc nức nở, khiến Tô Mộ nghe thấy cũng cảm thấy trái tim tan nát.

Tô Mộ há miệng, lại đem lời nói đến miệng nuốt xuống, cô vòng vo đảo mắt, suy nghĩ một chút, nói: “Cái đó… Song Song à, có lẽ qua một thời gian nữa mọi thứ sẽ tốt hơn, cô trước đừng suy nghĩ chuyện này nữa có được hay không?”

Tô Song Song yên lặng không nói, khóc được một lúc, rốt cục đứng dậy, nhìn Tô Mộ mỉm cười, mặc dù nụ cười rất tươi, nhưng Tô Mộ biết Tô Song Song cười có bao nhiêu gượng gạo.

Cô cảm giác mình hôm nay cũng bắt đầu đa sầu đa cảm, cô đỡ Tô Song Song trở về, vẫn không quên đem cánh cửa phía sau đóng lại thật chặt.

Thời điểm cánh cửa vừa đóng lại, Tần Mặc từ sau rèm cửa sổ sân thượng đi ra, chân mày nhíu lại thật chặt, trong đôi mắt hoa đào lộ ra một tia đau lòng khó có thể dùng lời diễn tả được.

Hắn chậm rãi nhắm hai mắt lại, tựa vào trên bức tường lạnh như băng, qua hồi lâu, mới chống đỡ thân thể dậy, mở cửa rời đi.

Một khắc đứng ở ngoài cửa kia, hắn chậm rãi quay đầu nhìn cửa phòng Tô Song Song một cái, sau đó cúi đầu, sãi bước rời đi.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

2 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 73

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s